🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 67: Sai. Là đối tượng kết hôn.

Ánh mắt dò xét của Trì Học Nhiên đảo qua đảo lại không ngừng, nhìn Văn Chú rồi lại nhìn Chu Uẩn, hai người này nói chuyện thì đúng là tiếng phổ thông, nhưng ghép lại với nhau thì nghe chẳng hiểu gì hết. Anh ta quay đầu nhìn Bạch Đàm đang im lặng bên cạnh, cô ấy tuy kinh ngạc nhưng trạng thái vẫn tốt hơn anh ta nhiều.

“Lời A Chú nói là có ý gì? Có phải cô đã biết Chu Uẩn chưa chết từ lâu rồi, trơ mắt nhìn chúng tôi bị cô ấy dùng kế lừa đến đây không?”

“Vậy thì diễn xuất của tôi tốt quá rồi, lừa được cả mấy nhân vật lợi hại như các anh.” Bạch Đàm lườm anh ta một cái “Tôi mà biết Tiểu Uẩn không sao từ sớm, thì cần gì phải đi tìm các anh bàn bạc? Tôi tự mua vé máy bay bay thẳng đến Vụ Sơn chẳng phải xong rồi sao?”

Nói thì nói vậy, nhưng Trì Học Nhiên vẫn giữ thái độ hoài nghi. Quan hệ hai người tốt như thế, Chu Uẩn thật sự lâu như vậy không liên lạc một lần nào sao?

Anh ta không hỏi nữa, dòng suy nghĩ bị lời của Văn Chú cắt ngang.

“Không phải nói mệt rồi muốn về nghỉ ngơi sao?” Văn Chú quay đầu liếc Trì Học Nhiên “Giờ lại tỉnh táo rồi à?”

Trì Học Nhiên hiểu ý, lập tức bày ra vẻ mặt sắp ngất xỉu: “Đến giờ vẫn chưa ăn gì, tụt đường huyết rồi, tôi phải về nhà nghỉ nằm một lát.”

Anh ta vừa dứt lời, Văn Chú sải bước bỏ đi, rời khỏi Giáng Tuyết Hiên ngay trước mặt mọi người, cả quá trình lạnh lùng, không có biểu cảm dư thừa, khác hẳn với vẻ hung dữ không cho phép thương lượng lúc động dao khi nãy.

Chu Uẩn đứng trước cửa, bóng người cao lớn lướt qua vai, cơn gió sắc bén quét qua gò má, như muốn nuốt chửng cô.

Cô không lên tiếng ngăn cản, anh cũng không dừng bước, đi lướt qua người cô, như thể không nhìn thấy sự tồn tại của cô vậy.

Trước khi lập kế hoạch, Chu Uẩn đã lường trước mọi khả năng, phản ứng này của Văn Chú không nằm ngoài dự đoán. Anh làm việc gì cũng chú trọng quyền kiểm soát tuyệt đối, bị người ta dễ dàng tính kế không phải là mất mặt, mà là do tính toán sai lầm, mà con người tính toán sai lầm chẳng qua là do tâm trạng thay đổi, chỉ khi quan tâm thì mới như vậy.

Chu Uẩn như đứng ở thế bất bại, bất kể ai đi qua bên cạnh, cô vẫn đứng yên bất động, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt, giống như chào đón khách phương xa đến thăm vườn trà, mà cô chính là chủ nhà.

Một nhóm người rời đi, Bạch Đàm cuối cùng cũng hoàn hồn, thở phào một hơi dài, chạy nhanh đến bên cạnh Chu Uẩn: “Dọa chết tớ rồi!”

“Qua đó giúp một tay trước đã.”

Chu Uẩn bước vào trong nhà, thấy người phụ nữ đang gục trên bàn r*n r* kêu đau, ánh mắt khẽ chuyển, sợi dây đỏ trên cán dao không còn lực đỡ có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Chu Uẩn đưa tay gạt nhẹ, sợi dây đỏ lập tức trượt xuống mặt bàn, phát ra tiếng động rất khẽ, dọa cho tiếng kêu oai oái của người phụ nữ im bặt.

“Chỉ có chút bản lĩnh đó mà còn đi trộm đồ?” Chu Uẩn rút con dao trên bàn ra tiện tay ném đi, tiếng leng keng không lớn lắm, nhưng ở Giáng Tuyết Hiên trống trải, âm thanh này đủ để người phụ nữ ngoan ngoãn một lúc.

Người phụ nữ vịn mép bàn chậm chạp đứng thẳng dậy, thay đổi sắc mặt, ánh mắt khinh bỉ rơi trên người Chu Uẩn: “Bản lĩnh của cô cũng lớn thật, đàn ông cứ người này đến người khác thi nhau lao vào.”

“Không ngốc, xinh đẹp, có năng lực,” Chu Uẩn nghiêng đầu nhìn cô ta, “Tôi còn tự thích chính mình, huống chi là những gã đàn ông nông cạn kia?”

“Cô!” Người phụ nữ không ngờ Chu Uẩn chẳng hề bị chọc tức, bèn nói móc “Theo ý cô thì A Tài cũng là gã đàn ông nông cạn sao? Thời gian cô đến Vụ Sơn, A Tài đối xử với cô thế nào, chúng tôi đều nhìn thấy cả, có phải cô ỷ vào cái hôn ước từ bé gì đó mà thỏa sức bắt nạt anh ấy không?”

Câu cuối cùng người phụ nữ gần như hét lên, mặt đỏ bừng, ngực phập phồng. Cô ta tự cảm thấy phản ứng hơi quá khích, vẻ mặt hơi mất tự nhiên, tránh ánh mắt Chu Uẩn ném tới, tìm cách bào chữa cho mình: “Tôi chỉ là nhìn không vừa mắt, bất bình thay thôi!”

Chu Uẩn kịp thời ngăn Bạch Đàm đang định ra mặt thay mình, cười nhạt: “Mặc quần áo giống tôi, chải kiểu tóc giống tôi, đeo cùng một loại kẹp tóc, thỉnh thoảng còn lấy danh nghĩa Thẩm Uẩn để tiếp khách vườn trà, đây chính là bất bình thay mà cô nói sao?”

Người phụ nữ mấp máy môi muốn phản bác.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

“Diêu Hồng, có khả năng nào là, chuyện Lâm Tài tốt với tôi, cả vườn trà ai cũng biết, còn tâm tư của cô đối với Lâm Tài, mọi người cũng đều ngầm hiểu trong lòng không?”

“Nói bậy!” Diêu Hồng chột dạ liếc nhìn Bạch Đàm, hai chọi một, phần thắng của cô ta không cao, nhưng cũng không thể để người ta chiếm thế thượng phong vô cớ “Tôi và A Tài quen biết bao nhiêu năm rồi, quan hệ tốt chẳng phải rất bình thường sao? Cô tâm địa bẩn thỉu nên nhìn cái gì cũng thấy bẩn!”

“Ồ, đã là cô không có ý gì với A Tài, vậy tôi và A Tài ở bên nhau cũng không có trở ngại gì rồi.” Chu Uẩn nghiêng người nhường lối ra cửa Giáng Tuyết Hiên “Không tiễn.”

Diêu Hồng đã nghĩ đến hàng ngàn khả năng, duy chỉ không ngờ Chu Uẩn lại không đi theo lẽ thường, mối quan hệ bị cố tình phủ nhận bỗng chốc trở thành củ khoai lang nóng bỏng tay, muốn giải thích thì thấy sáo rỗng vô ích, không giải thích thì cục tức trong ngực không có chỗ phát tiết, hung hăng trừng mắt nhìn Chu Uẩn một cái, mang theo cả người đầy lửa giận sải bước rời khỏi Giáng Tuyết Hiên.

Người ngoài cuối cùng cũng đi khỏi, Bạch Đàm trút bỏ mọi lớp ngụy trang lao đến bên cạnh Chu Uẩn, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Chu Uẩn một cái, đẩy cô ngã ngồi xuống ghế chật vật không cử động được.

“Cậu có biết thời gian qua tớ lo lắng cho cậu thế nào không? Tớ thật sự tưởng cậu chết rồi!”

“Tớ tưởng không bao giờ gặp lại cậu nữa!”

“Thậm chí lúc đó tớ còn muốn chết cùng cậu cho xong!”

Trên vai rất đau, đau đến mức động tác nhếch miệng cười của Chu Uẩn cũng không thể làm được, ngược lại còn méo mó thành biểu cảm chẳng ra sao, mắt hạnh mở to, ngẩng đầu đáng thương nhìn Bạch Đàm.

“Cậu bớt diễn đi!” Bạch Đàm bực bội lườm cô “Nhét đồ vào trong bánh ngọt, cậu muốn giết tớ thì cứ nói thẳng.”

“Văn Chú là người thế nào cậu còn không rõ sao? Muốn qua mặt anh ấy thì phải dùng cách vừa lộ liễu lại vừa không quá ngu ngốc.” Chu Uẩn đưa tay nhéo nhẹ tay áo Bạch Đàm “Trong bánh ngọt để một tờ, dưới đáy ly lại để một tờ, với cái đầu thông minh của Bạch tổng, chắc chắn biết tờ giấy trong bánh ngọt quan trọng hơn.”

Bạch Đàm bĩu môi, giơ tay vén mái tóc xõa xuống cổ, hào sảng nói: “Đương nhiên, tớ lấy cớ đi vệ sinh, ra ngoài lập tức xem tờ giấy trong bánh ngọt trước, trên đó viết dụ Văn Chú đến Giáng Tuyết Hiên, nét chữ nhìn cái biết ngay là của cậu, may mà tớ bình tĩnh xử lý, diễn trọn vở kịch này, đổi lại là người khác, cậu có dựng sẵn sân khấu cũng vô dụng.”

Bạch Đàm nói rồi phát hiện ý cười trong đáy mắt Chu Uẩn chưa từng nhạt đi, thu bớt lực đạo, đấm nhẹ vào tay cô: “Bớt nịnh nọt đi, đợi về Túc Nguyên xem tớ xử lý cậu thế nào!”

“Tớ không về.” Chu Uẩn cử động cánh tay bị cô ấy đấm, đứng dậy đi về phía khác.

“Cậu không về?!” Bạch Đàm ba bước gộp làm hai đuổi theo, hận không thể dán sát vào mặt Chu Uẩn “Cậu ở lại đây làm gì?”

Chu Uẩn tiện tay cầm bình xịt trên tủ đồ, khá nhàn nhã tưới nước cho hoa cỏ, lưng hơi cúi, uể oải nói: “Ở lại đây đương nhiên là có việc.”

“Có việc gì?” Bạch Đàm nghĩ không thông, một cái Vụ Sơn thì có bao nhiêu việc chứ “Cậu không phải thật sự vì cái tên Lâm gì đó mà ở lại đây đấy chứ?”

Chu Uẩn quay đầu nhìn cô ấy, bật cười thành tiếng.

Những tia nước nhỏ li ti phun ra từ miệng bình xịt một cách đều đặn, Chu Uẩn cố tình muốn trêu cô ấy: “Chẳng phải cậu đều nghe thấy rồi sao? Hôn ước từ bé cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, không nghe không được.”

“Cái gì?!” Bạch Đàm không giữ được bình tĩnh nữa, đưa tay kéo Chu Uẩn lại ép cô nhìn mình “Cậu có nhầm không đấy, thời đại nào rồi mà còn hôn ước từ bé? Hơn nữa lúc đó chú dì có khi chỉ nói đùa, qua bao nhiêu năm rồi, cậu tuân thủ cái gì mà tuân thủ chứ!”

Chu Uẩn cầm bình xịt giả vờ định xịt vào người cô ấy một cái, dọa Bạch Đàm lập tức buông tay lùi lại phía sau “Tạm thời không về Túc Nguyên, cho dù về cũng phải là Văn Chú mời tớ về.”

Giọng điệu nhẹ nhàng, Bạch Đàm trong thoáng chốc nảy sinh ảo giác, cứ như Văn Chú là người có thể tùy ý bị nắm thóp vậy, Văn Chú trong miệng Chu Uẩn và Văn Chú mà cô ấy biết có phải cùng một người không?

Bạch Đàm đứng cách hai bước, bên cạnh là chiếc ghế gỗ nhỏ, cô ấy thuận thế ngồi xuống, chống cằm quan sát kỹ người phụ nữ trước mặt, rõ ràng quen thuộc nhưng lại dường như có điểm nào đó đã thay đổi.

“Thời gian qua rốt cuộc cậu đã trải qua những gì?”

“Như cậu thấy đấy, cuộc sống vườn trà.” Chu Uẩn dừng việc trong tay, quay người nhìn cô ấy “Cũng có thể hiểu là cuộc sống nghỉ hưu sớm.”

Biểu cảm bình thường, diễn đạt bình thường, cử chỉ bình thường, chỗ nào cũng bình thường, chỉ có tâm trạng của Bạch Đàm lúc này là không bình thường. Người trước mặt không phải Chu Uẩn trong ký ức của cô ấy, phải hình dung thế nào nhỉ… giống như nữ chính trong tiểu thuyết huyền huyễn trải qua ba đời ba kiếp tôi luyện, tâm thái đã thay đổi, những gì nhìn thấy và nói chuyện đều toát lên một vẻ “nhàn nhạt” như đã nhìn thấu sự đời đen bạc.

Môi đỏ của Bạch Đàm mấp máy, rốt cuộc vẫn không thốt ra câu nghi vấn, nương theo lời Chu Uẩn hỏi: “Cậu nói cho dù về cũng phải là Văn Chú mời cậu về, nếu không được thì sao?”

“Thì sống ở vườn trà.” Chu Uẩn đặt bình xịt xuống, ngồi lên chiếc ghế gỗ nhỏ đối diện Bạch Đàm, phóng tầm mắt về phía đồi trà xanh ngắt phía xa, vẻ yên bình chưa từng có “Nhưng anh ấy sẽ làm vậy.”

Bạch Đàm cuối cùng cũng thoát khỏi sự bối rối, nhìn góc nghiêng mảnh mai của Chu Uẩn, mọi nghi hoặc đã tìm được lời giải. Quả thực đã thay đổi, sự tự tin trong phong thái ung dung, càng khiến người ta không đoán được rốt cuộc cô đang nghĩ gì.

Ánh mắt bên cạnh quá nóng bỏng, Chu Uẩn không quay đầu lại nhìn, cũng không nhắc đến chân tướng vụ mất tích đã lâu, dùng tư thái của một người bạn cũ lâu ngày không gặp hỏi Bạch Đàm tối nay muốn ăn gì.

“Ở đây còn có thể gọi món sao?” Bạch Đàm ngân nga chữ “ừm” rất dài, “Hay là cậu quyết định giúp tớ đi, nếm thử đặc sản Vụ Sơn xem sao.”

“Được.” Chu Uẩn dựa vào lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần, chiếc ghế gỗ nhỏ đung đưa khe khẽ, cô nhàn nhạt dặn dò “Về nhà nghỉ ngủ một lát đi, tích trữ chút sức lực tối nay ăn tiệc lớn.”

Không biết tại sao, Bạch Đàm lờ mờ nghe ra “ăn tiệc lớn” tuyệt đối không phải tiệc lớn theo nghĩa đen, Chu Uẩn bây giờ nói chuyện mập mờ, khiến người ta khó hiểu.

“Cậu nói đấy nhé, tối nay không có tiệc lớn, coi chừng tớ đánh người.” Bạch Đàm đứng dậy gập khuỷu tay khoác túi xách chắc chắn trước người, trước khi đi còn dùng ngón tay chỉ chỉ Chu Uẩn cảnh cáo, nén một bụng câu hỏi muốn hỏi, hiếm khi ngoan ngoãn rời khỏi Giáng Tuyết Hiên.

Cô ấy vừa đi, mùi nước hoa dần tan biến, Chu Uẩn từ từ mở mắt, cảnh tượng trước mắt vẫn giống như vừa rồi, nhưng cảnh núi non trong đáy mắt lại dần dần đậm màu, từ từ chuyển thành màu đen như mực.

Chu Uẩn hít sâu một hơi, mở cửa tủ đồ, bên trong có một chiếc điện thoại bàn kiểu cũ màu đỏ, bên trên dán một tờ giấy ghi số điện thoại đã sờn cũ, tương ứng với các phương thức liên lạc quan trọng của vườn trà.

Cô quen tay quay số gọi điện cho nhà nghỉ: “Mười lăm phút sau cắt điện.”

“Yên tâm, bảo đảm làm xong xuôi cho cô.”

Mười lăm phút đủ để Chu Uẩn đi từ Giáng Tuyết Hiên đến trạm nghỉ chân trên đồi trà, cũng đủ để cô dựng xong một sân khấu kịch khác.

Cùng lúc đó, Văn Chú đang nghỉ ngơi ở nhà nghỉ hai tay gối sau đầu nhìn trần nhà mới được quét vôi lại trên đầu, bên trên còn có những chấm tròn vón cục để lại khi quét vôi.

Trì Học Nhiên nằm sấp trên giường, trả lời tin nhắn xong, úp màn hình xuống chăn, vẫn không nhịn được: “Vừa nãy sao cậu không hỏi tình hình của Chu Uẩn? Chúng ta lần này đến đây chẳng phải để điều tra chân tướng sao?”

“Người chẳng phải đang đứng trước mặt cậu đấy sao?” Văn Chú vén một góc chăn đắp lên người.

Trì Học Nhiên thấy anh có ý định ngủ một giấc ngon lành, lấy hết can đảm ngồi dậy, đá đá vào giường Văn Chú: “Cậu không tò mò Chu Uẩn làm sao thoát chết à? Còn nữa tại sao cô ấy không liên lạc với chúng ta? Trong chuyện này có phải đã xảy ra chuyện gì rất đáng sợ không?”

Trì Học Nhiên thở dài một tiếng: “Hôm nay tôi gặp cô ấy, tuy nói cơ thể mọi thứ đều bình thường, nhưng cứ thấy chỗ nào cũng kỳ lạ, không nói lên lời.”

“Cậu cũng khá kỳ lạ đấy.”

“Tôi? Tôi kỳ lạ chỗ nào?”

Văn Chú trở mình, nằm nghiêng: “Đều đã thành cá trong chậu rồi, lo cho bản thân nhiều hơn đi.”

“Ý gì?” Trì Học Nhiên thấy anh quay lưng về phía mình, mặt dày sáp lại gần, ngồi bên cạnh Văn Chú đẩy đẩy không ngừng “Cậu nói xem nào, cá trong chậu là gì?”

Anh ta thuộc kiểu người không có được câu trả lời sẽ lải nhải mãi, Văn Chú bị lắc đến phiền, quay đầu trừng mắt: “Cậu cùng lắm là ba ba trong hũ, cá thì thôi bỏ đi.”

“Mẹ kiếp! Công kích cá nhân à!” Trì Học Nhiên vồ tới ôm chặt lấy Văn Chú “Mau nói đi, bớt đánh đố người khác lại!”

Văn Chú dùng sức hất tung tấm chăn trên người trùm kín đầu Trì Học Nhiên, nhanh chóng xỏ giày, vào nhà vệ sinh rửa mặt, những giọt nước chưa lau khô trượt dọc theo làn da từ từ rơi xuống.

Anh dựa vào khung cửa, nhìn Trì Học Nhiên vừa chui ra khỏi chăn trên giường, trầm giọng nói: “Tôi đã bỏ qua một chi tiết, trong bánh ngọt Bạch Đàm ăn ở quán trà có lẽ cũng có giấy nhắn, lúc đó tôi tưởng cô ấy chỉ có tờ giấy lấy ra từ dưới đáy ly, mà người có mánh khóe nhỏ này đương nhiên là Chu Uẩn.”

Trì Học Nhiên ngẫm nghĩ một lúc, dần dần hiểu ra: “Ý cậu là Chu Uẩn đã truyền tin cho Bạch Đàm, muốn cô ấy phối hợp diễn một vở kịch, sau đó lại để vệ sĩ chụp được một tấm ảnh bóng lưng rất giống Chu Uẩn, tạo cho chúng ta tin giả về mặt thị giác, tưởng người trong ảnh chính là cô ấy, dụ chúng ta đến Giáng Tuyết Hiên, tiếp đó cô ấy mới xuất hiện phải không?”

Văn Chú khẽ ừ một tiếng: “Nói ít thôi, dụ chúng ta đến Giáng Tuyết Hiên là thật, nhưng quan hệ giữa cô ấy và người có dáng người rất giống trong ảnh có vẻ không tốt lắm, người của tôi vừa gửi tin đến, người đó khóc lóc chạy ra khỏi Giáng Tuyết Hiên, giữa bọn họ có lẽ còn có chuyện khác.”

“Chuyện gì khác?”

“Cậu nghĩ xem tại sao một người phụ nữ lại ăn mặc giống hệt một người phụ nữ khác?” Văn Chú thấy anh ta ngơ ngác như ngỗng không thông suốt, ngón trỏ hơi cong gạt đi giọt nước dưới cằm “EQ âm vô cực.”

Lời vừa dứt, nguồn sáng duy nhất trong phòng vụt tắt, sự việc đến quá bất ngờ, cũng khiến Trì Học Nhiên lầm tưởng là Văn Chú tắt đèn, mò mẫm về giường mình bật điện thoại chiếu sáng.

“Chỗ này điện áp không ổn định à? Tối nay sẽ không bị thế này suốt chứ?”

Trì Học Nhiên vừa nói xong, tiếng gõ cửa dồn dập từ bên ngoài truyền vào trong phòng. Môi trường tối tăm, lại truyền đến tiếng gõ cửa quỷ dị, trí tưởng tượng của anh ta bay xa, lén lút gọi Văn Chú: “Người ta bảo sau khi mất điện đừng tùy tiện mở cửa, có khi người mở cửa ra không phải là người đâu.”

Văn Chú không cho là đúng, nhà vệ sinh cách cửa không xa, dựa vào trí nhớ mò mẫm qua đó, trước khi mở cửa quay đầu liếc anh ta: “Ở cùng phòng với cậu còn đáng sợ hơn gặp ma.”

“…”

Cửa phòng mở ra, chủ nhà nghỉ cầm đèn pin đứng ngoài hành lang, “Ngại quá, gần đây chỗ chúng tôi sửa chữa khắp nơi, có thể là ai đó không cẩn thận chạm vào cái gì dẫn đến mất điện, phòng tối, hay là hai vị ra ngoài đi dạo chút đi?”

Văn Chú im lặng giây lát: “Chỉ có nhà nghỉ mất điện thôi sao?”

“Đúng thế, nhưng đừng lo, chúng tôi chắc chắn sẽ sửa xong ngay.” Ông chủ đưa chiếc đèn pin khác trong tay cho anh “Bên trạm nghỉ chân đồi trà không tắt đèn, có thể qua đó xem thử, khoảng nửa tiếng nữa chỗ tôi sẽ có điện lại thôi.”

Văn Chú đang định nói mình ngồi trong bóng tối cũng chẳng sao, thì Trì Học Nhiên hoảng hốt chạy ra, khoảng cách từ giường đến cửa không xa lắm, dọc đường vấp váp va đập không ít đồ, tiếng loảng xoảng không dứt.

Văn Chú vừa phải chịu đựng tiếng ồn vừa phải chịu đựng tiếng kêu thảm thiết của Trì Học Nhiên, căn phòng vốn đã không lớn, qua vài tiếng kêu của anh ta, cả trần nhà như vang vọng tiếng kêu thê thảm của Trì Học Nhiên. Văn Chú vốn định một mình yên tĩnh, lúc này ý định tan biến, cầm lấy đèn pin ông chủ đưa, đi dọc theo hành lang ra ngoài.

Trì Học Nhiên đi theo phía sau, tiếng bước chân như tiếng pháo nổ, bình bịch chạy mãi không thôi.

Ra khỏi cửa chính nhà nghỉ, Văn Chú đột ngột dừng bước, người phía sau phanh gấp nhưng vẫn đâm sầm vào lưng anh, cảm giác đầu sắt đâm vào người chỉ có bản thân mới rõ.

“Đèn pin cho cậu đấy.” Văn Chú nhét đồ vào lòng Trì Học Nhiên “Cậu đi chỗ khác xem đi, tôi đến trạm nghỉ chân đồi trà.”

“Ơ! Cậu vứt tôi lại không quan tâm nữa à?” Trì Học Nhiên dùng chùm sáng đèn pin chiếu vào lưng Văn Chú hận thù lắc mạnh vào bóng lưng Văn Chú, cố gắng dùng chùm sáng để lăng trì kẻ đã bỏ rơi mình ngay tại chỗ.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Trạm nghỉ chân đồi trà nằm ở phía trước bên trái nhà nghỉ, đi bộ qua đó khoảng mười mấy phút, cung cấp chỗ nghỉ ngơi cho khách lên núi hái trà và xuống núi.

Lúc này, trạm nghỉ chân phát ra ánh sáng yếu ớt, khác với lời chủ nhà nghỉ nói là luôn sáng đèn.

Văn Chú còn vài bước nữa là đi hết những bậc đá thoai thoải để đến trạm nghỉ chân, nhưng nhìn ánh sáng lờ mờ trước mắt, dường như chỉ có một quầng sáng chập chờn lúc tỏ lúc mờ, không muốn trải nghiệm lại cảnh ở nhà nghỉ, anh định rời đi.

Xoảng …

Tiếng đồ sứ vỡ tan đặc biệt nổi bật trong không gian tĩnh mịch.

Văn Chú dừng bước, lặng lẽ nhìn về phía ban công nhỏ nhô ra của trạm nghỉ chân, ở đó dường như có bóng người đang chuyển động.

Chu Uẩn bỏ những mảnh sứ vỡ đã thu dọn vào thùng carton, trong lúc vận chuyển vô tình liếc nhìn, thấy bóng người đứng sững ngoài trạm nghỉ chân.

Buổi chiều tà ở vườn trà, màu cam pha chút xanh xám, không biết là do đồi trà làm nền hay do bộ đồ đen của người đến, khác với màu cam rực rỡ thường ngày, giống như bút vẽ đẫm mực vô tình quệt qua, để lại một nét đậm màu nổi bật và không thể xóa đi.

Một cuộc giằng co thầm lặng chợt nảy sinh.

Chu Uẩn ôm thùng carton lặng lẽ đứng trên ban công nhìn người dưới bậc thang.

Còn bóng người lạc lõng giữa buổi chiều tà kia, hai tay đút túi, cằm hơi hất lên, mày mắt tụ đầy vẻ lạnh lùng, vẫn không có ý định gặp mặt người quen chào hỏi vài câu.

Không biết đã đứng bao lâu, càng không biết hai bên nhìn nhau bao lâu. Chu Uẩn mơ hồ cảm thấy bắp chân truyền đến cảm giác tê rần như kim châm. Cô thu hồi tầm mắt trước, ôm chặt thùng carton trong tay đi đến bên cạnh tủ ô vuông trên ban công, đặt thùng carton lên chiếc bàn tròn bên cạnh, lục tìm băng dính trong tủ ô vuông.

Không biết người dùng trước là ai, không để lại đường mở, băng dính trong suốt dính chặt vào nhau, nhất thời không dễ tìm thấy.

Vì làm việc ở đồi trà nên móng tay được chăm sóc kỹ lưỡng trước kia nay đều đã cắt ngắn, Chu Uẩn giơ cuộn băng dính lên soi trước ánh sáng tìm đường mở, lờ mờ như đã nhìn thấy, tay sờ thử, hóa ra chỉ là một chỗ hơi gồ lên.

“Bên phải.”

Giọng nói trầm thấp truyền đến từ bên tai, hơi thở ấm áp phả vào cổ vai, sống lưng Chu Uẩn tê rần, cô không hề phát hiện Văn Chú đã đến trạm nghỉ chân, lặng lẽ đứng sau lưng, nhìn cô chật vật tìm đường mở băng dính, cũng không biết anh đã nhìn bao lâu.

Cô nén sự khác thường trong lòng, làm theo lời anh nói, ngón cái di chuyển sang phải khoảng hai centimet, đầu ngón tay truyền đến cảm giác khựng lại, tìm thấy đường mở rồi.

Chu Uẩn xé băng dính, bắt đầu kéo từ đầu trên cùng của thùng carton, đóng gói đồ sứ vỡ bên trong lại, rồi tìm một chiếc bút trong tủ ghi chú đồ vật trong thùng là gì.

Khi cô cúi đầu bận rộn, đôi mắt sâu thẳm của Văn Chú rơi trên người cô. Ánh sáng vàng vọt chiếu lên nửa người cô, từ cằm trở xuống, men theo cổ áo rộng thùng thình, phô bày trọn vẹn dáng người mảnh mai của cô.

Nửa năm không gặp, cô gầy hơn trước một chút, công việc ở đồi trà bận rộn nhưng không thấy cô bị sạm đen, ngược lại còn có một vẻ trắng nhợt nhạt.

Tiếng kéo băng dính đột ngột dừng lại, mi mắt Văn Chú hơi rũ xuống, hai giây sau, quay đầu nhìn sang chỗ khác.

Chu Uẩn bê thùng carton rời khỏi bàn đặt vào góc ban công, dùng điện thoại chụp lại một tấm ảnh, thông báo cho dì phụ trách vệ sinh xử lý.

Làm xong xuôi, vừa quay người lại thấy Văn Chú ung dung ngồi xuống, dáng người cao lớn ngồi trên chiếc ghế dài, có phần không hòa hợp lắm.

“Muốn uống trà không?” Cô hỏi.

“Giờ này còn uống trà sao?” Anh cười khẩy “Không sợ mất ngủ à?”

Chu Uẩn nhếch môi: “Tôi không làm chuyện thẹn với lòng buổi tối đương nhiên ngủ ngon.”

“Ồ?” Văn Chú ngả người dựa vào lưng ghế, hất cằm về phía cô “Quả thật, cô toàn nói dối một cách thẳng thừng.”

Lời nhận xét sắc bén, phong cách cay độc chỉ Văn Chú mới có.

Chu Uẩn đi đến một chỗ khác dùng khay bưng dụng cụ pha trà tương ứng đến, bày biện từng món lên bàn tròn, như thể không nghe hiểu sự châm biếm trong lời anh, tự mình bận rộn việc trong tay.

Bếp lò nhỏ từ từ bén lửa, Chu Uẩn thản nhiên nói: “Gậy ông đập lưng ông thôi, email nặc danh của Văn tổng và sân khấu kịch tôi dựng hôm nay cũng kẻ tám lạng người nửa cân, sao anh còn giận dỗi thế?”

Về điểm này, Văn Chú là bên đuối lý, quả thực không có quá nhiều tư cách chỉ trích hành vi hôm nay của Chu Uẩn, anh liếc nhìn bếp lò nhỏ trước mặt, hỏi: “Định ở lại Vụ Sơn mãi sao?”

Chu Uẩn bày từng chiếc chén trà ra, mỉm cười đáp lại câu hỏi của anh: “Ở đây không tốt sao? Non xanh nước biếc lại không có nhiều toan tính thế, Văn tổng nếu có hứng thú cũng có thể qua đây ở…”

Cô dừng chủ đề này lại, chuyển sang một chủ đề tế nhị khác: “Suýt thì quên mất, Văn tổng sắp đính hôn với Ôn tiểu thư, chúc mừng nhé.”

“Nếu cô cố tình nhắc đến để nghe xem tôi giải thích thế nào, thì cứ nói thẳng.” Văn Chú vắt chéo đôi chân dài, nhìn thấu tâm tư nhỏ của cô, phù hợp với tác phong nhất quán của anh, làm lộ rõ vấn đề được che đậy bởi lớp dối trá kia.

Chu Uẩn cười khẽ: “Anh và Ôn Thanh Dữ có đính hôn không?”

“Có.”

“Ồ.”

Đuôi lông mày Văn Chú hơi nhướng lên, vẻ mặt đó như muốn nói, cô đi một vòng lớn như vậy, bóng gió hỏi han, nghe được câu trả lời lại chỉ ồ một tiếng đơn giản như vậy sao?

Chu Uẩn đặt những quả long nhãn đã được làm nóng trên bếp lò trước mặt anh, giọng điệu cực nhẹ: “Ngày đính hôn đã chọn xong chưa? Tôi tiện thể tham khảo chút, đến lúc đó nếu cùng ngày với Văn tổng, hỉ khí càng nhiều.”

Văn Chú bỏ đôi chân đang vắt chéo xuống, nghiêng người về phía trước, hai tay đặt trên đầu gối “Nửa năm không gặp, đối tượng đính hôn cũng có rồi sao?”

“Sai.” Chu Uẩn hào phóng thừa nhận “Là đối tượng kết hôn.”

Văn Chú nheo mắt, cố gắng tìm ra sơ hở trên mặt cô, cũng không biết là do diễn xuất của cô quá tốt, hay là nửa năm không gặp, sợi dây liên kết giữa họ đã dần tan biến theo thời gian, khoảnh khắc này, anh lại không nhìn ra cô là thật lòng hay giả ý.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...