🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 41: Văn Chú! Anh là đồ khốn!

Điện thoại vừa tắt, trái tim Chu Uẩn cũng chìm xuống theo. Đôi tay đang siết chặt eo cô di chuyển như bóng ma di chuyển lên vai cổ cô, đầu ngón tay hơi ấm áp đặt trên làn da như có như không v**t v*, giống như đang nâng niu một món bảo vật nào đó, đang từ từ thưởng thức xem cảm giác khi chạm vào như thế nào.

Hơi thở của cô cũng bất giác chậm lại, mắt rũ xuống không dám nhìn anh, đôi môi khẽ hé đang th* d*c, tiếng thở rất yếu, như thể vừa trải qua một sự sợ hãi cực độ, cả người cứng đờ giữ nguyên tư thế.

“Tôi tưởng cô sẽ nói gì đó chứ.” Văn Chú lướt mắt qua đôi môi đỏ mọng của cô, đó là kiệt tác của anh, quả nhiên như vậy đẹp hơn nhiều.

“Anh muốn tôi nói gì?” Chu Uẩn từ từ ngước mắt, va vào đôi mắt sâu thẳm của anh, ánh mắt mang tính xâm lược vẫn chưa hoàn toàn phai nhạt khiến lòng người run lên, cô nhanh chóng cụp mắt xuống, như dỗi hờn dùng mà buông lời khiêu khích anh“Tôi có phải nên báo cảnh sát nói Văn tổng của Thịnh Hoằng quấy rối t*nh d*c không? Vừa hay tôi cũng vừa từ chỗ đó ra coi như quen cửa quen nẻo.”

Phản ứng của cô anh đã dự liệu được. Với tính cách của Chu Uẩn, lúc này mà chưa lao tới quyết một trận sống mái với anh thì đa phần là biết rõ sự chênh lệch quá lớn. Bất kể thân phận, chỉ nói về sức lực, giữa nam và nữ vốn đã có sự khác biệt tự nhiên. Cô là người thông minh, biết lúc nào nên làm gì, sẽ không chọc giận anh vào lúc này, tránh rước thêm họa vào thân.

Văn Chú khẽ mở đôi môi mỏng, lời muốn nói còn chưa kịp thốt ra thì một luồng sáng chiếu tới, chói mắt khiến người ta bất giác nheo lại.

Đường Vĩ đỗ xe ở ngã ba đang tu sửa dở dang để thuận tiện cho các xe khác ra vào, điều này cũng khiến vị trí họ đang đứng cách xa khu vực đèn đường chiếu sáng, đèn trong xe đã tắt, nếu không để ý kỹ sẽ chẳng ai biết có một chiếc xe đang đỗ ở đây.

Chiếc xe kia lao vút qua, nhưng Văn Chú vẫn tinh mắt liếc thấy biển số, là xe của Chu Vực.

Anh không định giấu giếm: “Anh trai cô vừa đi qua đấy.”

Chu Uẩn theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng bàn tay trên cổ không chịu buông ra, ép cô chỉ có thể nhìn chằm chằm vào anh.

“Anh còn muốn làm gì nữa!” Cô tức giận nói “Đồng ý mọi yêu cầu tôi đưa ra, âm thầm giúp tôi hoàn thành mọi việc, nhìn thì như là tôi nhờ anh giúp đỡ, thực chất tất cả sự giúp đỡ đều là để tôi nhanh chóng thoát ly khỏi nhà họ Chu, khiến mối quan hệ giữa tôi và nhà họ Chu không còn khả năng hàn gắn, trở thành mục tiêu công kích của mọi người. Ngoài việc đến Thịnh Hoằng hoặc bất kỳ công ty nào thuộc danh nghĩa nhà họ Văn thì tôi không còn lựa chọn nào cả, cả cái Túc Nguyên này sẽ không có công ty nào khác nhận tôi, đây mới là lý do anh năm lần bảy lượt giúp đỡ, đúng không?”

“Đúng.” Anh thừa nhận một cách thẳng thắn.

Tiếng th* d*c của Chu Uẩn dần lớn hơn, ngọn lửa nén trong lồng ngực đang cuộn trào, nhưng ngặt nỗi ngọn lửa này không thể phát tiết cũng không có mặt mũi nào để phát tiết.

Người là do cô tìm đến, kế hoạch là do cô định ra, mở miệng nhờ giúp đỡ là cô đề xuất, tính toán cả anh vào trong đó cũng là do cô tự mình quyết định. Văn Chú cho dù có mục đích, thì đó cũng là cơ hội do cô đưa tới.

Chu Uẩn giận, nhưng nhiều hơn là giận chính mình. Đầu óc cô không ngốc, nhưng vì để lật đổ nhà họ Khương, toàn bộ sức lực đều đã đổ dồn vào đó, lơ là một chút liền quên mất đạo lý “bọ ngựa bắt ve sầu chim sẻ rình sau lưng”. Văn Chú tâm cơ thâm sâu, bề ngoài lấy Thẩm Kim Thư làm cái cớ, thực chất là để xóa bỏ sự lo lắng và nghi kỵ của cô, từng chút một dụ cô vào bẫy.

Đồ khốn nạn!

“Lại không nói gì nữa rồi à?”

“Phì!”

Cô lấy ra cái dũng khí không sợ chết nhổ nước bọt về phía anh, tính cách ẩn sâu bên trong từng chút một bộc lộ ra.

Một người thích đua xe, giỏi mưu tính, tính cách sao có thể là đại tiểu thư yểu điệu được, sự hoang dã luôn sẽ lộ ra vào thời cơ thích hợp, giống như con sư tử đã nằm phục kích chờ đợi từ sớm, răng nanh ẩn hiện, đợi linh dương xuất hiện, sẽ lộ rõ sự hung dữ.

Văn Chú khẽ hất cằm, bóp lấy mặt cô, hổ khẩu* vừa khéo giữ chặt cằm cô: “Là cô bắt đầu, quá trình là do cô tự chọn, kết quả cuối cùng tôi chẳng qua là đẩy thuyền theo nước, sao hả? Định đổ hết lên đầu tôi à?”

Hổ khẩu*: Phần giữa ngón cái và ngón trỏ

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn không còn lời nào để phản bác, anh nói sự thật, chỉ là lời thật thì hay mất lòng, giống như một tấm gương soi thẳng vào mặt bạn, hành vi xấu xa, dáng vẻ xấu xí, để bạn nhìn rõ một lần cho hết.

Có lẽ không muốn thua, Chu Uẩn im lặng một lúc lâu nặn ra hai chữ có lực sát thương không lớn lắm: “Đê tiện.”

“Tôi đê tiện?” Văn Chú nhìn sang chỗ khác bật cười thành tiếng, đầu lưỡi khẽ chạm khóe môi, tay phải đang giữ cằm cô hữu ý vô tình v**t v* “Cô tưởng vị trí ở Thịnh Hoằng dựa vào sự ngây thơ đơn thuần là ngồi vững được sao? Tôi đê tiện?”

Anh như nghe thấy câu chuyện cười hay nhất, buông lỏng sự trói buộc với cô, ánh mắt nhìn cô càng thêm không kiêng nể gì: “Nếu tôi mà đê tiện, thì đã sớm ra tay với cô sau khi cô bị người ta hạ thuốc rồi, hoặc là ra điều kiện giúp đỡ thì phải có được cô, tệ hơn nữa là lấy nhà họ Chu uy h**p cô, có quá nhiều cách ép cô vào khuôn khổ, cô nói tôi đê tiện sao?”

Chu Uẩn cứng họng. Những gì anh nói toàn bộ là sự thật, nhưng cố tình nói toạc sự thật ra trong tình huống này, khiến ngọn lửa giận trong lòng cô càng bùng lên, buột miệng nói: “Cho nên anh dùng mấy chiêu trò trên thương trường để gài bẫy tôi đúng không? Nói trắng ra, trong mắt anh tôi chẳng khác gì những đối thủ kia, cái anh muốn là sự thần phục của tôi, là tận hưởng kh*** c*m chiến thắng tôi, tôi nói đúng không hả Văn đại tổng tài?”

Đôi mắt sâu thẳm của Văn Chú dường như đóng đinh trên người cô, khuôn mặt đã sớm không còn thay đổi cảm xúc, khuôn mặt bình thản đến cực điểm là điềm báo trước khi cơn bão ập đến.

“Cô muốn tôi dùng biện pháp mạnh với cô đúng không?” Anh nắm chặt cổ tay cô, kéo người lại trước mặt lần nữa, từng câu từng chữ nói cho cô nghe cho rõ ràng “Chu Uẩn, cô cứng cỏi đối đầu với tôi như vậy, có từng nghĩ sau này lỡ gặp phải chuyện gì thì cô định lấy cái gì ra đàm phán với tôi?”

Cô vẫn đang trong cơn giận dữ, lời nói ra khỏi miệng giống như dính cả tàn lửa: “Sẽ không, cho dù cầu xin người khác cũng sẽ không cầu xin anh.”

Chính tay anh chọc thủng lớp giấy ngăn cách, giữa họ sẽ không thể nào giống như trước kia được nữa. Cô muốn thoát khỏi nhà họ Chu chẳng phải là để thoát khỏi sự kìm kẹp sao? Chẳng phải là hy vọng bản thân không phải sống cuộc sống như cái xác không hồn ư? Chuyện tình cảm không còn chịu sự đề nghị và sắp xếp của bất kỳ ai nữa sao?

Nếu có dính líu đến Văn Chú, càng dây dưa nhiều, cô càng khó rời đi. Không phải là cô tự tin vào sức hấp dẫn của mình, mà là sự cố chấp của người giàu giống như đứa trẻ chưa lớn, sẽ nghĩ đủ mọi cách để có được thứ mình muốn.

Hôm nay anh có thể đẩy thuyền theo nước để đưa cô vào cái bẫy mới, ngày mai sẽ có khả năng chơi lớn hơn. Chu Uẩn tự biết khả năng của mình tới đâu, đấu với Văn Chú, tỷ lệ thắng quá thấp, cuối cùng cái được không bù nổi cái mất.

Cô có bản lĩnh chọc người ta tức chết chỉ bằng vài ba câu nói, cũng có bản lĩnh làm nguội lạnh bầu không khí.

Trong khoang xe tối tăm, ánh sáng đột nhiên xuất hiện, đèn xe sáng trở lại, ánh sáng lạnh lẽo chiếu lên gương mặt lạnh như băng sương của anh. Văn Chú lùi lại một chút, vẫn như cũ độc chiếm hàng ghế sau, tư thế dựa lưng lười biếng, xương cổ tay phải tùy ý đặt trên đầu gối, tay kia nhẹ nhàng gõ vào cửa xe.

Cửa ghế lái mở ra lần nữa, Đường Vĩ làm tròn bổn phận, sau khi lên xe không nhìn nhiều không hỏi nhiều, khởi động xe xuất phát theo địa điểm Văn Chú đã dặn dò từ đầu.

Trong xe yên tĩnh, đặc biệt là sau khi Đường Vĩ lên xe, sự yên tĩnh đó vượt qua bất kỳ thời điểm nào, tĩnh lặng đến mức dường như cả Túc Nguyên chỉ còn lại họ, động tĩnh gì cũng không nghe thấy, chỉ còn lại tiếng “sột soạt” do quần áo ma sát với ghế ngồi khi hơi cử động.

Hướng xe chạy càng lúc càng xa trung tâm thành phố, xe cộ đi song song xung quanh dần giảm bớt. Chu Uẩn dựa vào cửa sổ xe bỏ lỡ hết khách sạn này đến khách sạn khác.

Họ vừa mới xảy ra chuyện không vui, bắt cô mở miệng mượn tiền anh để ở khách sạn, thứ nhất là lời nói tàn nhẫn vừa buông ra chưa được một ngày đã tự vả mặt, thứ hai là Khương Nghiêm Bân rất khó nói sẽ không tìm cơ hội trả thù, ở khách sạn chưa chắc đã an toàn, có đủ loại người thuộc đủ thành phần phức tạp, ngược lại càng tạo điều kiện tốt hơn cho nhà họ Khương ra tay.

Chu Uẩn khẽ nhắm mắt, cả người phiền muộn đến mức nhíu chặt mày, như con thú bị nhốt đang nôn nóng tìm lối thoát mà tìm mãi không thấy.

Cơ thể mệt mỏi cộng thêm não bộ hoạt động quá tải, chính Chu Uẩn cũng không ngờ bản thân dựa vào cửa xe lại dần dần chìm vào giấc ngủ.

Đường Vĩ và ánh mắt chiếu tới từ gương chiếu hậu gặp nhau giữa không trung, khẽ nói: “Văn tổng, cô Chu ngủ rồi.”

Văn Chú vốn không muốn quan tâm cô, cái miệng đó ngoại trừ chọc tức anh thì chẳng có tác dụng gì khác, vừa nãy còn vạch rõ giới hạn với anh, lúc này lại yên tâm ngủ trên xe, nửa tiếng một dáng vẻ chưa từng lặp lại.

Anh nhìn chằm chằm tin nhắn mới đến trong điện thoại, Chu Vực hỏi anh đang ở đâu.

Dòng chữ trên màn hình càng nhìn càng chướng mắt, những lời Chu Vực nói trong điện thoại dường như vẫn văng vẳng bên tai, lại nhìn hành động theo bản năng lúc đó của Chu Uẩn, Văn Chú xóa nội dung đã soạn thảo, ném điện thoại sang một bên.

Anh thuận tay cởi áo khoác của mình đắp lên người Chu Uẩn, động tác của anh rất nhẹ, sau khi áo khoác đắp lên người, Chu Uẩn vẫn không có dấu hiệu tỉnh giấc, anh chỉnh lại cổ áo cho cô, nhàn nhạt nói: “Quản cho tốt cái miệng của mình.”

Đường Vĩ nắm chặt vô lăng: “Vâng.”

Biệt thự Bắc Lâm nằm ở ngoại ô, diện tích vườn hoa đã gần năm ngàn mét vuông, người sống ở đoạn đường này đã không còn là phú thương bình thường, tài sản không thể đong đếm.

Đường Vĩ giống như mọi khi đỗ xe bên ngoài cổng sân, quay đầu đang định hỏi một câu, Văn Chú đã ra hiệu bằng mắt trước.

Vẫn đỗ ở đây như cũ, Văn Chú xuống xe trước, mở cửa ghế phụ, trong ánh mắt kinh ngạc của Đường Vĩ, khom lưng dứt khoát bế người phụ nữ đang ngủ say lên.

Cửa xe chưa đóng, Đường Vĩ dõi theo bóng dáng cao lớn kia dần đi xa, hoàn hồn lại từ trong sự ngẩn ngơ. Anh ta vậy mà lại được thấy Văn tổng đích thân xuống xe mở cửa, còn chủ động bế cô Chu lên, người bình thường được người khác hầu hạ lại phá lệ đổi thân phận, đối với người đi theo bên cạnh lái xe nhiều năm như anh ta mà nói, hành động này quả thực khiến người ta cảm thấy kinh ngạc.

Cơn gió đêm mang theo vẻ lạnh lùng không thân thiện, bất cứ nơi nào nó đi qua đều khiến người ta phải cảm nhận sự hiện diện của nó.

Chu Uẩn bị tỉnh giấc bởi một cơn gió lạnh lướt qua vai, cơ thể cô lắc lư, hai chân không chạm đất, như thể đang lơ lửng trong không trung.

Ánh mắt hơi nghiêng, đập vào mắt là một chiếc áo sơ mi đen, xuất hiện những nếp nhăn nhẹ.

Ánh mắt Chu Uẩn từ từ di chuyển lên trên, chiếc cằm rõ nét của Văn Chú lọt vào tầm mắt, khoảng cách đột nhiên gần lại, bộ não hỗn loạn của cô dần trở nên tỉnh táo, giật mình nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay Văn Chú, mặc cho anh ôm mình, quá trình diễn ra và động tĩnh xảy ra hoàn toàn không hề hay biết.

“Thả tôi xuống, tôi tự đi được.”

Cô cố chấp như vậy, Văn Chú cũng không dây dưa, sau khi bước lên bậc thang, khom lưng đặt cô xuống thảm, thuận tay kéo chiếc áo khoác bị tuột xuống đắp lên đôi vai đã lạnh ngắt của cô.

Trước khi xảy ra chuyện trên xe, Chu Uẩn bước vào biệt thự Bắc Lâm còn chưa thấy gượng gạo, sau chuyện đó, lúc này đứng trước cửa còn chưa vào trong đã sinh ra cảm giác không biết nên đặt chân xuống đâu.

Cô cúi đầu do dự có nên đi vào không, cánh cửa lớn lộng lẫy từ từ mở ra, thấp thoáng có bóng người chuyển động.

Chu Uẩn ngẩng đầu nhìn, Tống Miện đang từ bên trong đi ra, cô đang định chào hỏi, thì một bóng đen “vụt” một cái lao ra, tốc độ nhanh đến mức như chớp mắt đã bay đến trước mặt.

Và ngay khoảnh khắc nhìn rõ, Chu Uẩn tỉnh ngủ hoàn toàn, tim cô đột ngột thắt lại, quên cả sự không vui trên xe, quay người chạy thẳng vào lòng Văn Chú ôm chặt lấy anh, hai chân vì sợ hãi mà vô thức nhảy lên: “Chó! Chó!”

Khoảnh khắc Văn Chú nhìn thấy chó cưng lao ra, một tay ôm lấy cô. Đâu Đâu sau khi nhìn thấy hành động của anh, phanh gấp không vồ tới nữa, dừng tại chỗ không ngừng vẫy đuôi, cái lưỡi run run thè ra, đôi mắt trông mong nhìn Văn Chú, mong đợi anh qua đó xoa đầu mình.

Văn Chú nhìn nó một cái, Đâu Đâu ngoan ngoãn ngồi xuống không động đậy nữa.

Anh hài lòng nhếch môi, mí mắt hơi rũ xuống, nhìn người phụ nữ trong lòng đang vùng vẫy không ngừng như vịt con sợ nước, dùng ánh mắt đầy vẻ đánh giá đặt lên người cô, khẽ hừ một tiếng không rõ ý tứ: “Không định c**ng b*c nữa mà chuyển sang cách tự lao vào lòng rồi à?”

Tay Chu Uẩn đang vòng qua người anh lơ đãng buông lỏng, ngẩng đầu nhìn anh, sự trêu chọc đọc được trong mắt anh quá rõ ràng, làm mặt cô đỏ bừng.

“… Tôi không có.”

Cô vừa mới buông ra, phía sau đã truyền đến tiếng chó sủa dọa người, vang dội chói tai, Chu Uẩn dù không quay đầu cũng có thể đoán được con chó kia đang hung tợn nhìn chằm chằm mình, chờ thời cơ hành động.

Cô từ nhỏ đã sợ chó, huống hồ con chó phía sau to đến dọa người: “Có thể bảo nó đi chỗ khác không?”

Đôi môi mỏng của Văn Chú nhếch lên vẻ châm chọc: “Đây là nhà nó, cô bảo ai đi?”

Chu Uẩn cảm thấy cánh tay trên eo đang kìm kẹp mình, cô dùng sức gạt tay anh ra, nói một cách đầy khí tiết: “Tôi đi.”

Vừa dứt lời, tiếng chó sủa vang trời dậy đất, Chu Uẩn quay đầu nhìn nó, nói nó nhe răng trợn mắt cũng không quá đáng. Con chó Cane Corso đen tuyền hung dữ nhìn chằm chằm vào cô, lại không có dây xích ràng buộc, mặc cho nó tự do ra vào.

Cô vừa nhích được một bước, con chó Cane Corso lập tức di chuyển không chút kiêng dè lao về phía cô.

Vừa nãy còn khí thế hùng hồn chuẩn bị đi, giờ lại thay đổi sắc mặt nhanh như lật sách.

Khí tiết cái gì, tính khí cái gì chứ, đâu có quan trọng bằng cái mạng!

Cô sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, lần này trực tiếp nhảy lên người Văn Chú, hai tay vòng chặt lấy cổ anh, giống như gấu Koala bám chặt vào thân cây, không ngừng hét lên: “Văn Chú! Anh là đồ khốn!”

Anh dùng một tay đỡ lấy cơ thể cô, hỏi một câu không liên quan đến hiện tại nhưng lại đánh thẳng vào trọng điểm: “Cho cô một cơ hội, tôi và anh trai em cùng đứng ở đây, cô sẽ lao vào ai?”

 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...