🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 15: Tôi khá tò mò hắn định trả thù chúng tôi thế nào đây?

Trong môi trường tối tăm không chút ánh sáng, Chu Uẩn không phân biệt rõ người đến là ai, trong hơi thở dường như ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Trong lúc căng thẳng, cô không nhớ nổi rốt cuộc đã ngửi thấy mùi hương thanh khiết này ở đâu, xuất phát từ bản năng mong được sống, cô túm chặt lấy người đàn ông trước mặt, cao giọng: “Có người… có người ở trong nhà tôi!”

“Các cậu lên trên xem sao.” Văn Chú dùng hai tay đỡ lấy cơ thể mềm nhũn của cô “Cô ổn chứ?”

Giọng nói quen thuộc vừa vang lên, sự bình tĩnh mà Chu Uẩn cố gắng duy trì lập tức tan rã, sống mũi cay xè khó tả, giọng nói nghẹn ngào hơi run rẩy, nhưng vẫn còn giữ thể diện hỏi: “Sao anh lại quay lại?”

Dứt lời, cô mới nhớ ra vừa nãy có mấy người lướt qua bên cạnh, những vệ sĩ được huấn luyện bài bản đã lao lên tầng hai, rõ ràng họ luôn đi theo gần đó, Văn Chú không lên tiếng thì họ thường ẩn mình trong bóng tối để bảo vệ.

Sự im lặng lan tỏa giữa hai người, Văn Chú không vội giải thích lý do quay lại, đợi cảm xúc của cô bình ổn đôi chút, anh đưa tấm thẻ nhân viên trong tay qua: “Rơi trên xe.”

Mắt người không nhìn rõ trong bóng tối, Chu Uẩn định lấy điện thoại ra soi sáng, nhưng hai tay trống trơn, đừng nói là điện thoại, ngay cả chìa khóa cũng không biết đã rơi đâu mất.

Cô lập tức cúi đầu tìm kiếm, ánh sáng từ trên đỉnh đầu chiếu xuống, bóng tối tan biến, ánh sáng bao trùm lấy cô một lần nữa.

Chu Uẩn từ từ đứng thẳng dậy, ngước mắt chạm phải ánh nhìn đang rủ xuống của anh, tầm mắt giao nhau, cảm giác căng thẳng ngột ngạt đang dần tan biến.

Nhờ ánh sáng, Văn Chú chú ý thấy điện thoại rơi ở bậc cầu thang dưới chân cô, nằm ngay giữa hai người.

Cô đứng trên bậc thang, nhìn đôi chân dài của anh lùi lại một bước, hơi cúi người xuống trước mặt cô, bàn tay với các khớp xương rõ ràng dường như không bận tâm đến bụi bẩn trên cầu thang, dứt khoát nhặt điện thoại lên đưa trả cho cô.

“Cầm lấy đi.”

“…Cảm ơn.”

Chu Uẩn cảm ơn trước rồi mới nhận lấy, viền điện thoại vẫn còn lưu lại hơi ấm từ tay anh. Quần áo đã ướt sũng từ lâu, sự bết dính và cảm giác lạnh lẽo không làm cô khó chịu, trong một đêm như thế này, sau khi trải qua chuyện đáng sợ như vậy, sự xuất hiện của anh mang đến một tia ấm áp vỗ về lòng người.

Màn hình điện thoại đã vỡ tan, sau khi chịu sự tàn phá, nó hoàn toàn không mở lên được nữa, chạm vào màn hình hay nhấn nút nguồn cũng vô dụng.

Trước mắt có ánh sáng lóe lên, Chu Uẩn nhìn theo hướng ánh sáng, anh đang dùng điện thoại soi vào chân cô, chùm sáng đó xuất phát từ tay anh.

Chu Uẩn cảm thấy không tự nhiên, muốn nhấc chân lùi về sau một chút.

“Đừng động đậy.” Văn Chú ngước mắt nhìn cô, ánh mắt ngăn lại “Bị thương mà không có cảm giác à?”

Được anh nhắc nhở, Chu Uẩn mới phát hiện mắt cá chân bị trầy một mảng da lớn, vệt máu thấm ướt lớp vải, nhưng vì thiếu ánh sáng nên khó nhận ra, cộng thêm khi con người căng thẳng, phản xạ thường chậm hơn bình thường, lúc này cô mới bất giác cảm thấy một cơn đau bắt đầu lan ra từ mắt cá chân.

Cô đứng nguyên tại chỗ không dám cử động, để mặc Văn Chú dùng điện thoại soi sáng kiểm tra vết thương, quên mất quan hệ giữa mình và anh chỉ đến thế, càng quên cả sự khác biệt nam nữ. Đợi anh đứng thẳng dậy, ánh sáng trên tay chuyển từ chân bị thương của cô ra phía sau, anh hất cằm với người vệ sĩ đến báo cáo tình hình: “Thế nào?”

Chu Uẩn hoàn hồn, giật mình nhận ra lời nói và hành động của hai người vừa rồi quá mức thân mật. Phần đệm ngón tay mát lạnh chạm nhẹ gần vết thương, hỏi cô có đau không các kiểu, giờ nhớ lại, tự nhiên nảy sinh ra một chút cảm giác mập mờ.

Giọng nói khàn khàn của vệ sĩ cố tình hạ thấp khiến sự việc sắp nói tiếp theo mang thêm vài phần kinh dị kiểu Trung Hoa: “Văn tổng, trên lầu có người.”

Nghe xong, Văn Chú theo bản năng nhìn sang Chu Uẩn, ánh mắt dừng lại hai giây, giọng nói hơi lạnh: “Người đâu?”

“Khi chúng tôi lên thì hắn vừa chuẩn bị chui ra từ tủ quần áo, đoán chừng là nghe thấy động tĩnh của chúng ta nên sợ hãi chui ngược trở lại.” Vệ sĩ nói chậm lại “Trên người hắn có dụng cụ cạy khóa, còn có… dao.”

Từ cuối cùng đã đẩy mức độ nghiêm trọng của sự việc lên một ngưỡng nhạy cảm, đã có dao thì hướng đi của sự việc đã không còn bình thường nữa. Chu Uẩn là phụ nữ sống độc thân, vừa cạy cửa bẻ khóa lại vừa trốn trong tủ quần áo, tay cầm dao, nghe thế nào nhìn thế nào cũng không giống như chỉ để dọa người.

Trái tim Chu Uẩn chìm xuống đáy vực, sự phấn khích từng tưởng tượng về lần đầu tiên dọn vào nhà riêng của mình, khoảnh khắc này như bị ai đó dội gáo nước lạnh từ trên lầu xuống, ảo tưởng tan vỡ, chỉ còn lại sự sợ hãi sau khi thoát chết.

Cô không phải kiểu người hay kết oán gây thù với ai, hơn nữa người nhà họ Chu không biết chỗ ở này, nhà họ Khương dù có thần thông quảng đại cũng cần chút thời gian, Du Dĩnh mới bị cảnh cáo, muốn trả thù cũng không đến mức ngu ngốc hành động ngay lập tức, để mọi sự nghi ngờ đổ dồn lên đầu mình.

Khả năng duy nhất là kẻ cạy cửa bẻ khóa trên lầu kia có lẽ có hiềm khích với chủ nhà trước.

Chu Uẩn hít sâu một hơi: “Văn tổng, tôi muốn lên lầu trực tiếp hỏi hắn vài câu.”

“Cô chắc chứ?” Văn Chú thấy cô nghiêm túc, bèn đưa mắt ra hiệu cho vệ sĩ, ý bảo họ sắp xếp ổn thỏa.

Vì mắt cá chân bị thương, cô vịn tay vịn cầu thang đi khập khiễng lên lầu, mỗi khi bước lên một bậc thang lại cần dừng lại để lấy hơi, đợi cơn đau giảm bớt rồi mới tiếp tục đi lên. Sau vài lần như vậy, quần áo ướt đẫm mồ hôi dính chặt vào da thịt, cảm giác ẩm ướt bết dính khiến người ta rất khó chịu.

Chu Uẩn đưa tay gạt mái tóc dài đang dính chặt vào cổ, thở hổn hển, ánh sáng soi đường cho cô phía sau vẫn bám sát từng bước chân, dù không ngoảnh lại, cô vẫn có thể cảm nhận được đôi mắt sắc lạnh kia đang dán lên người mình, nhìn thấy bộ dạng chật vật tột cùng của cô.

Con người một khi bắt đầu suy nghĩ lung tung, tâm trí rối loạn thì tai nạn sẽ nối đuôi nhau kéo đến.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn tiếp tục lặp lại động tác của giây trước, bám chặt tay vịn, dùng lực cánh tay để chân bị thương đỡ phải dùng sức. Ánh sáng vẫn ở dưới chân, chiếu sáng một góc nơi cô bước đi.

Cô từ từ nhấc chân lên, mắt nhìn về phía mặt bậc thang sắp đến phía trên, không để ý mũi giày đá vào cầu thang, lòng bàn chân còn chưa dẫm chắc liền bước hụt vào hư không, mắt cá chân bị thương không chịu nổi gánh nặng, cả người cứ thế lao thẳng về phía trước.

Chu Uẩn theo bản năng kêu lên “A” một tiếng, cảm giác mất trọng lượng ập đến, cơ thể mất kiểm soát và nỗi sợ hãi len lỏi vào từng ngóc ngách cơ thể, cái cảm giác não bộ thì tỉnh táo nhưng bản thân chỉ có thể trơ mắt nhìn sự việc xảy ra, chẳng khác gì sự bất lực của người đang giãy giụa bên bờ vực cái chết.

Cô thậm chí đã chuẩn bị tinh thần bị hủy dung.

Đôi mắt nhắm nghiền, nhưng cơn đau mãi không xuất hiện, Chu Uẩn nghi ngờ mình đã lọt vào một không gian khác, nơi mọi tai họa tạm thời ngừng lại.

Giọng nói trầm ấm vang lên, đôi mắt đang nhắm chặt đến nỗi hằn lên nếp nhăn của Chu Uẩn từ từ mở ra, đập vào mắt là hình ảnh hỗn độn giữa bóng tối và bụi bẩn, thậm chí còn có vỏ hạt dưa đã bị bóc, bị vô số đế giày giẫm nát bết dính trên sàn.

Chu Uẩn khẽ hé môi, hơi thở phả ra vô tình thổi bay lớp bụi dày phủ trên bậc thang, khoang mũi lập tức trào lên cảm giác khó chịu, cô không nhịn được, cũng chẳng màng đến vấn đề thể diện hay không, trước tình cảnh này không kìm được mà hắt hơi một cái.

Hơi thở mạnh hơn, bụi bay tứ tung, không chỉ làm Chu Uẩn lấm lem đầy mặt mà cổ họng còn hít phải chút bụi mịn, ho sặc sụa không ngừng.

Bàn tay đang nắm lấy cánh tay cô dùng sức kéo lại để đỡ cô đứng vững, thấy cô ho mãi không dứt, miệng thì chê bai: “Cô còn có thể thảm hại hơn nữa không?”

Thảm hại hơn nữa ư, thêm lần nữa chắc cô không chịu nổi đâu.

Chu Uẩn xua tay, đợi cơn ho qua đi, nhịp thở chậm lại, người cuối cùng cũng bình thường hơn một chút, vừa mở miệng giọng nói khàn đặc suýt dọa sợ chính mình: “Tôi nghi ngờ đối tượng mà người này nhắm đến không phải là tôi.”

Ánh sáng từ điện thoại của Văn Chú vẫn còn đó, anh giơ tay chiếu chùm sáng vào cô, nhìn bộ dạng đầu bù tóc rối lấm lem của cô, lại qua ánh đèn điện thoại chiếu vào, trông chẳng khác gì Bramble*, đặc biệt là vùng quanh miệng, trông vô cùng hài hước.

Bramble*: một nhân vật hoạt hình

Anh hắng giọng, cố nén nụ cười sắp trào ra khỏi lồng ngực xuống: “Cô nói thử xem?”

“Tôi từ Dung Thành về Túc Nguyên, thời gian ở lại quá ngắn, người này trừ phi là người cực kỳ thân cận, nếu không sẽ không biết khi nào tôi về. Hơn nữa, cho dù biết tôi về, lại còn sớm đã ẩn náu sẵn trong nhà chờ tôi đợi tôi như vậy, trừ khi luôn theo dõi chúng ta mới có thể biết chi tiết thời gian tôi về, về điểm này thì không có cơ sở vững chắc.”

Cô nhìn về phía Văn Chú, dù không nhìn rõ mặt anh, nhưng vẫn có thể chắc chắn hướng mình nhìn tới nhất định là khuôn mặt tuấn tú đang lơ đãng nghe cô phân tích kia.

“Vệ sĩ bên cạnh Văn tổng luôn đi theo gần đây, nếu người đó đã sớm bám theo sau lưng chúng ta thì vệ sĩ của anh không thể nào không phát hiện ra. Đã không phải luôn theo dõi chúng ta thì không thể biết thời gian cụ thể chúng ta về.”

Văn Chú phản bác có lý có lẽ: “Có thể hắn ta kiên nhẫn.”

“Ý anh là trốn trong tủ quần áo ư?” Chu Uẩn khẽ lắc đầu “Khoan hãy nói đến không gian tủ quần áo nhà tôi chật hẹp, dù là phụ nữ có vóc dáng gầy gò ở trong đó một ngày chắc tứ chi cũng phế, cần phải tập trung cao độ chú ý động tĩnh bên ngoài trong trạng thái căng thẳng, để ý xem tôi có về hay không, cái giá và thời gian bỏ ra quá lớn, tôi cho rằng không khả thi.”

Chu Uẩn xoa xoa cổ họng tiếp tục phân tích: “Lúc lên lầu tôi có gặp một ông cụ, ông ấy nói đợi người đi rồi mới về, lúc đó tôi không nghĩ nhiều, kết hợp với sự việc hiện tại, có lẽ người mà ông cụ đó nói chính là kẻ đang ở trong nhà tôi.”

Khi cô phân tích sự việc, cảm xúc và giọng điệu đều rất ổn định, từng câu từng chữ thốt ra, mạch lạc rõ ràng, khiến người ta không thể phản bác.

Khác với dáng vẻ anh gặp ở tiệc rượu trước đó, khi ấy cô đi theo sau gia đình Chu Bá Sầm, lời nói cử chỉ phù hợp với nhận thức của mọi người về tiểu thư khuê các, cái cau mày nụ cười như chương trình được lập sẵn, cảm giác như búp bê sứ, dễ vỡ nhưng không có sự sống.

Tối nay sự việc xảy ra đột ngột, cô lại không hoảng loạn luống cuống khi gặp chuyện như những người khác, chỉ khi chạy trốn cảm xúc mới dao động hơi lớn, lúc này lại bình lặng như nước, phân tích suy đoán có lý lẽ, có chứng cứ với anh.

Văn Chú từ từ hạ ánh đèn điện thoại xuống, bóng tối lại bao trùm, tầm mắt anh dán chặt vào khuôn mặt lấm lem bụi của cô, nương theo môi trường tối tăm, đôi mắt sắc bén như con sói ẩn mình trong đêm khuya, khóa chặt con mồi.

Chu Uẩn nhận thấy tầm nhìn trước mắt lại giảm xuống, thắc mắc hỏi: “Điện thoại anh hết pin rồi à?”

Cô cúi đầu nhìn, dường như quần áo đã che khuất màn hình điện thoại, chắn mất phần lớn nguồn sáng.

“Quần áo cô che mất rồi.”

Chu Uẩn đưa tay định chỉnh lại thì mùi hương thanh khiết bất ngờ xộc vào khoang mũi, chóp mũi cao thẳng va vào bờ vai rộng lớn rắn chắc của anh. Cả người anh đổ dồn tới, áp sát trước người cô, hai tay chống ra, giam chặt cô trong lòng, giọng nói trầm thấp vang lên trong bóng tối…

“Đừng động đậy.”

Chu Uẩn không hiểu gì cả, toàn thân cứng đờ đứng thẳng tắp tại chỗ không dám cử động, cố gắng lờ đi áp lực trước mặt và mùi hương thanh khiết vương vấn mãi không tan.

Nguồn sáng vừa biến mất kia vượt qua vai Chu Uẩn, chiếu vào phía sau tay vịn cầu thang nơi cô đang dựa lưng, vị trí giếng trời cầu thang.

Ông cụ kia đang đứng đó, trông hệt như thây ma chưa biến dị trong phim điện ảnh, trốn trong bóng tối quan sát xem người sống sót có bị nhiễm bệnh hay không, hốc mắt trũng sâu hòa vào màn đêm, làn da khô héo là bộ đồ dạ hành tự nhiên, nếu không lên tiếng, đứng ở đó rất khó bị phát hiện.

Chu Uẩn khẽ nuốt khan cổ họng khô khốc, tay phải đã siết chặt lấy áo của Văn Chú. Lúc xuống lầu cô đã thắc mắc ông cụ đó đi đâu rồi, hóa ra vẫn luôn ở đây chưa đi, nói cách khác, có lẽ ông ta biết kẻ trốn trong tủ quần áo đang ở nhà cô, nghe thấy cô chạy xuống lầu như phát điên, rồi tận mắt nhìn thấy cô suýt ngã từ cầu thang xuống…

Nếu ông ta vẫn luôn ở đó, những chuyện này xảy ra ông ta đều là người chứng kiến, chỉ là lấy thân phận người xem để tham gia toàn bộ quá trình nhưng không giúp đỡ cũng không ngăn cản.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Nghĩ sâu thêm, Chu Uẩn cảm thấy lòng bàn chân trào lên một luồng khí lạnh xa lạ, khối đen đó giống như con rắn nằm im bất động trên cành cây, thè lưỡi đỏ lòm chờ đợi người xâm nhập lãnh địa, thân rắn quấn quanh, lạnh lẽo ghê người, chỉ mới nghĩ thôi, Chu Uẩn đã thấy khó chịu.

“Đứng đây làm gì?” Ánh đèn điện thoại của Văn Chú chiếu thẳng vào người ông cụ, không hề vì đối phương lớn tuổi mà kiêng dè, ngược lại, anh rất thận trọng, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm người ở giếng trời cầu thang: “Khu chung cư mất điện, sao ông xuống lầu được?”

Được anh nhắc nhở, Chu Uẩn mới phát hiện trong tay ông cụ không có bất kỳ thiết bị chiếu sáng nào, lúc lên lầu nhìn thấy ông ta, chính là một mình ngồi trên ghế, lời nói cử chỉ đều toát lên vẻ quỷ dị.

Văn Chú nheo mắt, nhận ra đối phương muốn động đậy, trầm giọng nói: “Không biết đường? Bị câm à? Cần tôi báo cảnh sát xử lý không?”

Nghe thấy báo cảnh sát, ông cụ bước ra từ trong bóng tối, cách hàng rào tay vịn cầu thang nắm lấy áo Chu Uẩn, khẩn thiết cầu xin: “Đừng báo cảnh sát! Không thể báo cảnh sát!”

Chu Uẩn bị ông ta dọa giật mình, bản năng muốn trốn chạy, quên mất bên cạnh là Văn Chú, khoảng cách giữa hai người gần đến mức chỉ cần quay đầu nhẹ là có thể chạm vào da thịt.

Và cô, quả thực đã làm một chuyện nằm ngoài dự liệu, một sự việc mà yếu tố bất ngờ chiếm tỷ lệ cao hơn.

Khi đôi môi ấm áp vô tình lướt qua đường xương hàm sắc nét của anh, cơ thể vốn đã cứng đờ của cô như chết đứng tại chỗ, linh hồn rút khỏi thể xác trong bóng tối, cô có thể nghe thấy tiếng van xin đau khổ của ông cụ, nhưng đôi môi vừa làm “chuyện xấu” kia làm thế nào cũng không mở miệng nổi.

Chu Uẩn đã nghĩ hết tất cả các lý do có thể nghĩ ra, những lời giải thích có thể khiến người ta tin phục đã được diễn tập trong đầu cô vài lần, nhưng mãi vẫn mở lời được.

Cô lại quay về làm đà điểu*, hy vọng Văn Chú không phát hiện, không nhận ra, càng không có cảm giác gì.

Làm đà điểu*: Người hay trốn tránh sự thật, làm như không thấy

Tai nạn này giống như chiếc lông đuôi ấm áp lướt qua làn da, mang lại cảm giác ngứa ngáy tê dại, biết rõ nơi nó chạm vào nhưng lại không cách nào nắm bắt được.

Người vốn luôn bình tĩnh tự chủ rơi vào thất thần trong thoáng chốc, nhưng anh lăn lộn trên thương trường nhiều năm, kiểm soát cảm xúc là chuyện nhỏ nhặt không đáng nhắc tới nhất đối với người thừa kế nhà họ Văn.

Sự khác thường nhanh chóng bị xóa khỏi trong lòng, Văn Chú giả vờ như chuyện chưa từng xảy ra, khôi phục như ban đầu, đôi mắt không chút tình người vẫn như trước kia, không nhìn ra mảy may tình cảm nào, trong màn đêm càng thêm rợn người.

“Người trên lầu có quan hệ gì với ông?”

Ông cụ im bặt, nhắc đến người trên lầu, vẻ đau khổ cầu xin ban nãy không còn nữa, cật lực rũ bỏ quan hệ, nói mình và người trên lầu không thân, không có bất kỳ quan hệ nào.

Chu Uẩn nén sự hối hận vì sự cố bất ngờ kia mà suýt quên mất chuyện chính, bộ não hoạt động nhanh chóng, bắt kịp nhịp độ của Văn Chú, hùa theo từ bên cạnh: “Xem ra bảo vệ không có mặt, chuyện khu chung cư mất điện ông cũng biết, tôi lại tò mò, tốn nhiều công sức như vậy chỉ để nhắm vào tôi sao?”

“Không phải không phải…” Ông cụ cuống cuồng dùng vạt áo lau mồ hôi rịn ra trên trán “Không phải nhắm vào cô, các cô cậu mau đi đi, đừng lo chuyện bao đồng, coi chừng nó trả thù các cô cậu đấy!”

Văn Chú cười khẩy một tiếng: “Tôi khá tò mò hắn định trả thù chúng tôi thế nào đây?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...