Chương 144: Tháng bảy sơ kiến, tháng tám tương phùng
Chu Uẩn đang định phản bác, đúng lúc tiếng gõ cửa vang lên, mọi lời định nói đành phải nuốt xuống, vừa ngước mắt lên liền thấy Văn Chú với dáng vẻ của kẻ chiến thắng đi ngang qua người cô để mở cửa.
Ván này cô bị chơi một vố, ván sau cô nhất định sẽ cho anh biết tay.
Văn Chú quay trở lại trước mặt cô, cúi người, đôi môi mỏng nhẹ nhàng hôn lên môi cô, một loạt hành động diễn ra thành thục và tự nhiên, lại có vài phần tùy ý như đang đóng phim thần tượng.
“Em dùng thời gian để phán đoán độ bền vững tình cảm của chúng ta, có phải là quá tuyệt đối rồi không?” Anh đưa tay vén lọn tóc rủ xuống ra sau tai cô “Câu hỏi của Tưởng Đình Dã có lẽ anh có thể trả lời.”
“Hả?”
“Anh động lòng trước.” Văn Chú từ từ buông tay xuống “Vẫn luôn là vậy.”
Tần số đập của trái tim Chu Uẩn dường như trong khoảnh khắc này từ từ vượt qua đường thẳng bình ổn, từng tiếng từng tiếng như nện vào lồng ngực, truyền đến từng đợt hồi âm, mà trong hồi âm này lại xen lẫn lời nói của Văn Chú, khiến trái tim đang xao động của cô dần có cảm giác an định.
“Anh đi xử lý chút việc, trong phòng có nhà vệ sinh khép kín, muốn nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi.” Văn Chú biết bên ngoài còn có người đang đợi, như thường lệ đưa tay véo nhẹ mũi cô “Yên tâm ngủ đi.”
Nói xong, anh liền định đi, Chu Uẩn kịp thời kéo tay anh lại, ánh mắt lướt qua cánh tay bị thương của anh: “Xử lý vết thương của anh trước đã.”
Văn Chú liếc nhìn vết thương, giọng điệu chẳng hề để tâm: “Lát nữa anh sẽ bảo người xử lý, em nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
Tuy anh không biết Chu Uẩn rốt cuộc đã trải qua những gì ở đại bản doanh của Tào Kim Chính, nhưng có liên quan đến Chu Vực thì chắc chắn chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, không bị thương đã là vô cùng may mắn.
Sau khi thoát khỏi nguy hiểm, dây thần kinh luôn căng thẳng cũng từ từ giãn ra, gánh nặng trên vai được trút bỏ, sự mệt mỏi của cơ thể chậm rãi lan ra cả cơ thể, mang theo cảm giác rã rời khó tả. Chu Uẩn lúc này chính là như vậy, cho nên nghe thấy Văn Chú nói sẽ tìm người xử lý vết thương, nỗi lo lắng của cô mới được buông xuống.
Người vừa đi, Chu Uẩn thở hắt ra một hơi, ngồi phịch xuống giường như kiệt sức, cuối giường có thanh chắn, cô tựa vào thanh chắn như người không xương, chẳng muốn động đậy.
Sau cơn hoảng sợ chỉ còn lại sự hồi tưởng, mối nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc và sự lựa chọn buộc phải đi đường hiểm khiến đầu óc Chu Uẩn như muốn nổ tung. Cuộc tranh đấu này, cô lún ngày càng sâu, mà đối thủ của cô và Văn Chú tuyệt đối không phải hạng tầm thường, kẻ nào cũng là cáo già vô cùng khôn ngoan xảo quyệt, một khi bị bọn họ bóp cổ thì chắc chắn sẽ không thấy được ánh mặt trời ban trưa.
Chu Vực đã hoàn toàn không còn tin tưởng cô, e rằng xác suất anh ta ra tay với cô sắp tới cũng không thấp, chỉ là người này tâm tư thâm sâu, tiếp theo sẽ làm chuyện gì, đi nước cờ nào, trước khi đáp án được tiết lộ thì cô và Văn Chú phải đề phòng, để tránh kẻ tiểu nhân đánh lén.
Cô suy nghĩ đến xuất thần, tựa vào thanh chắn khẽ ngáp một cái, dựa vào đó để não bộ thư giãn trong chốc lát, lại dần dần nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Cùng lúc đó, Văn Chú đang ở một căn phòng khác một lúc làm hai việc, vừa nghe Tống Miện báo cáo tình hình, vừa ngồi trên ghế sofa để người bên cạnh xử lý vết thương: “Cô ấy ngủ chưa?”
Người đàn ông xử lý vết thương tay không ngừng nghỉ, khẽ đáp: “Cô Chu ngủ rồi, tôi đã bảo trợ lý kiểm tra sơ qua, ngoại trừ vết trầy xước nhẹ thì không có vết thương lớn nào rõ ràng.”
Văn Chú “ừ” một tiếng, im lặng giây lát, nghiêm túc dặn dò: “Nếu cô ấy có hỏi thì nói tôi không sao.”
“Vâng.”
Người đàn ông băng bó vết thương xong nhìn Văn Chú, tự giác xách hộp thuốc rời khỏi phòng trước, nhường không gian cho người khác.
Tống Miện đợi người đi xa, mới từ từ mở miệng: “Văn tổng, người chúng ta sắp xếp đã đến nơi rồi, nhưng muốn tìm được e là cần vài ngày, trong thời gian này e là cần phải ổn định tình hình bên này trước, nếu không sợ là sẽ thu hút sự chú ý của phía Túc Nguyên.”
Đạo lý này Văn Chú hiểu, chỉ là muốn ổn định đám cáo già ở Túc Nguyên này không phải chuyện dễ. Vừa phải làm sao cho không gây chú ý, lại phải thực sự có hiệu quả, cả hai bên đều phải chu toàn, cách giải quyết tuyệt đối không phải cứ động não là có ngay được.
Tống Miện quan sát Văn Chú gần như lún sâu vào ghế sofa, dáng vẻ trầm mặc kéo dài cũng khiến trong lòng anh ta tạm thời không có chủ ý, nếu là bình thường, anh ta còn có thể đề xuất vài biện pháp hữu ích, nhưng chuyện này vượt quá khả năng của anh ta, cần một người có khả năng sắp xếp bố cục tỉ mỉ, tính toán không bỏ sót điều gì mới có thể làm được.
Mà nói đến tính toán không bỏ sót điều gì, hiện tại người anh ta có thể nghĩ đến chỉ có Chu Uẩn.
Tống Miện đè nén sự khác thường trong lòng, cẩn thận đề nghị: “Văn tổng, chuyện này anh có muốn hỏi cô Chu không? Cô ấy dù sao cũng…”
Lời còn chưa nói hết, sofa truyền đến tiếng động nhẹ, đó là tiếng động phát ra khi người ta duy trì một tư thế quá lâu rồi cử động lại.
Tống Miện tự giác im miệng, đứng đó như đứa trẻ làm sai chuyện, cúi đầu im lặng không nói, chờ Văn Chú định đoạt.
“Cậu cảm thấy cô ấy dính líu còn chưa đủ sâu, hay cảm thấy cô ấy bị thương chưa đủ nặng?” Văn Chú từ từ đứng dậy, bước đi thong thả về phía Tống Miện, bóng dáng cao lớn dừng lại trước mặt anh ta, cảm giác áp bức từ chính diện từng chút một xâm chiếm, đè nén khiến Tống Miện cúi đầu, lùi lại một bước.
“Làm một thông cáo đối ngoại, tìm một blogger có lượng fan không nhỏ tung tin tôi và Chu Uẩn gặp tai nạn bất ngờ.” Giọng nói trầm thấp của Văn Chú giống như mồi câu hấp dẫn, từng chữ từng chữ bay vào tai Tống Miện “Tôi muốn xem xem, bọn họ rốt cuộc sẽ lục đục nội bộ hay là đồng lòng đối ngoại.”
Nước cờ này cuối cùng lại đi đến hướng “tung tin tử vong”, không nghi ngờ gì nữa là một canh bạc lớn, một khi kế hoạch thất bại, anh và Chu Uẩn muốn quay lại tầm mắt của công chúng sẽ rất khó khăn, ba nhà Văn, Chu, Du sẽ dùng mọi thủ đoạn để biến tin “chết giả” thành “chết thật”.
Văn Chú không thương lượng với Chu Uẩn, cô bây giờ cần nhất là nghỉ ngơi, khoảng thời gian này, ngày nào cô cũng phải gắng gượng tinh thần để xoay vần với Chu Vực, mỗi bước đi đều cẩn thận từng li từng tí, đã như vậy, anh sẽ để mọi chuyện có một kết thúc triệt để.
“Trước khi tìm được người, phải phong tỏa tin tức bên ngoài trước, xác định người của chúng ta tìm được họ thành công rồi hãy tiến hành việc tiếp theo.” Văn Chú trầm giọng dặn dò “Nếu phản kháng thì để họ dùng cách riêng mà giải quyết, miễn là người không chết là được.”
“Vâng, tôi đi sắp xếp ngay.” Tống Miện đứng tại chỗ đợi một lúc, xác định Văn Chú không có nhiệm vụ mới, liền rời khỏi phòng trước.
Văn Chú ở trong phòng gần một tiếng đồng hồ, đợi mùi thuốc lá trên người tan đi, thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi mới đi tìm Chu Uẩn.
Cô ngủ rất say, gõ cửa mấy cái vẫn không ra mở, Văn Chú nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa đẩy cửa bước vào.
Đập vào mắt là tư thế ngủ nằm sấp trên thanh chắn cuối giường của Chu Uẩn, tay phải đặt trên thanh ngang, trán gối lên mu bàn tay, bộ dạng chẳng hề cảm thấy khó chịu chút nào.
Văn Chú bất lực lắc đầu, nhẹ nhàng đi đến bên cạnh cô, nhìn chằm chằm sườn mặt đang ngủ say của cô một lúc, cúi người xuống, tay trái luồn qua khoeo chân cô, tay phải đỡ sau lưng cô, dễ dàng bế bổng cô lên.
Chu Uẩn chỉ cảm thấy mình lúc này như đang bay lên, cảm giác lơ lửng hai chân không chạm đất khiến cô từ từ mở mắt, trước mắt chỉ thấy đường xương hàm rõ ràng của anh.
Cô vừa định mở miệng nói chuyện với anh, lại ngửi thấy một mùi hương, khẽ cau mày: “Anh hút thuốc à?”
“Ừ, mùi nồng lắm không?” Văn Chú bế cô đổi sang tư thế nằm xuôi trên giường “Vậy anh ra ngoài trước.”
Chu Uẩn ngồi trên tấm chăn mỏng mềm mại, kéo tay áo anh lại, lắc đầu cười một tiếng: “Rất nhạt, nhưng mũi em thính nên nhạy cảm với mùi thuốc lá.”
Văn Chú thuận thế ngồi xuống mép giường, thấy cô không định ngủ nữa, co chân vòng tay ôm lấy đầu gối, bộ dạng như muốn nói chuyện tử tế với anh.
Anh cười: “Gặp anh là hết cả buồn ngủ à? Xem ra sức quyến rũ của anh quả thực lớn.”
Những lời nói không đứng đắn Chu Uẩn đã nghe nhiều lần, sớm đã luyện được tâm thái dửng dưng, ngược lại không khách khí duỗi chân đá anh một cái: “Bớt đi, Tống Miện tìm anh nói gì vậy?”
“Thời gian này em chỉ cần nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện khác không cần lo.” Văn Chú thuận tay chạm vào mu bàn chân cô, dứt khoát kéo chăn mỏng lên “Đắp vào đi, lạnh đấy.”
Chu Uẩn ngoan ngoãn duỗi chân vào trong chăn, nhìn chằm chằm bàn tay đang tém góc chăn của anh hơi thất thần, như đang lẩm bẩm một mình: “Nhưng em không muốn cái gì cũng không biết, em sợ anh sẽ xảy ra chuyện.”
“Anh hứa với em, dù thế nào anh cũng sẽ không lấy mạng mình ra đánh cược.” Văn Chú vỗ nhẹ hai cái lên bàn tay đặt trên chăn mỏng của cô để trấn an “Chuyện này còn cần đợi vài ngày, nếu thành công, anh sẽ nói cho em biết kế hoạch.”
Tính cách của Văn Chú là như vậy, cầu toàn và chắc chắn, trước khi có kết quả cuối cùng, anh sẽ không hé răng nửa lời. Một là không biết kế hoạch có thành công hay không, hai là không muốn khiến cô thêm phiền não. Dù xuất phát từ mục đích gì, Chu Uẩn biết rất rõ, cô sẽ không hỏi ra được kế hoạch.
Đã không hỏi được, dứt khoát cô không hỏi nữa, đúng lúc cũng có chuyện khác cần giải đáp, cô nói thẳng: “Tào Kim Chính bị hành hạ đến mức người không ra người nữa rồi, Chu Vực đột nhiên ra tay tàn nhẫn với hắn ta, là do anh sắp xếp sao?”
“Không sai, anh dùng điện thoại của Tào Kim Chính liên lạc với người của hắn ta đến chỗ ở của Đổng Kim Dương đưa hắn ta về Túc Nguyên, lại gửi tin nhắn cho A Vọng, bảo cậu ta báo cho Chu Vực biết chuyện này, em và tôi đều rất rõ con người Chu Vực, anh ta là kẻ tin vào những gì mắt thấy, tự nhiên sẽ phái người đến chỗ Đổng Kim Dương kiểm tra thực hư.”
Chu Uẩn lờ mờ đoán được một chút: “Người của Chu Vực và người của Tào Kim Chính cùng lúc đi tìm Đổng Kim Dương, tình cờ chạm mặt, khiến Chu Vực nghi ngờ Tào Kim Chính có ý đồ không trong sáng, muốn lợi dụng Đổng Kim Dương uy h**p nhà họ Chu phải không?”
Văn Chú không phủ nhận, giải thích chi tiết hơn: “Chính xác mà nói Chu Vực sẽ không để Tào Kim Chính phá hỏng kế hoạch của mình, Thạc Đằng dù có xảy ra chuyện cũng phải là theo kế hoạch của anh ta. Thay vì nói anh sắp xếp cơ hội cho họ gặp nhau, chi bằng nói là Chu Vực biết người của Tào Kim Chính tìm Đổng Kim Dương, sắp xếp người theo dõi suốt dọc đường, đợi đến nơi muốn chơi một màn bọ ngựa bắt ve sầu chim sẻ rình sau, người của Tào Kim Chính vào nhà tìm Đổng Kim Dương, còn người của Chu Vực thì đợi thời cơ ở bên ngoài, xác định không phải cái bẫy mới xuất hiện tóm gọn một mẻ, đưa tất cả về Túc Nguyên.”
Chu Uẩn khẽ gật đầu, nhìn vậy thì đúng là việc Chu Vực sẽ làm, bố cục chặt chẽ, sẽ không dễ dàng để người của mình gặp nguy hiểm, anh ta giống như con rắn trong cống rãnh, lợi dụng môi trường xung quanh làm vỏ bọc để đạt được mục đích mình muốn.
Tào Kim Chính người này giờ đây rơi vào hoàn cảnh này, trông quả thực đáng thương, nhưng quá khứ hắn ta vì muốn lấy số tiền đó, không tiếc lấy mạng cô, thay vì thương hại hắn ta, chi bằng nói là gieo gió gặt bão.
Chu Uẩn thu lại tâm trí: “Bây giờ xem ra Đổng Kim Dương ở chỗ cảnh sát là an toàn nhất, người của Chu Vực không bắt được chúng ta, xe lại lao vào giải phân cách, anh định làm thế nào?”
“Đói chưa?” Văn Chú lảng sang chuyện khác “Anh bảo họ chuẩn bị chút đồ ăn, có món gì đặc biệt muốn ăn không?”
Chu Uẩn bị dáng vẻ nhàn nhã này của anh chọc cười: “Chúng ta bây giờ chẳng khác nào đang chạy trốn, Văn tổng có phải quá thoải mái rồi không?”
Anh nhướng mày nhìn cô: “Là em lo lắng thái quá thôi, chẳng phải em nói đằng nào cũng chết sao, chúng ta cũng đã đi đến bước đường không thể lùi chỉ có thể tấn công, đã như vậy, chi bằng cứ thả lỏng tâm trạng, biết đâu lát nữa sẽ có chuyển biến khác.”
Chu Uẩn nhíu mày nhìn anh, luôn cảm thấy đằng sau việc sự che giấu của Văn Chú là một kế hoạch táo bạo, cố tình giấu giếm, không muốn cho cô biết.
Và dáng vẻ thần bí của anh kéo dài suốt một tuần.
Hôm nay, Chu Uẩn đang chăm sóc hoa cỏ ở sân nhỏ tầng một, cô thực ra không giỏi việc này, nhưng nơi này hẻo lánh, xung quanh đừng nói là cửa hàng tạp hóa, ngay cả cơ hội ra ngoài cũng ít ỏi vô cùng, Văn Chú lại càng cho người canh chừng cô hai mươi tư giờ không rời nửa bước, người ra vào sân thay đổi hết tốp này đến tốp khác, chỉ có cô cả ngày bị nhốt ở đây, ngẩng đầu lên chỉ thấy bầu trời vuông vức bốn góc.
Thỉnh thoảng có chim c* gáy đậu trên mái ngói xám, giống như đang nhìn cô, lại giống như tình cờ đi ngang qua, đến cuối cùng ngay cả Chu Uẩn cũng chẳng rõ hôm nay là ngày tháng năm nào, cuộc sống hoàn toàn bị giám sát khiến cảm xúc của cô từ vui vẻ chấp nhận ban đầu dần trở nên bực bội, rồi đến giờ là kìm nén trong lòng không chỗ phát tiết.
Cô phiền lòng vì hướng đi của sự việc, đã hai ngày không gặp Văn Chú, ngay cả cuộc gọi báo bình an mỗi tối cũng đã hai đêm không gọi đến. May mà Tống Miện biết cô sẽ lo lắng, vào giờ cố định gọi điện đến báo cho cô biết mọi việc thuận lợi, nhưng nếu hỏi kỹ vài câu thì không có hồi âm, Tống Miện luôn tìm được lý do đường hoàng để thoái thác hoặc không trả lời, vội vàng cúp máy, gọi lại thì chỉ nghe tiếng tút tút báo bận do bị ngắt cuộc gọi.
Cơn giận trong lòng Chu Uẩn bùng lên theo dòng hồi ức, cô ném mạnh bình tưới trong tay như để trút giận, mặc cho dòng nước từ từ chảy qua các lỗ nhỏ, thấm ướt nền gạch khô khốc.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
“Cô Chu.”
Giọng nói đột ngột vang lên suýt dọa Chu Uẩn giật mình, hoảng hốt quay người, người xuất hiện trước mắt lại không phải người cô mong nhớ ngày đêm, ánh sáng vừa thắp lên trong mắt dần ảm đạm: “Trợ lý Tống.”
Tống Miện thu hết sự thay đổi cảm xúc trên mặt cô vào mắt, tiếc là đang mang trên mình nhiệm vụ, có một số việc chưa đến lúc nói ra toàn bộ, đợi đến khi việc thành rồi hãy nói chi tiết mới càng có ý nghĩa.
“Văn tổng nói sợ cô lo lắng, bảo tôi hôm nay đến nói với cô một chuyện.”
“Anh nói đi.”
Tống Miện giơ tay ra chiệu cho các vệ sĩ đang canh gác nghiêm ngặt phía sau lui xuống, đi lên trước hai bước đến trước mặt Chu Uẩn, hạ giọng thông báo: “Kế hoạch thuận lợi.”
“Thật sao?!” Chu Uẩn vui mừng bước chân khẽ động, dáng vẻ như muốn rời đi ngay giây tiếp theo.
“Cô Chu.” Tống Miện lách người đến trước mặt chắn đường cô “Ý của Văn tổng là thời gian này cô vẫn cần ở lại đây.”
Nụ cười trên khóe miệng Chu Uẩn dần cứng lại: “Anh ấy có ý gì? Là định một mình gánh vác tất cả giải quyết mọi chuyện sao?”
“Cô Chu, Văn tổng cũng là hy vọng dốc hết khả năng giải quyết sự việc, không muốn để cô chịu tổn thương nữa, anh ấy…”
“Trợ lý Tống, nếu bây giờ tôi không liên lạc được với anh ấy, thì phiền anh chuyển lời giúp.” Chu Uẩn hít sâu một hơi “Anh ấy tốt với tôi, lo lắng tôi xảy ra chuyện, những lo nghĩ vì tôi này tôi rất cảm kích, nhưng tôi không phải chim nuôi trong lồng, cũng không phải kẻ vô dụng, tại sao anh ấy rõ ràng hiểu ý tôi, lại muốn tôi phải nói toạc ra chứ?”
Tống Miện im lặng hồi lâu, lâu đến mức Chu Uẩn lướt qua vai anh ta, đi được một đoạn rồi mới mở miệng: “Cô Chu, đối với Văn tổng mà nói, việc cô xảy ra chuyện còn quan trọng hơn nhiều so với việc bản thân anh ấy xảy ra chuyện. Tôi làm việc bên cạnh Văn tổng cũng khá lâu rồi, không thể nói là hiểu anh ấy mười phần, nhưng cũng được năm sáu phần. Cô không sao thì Văn tổng còn chừa một đường lui, nhưng nếu cô xảy ra chuyện, anh ấy sẽ liều mạng đến cùng với mấy người ở Túc Nguyên.”
Chu Uẩn đứng đó im lặng rất lâu, từ từ quay người lại, nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Tống Miện, từng chữ từng chữ nói ra suy nghĩ của mình: “Không ai có thể làm được chuyện tuyệt đối không xảy sai sót, Văn Chú khăng khăng gánh vác mọi chuyện một mình, đánh cược tất cả để đổi lấy sự bình an cho tôi, nhưng sự bình an như vậy tôi không hề muốn. Tôi muốn là anh ấy đứng bên cạnh, giống như mấy ngày trước, cùng tôi chăm sóc hoa cỏ, nghe tôi nói chuyện phiếm, chứ không phải như bây giờ, tôi ở đây nơm nớp lon lắng cho anh ấy, chỉ có thể chờ đợi kết quả đến. Đã như vậy, tại sao không để tôi tham gia chứ? Tôi đã là người trong cuộc, đừng quên, ngay từ đầu chính anh ấy kéo tôi vào cuộc, bây giờ đá tôi ra ngoài là sao chứ?”
Tống Miện thân là thư ký, khéo ăn khéo nói là kỹ năng cơ bản, nhưng đối mặt với từng câu hỏi dồn dập đầy bình tĩnh của Chu Uẩn, anh ta hoàn toàn tắt tiếng, không nói nên lời cũng không tìm được điểm nào để phản bác hiệu quả.
Về phần Chu Uẩn, cô biết Tống Miện không còn gì để nói, càng biết những lời vừa rồi của mình chắc chắn đã có tác dụng, làm việc thừa thắng xông lên sẽ không sai, bèn nói: “Tôi biết Văn Chú chắc chắn đã dặn dò anh chỉ được báo tin tốt, nhưng giờ tình thế nguy cấp, anh chắc chắn vẫn muốn giấu tôi sao? Nếu thắng, sau này Văn Chú dù có truy cứu trách nhiệm cũng sẽ không quá khắt khe với anh, nhưng nếu bại, anh là người đắc lực nhất bên cạnh anh ấy, chắc chắn hai người Chu-Du sẽ buông tha cho anh sao? Anh rõ hơn tôi hai người đó rốt cuộc là người như thế nào, không có chuyện gì họ không làm ra được, mà sự tồn tại của anh đối với họ ngoại trừ tính đe dọa ra thì không còn gì khác.”
Ví dụ máu me đầm đìa bày ngay trước mắt, Tống Miện nếu nói mình không lo lắng chút nào là nói dối, chọn cái gần nhất để nói, Tào Kim Chính trước đây là người hăng hái biết bao, chỉ vì Chu Vực nảy sinh nghi ngờ mà hỏng hết mọi viẹc, rơi vào kết cục sống dở chết dở, thực sự khiến người ta thổn thức.
Tống Miện nhìn chằm chằm bóng dáng không nhúc nhích phía trước, dường như đã hạ quyết tâm rất lớn: “Cô Chu, chúng ta vào trong nói.”
“Được.” Chu Uẩn không từ chối, quay người đi trước dẫn đường.
Tống Miện để đề phòng vạn nhất, cho vệ sĩ canh gác đi chỗ khác, đóng cửa cài then, y hệt dáng vẻ làm trộm, mời Chu Uẩn ngồi xuống.
Lúc này trong phòng chỉ có hai người họ, có một số việc không cần thiết phải giấu giếm, đều là người thẳng thắn, tự nhiên là cứ nói thẳng vào vấn đề.
Tống Miện hắng giọng: “Văn tổng sắp xếp người tìm thấy ông Văn Trọng đang sống ở nước ngoài, dùng ông ấy làm con tin đàm phán.”
“Đàm phán?” Chu Uẩn bỗng chốc bừng tỉnh “Anh ấy không phải muốn lợi dụng Văn Trọng làm điểm đàm phán với ông cụ Văn chứ?”
“Không sai.” Tống Miện khẽ nói “Một người là người thừa kế Thịnh Hoằng trong quá khứ, một người là người thừa kế hiện tại hoặc có thể trong tương lai, ông cụ Văn sẽ không trơ mắt nhìn con trai và cháu trai mình rơi vào tay kẻ địch, chắc chắn sẽ dốc toàn lực bảo vệ, mà như vậy cũng có lợi cho Văn tổng đàm phán điều kiện.”
Tìm được Văn Trọng đã là điều bất ngờ, khiến Chu Uẩn lo lắng nhiều hơn: “Có quá mạo hiểm không? Ép quá đáng e là ông cụ Văn sẽ làm liều, đến lúc đó chúng ta mới thực sự bị cô lập không nơi nương tựa.”
“Phía ông cụ Văn do Văn tổng đích thân ra mặt giải quyết, ổn định ông cụ Văn trước, mới có thể rảnh tay chuyên tâm đối phó với hai người Chu-Du.” Tống Miện giơ tay xem đồng hồ “Ước chừng bây giờ Văn tổng đã ngồi vào bàn đàm phán với ông cụ Văn rồi.”
Chu Uẩn chần chừ không nói, phân tích từng tình huống trước mắt rồi đưa ra kết luận mới: “Chỉ ổn định ông cụ Văn thôi chưa đủ, Phó Mỹ và Chu Tư Tình chắc là đến lúc dùng rồi.”
Tống Miện gật đầu: “Văn tổng cũng có ý này, Phó Mỹ sẽ dùng tài khoản của mình đúng mười giờ tung tin về bản thân và nhà họ Chu, cả video và văn bản sẽ được gửi đi cùng lúc.”
“Mười giờ?”
“Bởi vì tin tức về chiếc xe cô và Văn tổng ngồi lao qua dải phân cách rơi xuống sẽ được công bố lên mạng trước Phó Mỹ.”
Chu Uẩn cau mày thật sâu: “Các người muốn đổ vụ tai nạn xe lần trước lên đầu nhà họ Chu?”
“Đúng, bát nước này chỉ có khuấy cho đục hơn mới có thể lấy được thứ chúng ta muốn.” Tống Miện thẳng lưng mục tiêu rõ ràng, “Nhưng nếu thất bại, cái chết giả của cô và Văn tổng sẽ thành thật, nhà họ Chu sẽ làm cho tin tức này thành sự thật, cho nên trận chiến này cực kỳ quan trọng.”
Chu Uẩn ngẩn ngơ nhìn chằm chằm Tống Miện, nhìn đôi môi đóng mở của anh ta, chỉ cảm thấy bên tai xuất hiện tiếng vọng nơi thung lũng, truyền vào trong não cô.
Nhớ lại mấy ngày nay, thảo nào Văn Chú không chịu tiết lộ với cô nửa lời, kế hoạch này anh đã đặt cược hoàn toàn bản thân vào đó, vậy còn cô? Sau này cô phải làm sao? Là chấp nhận anh thất bại, hay là chấp nhận sau khi anh chết bản thân cô độc một mình, mỗi khi nghĩ đến chuyện xảy ra hôm nay, ôm hận cả đời?
Chu Uẩn từ từ nhắm mắt lại, ngay khi Tống Miện tưởng rằng cô vui vẻ chấp nhận sự sắp xếp của Văn tổng, thì cô bất ngờ đứng dậy, suýt dọa anh ta sợ.
“Du Sóc Đông đâu?”
“Trước đó Chu Vực sắp xếp người đâm xe Văn tổng, may nhờ Thiệu Nhất Phong báo trước mới thoát được một kiếp, chơi một màn tương kế tựu kế, sau đó Du Sóc Đông liền mất tăm tích.”
Chu Uẩn đi lại chậm rãi trong phòng, nhớ lại tất cả những chuyện xảy ra trong quá khứ, càng thêm chắc chắn một sự thật: “Chúng ta trước đây luôn cho rằng đối tượng hợp tác của Du Sóc Đông là Chu Bá Sầm, hoặc nói trước đây đối tượng hợp tác của Du Sóc Đông quả thực là Chu Bá Sầm, nhưng liên tiếp mấy chuyện xảy ra, có khả năng nào đối tượng hợp tác của Du Sóc Đông đã thay đổi rồi không?”
Tống Miện bỗng cảm thấy sống lưng hơi ướt, vừa nuốt nước bọt vừa hạ giọng nói: “Ý của cô là Du Sóc Đông đã trở mặt hợp tác với Chu Vực?”
“Đúng vậy, Văn Chú nói với tôi, việc làm ăn trong tay Chu Vực không sạch sẽ, hơn nữa Chu Vực cũng nhờ vào việc làm ăn này quen biết không ít nhân vật có máu mặt, tính kế Chu Bá Sầm buộc ông ta phải nhường vị trí chủ tịch Thạc Đằng trước thời hạn. Nếu những điều này đều là thật, chúng ta quay lại vấn đề bản đầu, Chu Vực khi đó vừa không tiếp quản Thạc Đằng, lại không có biểu hiện gì quá xuất sắc, vậy anh ta làm sao bắt mối được với việc làm ăn này? Không có người quen biết đáng kể giới thiệu, đường dây làm ăn này căn bản sẽ không mò tới được, nói gì đến việc ngồi lên vị trí hiện tại.”
Qua suy luận này, Tống Miện mới phát hiện ra mấu chốt vấn đề, kinh hô: “Đúng rồi! Điều này chứng tỏ Chu Vực có thể chạm vào việc làm ăn này, rất có khả năng chính là do Du Sóc Đông dắt mối bắc cầu, nếu ông ta đã tiếp xúc với mảng này từ trước, cố tình giấu giếm tất cả mọi người thì quả thực không dễ tra ra được ông ta, nhưng ông ta lại có thể giới thiệu người khác vào.”
“Ý tôi chính là như vậy, Du Sóc Đông nếu là người dẫn đường cho Chu Vực, quan hệ hai người chắc chắn là thân thiết, Văn Chú muốn ổn định ông cụ Văn là chưa đủ, bởi vì mục tiêu của Chu Vực và Du Sóc Đông có lẽ là hủy hoại hai công ty Thạc Đằng và Thịnh Hoằng, mà bọn họ lại có thể lập tức trốn khỏi Túc Nguyên sau khi sự việc bùng nổ, người làm ăn trong bóng tối tự nhiên hiểu cách trốn tránh sự truy bắt, trong thời gian ngắn cảnh sát quả thực không dễ tìm được họ.”
Tống Miện tức giận đấm mạnh vào tay vịn ghế sofa: “Hai kẻ này đúng là cấu kết với nhau làm việc xấu, ngẫm nghĩ kỹ thì cũng đúng, Chu Vực hận Chu Bá Sầm thấu xương, làm sập Thạc Đằng không có gì lạ, Du Sóc Đông năm xưa thua dưới tay ông cụ Văn, hận ông cụ Văn thấu xương cũng là tất nhiên, muốn trả thù Thịnh Hoằng là điều khó tránh khỏi.”
Chu Uẩn khẽ ừ một tiếng: “Việc làm ăn mà hai người này điều hành một khi bị phát hiện thì không thể có cơ hội sống sót, đương nhiên phải nhanh chóng giải quyết mọi chuyện trước khi bị phát hiện, một là bảo toàn bản thân, hai là đạt được tâm nguyện của mình. Nước cờ này hai người họ đi rất rõ ràng, thay vì nói Du Sóc Đông ngoài mặt hợp tác với Văn Chú, chi bằng nói ông ta chính là camera giám sát động tĩnh của Văn Chú, làm rối loạn tầm nhìn của Văn Chú, quấy nhiễu phán đoán của anh ấy. Ba nhà Văn, Chu, Khương đấu đá nội bộ, hai người họ ngồi hưởng ngư ông đắc lợi, tùy theo thời cuộc mà thay đổi chiến thuật nhắm vào đâu. Đầu tiên là giải quyết nhà họ Khương dễ xử lý nhất, tiếp theo chính là hai nhà Văn và Chu.”
Tống Miện nghe Chu Uẩn phân tích, sự chắc chắn trong lòng dần trở nên rõ ràng. Khớp rồi, giải quyết nhà họ Khương trước, rồi đến hai nhà Văn, Chu, hiện tại chẳng phải đang đi theo hướng như vậy sao?
Tống Miện quyết đoán ngay lập tức: “Tôi sẽ liên lạc với Văn tổng báo tình hình cho anh ấy.”
“Khoan đã.” Chu Uẩn đưa tay ấn tay muốn gọi điện của Tống Miện xuống “Văn Chú hiện tại đi tìm ông cụ Văn, chưa biết chừng Chu Vực và Du Sóc Đông đã biết rồi, bọn họ bây giờ có lẽ vẫn tưởng rằng sự việc đang tiến triển từng bước theo cái bẫy họ đặt ra, việc cấp bách trước mắt là đẩy sớm thời gian công bố tin tức. Đã muốn chạy, thì phải làm cho bọn họ chạy không thoát được nữa.”
“Được, tôi đi làm ngay.”
“Nếu Văn tổng của các anh có thể đánh tiếng với phía cảnh sát, triển khai trước kế hoạch vây bắt, cho dù không phải bắt được bọn họ ngay lập tức, cũng sẽ kéo chân được phía Chu Vực, làm loạn kế hoạch bỏ trốn, thời gian tranh thủ được đủ để chúng ta lên kế hoạch ngăn chặn bọn họ rồi.”
Tống Miện nắm chặt điện thoại, lần đầu tiên nảy sinh sự khâm phục đối với Chu Uẩn, đã đến lúc này rồi mà vẫn có thể bình tĩnh không sợ hãi, đầu óc tỉnh táo, triển khai những việc tiếp theo, có cô, quả thực là may mắn của Văn tổng, thảo nào Văn tổng liều mạng cũng muốn bảo vệ cô, cô xứng đáng để đàn ông làm như vậy.
Chu Uẩn nhìn theo bóng lưng Tống Miện ra khỏi phòng đi báo tin cho Văn Chú, quay đầu nhìn ngăn kéo, ngẩng đầu hít sâu một hơi, mặt không cảm xúc đi đến trước tủ đầu giường, nhẹ nhàng kéo ngăn kéo ra, nhìn chiếc điện thoại nằm im bên trong, do dự hai giây, đưa tay lấy điện thoại ra khỏi ngăn kéo, thành thục bấm một dãy số, đợi người đầu dây bên kia bắt máy.
Cô phải đánh cược một phen, cược Chu Vực vẫn còn chút tình cảm với cô.
Điện thoại truyền đến tiếng “tút” chưa kết nối, mỗi lần vang lên, tim cô lại thắt lại một phần, mãi đến khoảnh khắc điện thoại được kết nối, giọng nói trầm thấp của Chu Vực vang lên từ đầu bên kia.
“Có việc gì?”
“Anh ơi, anh cứ thế bỏ lại em, có phải tàn nhẫn quá không?”
Mà lúc này Chu Vực đang ngồi trong xe liếc nhìn bóng cây vụt qua, nghe lời chất vấn muộn màng của cô, cười khẽ: “Tiểu Uẩn, anh đã cho em cơ hội rồi mà không phải sao?”
“Em vốn dĩ không muốn trốn, là Văn Chú đột nhiên xuất hiện đưa em đi, căn bản không cho em cơ hội từ chối, bị ép buộc thì em có thể làm gì?”
“Anh hiểu em, giống như anh biết lúc này trong miệng em sẽ không có một câu nói thật.” Chu Vực cười khẩy một tiếng,“Nể tình quá khứ anh và em cũng từng đối đãi chân thành với nhau, không ngại nói cho em biết, sớm rời xa anh ta, thì em mới còn một con đường sống.”
Chu Uẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, trên mái ngói xám có một con chim c* gáy nhẹ nhàng đáp xuống, thu cánh ngẩng cao đầu đứng nhìn về căn phòng này, cô đáp lại bằng ánh mắt tương tự, dùng giọng điệu hời hợt đưa ra thứ anh ta muốn nhất: “Anh, anh có thể làm sụp đổ Thạc Đằng, nhưng Thịnh Hoằng không dễ đâu, Du Sóc Đông có nói cho anh biết chuyện tài liệu quan trọng của Thịnh Hoằng đều được cài mật mã bảo vệ, tuyệt đối không phải người thường có thể phá giải không?.”
Chu Vực cau mày: “Em có ý gì?”
“Ý của em là, đưa em đi, em có thể mang theo Tống Miện, để anh ta đích thân mở mạng nội bộ Thịnh Hoằng cho anh, vẫn tốt hơn là để ông cụ Văn và Văn Chú đấu đá nội bộ với nhau, đến cuối cùng cái ghế đứng đầu Thịnh Hoằng vẫn nằm trong tay nhà họ Văn không phải sao?”
“Tiểu Uẩn, bánh ngọt từ trên trời rơi xuống thường chứa kịch độc, em nghĩ anh nên ăn hay là không ăn?”
Người ta làm một việc gì đó luôn phải có mục đích, cầu danh, cầu lợi, hay là cầu sự sung sướng, bất luận thế nào, cũng phải “cầu” một cái gì đó.
Muốn để Chu Vực tạm thời buông bỏ sự đề phòng, ắt hẳn phải tỏ ra cô cam tâm tình nguyện hợp tác với anh ta vì một mục đích nào đó. Mà đối với cô, cái cớ có sức thuyết phục nhất chính là Thẩm Nghị Dương.
“Em quả thực không phải giúp anh miễn phí, em muốn tất cả bọn họ đều phải chết, trả thù cho bố em.”
“Thế à?” Chu Vực cười trầm thấp “Nếu em có hận cũng nên hận một người, chính là Chu Bá Sầm, sao lại còn hận lây sang người khác?”
Anh ta vẫn đang thăm dò, muốn xem cô rốt cuộc biết được bao nhiêu nội tình, muốn lên thuyền của Chu Vực thì phải nôn ra sạch sẽ.
Chu Uẩn cố tình im lặng, khi mở miệng giọng nói hơi kích động: “Anh tưởng đến bây giờ em vẫn không biết sao? Năm xưa cái chết của bố em Chu Bá Sầm chiếm nguyên nhân chủ yếu, nhưng có thể giúp che giấu chuyện này thì chỉ có mạng lưới quan hệ của Văn Hoằng mới làm được, còn Du Sóc Đông, khi đó ông ta là cánh tay đắc lực bên cạnh Văn Hoằng, rất nhiều việc đều qua tay ông ta xử lý thay, chuyện của bố em, ông ta cũng là người biết chuyện, lại ở trước mặt em diễn một vở kịch người vô tội, em hận bọn họ chẳng lẽ không nên sao?!”
Chu Vực không hề ngạc nhiên khi cô biết chân tướng chuyện này, nhưng anh ta càng muốn biết một chuyện khác hơn, dứt khoát nhân cơ hội này nói thẳng ra: “Đã biết Văn Hoằng tham gia vào chuyện này, tại sao còn dây dưa không rõ với Văn Chú?”
“Nếu em nói là để tìm bằng chứng anh có tin không?”
“Bằng chứng?”
Chu Uẩn thở dài một tiếng, khi nói tiếp, trong giọng nói loáng thoáng nghe ra vẻ nghẹn ngào: “Em không có mối quan hệ, càng không có ai giúp em, chỉ có thể cố tình tiếp cận Văn Chú tìm bằng chứng từ bên cạnh anh ấy, chỉ là em không ngờ quan hệ giữa Văn Chú và Văn Hoằng tệ đến vậy, đến mức em đến giờ vẫn chưa gặp được ông cụ Văn, đã không còn hy vọng, chi bằng tìm chỗ dựa vững chắc, em biết trước mắt chỉ có anh mới làm được.”
Chu Vực không hề bị lay động: “Em là muốn anh thay em trả thù hay là sợ Văn Chú và Văn Hoằng đấu đá, thua rồi sẽ liên lụy đến em?”
“Cả hai.” Chu Uẩn bổ sung thay anh ta một câu “Nếu Văn Chú thắng, em sợ mục đích em tiếp cận anh ấy lâu dài cũng sẽ bị lộ, đến lúc đó em mới thực sự là bị cô lập không nơi nương tựa, anh ấy chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi cách trả thù em, anh, chẳng lẽ những điều tốt đẹp anh đối với em trong quá khứ đều là giả sao? Nếu là giả, số điện thoại này sao anh có thể tiếp tục dùng chứ? Anh từng nói số này chỉ có em biết, em muốn chủ động một lần, anh còn nguyện ý tin em không?”
Đáp lại cô là sự im lặng kéo dài, giống như người đầu dây bên kia đã cúp máy.
Chu Uẩn không nói gì cả, hơi thở ngày càng nhẹ. Giây tiếp theo, điện thoại đột nhiên bị ngắt, truyền đến một hồi âm thanh báo bận.
Cô từ từ bỏ điện thoại xuống, nhìn màn hình điện thoại dần tối đi, thầm đếm ba giây. Khi màn hình sáng lên lần nữa, cô chọn nghe máy, khẽ nức nở: “Anh.”
“Nửa tiếng sau gặp ở bến tàu Hồng Loan, mang theo Tống Miện.”
“Được, em nhất định mang theo anh ta.”
Chu Vực miết nhẹ đầu ngón tay, trầm giọng cảnh cáo: “Đừng giở trò, chỉ hai người các người thôi.”
“Em sẽ không giở trò đâu, hơn nữa bến tàu Hồng Loan chắc chắn đều là người của anh, em muốn làm gì sao có thể qua mắt được anh chứ?”
Cô nói rất thẳng thắn, Chu Vực liền không làm khó nữa, sau khi cúp điện thoại, Lâm Tuấn Thăng ngồi ghế trước đưa máy tính bảng ra ghế sau.
“Xảy ra chuyện rồi.”
“Nói.”
Lâm Tuấn Thăng cau mày thuật lại tin tức vừa đọc được: “Người của chúng ta lúc đó đã cảnh cáo cô ta, còn đưa một khoản tiền, không ngờ con đ**m này dám chơi chúng ta một vố.”
Chu Vực nhận lấy máy tính bảng, xem lại video Phó Mỹ quay một lần nữa, lại kết hợp với bài viết cô ta đăng tải mà xem, tuyệt đối không phải công sức trong một sớm một chiều, nhìn là biết đã qua tay người chuyên nghiệp chỉnh sửa, bài viết này lợi dụng hoàn hảo điểm nóng và tính định hướng mà cư dân mạng đang quan tâm, xây dựng Phó Mỹ thành người phụ nữ trong giai đoạn sự nghiệp thăng tiến gặp được người đàn ông mình yêu, vì anh ta mà từ bỏ sự nghiệp để lui về làm nội trợ, lại không ngờ người đàn ông đó không ra gì, bạo hành cô ta, khống chế tự do thân thể cô ta, câu nào cũng nhắm đến việc tối đa hóa dư luận.
Chu Vực đưa máy tính bảng cho Lâm Tuấn Thăng: “Lập tức sắp xếp người gỡ hot search, bất kể tốn bao nhiêu tiền cũng phải gỡ ngay cho tôi.”
Lâm Tuấn Thăng vừa định đáp một câu biết rồi, đúng lúc này điện thoại reo, anh ta đành phải nghe máy trước.
“Cái gì?!” Lâm Tuấn Thăng mở loa ngoài đưa điện thoại vào giữa ghế trước và sau để Chu Vực nghe rõ hơn chút.
“Hiện tại video đang làm ầm ĩ trên mạng, chúng tôi đã thử gỡ hot search, nhưng đối phương dường như không thiếu tiền, liên tục đổ tiền vào, chuyện này đối với Chu tổng ảnh hưởng quá lớn, phiền thư ký Lâm xin chỉ thị Chu tổng, chúng tôi cũng tiện chuẩn bị cho bước tiếp theo.”
Chu Vực nhanh chóng giật lấy điện thoại: “Xảy ra chuyện gì rồi?”
Vừa dứt lời, Lâm Tuấn Thăng đã mở hot search, nhìn thấy từ khóa đứng đầu lập tức tối sầm mặt mũi.
#Thiên kim Thạc Đằng sống lại ly kỳ#
#Công tác tìm kiếm cứu nạn 20 năm trước thật giả khó phân#
Lâm Tuấn Thăng làm mới lại, lại một từ khóa nữa đang từ từ leo lên, có xu hướng xông vào top 5.
#Nữ minh tinh Phó Mỹ thừa nhận gã đàn ông tồi là chủ tịch Thạc Đằng#
#Nữ minh tinh Phó Mỹ tung ảnh bị thương trong thời gian bị bạo hành#
Từng tin tức cực kỳ bất lợi cho bọn họ lan truyền mạnh mẽ trên mạng, mà cứ theo tình hình này, bọn họ muốn toàn vẹn rời khỏi Túc Nguyên e là có khó khăn rồi.
Lâm Tuấn Thăng nhìn sắc mặt dần u ám của Chu Vực, khẽ hỏi: “Tiếp theo làm thế nào? Có ảnh hưởng đến việc chúng ta rút lui không?”
Chu Vực nheo mắt lại, quyết đoán ngay lập tức: “Cảnh sát cho dù có nhanh hơn nữa cũng cần làm theo quy trình, để đảm bảo chắc chắn không có sai sót, phải đẩy một người ra chịu trận, tranh thủ thời gian cho chúng ta.”
Lâm Tuấn Thăng nghi hoặc nhìn anh ta.
Chu Vực đưa ra phương pháp: “Tiết lộ vị trí của Du Sóc Đông cho cảnh sát, cứ nói có người tiến hành buôn lậu phi pháp, buôn bán hàng cấm.”
“Nhưng Du Sóc Đông nếu bị bắt liệu có tiết lộ lai lịch của chúng ta không?”
“Ông ta nhất thời sẽ không nghĩ đến là chúng ta tiết lộ bí mật, còn trông mong tôi cứu ông ta, tự nhiên sẽ gánh vác giúp một lúc.”
“Được, tôi bắt tay vào làm ngay.”
Chu Vực liếc nhìn điện thoại của Lâm Tuấn Thăng, lên tiếng ngăn cản: “Khoan đã, chuyện này không đúng.”
“Cái gì?”
“Lập tức quay đầu!” Chu Vực thu lại mọi cảm xúc, ép bản thân bình tĩnh lại “Bến tàu Hồng Loan không thể đi nữa, liên lạc người của chúng ta đến địa điểm tiếp ứng tiếp theo.”
“Anh lo lắng Du Sóc Đông không chịu nổi sẽ khai hết với cảnh sát sao?”
“Cuộc gọi của Chu Uẩn có bẫy.” Chu Vực lạnh lùng nói “Cô ấy chính là muốn lừa lấy vị trí của chúng ta, bây giờ mà còn đến bến tàu Hồng Loan chính là tự tìm đường chết, cảnh sát chắc chắn đã bố trí trước, chúng ta đi đúng là trúng ý bọn họ.”
Lâm Tuấn Thăng lúc này mới vỡ lẽ: “Tôi liên lạc bọn họ sắp xếp ngay bây giờ.”
Chu Vực khẽ “ừ” một tiếng, nhắm mắt dựa vào ghế lặng lẽ chờ đến nơi, nhưng trái tim kia làm sao cũng không bình tĩnh lại được. Bên tai cứ văng vẳng tiếng nức nở nhỏ của Chu Uẩn, những lời cầu xin của cô, không ngờ tất cả đều là giả, vậy mà anh ta lại có mấy phần tin tưởng.
Anh ta bất ngờ mở mắt, tầm mắt khẽ dịch chuyển rơi vào chiếc điện thoại bên cạnh, ánh mắt tối sầm lại, cầm điện thoại ném thẳng ra ngoài cửa sổ, nghe tiếng vỡ vụn vọng vào trong xe, anh ta khôi phục dáng vẻ ban đâu, nhưng sự lạnh lẽo nơi đáy mắt vẫn bán đứng cảm xúc của anh ta, chỉ có để tâm mới có dao động cảm xúc, mà anh ta lần này quả thực bị Chu Uẩn ảnh hưởng rồi.
Phong cảnh dọc đường anh ta chẳng buồn nhìn lấy một cái, nhưng khi đèn đỏ sáng lên xe dừng lại, Chu Vực nhìn thấy tiệm trà sữa mà anh ta và Chu Uẩn từng đến nhiều lần trong quá khứ đã tháo biển hiệu, người đàn ông đứng trên thang, đã tháo biển hiệu xuống từ từ đưa cho hai người bên cạnh, trong tiệm chỉ còn lại một đống bừa bộn sau khi chuyển đồ.
Anh ta nhìn chằm chằm tiệm trà sữa đến thất thần, đèn xanh lại sáng lên vào lúc này, bánh xe lăn bánh, người trước cửa tiệm trà sữa vẫn bận rộn, mà phạm vi anh ta có thể nhìn thấy theo tốc độ xe dần thu nhỏ lại, cho đến khi hóa thành một chấm tròn, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Khi đến bến tàu Quảng Vận, người tiếp ứng mà Lâm Tuấn Thăng báo trước đã có mặt. Xe bọn họ lái vào, đám người kia cũng di chuyển theo, cho đến khi xe dừng hẳn, nhóm người tiếp ứng cũng dừng bước.
Lâm Tuấn Thăng xuống xe trước, nhìn thấy người quen, bước lên cụng tay với đối phương: “Vất vả cho các anh em.”
Người đàn ông da ngăm đen, má trái có một vết sẹo lồi xấu xí, đứng ngược sáng, vết sẹo đó giống như con rết vừa sống lại vậy, trông cực kỳ đáng sợ.
Gã rút một điếu thuốc từ trong bao đưa cho Lâm Tuấn Thăng: “Đều là người trong giang hồ, anh em gặp nạn tự nhiên phải giúp đỡ.”
Lâm Tuấn Thăng cảm ơn gật đầu: “Tàu thuyền chuẩn bị xong chưa?”
“Hàng mới xuất kho, đến lúc đó các người giả làm công nhân bốc vác, đợi đến trạm sau sẽ có người lo liệu giúp các người, không cần lo lắng.”
“Đợi chúng tôi đến nơi, tiền cũng sẽ vào tài khoản.”
“Hợp tác với Chu tổng cũng không phải lần đầu, chuyện này tôi tin được.”
Hai bên trao đổi xong, Chu Vực bước xuống xe, nhìn thấy gã mặt sẹo gật đầu chào một cái, đưa mắt ra hiệu cho Lâm Tuấn Thăng.
Gã mặt sẹo nhận lấy chiếc túi nặng trịch, cầm trên tay ước lượng vài cái, xác định số tiền không nhỏ xong, nhe răng cười: “Đi bên này.”
Vệ sĩ đi theo sau Chu Vực nhìn quanh bốn phía, tạm thời chưa phát hiện bất thường, tay phải áp chặt vào vũ khí bên hông, theo dõi sát sao động tĩnh xung quanh.
Tàu hàng cỡ vừa, đã có thuyền viên đang bận rộn bốc vác, bọn họ cúi đầu bận rộn việc trong tay mình, không rảnh quan tâm đám người Chu Vực lên tàu. Theo thỏa thuận đã bàn trước đó, gã mặt sẹo cần đi theo bọn họ đến điểm dừng vận chuyển tiếp theo rồi mới rời đi.
Chu Vực và Lâm Tuấn Thăng thay quần áo thuyền viên, ngồi trong khoang thuyền bàn bạc tiếp theo nên làm thế nào.
Lâm Tuấn Thăng nhìn chằm chằm từ khóa hot search mà đau đầu không thôi: “Sự việc không diễn ra theo đúng kế hoạch, đến lúc đó nếu lão Chu tổng liên thủ với ông cụ Văn, e là hai người họ có thể bình an vượt qua kiếp nạn này.”
“Nghĩ nhiều rồi.” Chu Vực suy đoán có lý có cứ “Với tốc độ lan truyền trên mạng hiện nay, án mạng lại càng là tâm điểm chú ý, cho dù Chu Bá Sầm và Văn Hoằng có bắt tay nhau cũng không cách nào giải quyết được chuyện này đâu. Bây giờ không còn là hơn hai mươi năm trước nữa, luật pháp ngày càng hoàn thiện, muốn trốn thoát tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.”
Nhắc đến đây, Lâm Tuấn Thăng khó tránh khỏi cảm thán: “May mà chúng ta lần này rời đi sớm, nếu không hot search này nhất định sẽ làm loạn kế hoạch rời đi của chúng ta, nói không chừng còn kéo chân chúng ta lại.”
Chu Vực không lên tiếng, nhìn chằm chằm người em gái có cùng dòng máu với mình trong video, bỗng cảm thấy mỉa mai. Chu Bá Sầm nhất thời mềm lòng ngược lại tự đào hố cho mình, Chu Tư Tình e là đã sớm chuẩn bị xong rồi, chỉ đợi một thời cơ mà thôi.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Cùng lúc đó, Chu Uẩn ngồi trên xích đu Văn Chú làm cho cô, bưng một tách trà, mặc kệ nó bị gió thổi nguội, hơi nóng nơi đầu ngón tay từ nóng hổi chuyển sang lạnh lẽo, cô lại hoàn toàn không hay biết, cứ thất thần nhìn chằm chằm vào một chỗ vô định.
Khi Văn Chú trở về nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, giơ tay ngăn ý định gọi cô của Tống Miện, từ từ đến gần cô.
Nhưng dường như anh đã đánh giá quá cao sự hiện diện của mình, đã đến ngay bên cạnh mà cũng không thấy cô phát hiện ra, ngược lại nước trong cốc đang nghiêng bốn mươi lăm độ, từ từ nhỏ xuống.
“Định cho gạch uống nước à?”
Giọng nói bất ngờ vang lên kéo Chu Uẩn thoát khỏi trạng thái thất thần. Chỉ thấy trước mắt có một bóng đen ập tới, vật nặng trong tay lập tức bị đoạt lấy, cô mới phát hiện nước trong cốc đã vơi đi một nửa.
“Anh về lúc nào vậy?”
“Được một lúc rồi.”
Văn Chú thuận tay đặt cái tách lên bàn tròn, thấy tinh thần cô không tốt lắm, đưa tay chạm vào trán: “Không khỏe à? Hay là tối qua ngủ không ngon?”
Chu Uẩn vào thẳng vấn đề: “Anh cảm thấy Chu Vực sẽ rời đi bằng cách nào? Anh ta bây giờ chắc đã nhận ra em cố ý lừa lấy vị trí của anh ta.”
Văn Chú không do dự đáp: “Tàu chở hàng.”
Cô sững sờ: “Nhưng anh ta sao có thể còn đến bến tàu Hồng Loan chứ?”
“Không có bến tàu Hồng Loan thì sẽ có bến tàu khác, đây là cách rời đi ít gây chú ý nhất và có thể phản ứng nhanh chóng trước các tình huống bất ngờ.” Văn Chú ngồi xổm một chân, đưa tay chỉnh lại quần áo cho cô, “Tống Miện không nói cho em biết, là sợ em tự ý hành động, thực ra bọn anh hôm qua đã tìm được Du Sóc Đông, dưới sự thẩm vấn của cảnh sát, ông ta để tranh thủ được khoan hồng, đã cung cấp bến tàu giao dịch bí mật và người tiếp ứng.”
Chu Uẩn kinh ngạc nhìn anh: “Nói cách khác bất kể em có gọi cuộc điện thoại này cho Chu Vực hay không, anh đều đã liên lạc xong với cảnh sát rồi?”
“Chỉ có em gọi điện mới kích hoạt hệ thống theo dõi.” Văn Chú nắm chặt tay cô: “Lâm Tuấn Thăng đã cài đặt chương trình theo dõi vào chiếc điện thoại đó của Chu Vực, nhưng điều kiện tiên quyết là anh ta phải sử dụng chiếc điện thoại đó mới được, anh ta nhận điện thoại của em, hệ thống theo dõi khởi động, chỉ cần anh ta còn ở trong nước, thì nhất định có thể tìm được anh ta, nhưng theo tin tức cảnh sát đưa, Chu Vực giữa đường đã vứt bỏ điện thoại, theo dõi chấm dứt, căn cứ vào địa điểm định vị cuối cùng cùng với thông tin Du Sóc Đông cung cấp, có thể suy đoán ra điểm đến Chu Vực muốn đi, tất nhiên nếu em không gọi, Lâm Tuấn Thăng cũng sẽ tìm cơ hội kích hoạt, nhưng quá trình tương đối khó hơn.”
“Lâm Tuấn Thăng không phải người đáng tin nhất bên cạnh Chu Vực sao? Sao anh ta lại giúp chúng ta?”
Văn Chú ôn tồn giải thích: “Gia đình cậu ta căn bản không được đưa ra nước ngoài, Chu Vực không thể nào mang theo người vô dụng, càng không thể nào đến nước ngoài nuôi cả nhà già trẻ cho Lâm Tuấn Thăng, cảnh sát để gia đình Lâm Tuấn Thăng liên lạc với cậu ta, cậu ta cuối cùng chọn trở mặt là rất bình thường.”
Vừa dứt lời, phía sau truyền đến tiếng bước chân vội vã.
Tống Miện xưa nay điềm đạm, Chu Uẩn lần đầu tiên nghe thấy giọng nói anh ta dường như nhuốm một tầng vui mừng, kích động và gấp gáp: “Văn tổng, tin mới nhất, đám người Chu Vực đã bị bắt thành công ở bến tàu Quảng Vận!”
Chu Uẩn bàng hoàng, lại nghe thấy Tống Miện mở miệng lần nữa.
“Người bên cạnh Chu Vực và cảnh sát đã giao tranh, toàn bộ bị tiêu diệt, cảnh sát Trần nói Chu Vực đã bị áp giải lên xe đưa về cục cảnh sát thẩm vấn.”
Cô không phải chưa từng nghĩ đến kết cục cuối cùng, chỉ là khi khoảnh khắc này thực sự đến, Chu Uẩn ngược lại không nói n
Bạn thấy sao?