Chương 42: Thú vui đặc biệt của người có tiền
Chu Uẩn chậm chạp rời khỏi vai anh, mi mắt khẽ rũ xuống, nhìn chằm chằm vào nếp nhăn trên áo trước ngực anh mà không nói một lời.
Câu hỏi kiểu này bảo cô trả lời thế nào? Về tình riêng mà nói, Chu Vực là người đã ở bên cô lâu nhất, trước giờ luôn giữ hình tượng người anh trai đối xử rất tốt với cô. Còn Văn Chú mới quen biết vỏn vẹn mấy ngày, bắt cô đưa ra lựa chọn như vậy, nếu không phải cố ý thì ai tin nổi chứ?
Văn Chú thu hết những tâm tư nhỏ nhặt của cô vào trong mắt. Gặp phải câu hỏi không muốn trả lời là cô liền im lặng, khiến người đặt câu hỏi phải biết khó mà lui. Nhưng anh lại là người thích đương đầu với khó khăn, vốn dĩ có thể bỏ qua hoặc dừng lại ở đó, nhưng hôm nay anh nhất định phải moi được một kết quả từ miệng cô.
Anh đột ngột buông lỏng tay.
“Đừng!” Chu Uẩn vội vàng ôm chặt lấy vai anh lần nữa “Tôi nói, tôi nói!”
Đôi tay đang đỡ lấy cô lập tức siết chặt lại. Cô vẫn ở trong phạm vi an toàn, chỉ là nếu có thêm một lần nữa, con chó Cane Corso kia chắc chắn sẽ lao về phía cô, lần này cô không còn không gian để chạy trốn nữa rồi.
Tuy là nhận thua, nhưng Chu Uẩn vẫn tức giận trừng mắt nhìn anh, hai má phồng lên như chuột hamster vì giận dỗi: “Chọn anh.”
“Cái gì?” Văn Chú hơi nghiêng mặt “Nghe không rõ lắm.”
Anh chính là cố ý, hiểu rồi.
Chu Uẩn ỷ vào việc đã xé rách lớp mặt nạ với anh, lời khó nghe cũng đã nói không ít, bày ra bộ dạng mặt mặc kệ sống chết, buông đôi tay đang ôm vai anh ra, chuyển xuống trước ngực, hai tay túm lấy cổ áo anh, dùng sức siết chặt, lấy hết sức bình sinh gào lên: “Chọn… anhhhh!”
Âm thanh kéo dài đinh tai nhức óc, gào xong Chu Uẩn tự cảm thấy thiếu oxy, theo bản năng tìm chỗ dựa, như bị rút cạn sức lực nằm bò lên vai anh, cằm tì lên vai trái anh, từ từ lấy lại hơi.
Tống Miện đứng cách đó không xa, trên tay cầm hai tập tài liệu cần ký, vẻ mừng rỡ không hiện ra mặt, nhưng sự kinh ngạc là điều không thể tránh khỏi. Đến mức khi nhìn thấy Văn Chú bế Chu Uẩn đi lên bậc thang, anh ta quên mất việc mình chưa xích Đâu Đâu lại, để mặc nó lao ra khỏi nhà suýt chút nữa làm Chu Uẩn bị thương.
Anh ta đang nghĩ xem có nên cắt ngang hay không, dù sao tài liệu trong tay cũng đang cần gấp, lại sợ đắc tội với boss(ông chủ) đến lúc đó gió tanh mưa máu lại đổ lên đầu mình, cái ghế Tổng trợ lý này của anh ta e là ngày mai phải nhường cho người khác.
Tống Miện sầu não cau mày, may mà có Đâu Đâu ở bên cạnh, nó là vị chủ nhân nhỏ có tính chiếm hữu cực mạnh. Quyết định xong, Tống Miện kín đáo dùng chân đá nhẹ vào mông Dudu, nó lập tức đứng dậy, đầu tiên là quay đầu nhìn anh ta một cái, sau đó chuyển ánh mắt sang Văn Chú, bước đi những bước tao nhã, chậm chạp tiến lại gần, hơi nghiêng đầu cọ cọ vào chân Văn Chú.
Chu Uẩn cảm thấy chỗ mắt cá chân có thứ gì đó lông lá cọ qua cọ lại trên da, cảm giác tê tê ngứa ngứa khiến người ta xao xuyến, cô rời khỏi lòng Văn Chú, cúi đầu nhìn xuống.
Một người một chó, bốn mắt nhìn nhau.
Nó đang ở ngay dưới chân, bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy lên cắn vào chân cô.
Chu Uẩn hoảng hốt, lại sợ cảm xúc dao động quá lớn sẽ chọc giận nó. Không trị được nó thì tìm người trị được nó.
Tay cô dùng lực không nhẹ không nặng véo vào bắp tay Văn Chú, nhỏ giọng nhắc nhở: “Tôi đã chọn anh rồi, anh bảo nó vào trong đi.”
“Xuýt!” Văn Chú khẽ nhíu mày “Bình thường có tập tạ không? Tay khỏe thế?”
Chu Uẩn nheo mắt cười giả lả: “Tôi lại ước gì mình có tập tạ đấy.”
Văn Chú khẽ nhướng mí mắt, ánh mắt từ trên người cô chuyển xuống bên chân, cố ý thả cô xuống ngay trước mặt con chó Cane Corso: “Đâu Đâu, gừ với cô ấy một tiếng xem nào.”
Chu Uẩn còn đang nghĩ con chó này có hiểu tiếng người không?
Giây tiếp theo, Đâu Đâu nhe nanh múa vuốt, hai chân trước từ từ hạ thấp xuống, cả cơ thể tạo thành hình dốc, đó là trạng thái chuẩn bị tấn công của loài chó.
Hai chân đã chạm đất, Chu Uẩn không dám làm càn, lén lút kéo tay áo Văn Chú, cô nói chuyện với sự dịu dàng chưa từng có: “Quân tử nhất ngôn, anh là nam nhi đại trượng phu nói lời có giữ lấy lời không vậy?”
Văn Chú coi như không nghe thấy, tự mình ngồi xổm xuống, tay trái nhẹ nhàng v**t v* Đâu Đâu, lông ngắn đâm vào tay nhưng anh không hề dừng lại, nhìn Đâu Đâu nhưng lời nói là dành cho Chu Uẩn: “Nó cảnh giác với người lạ và bảo vệ chủ, người tôi không thích nó cũng sẽ ghét theo, chó Cane Corso rất thông minh, cũng giống như con người biết nhìn sắc mặt, thái độ của tôi đối với cô và thái độ của cô đối với tôi, nó đều có thể nhìn ra được, có muốn thử không? Nếu cô có thể khiến nó không vẫy đuôi nữa, tôi sẽ miễn cưỡng thu nhận cô.”
“Thử cái gì?” Chu Uẩn hiểu ra “À, ý anh là tôi hung dữ với anh thì nó sẽ lao vào cắn tôi hả? Anh nhìn tôi giống trẻ con lên ba lắm sao? Rảnh rỗi lại lôi mạng mình ra đùa.”
“Cô là người sắp sánh ngang với nữ diễn viên Hollywood rồi, năng lực siêu phàm, còn sợ nó à?” Văn Chú chậm rãi nói “Cứ thử đi, đêm nay không thu tiền phòng của cô.”
Cô nghĩ là ở nhờ một đêm, không ngờ anh còn định thu phí. Căn biệt thự lớn thế này, số lượng phòng chắc nhiều đến dọa người, vậy mà thà để trống cũng không chịu làm việc tốt cho cô ở miễn phí một đêm.
Gian thương!
Gian thương!
Chu Uẩn sờ sờ bộ đồ bệnh nhân, hai bàn tay trắng, hoàn cảnh ép buộc, đôi khi vẫn phải cúi đầu trước thế lực tà ác một cách thích hợp.
“Nói trước nhé, đợi giải quyết xong chuyện nhà họ Khương tôi sẽ chuyển đi.” Chu Uẩn ngượng ngùng nhìn sang chỗ khác “Dù sao nhìn tình hình hiện tại, ở chỗ anh là an toàn nhất.”
“Nếu tôi nói không đồng ý, có phải sau này cô cũng không thèm để ý đến tôi nữa phải không?”
Ngay lập tức, hai ánh mắt khác nhau đổ dồn về phía Văn Chú. Bàn tay Tống Miện đang cầm tài liệu hơi siết lại, sau sự kinh ngạc, ánh mắt anh ta chuyển sang Chu Uẩn, mặc dù cô không biểu lộ ra ngoài, nhưng vẻ mặt sững sờ đã tố cáo cô, giống như anh ta, ngoài sự kinh ngạc về câu nói này của Văn Chú còn lộ ra sự mập mờ khó tả.
Tai Chu Uẩn bỗng chốc nóng bừng lên: “Anh nói cái gì thế… chuyện nhỏ thôi mà, không đến mức phải giận dỗi.”
“Được.” Văn Chú xoa đầu Đâu Đâu lần cuối, đứng dậy khoanh tay nhìn cô “Thử đi, Chu đại tiểu thư.”
Vì chuyện chỗ ở cho vài ngày tới, Chu Uẩn quyết định liều một phen.
Sau khi điều chỉnh cảm xúc, Chu Uẩn cố tình làm ra vẻ rất hung dữ khi đối diện với Văn Chú.
Lần đầu tiên dùng giọng rất lớn nói chuyện với Văn Chú, Đâu Đâu không có phản ứng gì, vẫn vẫy đuôi.
Lần thứ hai Chu Uẩn giơ tay giả vờ đánh Văn Chú, đẩy qua đẩy lại anh. Đuôi Đâu Đâu vẫy chậm lại một chút, nghiêng đầu nhìn cô.
Liên tiếp hai lần thăm dò, phản ứng của Đâu Đâu đều khá bình thản, một con chó không biết nói, nhưng cái nghiêng đầu, cái vẫy đuôi của nó chắc chắn lực sát thương còn lớn hơn cả người biết nói.
Chu Uẩn bị một con chó coi thường rồi.
Cô không cần quay đầu lại cũng biết Văn Chú chắc chắn đang cười như không cười nhìn cô diễn trò suốt cả quá trình, đâu phải là bảo cô thử, rõ ràng là biết phản ứng của Đâu Đâu đối với sự khiêu khích khác với những con chó khác, nói cách khác dù cô có thái độ tàn nhẫn với anh hơn nữa, con chó này ước chừng cũng sẽ không lao tới, bình tĩnh y hệt như chủ nhân của nó vậy.
“Nó rốt cuộc có bảo vệ chủ không thế?” Chu Uẩn nhìn nó từ trên xuống dưới, thỉnh thoảng khua tay múa chân với nó, nó vẫn không có phản ứng “Nó ngay cả bảo vệ cũng không biết, sau này anh ra ngoài gặp nguy hiểm thì làm thế nào?”
Cô đứng thả lỏng, nhất thời không để ý nên cơ thể hơi loạng choạng, ngã về phía Văn Chú, nhanh chóng nắm lấy cánh tay anh, nửa tựa vào lòng anh, vừa định nói lời cảm ơn, thì Đâu Đâu ban nãy còn coi thường cô, đột nhiên gầm gừ điên cuồng, ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào cô.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Chu Uẩn nghe thấy tiếng liền giật mình, càng nhìn càng thấy lạ, rõ ràng là cô chưa làm gì cả, con chó này sao tự nhiên lại phát điên lên thế?
“Nó sao vậy?” Chu Uẩn quay sang nhìn anh “Tôi đâu có làm gì.”
Văn Chú mặt không đổi sắc: “Thái độ của nó phụ thuộc vào thái độ của tôi đối với cô.”
Dù nghĩ thế nào đi nữa, Chu Uẩn cũng không thể hiểu được nguyên do câu nói này. Cô im lặng một lúc, vẫn không tìm ra câu trả lời: “Con chó anh nuôi thật đặc biệt, tôi cố ý đánh anh, hung dữ với anh, nó không phản ứng, vừa nãy tôi không cẩn thận bị trượt chân, nó không vẫy đuôi mà ngược lại nhe nhanh múa vuốt với tôi, lần đầu tiên trong đời tôi thấy con chó kiểu này.”
Văn Chú cụp mắt nhìn cô, bên má cô có một lọn tóc dài rủ xuống xương quai xanh, khẽ đung đưa theo lời cô nói. Anh đưa tay vén lọn tóc dài đó ra sau tai cô, giọng nói trầm thấp nói cho cô biết một sự thật: “Đâu Đâu không giống những con chó khác, nó thích ghen, ai càng đến gần tôi, càng thân mật với tôi, phản ứng của nó càng lớn.”
Chu Uẩn nghe xong, nụ cười trên khóe môi tắt dần, vừa kinh ngạc vừa nhắc đến chuyện cũ: “Vậy lúc đầu tôi bảo anh thả tôi xuống, rồi sau đó tôi ôm anh… hóa ra là đang chọc giận nó sao?”
Văn Chú khẽ nhướng mày, dùng sự im lặng để khẳng định với cô.
Hai tay buông thõng bên hông của Chu Uẩn siết chặt thành nắm đấm, trừng mắt nhìn: “Anh rõ ràng biết Đâu Đâu có tính cách như vậy tại sao không nói sớm, đồ gian thương!”
Văn Chú nhìn cô đầy ẩn ý: “Lúc cô lao vào có cho tôi cơ hội giải thích không? Ôm chặt như thế, người bình thường sợ hãi cũng không có phản ứng lớn như cô, tôi còn đang muốn hỏi cô, có phải mượn cớ sợ chó để cố tình tiếp cận tôi không?”
“…”
Chu Uẩn chỉ vào Đâu Đâu rồi lại chỉ vào anh, một lúc sau mới thốt ra được một câu bất lực: “Hai người giống nhau thật đấy.”
Nói xong, một mình đi thẳng vào phòng khách, hoàn toàn không coi mình là người ngoài.
Sau khi vào nhà, nhìn thấy đại sảnh rộng lớn, hơi thở Chu Uẩn nghẹn lại.
Biết nhà họ Văn giàu có, nhưng những gì nhìn thấy trước mắt đã vượt quá nhận thức của cô về sự giàu có, chỉ riêng đại sảnh ở tầng một, diện tích đã lớn đến mức khiến người ta kinh ngạc, cô thậm chí có thể đạp xe đạp đi dạo qua lại bên trong.
Trang trí toàn bộ đều dùng hai màu xám đen, màu sắc trang nghiêm dưới ánh đèn phản chiếu sự lạnh lùng không thân thiện. Thay vì nói là nơi ở, thì nói là khách sạn năm sao được trang hoàng lộng lẫy còn phù hợp hơn, cảm giác ngay ngắn khuôn mẫu rất rõ ràng, ngoại trừ cái cầu thang xoắn ốc dẫn lên tầng hai, các đồ trang trí còn lại đa phần là ngang bằng hoặc sổ thẳng, từ đồ nội thất lớn đến vật dụng trang trí nhỏ, rất ít khi nhìn thấy đồ vật hình tròn.
Chu Uẩn nghe thấy tiếng bước chân phía sau, liền thoát khỏi chế độ “nhà quê”, hắng giọng: “Tôi ở đâu?”
“Trừ tầng hầm, các tầng khác tùy cô chọn.” Văn Chú nhận lấy tài liệu và bút Tống Miện đưa tới, lúc nói chuyện với cô vẫn đang xem tài liệu.
Chu Uẩn chợt nhớ tới lúc trên xe, anh cũng cầm máy tính bận rộn công việc, công ty lớn như Thịnh Hoằng, việc chỉ có nhiều chứ không ít, vì cô, gần đây e là đã làm lỡ không ít việc của anh.
Nợ ân tình là khó trả nhất, Chu Uẩn tự biết mình đuối lý, dù có làm loạn thế nào thì nay sự việc cũng coi như kết thúc, có tin tức gì nữa cũng là kết quả phân xử cuối cùng của pháp luật giữa cô và nhà họ Khương.
“Anh ở tầng mấy?”
“Sao thế?” Tay cầm bút ký tên của Văn Chú không dừng lại, tiếng ngòi bút sột soạt vang lên trôi chảy “Định ở cùng tầng với tôi để tối dễ ra tay à?”
Chu Uẩn nhắm mắt lại, đè nén sự cạn lời xuống, bày ra vẻ mặt kiểu “anh thích nói gì thì nói”, hai tay dang ra, chỉ về hai phía trái phải: “Xin ngài chỉ giúp tôi con đường sáng suốt.”
“Tầng hai.”
Anh vừa dứt lời, Chu Uẩn lập tức xoay người, men theo cầu thang xoắn ốc chạy thẳng lên tầng hai, bước chân thoăn thoắt, cứ như có ma đuổi sau lưng.
Tiếng bước chân dần biến mất, Tống Miện thấp giọng nói: “Ông cụ Văn gọi điện thoại hỏi thăm chuyện của cô Chu, chắc là Cục trưởng Triệu đã gọi điện thoại nói chuyện với ông ấy rồi.”
“Bọn họ là chỗ quen biết cũ tự nhiên có chuyện để nói.” Văn Chú ký xong tập tài liệu cuối cùng trả bút lại “Ông ấy đã gọi cuộc điện thoại này nói cho ông cụ biết, chứng tỏ Khương Nghiêm Bân đã tìm đến ông ấy, ông ấy chẳng qua là muốn thăm dò ý tứ của ông cụ thôi.”
Tống Miện khá e dè ông cụ Văn: “Vậy ông cụ Văn có nhúng tay vào không?”
Văn Chú dùng giọng điệu lơ đãng dễ dàng quyết định sự sống chết của một người: “Chỗ ông cụ có trà ngon, đi lấy một ít mai gửi qua đó, tiện thể gửi thêm chút đồ khác, tránh để Cục trưởng Triệu khó xử.”
Tống Miện lập tức hiểu “đồ khác” là chỉ cái gì, nhưng với tư cách là Tổng trợ lý, có một số lời vẫn phải nói ra: “Văn tổng, những thứ đó giao cho cảnh sát, nhà họ Khương sẽ tiêu đời hoàn toàn, ông cụ làm việc thích chừa lại một đường lui, làm như vậy có phải sẽ…”
“Cậu cảm thấy mấy kẻ như Khương Nghiêm Bân có so được với Du Sóc Đông không?” Văn Chú giơ tay phủi bụi trên vai áo Tống Miện “Là vì tối nay nhìn thấy dáng vẻ tôi đối đãi với cô ấy, khiến cậu quên mất tôi là người thế nào sao?”
Sống lưng Tống Miện lạnh toát, giọng nói trầm thấp không giống như nhắc nhở, mà là lời cảnh cáo cuối cùng dành cho anh ta.
Nhân vật lớn như Du Sóc Đông còn bại dưới tay Văn Chú, thì một Khương Nghiêm Bân cỏn con quả thực không đủ tư cách.
“Tôi sẽ đi làm ngay vào ngày mai.” Tống Miện gấp tài liệu lại cúi đầu nói “Văn tổng, vừa rồi là tôi vượt quá giới hạn, sau này sẽ không tái phạm nữa.”
Văn Chú nhìn anh ta một cái không có biểu hiện gì, xoay người đi thẳng lên tầng hai.
Tống Miện đứng tại chỗ đợi cho đến khi tiếng bước chân biến mất, bắp chân đang căng cứng cuối cùng cũng thả lỏng, cả người như vừa trải qua một trận chiến ác liệt, đưa tay lau mồ hôi lấm tấm trên cổ, khẽ thở hắt ra, lại một lần nữa nhìn về phía cầu thang không một bóng người.
Đèn tường dọc hành lang đều sáng, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, hành lang trải thảm màu tối, ngay cả cái bóng dường như cũng biến mất, hòa vào trong bóng tối, nhìn không rõ.
Chu Uẩn chọn căn phòng cuối cùng bên trái tầng hai, đủ xa nơi ở của Văn Chú. Cô đã lên lầu xem qua, tầng ba hẳn là nơi làm việc kiêm nghỉ ngơi của Văn Chú, phong cách trang trí và cách bài trí nhìn là biết gu của anh, quan trọng nhất là trên hành lang có đồ của Đâu Đâu, rõ ràng là đồ chơi anh đặt ở đó để trêu nó khi không bận.
Căn phòng cô chọn có không gian rất lớn, có nhà vệ sinh riêng, đẩy cửa phòng ra là có thể nhìn thấy ban công dài và rộng, rèm lụa trắng bay trong gió, ban công dưới màn đêm được ánh trăng bao phủ, ánh sáng trắng lấp lánh như rải trên gạch men, chiếu sáng một góc bên giường.
Chu Uẩn đang đi ra ban công thì nghe thấy tiếng gõ cửa, cô quay lại, khoảnh khắc mở cửa phòng nhìn thấy Văn Chú, cô nghĩ có chuyện gì đó xảy ra nên thần kinh không khỏi căng thẳng: “Có chuyện gì vậy?”
Anh đưa ra một hộp quà màu trắng: “Nghỉ ngơi sớm đi.”
Đồ vật nhét vào tay cô xong, anh phóng khoáng quay người bỏ đi, chỉ còn lại Chu Uẩn đứng trước cửa nhìn theo bóng lưng anh dần đi xa, hơi thất thần.
Đồ trên tay khá nặng, Chu Uẩn đóng cửa quay lại phòng, xé lớp màng bọc trong suốt bên ngoài, giây phút mở ra, sự tò mò dần được thay thế bằng sự kinh ngạc, cô bất ngờ vì anh lại chuẩn bị cho cô một chiếc điện thoại di động.
Chu Uẩn nhìn chằm chằm chiếc điện thoại, trước mắt không khỏi hiện lên khuôn mặt lúc nào cũng hờ hững của Văn Chú, bất kể lúc nào, làm việc gì, cũng rất khó thấy anh có sự dao động cảm xúc. Lời cô nói trên xe không dễ nghe, dù vậy anh cũng không hung dữ mắng cô một câu vong ơn bội nghĩa.
Thực ra con người anh…
Cũng khá tốt đúng không?
Không có ai trả lời cô, câu hỏi tự vấn cuối cùng tan thành mây khói vào khoảnh khắc Chu Uẩn nằm lên giường, không nghĩ đến anh nữa, mà nghĩ đến người cần nghĩ.
Chu Uẩn thuần thục bấm một dãy số, đợi vài giây sau, trong điện thoại truyền đến giọng nói dịu dàng của Bạch Đàm.
“Là tớ.”
“Chu Uẩn?” Bạch Đàm bỗng nhiên kích động “Cái con nhóc chết tiệt này còn biết gọi điện cho tớ à? Cậu thế nào rồi? Văn tổng nói chuyện đã giao cho anh ấy xử lý, cậu sẽ không sao, bảo tớ kiên nhẫn đợi điện thoại của cậu, cậu có biết tớ đợi bao lâu rồi không? Kết quả lại thấy cậu mở họp báo, rốt cuộc cậu đang làm cái gì vậy?!”
Giọng nói dịu dàng kia cứ như ảo giác tự dưng xuất hiện, Chu Uẩn ngoáy ngoáy lỗ tai để điện thoại ra xa một chút: “Khoan hãy vội hỏi chuyện này, hôm nào tớ sẽ kể hết cho cậu nghe, bây giờ cậu thế nào rồi? Mà cũng đúng, chắc chắn Văn Chú đã sắp xếp người chăm sóc cậu rồi.”
Nhắc đến chuyện này, Bạch Đàm nhìn hộ lý vừa đi ra ngoài, cười gian xảo: “Văn tổng chịu chi thật đấy, mời hộ lý 24/24 thì thôi đi, đồ ăn phiên bản cao cấp có người chuyên đưa tới, làm tớ ngại chết đi được.”
Chu Uẩn khẽ ừ một tiếng: “Cậu hạnh phúc thật đấy.”
“Cậu đang ở đâu? Hay là đến chỗ tớ ở đi?” Bạch Đàm vỗ vỗ chiếc giường rộng rãi bên dưới “Ngủ hai người vẫn dư sức.”
Chuyện hôm nay quá nguy hiểm, Chu Uẩn không muốn đề tài trở nên nặng nề, cố ý tiết lộ: “Tớ ở chỗ Văn Chú.”
“Hả?!” Cái chân đang vắt vẻo của Bạch Đàm đột ngột hạ xuống, đổi tay cầm điện thoại “Cậu chuyển vào nhà Văn tổng rồi? Biệt thự Bắc Lâm sao?!”
Sự ngạc nhiên và hóng hớt trong dự đoán không xuất hiện, Chu Uẩn ngược lại nghe ra được một chút sợ hãi trong điện thoại “Sao thế? Biệt thự Bắc Lâm có ma à?”
Bạch Đàm sờ sờ cổ, hạ thấp giọng nói: “Cậu liều thật đấy! Không tìm hiểu chút nào mà dám ở lại sao? Theo tớ biết căn biệt thự đó chiếm diện tích cực lớn, người giúp việc từng làm việc trong đó đã ra ngoài tiết lộ rằng cứ qua mười hai giờ đêm, dưới tầng hầm sẽ truyền đến tiếng phụ nữ.”
“Tiếng phụ nữ?” Chu Uẩn trở mình quấn chăn “Tiếng phụ nữ gì? Tiếng nói chuyện à?”
“Nếu là tiếng nói chuyện thì tốt rồi.” Bạch Đàm nén cơn đau do vết thương, lấy hết sức ngồi dậy “Thú vui đặc biệt của người có tiền, thích nuôi người.”
Chu Uẩn càng nghe càng muốn cười: “Thời đại nào rồi mà còn mê tín dị đoan, người có tiền nuôi những thứ không sạch sẽ à?”
“Cái gì chứ! Cậu có thể động não chút không, đường đường là một người đàn ông độc thân đắt giá, với tài sản bạc tỷ mà chưa từng có một tin đồn tình ái nào, anh ta hoặc là cơ thể có vấn đề hoặc là xu hướng tính dục có vấn đề, nhưng hai vấn đề trước nếu có thật thì rất dễ bị lộ, chỉ có trường hợp cơ thể không vấn đề và xu hướng tính dục cũng bình thường cho nên mới chưa bao giờ bị ai bàn tán mà thôi.”
Chu Uẩn nghe những lời như kể chuyện trong điện thoại, não bộ hoạt động hết công suất, từ từ sắp xếp lại ý mà Bạch Đàm muốn diễn đạt: “Ý cậu là Văn Chú nuôi rất nhiều phụ nữ dưới tầng hầm để tiêu khiển sao?”
“Trả lời đúng rồi!” Bạch Đàm phát hiện hành lang có tiếng bước chân, đoán là hộ lý đã quay lại “Cậu nghĩ cách mau chóng chuồn đi, tớ bảo Trương Tân Minh đến đó tiếp ứng cho cậu, xe của cậu ấy cậu biết mà.”
Chu Uẩn còn chưa trả lời, điện thoại đột ngột ngắt kết nối, không cho cô một chút cơ hội nào. Nghe tiếng tút tút truyền đến từ điện thoại, lại nhớ lại những lời Bạch Đàm nói, cô bỗng nhiên muốn cười.
Cô trở mình ngồi dậy, di chuyển cơ thể định đi tắm trước, đồng hồ treo tường vang lên tiếng “boong boong” trầm đục, trong không gian yên tĩnh, tiếng chuông quanh quẩn khắp phòng, dường như còn nghe thấy tiếng vang vọng lại.
Chu Uẩn đếm kỹ một chút, không nhiều không ít tổng cộng mười hai tiếng, mới phát hiện đã đến mười hai giờ đêm rồi.
Cô đi dép lê vừa bước ra một bước, ngoài ban công truyền đến một tràng âm thanh quỷ dị, giống như có người đang nói chuyện, lại giống như tiếng trẻ con nói ngọng nghịu, nức nở từng hồi.
Bạn thấy sao?