🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 48: Cũng nên thành thật một lần rồi chứ

Ánh sáng biến mất trong chớp mắt, cùng với khuôn mặt nghiêng kia hòa vào bóng tối. Tầm nhìn bị cản trở, Chu Uẩn không thể phân biệt người trong xe là người quen hay là thế lực đe dọa mình.

Kẻ địch án binh bất động, nhưng cô không thể không hành động, cô quan sát mọi tài nguyên có thể sử dụng xung quanh.

Trong màn đêm, xung quanh tối tăm và không có đèn chiếu sáng, tầm nhìn của mắt người bị hạn chế, ngoại trừ một cái chổi đổ nghiêng ngả, thì là găng tay và một cái hốt rác đế đã bị hư hỏng nặng, ba món đồ không món nào có sức chiến đấu.

“Nếu cô định dùng mấy thứ đó ra tay, thì tôi khuyên cô nên tiết kiệm sức đi.”

Chu Uẩn nghe tiếng quay đầu lại, cửa xe ghế sau đã được mở ra, Văn Chú dựa vào cửa xe hai tay đút túi một lời nói toạc ý định của cô.

Thần thần bí bí xuất hiện ở đây, đèn xe không bật, Chu Uẩn suýt chút nữa tưởng là Khương Nghiêm Bân hoặc người ông ta sắp xếp phát hiện ra kế hoạch của mình, lái xe đến đây bắt người, cô đã lập sẵn kế hoạch trốn thoát trong đầu rồi, kết quả lại là anh…

Chu Uẩn thở phào nhẹ nhõm, nhưng cơn giận tích tụ trong ngực cũng theo đó bùng phát: “Đêm hôm khuya khoắt còn mò mẫm lái xe, anh và mấy kẻ cướp đường thì có gì khác biệt sao?”

“Có.” Anh trả lời đầy lý lẽ “Kẻ cướp không lái nổi xe này.”

“…”

Có thể nghe thấy chuyện cười nhạt trong lúc này, Chu Uẩn không biết nên khóc hay nên cười, đại khái là vế sau đi, dù sao nhìn thấy Văn Chú vẫn hơn là đụng độ với lão quỷ họ Khương kia, tỷ lệ sống sót cao hơn nhiều.

Nhân lúc hỗn loạn rời đi đối với họ mà nói không phải chuyện xấu, Chu Uẩn không định đứng ở đây ôn chuyện, đi thẳng về phía anh, thấy anh chắn trước cửa, tay phải nhẹ nhàng gạt hai cái, ra hiệu cho ai đó đừng tạo dáng nữa mau tránh ra.

Văn Chú hiểu ý cô, nhưng cố tình đứng thêm vài giây nhìn khoảnh khắc cô cau mày, chậm chạp dịch chuyển cơ thể, lại bắt đầu đi theo phong cách quý ông, chủ động mở cửa xe: “Mời công chúa lên xe.”

Tay vịn khung xe của Chu Uẩn hơi khựng lại, chân trái đã bước vào trong xe, tức quá lại rút về, người hơi nghiêng nhưng ánh mắt lại khóa chặt anh: “Bớt lên mạng đi, học được vài từ là dùng ngay, bộ dạng tôi bây giờ giống công chúa lắm sao?”

Văn Chú khẽ nhướng đuôi lông mày, cụp mắt đánh giá cô, kéo dài giọng “ừm” một tiếng, bình phẩm sắc bén: “Công chúa sa cơ lỡ vận cũng là công chúa.”

Chu Uẩn quay mặt đi chỗ khác, bỗng dưng cảm thấy không tự nhiên, đứng bên cửa xe im lặng vài giây, đại khái là để xoa dịu sự khác lạ trong lòng, lời nói thốt ra giống như ớt đỏ, vị cay nồng và gay gắt: “Tôi không thích làm công chúa.”

Chu Uẩn nghĩ, lần này hết lời để phản bác rồi nhé.

“Mời công chúa lên xe không được, vậy thì…” Văn Chú dựa vai vào cửa ghế phụ, đôi môi mỏng khẽ nhếch, nở nụ cười khó hiểu “Mời đại ca lên xe.”

“…”

Hai tay Chu Uẩn nắm chặt, nhịn, bây giờ nhất định phải nhịn. Sau khi gặp Văn Chú, cô mới phát hiện tính cách mình tốt lạ thường, loại người kỳ quặc đến cỡ nào cô cũng nhịn được.

Sau khi lên xe, Chu Uẩn mới phát hiện tài xế đã đổi người, không ngờ Tống Miện đích thân lái xe. Cô quay đầu nhìn người lên xe sau, ông chủ và trợ lý đắc lực cùng nhau ra ngoài, lại là đêm khuya, lại là đêm khuya, hai người nhìn kiểu gì cũng không phải làm chuyện tốt, không chừng lại hãm hại ai đó, biết đâu cô chính là người bị hãm hại, cô phải tập trung tinh thần, tránh bị tính kế lần nữa.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Cửa xe khóa lại, Tống Miện vẫn không bật đèn xe, cực kỳ quen thuộc với môi trường xung quanh, nắm vô lăng mò mẫm lái xe nhưng lại vững vàng lạ thường.

Mức độ quen thuộc với bệnh viện tư nhân Hoa Khang cũng chứng thực phỏng đoán ban đầu của Chu Uẩn, có một số việc đã đến lúc phải tiết lộ rồi. Tống Miện là người của Văn Chú, ngay trước mặt anh ta nói rõ mọi chuyện cũng không cần nhiều kiêng kị như vậy.

Chu Uẩn cân nhắc giây lát: “Một năm trước tôi từng nhận được ba email nặc danh, email đầu tiên là trong công ty có người theo dõi tôi và đính kèm một tấm ảnh, nhắc nhở tôi người đó là ai, email thứ hai là ảnh và video đời sống riêng tư phóng túng của Khương Thiên Doanh, email thứ ba là Du Dĩnh ngoại tình.”

Chu Uẩn cúi đầu cười khẽ: “Sau đó tôi không nhận được email nặc danh nữa, tôi cũng tưởng đối phương đến đây là dừng, không ngờ hai tuần trước lại nhận được email một lần nữa, lần này nội dung khá đặc biệt, nội dung email là ảnh dì út của tôi xử lý vết thương ở bệnh viện nước ngoài, và đính kèm một câu.”

Văn Chú nhàn nhạt nói: “Câu gì?”

“Muốn báo thù không?”

Anh cười như không cười: “Muốn báo thù không?”

Lời vừa dứt, anh quay đầu nhìn chằm chằm cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch: “Đã báo thù được chưa?”

Lớp giấy này tuy chưa hoàn toàn chọc thủng, nhưng đã có ngàn vạn lỗ kim, rỉ ra chút ánh sáng. Chu Uẩn biết anh đang đợi cô đưa ra lá bài chủ chốt để ngửa bài.

“Ba email đầu là mồi nhử cũng là trợ lực, nhưng đó đều là món khai vị, người gửi email cho tôi rất hiểu tâm lý học, dì út ủa tôi bị thương sớm hơn email thứ tư hai tháng, ngày bị thương không gửi đợi hai tháng mới gửi, tôi nghĩ người đó thấy thời cơ chín muồi hoặc xuất hiện biến cố nào đó mới gửi, bất luận là loại nào, tôi và người đó miễn cưỡng coi như châu chấu trên cùng một sợi dây.”

Văn Chú khẽ hừ một tiếng, như một tiếng thở ngắn thoát ra từ khoang mũi, dựa vào lưng ghế thanh đạm nói: “Người gửi email cho cô xem ra khá thông minh, cô thông minh như vậy mà không chơi lại hắn sao?”

Chu Uẩn liếc xéo anh, cô từng gặp người không biết xấu hổ, từng gặp người tự tin thái quá, nhưng chưa từng gặp người hội tụ cả hai. Cũng may mấy ngày nay cô trải qua không ít chuyện, cũng coi như người từng gặp sóng to gió lớn đi, người bình thường không chịu nổi công lực tự biên tự diễn tự khen mình của Văn Chú.

“Tôi quả thực vì email cuối cùng mà quyết định về Túc Nguyên giải quyết ân oán với nhà họ Khương, nhưng Văn tổng định khi nào thừa nhận kẻ đẩy thuyền phía sau không phải Triệu Tiền Tôn Lý, mà là người xếp thứ 289 trong Bách Gia Tính*.”

Đôi mắt đen của Văn Chú lười biếng liếc cô một cái: “Bách Gia Tính cũng thuộc lòng được sao, 289 là ai?”

“Họ Trư (Heo),” Chu Uẩn lườm anh một cái “Con heo đáng ghét.”

Bách Gia Tính*: là một tác phẩm kinh điển của văn học Trung Quốc cổ đại, được biên soạn vào thời nhà Tống (Thế kỷ thứ 10). Nó là một danh sách tập hợp các họ phổ biến nhất của người Hán, tổng cộng có hơn 500 họ, và họ xếp thứ 289 là họ “Trư”.

Tống Miện không nhịn được cười thành tiếng, vừa ngước mắt chạm phải một ánh mắt khác trong gương chiếu hậu, chột dạ quay đi chỗ khác, giả vờ ho khan hai tiếng làm bộ cổ họng khó chịu.

Văn Chú thu hết chút tâm tư nhỏ đó của anh ta vào trong mắt, lời nói ra là dành cho Chu Uẩn: “Nói đi, tại sao là tôi?”

Cuối cùng cũng đợi được anh mở lời, Chu Uẩn nhìn anh hít sâu một hơi rồi thở dài nặng nề, giống như có oán niệm cực sâu với anh, cần điều chỉnh hơi thở mới có trạng thái tốt hơn để nói chuyện tiếp theo với anh.

“Anh sắp xếp Bạch Đàm ở Hoa Khang, lại mời hộ lý đến chăm sóc cô ấy, người hộ lý đó dùng cách hóng hớt để nói chuyện với cô ấy về tin đồn có ma ở biệt thự Bắc Lâm, đây là kế thứ nhất.”

“Anh gửi điện thoại cho tôi, ngay cả sim cũng chuẩn bị rồi, đoán chắc tôi sẽ gọi điện thoại cho Bạch Đàm hỏi tình hình cô ấy, rồi thông qua Bạch Đàm nói cho tôi biết tin đồn biệt thự Bắc Lâm có ma, đây là kế thứ hai.”

“Cái gọi là tiếng ma nữ ở biệt thự Bắc Lâm, thực ra là tiếng hát kịch, nhưng tôi nhớ kỹ lại thì căn phòng tôi ở và tầng hầm cách nhau rất xa, cho dù có thể nghe thấy động tĩnh cũng không nên rõ ràng như vậy, anh cố ý để thời gian giữa hai lần phát ra tiếng động lạ cách nhau khá lâu, mục đích là để tôi không dễ dàng phát hiện ra là tiếng động giả.”

“Thính lực và trí nhớ của con người giống nhau, thời gian cách càng lâu thì đối với một phần sự việc sẽ mơ hồ, chỉ có thể nhớ đại khái, tôi nghĩ tiếng động quái dị phát ra từ ban công là do anh ghi âm trước, biến động duy nhất là anh không rõ tôi sẽ ở phòng nào, đợi đến khi xác định tôi ở phòng nào thì sắp xếp người phát âm thanh đã ghi âm qua ban công, thu hút sự chú ý của tôi.”

“Sự xuất hiện của Thẩm Kim Thư là yếu tố không thể kiểm soát duy nhất trong kế hoạch của anh, anh không biết tối nay cô ta sẽ đến biệt thự Bắc Lâm, nhưng anh tương kế tựu kế cho người đặt thiết bị ghi âm dưới đáy ban công, việc phát âm thanh do anh điều khiển, để tôi không phát hiện ra, cố ý để Thẩm Kim Thư trèo ban công đến tìm tôi, tạo ra một loại ảo giác rằng tiếng ma ám kia là trò đùa dai của cô ta, đây là kế thứ ba.”

“Anh xuất hiện ở cuối hành lang tầng hai, canh chuẩn thời gian tôi sẽ tìm anh xử lý Thẩm Kim Thư, sau khi vào phòng, một loạt chuyện xảy ra bao gồm… khụ khụ… một số hành động thân mật, đều là anh làm ra để che đậy nghi ngờ, sau đó phát hiện Thẩm Kim Thư và đưa cô ta rời đi, nhìn như đi dạy dỗ cô ta, nhưng thực ra là để giám sát nhất cử nhất động của tôi, anh muốn biết tôi có nghe thấy tiếng động đi ra khỏi phòng xuống tầng hầm tìm chân tướng hay không, đây là kế thứ tư.”

“Như anh mong muốn tôi đi xuống tầng hầm tìm tiếng động lạ, chuẩn bị mở cửa thì anh xuất hiện, những lời nói đó nghe như hù dọa, thực ra là để người trong phòng nghe thấy động tĩnh, Hạ lão phu nhân đi ra đầu tiên, tôi nghĩ anh cũng không ngờ tối nay bà ấy cũng ở đó, cho đến khi mẹ anh và người đàn ông kia lần lượt đi ra, trạng thái của anh rõ ràng không giống nữa, có thể họ không phát hiện, dù sao lúc đó tâm trí họ dồn hết vào việc sợ anh tức giận, anh biểu hiện rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức dường như không nghi ngờ bất kỳ ai, bất kỳ mối quan hệ nào, đây là kế thứ năm.”

“Chúng ta cùng nhau lên tầng hai, tôi nói toạc ra quan hệ giữa mẹ anh và người đàn ông kia, anh rất tức giận, lấy cớ đó để thay đổi thái độ với tôi, cộng thêm anh trai tôi đến biệt thự Bắc Lâm cũng là anh liên lạc với anh ấy, anh biết tôi nhất định sẽ về cùng anh ấy, cũng biết trên đường tôi sẽ liên lạc với Bạch Đàm, cho dù tôi không liên lạc, anh cũng sẽ nghĩ cách, hoặc là để Khương Nghiêm Bân ép tôi xuất hiện, hoặc là để người khác liên lạc với tôi, nói dối Bạch Đàm xảy ra chuyện ở bệnh viện Hoa Khang, bất kể là cách nào tôi cũng sẽ qua đó, đây là kế thứ sáu.”

“Đến bệnh viện, anh đã biết từ sớm Khương Nghiêm Bân sẽ ra tay với tôi, biết cái bẫy ông ta giăng ra ở bệnh viện đợi tôi chui vào, nhưng anh không nhắc nhở, anh đang đánh cược xem trước khi đến bệnh viện tôi có nghĩ thông suốt tất cả những việc anh sắp xếp hay không, cũng đang thử thách tôi có thể nhìn thấu quỷ kế Khương Nghiêm Bân thiết lập hay không, đến cửa phụ bệnh viện chính là lúc anh nghiệm thu thành quả, anh có thể tìm thấy tôi chính xác, là do anh đã cài định vị vào chiếc điện thoại đưa cho tôi từ trước, đây là kế thứ bảy.”

Văn Chú dùng ánh mắt cực nhạt liếc cô một cái: “Nói xong chưa?”

“Chưa.” Cổ họng Chu Uẩn ngày càng khô, nhưng lời muốn nói vẫn chưa nói hết, cô nhịn sự khó chịu do khô họng đem lại nói một lần cho rõ tất cả kế hoạch của anh “Tôi biết anh muốn lấy được bằng chứng xác thực để lật đổ Khương Nghiêm Bân, nhưng sổ sách kế toán thật không phải nhân viên nội bộ thì không thể lấy được, lên kế hoạch lâu như vậy mục đích là để ông ta cùng đường bí lối sau đó buộc phải tìm đến anh chứ gì? Đến lúc đó anh có thể mở miệng đòi bất cứ thứ gì anh muốn.”

Văn Chú cụp mắt xuống, tay trái nhẹ nhàng phủi lớp bụi mỏng trên đầu gối, giống như nghe được một câu chuyện cực kỳ đặc sắc, nghe xong đưa ra một câu đánh giá hời hợt: “Nếu tôi nói cô nghĩ nhiều rồi, cô sẽ làm thế nào?”

Chu Uẩn học theo dáng vẻ của anh cúi đầu cười khẽ thành tiếng, lúc ngước mắt nhìn anh lần nữa, nụ cười vẫn còn đó chỉ là thêm vài phần giả dối của việc diễn trò: “Vậy tôi sẽ hủy hoại hoàn toàn sổ sách kế toán kia, anh đừng hòng lấy được.”

Văn Chú bỗng nhiên cười một tiếng, màu mắt dần lạnh: “Là tôi dã đánh giá thấp cô rồi, cô vậy mà lại chơi tôi một vố.”

“Giao thiệp với Văn tổng lâu rồi cũng học được chút gì đó chứ, tôi cũng là đánh cược một phen thôi.” Chu Uẩn khoanh hai tay trước ngực, lưng dựa vào cửa xe, dùng tư thế ngả ra sau đối mặt với anh “Xem ra mục tiêu của Văn tổng quả nhiên là sổ sách kế toán thật của Hào Lợi, nếu đã như vậy, cũng nên thành thật một lần rồi chứ?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...