🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 135: Giải quyết tất cả những người có thể dùng được bên cạnh Chu Bá Sầm

Có câu nói này của anh còn khiến cô yên tâm hơn ngàn vạn lời giải thích.

Chu Uẩn không sợ đấu đá với người khác cũng không sợ thua, duy chỉ trong chuyện tình cảm là căm ghét sự phản bội. Nếu chuyện hôm nay là do Văn Chú một tay lên kế hoạch, cô sẽ không chút lưu tình vung tay chặt đứt mọi dây dưa với anh.

“Dừng xe.”

“Làm gì?” Văn Chú lo lắng vết thương của cô nếu không xử lý sớm sẽ để lại sẹo: “Xử lý vết thương trước đã, còn những chuyện khác đều không quan trọng bằng sức khỏe của em.”

Chu Uẩn trịnh trọng nói: “Đưa em về đi, đây là thời điểm mấu chốt, em không muốn kế hoạch của Thiệu Nhất Phong đổ sông đổ bể. Mặc dù cách làm có hơi nguy hiểm, nhưng quả thực có tác dụng, nếu bây giờ em đi cùng anh, mọi thứ sẽ thành công cốc.”

“Em muốn làm gì?”

“Lừa lấy sự tin tưởng của Chu Vực, làm rõ xem rốt cuộc anh ta có ý định rời khỏi Túc Nguyên hay không. Nếu có, em muốn biết rõ thời gian anh ta rời đi.” Chu Uẩn biết anh lại đang lo lắng cho mình, ôn tồn an ủi: “Hơn nữa Tống Miện nói cũng không phải là hoàn toàn không có lý, anh ở bên ngoài quá lâu sẽ bất lợi cho chúng ta, hiện tại người bên ngoài đều tưởng anh bị tai nạn xe, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, phải dựa vào thiết bị bệnh viện để duy trì sự sống, rời đi quá lâu sớm muộn gì cũng lộ ra sơ hở.”

Văn Chú lần đầu tiên không muốn cô bình tĩnh như vậy, dù là mất kiểm soát một lần, để bọn họ ở bên nhau thật tốt, không nghĩ đến những chuyện phức tạp kia, nhưng sự bình tĩnh và thông minh của cô lại chính là điểm thu hút anh nhất. Vào lúc này, anh ngược lại còn cảm thấy khó chịu hơn bất cứ lúc nào.

Văn Chú đưa tay ôm chặt lấy cô, giọng nói trầm thấp khó giấu sự bất lực: “Bất luận thế nào cũng phải bàn bạc với anh rồi hãy quyết định, hành động một mình rủi ro quá lớn, hứa với anh được không?”

Chu Uẩn khẽ “vâng” một tiếng: “Đúng rồi, sao Thiệu Nhất Phong biết thân phận bị bại lộ?”

Nhắc đến chuyện này Văn Chú không khỏi phiền lòng: “Thiệu Nhất Phong nói với Tống Miện là Chu Vực giao cho cậu ta một nhiệm vụ, muốn cậu ta gần đây sắp xếp tốt lộ trình rời đi, lập ra ba kế hoạch. Thông thường loại chuyện này Chu Vực không thể giao cho Thiệu Nhất Phong, đa phần là giao cho Lâm Tuấn Thăng.”

“Liệu có phải do Thiệu Nhất Phong làm việc cần mẫn, Chu Vực dần dần tin tưởng anh ta rồi không?”

“Không đâu, bao năm nay trợ thủ đắc lực bên cạnh Chu Vực chỉ có Lâm Tuấn Thăng là chưa từng thay đổi. Anh ta tâm tư thâm sâu, không dễ dàng trao sự tin tưởng cho một người. Huống hồ trước đây gia đình Thiệu Nhất Phong xảy ra chuyện, cậu ta từng xin Chu Vực về thăm nhà, Chu Vực lấy lý do công việc bộn bề, hợp đồng nhân viên quy định rõ ràng để từ chối Thiệu Nhất Phong. Sau đó, Thiệu Nhất Phong mãi không có thời gian về, bỏ lỡ cơ hội gặp mặt mẹ lần cuối, ngay cả về nhà lo tang lễ làm tròn chữ hiếu cũng không được.”

Chu Uẩn dường như nhìn thấy người lãnh đạo lúc cô làm việc ở Dung Thành, cũng không thấu tình đạt lý như Chu Vực, dường như chuyện của người khác đối với ông ta chỉ là làm tốn thời gian, mặc kệ chuyện lớn bằng trời cũng không chịu mở miệng cho nghỉ. Loại người này nói dễ nghe là giải quyết việc công theo phép công tất cả những gì liên quan đến công việc, nói khó nghe chính là ích kỷ làm người ta ghê tởm.

Cô không hiểu lắm tại sao Chu Vực lại làm như vậy: “Thiệu Nhất Phong về thì có ảnh hưởng gì đến Chu Vực không? Nếu như anh nói người Chu Vực tin tưởng chỉ có Lâm Tuấn Thăng, việc Thiệu Nhất Phong đi hay ở hẳn sẽ không ảnh hưởng đến anh ta chứ?”

Văn Chú nhẹ nhàng vuốt tóc cô, trầm giọng giải thích: “Chu Vực không tin Thiệu Nhất Phong, khoảng thời gian đó có lẽ chính là thời điểm mấu chốt anh ta thực hiện việc gì đó, sợ thả người đi, Thiệu Nhất Phong sẽ gây bất lợi cho anh ta. Làm loại chuyện làm ăn như anh ta đều thà tin là có nguy cơ còn hơn không.”

Với việc làm ăn của Chu Vực, có tâm lý phòng bị nặng nề là chuyện đương nhiên, những người ở lại bên cạnh anh ta đều là cùng trải qua sinh tử mới đổi lấy được sự tin tưởng, Thiệu Nhất Phong đối với Chu Vực quả thực chưa đủ tư cách.

Chu Uẩn nâng cổ tay Văn Chú lên, nhìn thời gian trên mặt đồng hồ rồi sắp xếp: “Bảo người của anh liên hệ ngay với trung tâm cấp cứu, nhất định phải để Thiệu Nhất Phong được xe của trung tâm cấp cứu đưa đến bệnh viện. Lát nữa em sẽ gọi điện cho Chu Vực bảo anh ta đến đón em. Tình hình trước mắt, em quay về bên cạnh anh ta mới có thể lấy được bằng chứng có lợi nhất.”

Văn Chú nhìn khuôn mặt đã quyết tâm của cô, thở dài một hơi: “Nhất định phải làm như vậy sao?”

“Trước mắt đây là cách ổn thỏa nhất, huống hồ em nghe ý trong lời nói của anh ta hình như quả thực có ý định rời khỏi Túc Nguyên, cụ thể là lúc nào thì chưa biết.” Chu Uẩn cắn môi: “Em nghe ý tứ của anh ta hình như không để tâm đến Thạc Đằng lắm, anh nói xem liệu có khả năng, anh ta căn bản không muốn tiếp quản Thạc Đằng không?”

Văn Chú nhìn chằm chằm gương mặt đang hỏi ý kiến của cô, đôi mắt hơi nheo lại, chìm vào suy tư.

Chu Uẩn nhân lúc này, lặng lẽ thoát khỏi tay anh, tự mình dùng khăn tay bịt vết thương. Có lẽ đến lượt mình động tay, mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa, ngửi thấy một mùi khó chịu dần dần vây quanh người, cô khó chịu hạ cửa sổ xe xuống một chút, để gió đêm thổi vào trong xe, thổi tan mùi lạ nồng nặc.

“Anh lẽ ra nên nghĩ tới sớm hơn.”

“Cái gì?”

Anh đột nhiên nói một câu, Chu Uẩn còn chưa phản ứng kịp, hơi nghiêng đầu nhìn anh. Câu “cái gì” vừa thốt ra chưa đến một giây, tiếp đó cô liền bị một lực mạnh ôm vào lòng, bất đắc dĩ phải giơ cao tay tránh hành động đột ngột của anh.

“Anh làm gì vậy?” Chu Uẩn cố ý nhắc: “Em là người bị thương đấy.”

Văn Chú lập tức buông cô ra, vẻ hối hận trong thần sắc hiện rõ mồn một, ấn tay đang cầm khăn của cô lại, nhíu mày xin lỗi: “Cảm xúc dâng trào hơi kích động, đau không?”

“Đau chứ, còn chóng mặt nữa.” Chu Uẩn dùng tay còn lại bịt miệng anh: “Nhưng bộ dạng đáng thương này của em phải giữ một lúc, để cho nhân vật mấu chốt xem.”

Văn Chú tự biết nhân vật mấu chốt trong miệng cô là ai, chuyện vừa lướt qua trong đầu lại nhớ tới, nói thẳng: “Chu Vực không chỉ biết chuyện bố em và nhà họ Chu năm xưa, mà còn biết chuyện Chu Bá Sầm hợp tác với Du Sóc Đông, càng biết cái chết của Khương Nghiêm Bân, anh ta chính là người biết chuyện. Mà sở dĩ anh ta liều lĩnh làm công việc kinh doanh hiện tại, có lẽ chính là đang tính toán cho việc rời đi.”

Chu Uẩn khẽ nhíu mày: “Tính toán cho việc rời đi vậy tại sao anh ta còn muốn nhúng tay vào chuyện của nhà họ Chu? Còn ở trước mặt mọi người chấp nhận hành động nhường quyền của Chu Bá Sầm, có phải hơi mâu thuẫn với chính mình không? Chính vì điểm này nên em mãi không thể đưa ra phán đoán.”

“Như em suy đoán, anh ta căn bản không muốn tiếp quản Thạc Đằng, nhưng anh ta đã nhận trước mặt mọi người, có lẽ không phải vì sự phát triển của Thạc Đằng mà là để bản thân có thể thuận lợi trốn thoát.” Văn Chú trùm kín chiếc áo trên người lên người cô, chỉnh lại cổ áo cho cô, nói: “Nói một cách dễ hiểu chính là đại nghĩa diệt thân.”

Chu Uẩn nghi ngờ mình nghe nhầm: “Ý anh là Chu Vực muốn hủy hoại Thạc Đằng, chỉ để bản thân có thể thuận lợi rời đi?”

“Quan hệ bố con nhà họ Chu căng thẳng hơn nhiều so với những gì chúng ta thấy, việc làm ăn của Chu Vực một khi bị người ta vạch trần, em nghĩ anh ta nên làm thế nào mới có thể chạy thoát?”

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn không lên tiếng, bốn mắt nhìn nhau với người trước mặt, vẻ phức tạp trong đáy mắt anh quá đậm, đến nỗi cô không thể đọc được mảy may thông tin hữu ích nào, chỉ có thể dựa vào sự hiểu biết về anh, nhận thức về Chu Vực, mạnh dạn suy đoán: “Anh không phải đang nói Chu Vực muốn thông qua chuyện lớn hơn để che giấu chuyện của mình, chơi một màn vu oan giá họa, kim thiền thoát xác chứ?”

Văn Chú khẽ nhắm mắt, biểu cảm im lặng đã nói cho cô biết đáp án, nhưng Chu Uẩn lại như con chim bị kinh sợ, ngồi ngẩn ra đó không biết nên đi về đâu.

“Anh biết em không thể tin nổi, nhưng đây là suy đoán có cơ sở nhất hiện nay.” Văn Chú vịn vai cô, nhẹ nhàng giải thích: “Chuyện anh bị tai nạn xe có liên quan đến Chu Vực, cũng chính vì anh không chết ngay tại chỗ, còn được đưa đến bệnh viện cứu chữa, đối với Chu Vực mà nói, kế hoạch của anh ta, người anh ta sắp xếp, đều được tuyển chọn kỹ càng, kế hoạch thiết lập càng được diễn tập nhiều lần, xác suất thất bại không lớn, nhưng tiếc là anh không chết ngay, đây cũng là nguyên nhân Thiệu Nhất Phong bị nghi ngờ, cũng quả thực nhờ có Thiệu Nhất Phong anh mới tránh được một kiếp nạn.”

Cho nên nếu không có Thiệu Nhất Phong, Văn Chú sẽ không đề phòng trước, tỷ lệ thành công của vụ tai nạn lên đến một trăm phần trăm, mà trong cuộc đời cô sẽ không còn bóng dáng của Văn Chú nữa, anh sẽ biến mất không dấu vết.

Cô thế mà suýt chút nữa mất anh rồi…

Hèn gì lúc đó sau khi Văn Chú xuống xe liền lao nhanh tới, có phải anh cũng tưởng cô thực sự bị tai nạn xe, chứ không phải do người làm không?

Chu Uẩn lần đầu tiên chủ động nắm lấy tay anh, cảm nhận độ ấm truyền từ đầu ngón tay, dường như chỉ có làm như vậy mới xác định được Văn Chú không sao, anh vẫn bình an ở bên cạnh.

Cô cố gắng tìm lại giọng nói của mình, mím môi: “Chu Vực lo lắng anh sẽ nắm được bằng chứng việc làm ăn hiện tại của anh ta nên muốn giải quyết anh trước, đáng tiếc kết quả hiện tại là thất bại, cho dù anh ta biết anh đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, nhưng chỉ cần một ngày anh không chết thì đối với anh ta đều là mối đe dọa tiềm tàng, cho nên anh ta phải tìm đường sống khác.”

“Đúng mà cũng không đúng, Chu Vực làm việc chú trọng sự chắc chắn, cho dù không có vụ tai nạn xe thì anh ta cũng sẽ chuẩn bị tốt hai ba phương án, hiện tại chẳng qua là thực hiện một phương án khác mà thôi.” Văn Chú thấy sắc mặt cô không vui, cố ý chọc cô cười: “Có phải đột nhiên phát hiện anh đáng tin hơn Chu Vực nhiều không?”

Cô vui vẻ, liếc xéo anh: “Hai người kẻ tám lạng người nửa cân.”

“Anh ta là nửa cân sắt vụn, anh là tám lạng vàng ròng, bên nào nặng bên nào nhẹ cần anh giải thích kỹ với em không?” Văn Chú ấu trĩ gạt cổ áo gió đang khoác trên người cô sang một bên, để lộ xương quai xanh trắng ngần của cô, cứ muốn để cô chịu lạnh chút, coi như trừng phạt sự so sánh cực kỳ không thỏa đáng vừa rồi của cô.

Chu Uẩn đương nhiên nhìn ra hành vi ấu trĩ của ai đó, không thèm so đo với anh: “Chu Vực muốn nhân lúc anh chưa vạch trần anh ta mà rời khỏi Túc Nguyên trước, chắc chắn là phải gây ra một cơn sóng gió khác mới có thể khiến anh ta rút lui trong hỗn loạn. Nhưng nếu Chu Bá Sầm gánh tội thay anh ta, đối với Chu Vực mà nói là trăm hại mà không có một lợi nào không phải sao?”

“Với bản lĩnh của Chu Vực, những thứ có thể mang đi của Thạc Đằng chắc hẳn đã mang đi hết rồi, để lại Chu Bá Sầm và Thư Huệ chắn ở phía trước, đến lúc đó nhà họ Văn cũng sẽ bị liên lụy. Tên đó chắc hẳn trong tay đang nắm giữ bằng chứng hợp tác giữa nhà họ Văn và nhà họ Chu, anh ta rút lui, để lại hai nhà Văn – Chu dọn dẹp đống hỗn độn thay anh ta, thời gian tranh thủ được đủ để anh ta thuận lợi trốn khỏi Túc Nguyên, thậm chí là ra nước ngoài.”

Nghe phân tích của Văn Chú, Chu Uẩn ngược lại không hiểu. Chu Vực nếu muốn rời đi, anh ta hoàn toàn có thể nhân lúc này rời đi, dù sao Văn Chú đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, lực cản lớn nhất nhắm vào anh ta đã giảm bớt, hà cớ gì anh ta còn bỏ gần tìm xa gây ra một đống chuyện, vừa vu oan giá họa, vừa để người nhà ra đỡ đạn, điểm này Chu Uẩn nghĩ không thông.

Văn Chú nhận ra cô rơi vào trạng thái mơ hồ, khẽ chạm vào trán cô, dùng một lực không nặng không nhẹ đánh thức cô: “Không cần nghi ngờ nguyên nhân Chu Vực làm như vậy. Tác phong sinh hoạt của Chu Bá Sầm xưa nay rất tệ, đối với mẹ con Thư Huệ không thể nói là tốt. Chu Vực hiểu rõ sự bạc bẽo của Chu Bá Sầm hơn ai hết, đây chính là lý do vì sao anh ta đuổi cùng giết tận những người phụ nữ bên ngoài của Chu Bá Sầm. Anh ta quá rõ một khi Chu Bá Sầm có con trai thứ hai, nói không chừng sẽ từ bỏ việc coi trọng anh ta, quay sang bồi dưỡng người kế nhiệm mới. Đến lúc đó vị trí của Thư Huệ, vị trí của anh ta đều sẽ không giữ được. Mà nay anh ta dựa vào bản thân để đứng lên, không cần nhìn sắc mặt Chu Bá Sầm nữa. Trước khi đi hủy hoại Thạc Đằng, hoàn toàn chặt đứt ý niệm của những người phụ nữ đó, cũng để Chu Bá Sầm không còn sức lực vực dậy nữa.”

Sự hận thù có thể sai khiến một người làm ra rất nhiều chuyện. Chu Vực chứng kiến sự ích kỷ, tham lam của bố, sự không chung thủy đối với hôn nhân, cũng như sự không chịu buông tay của mẹ đối với cuộc hôn nhân này. Những điều này đều là những gì Chu Vực tận mắt nhìn thấy và trải qua. Mà theo quan điểm của anh ta, bất kể là Chu Bá Sầm ra tay tàn độc, cái chết của Thẩm Nghị Dương, Khương Nghiêm Bân ngã lầu, hợp tác với Du Sóc Đông…

Tất cả mọi việc đều xoay quanh Thạc Đằng, vì tiền tài quyền thế, vì sự phát triển của Thạc Đằng, không tiếc giải quyết những người có dã tâm khác, cho dù thủ đoạn đê hèn, cực kỳ độc ác, chỉ cần kết quả cuối cùng là thứ mình muốn, có làm tổn thương người khác hay không cũng chẳng sao cả.

Chu Vực chính là nhìn thấu điểm này, thà rằng ra tay phá hủy, chặn đứng việc sau khi anh ta rời khỏi Túc Nguyên, Chu Bá Sầm có người nối dõi, bồi dưỡng người kế nhiệm mới tiếp quản Thạc Đằng, anh ta không muốn vô cớ dâng giang sơn cho kẻ khác ngồi.

Phân tích của Văn Chú câu nào cũng thấu đáo, cái Chu Uẩn nhìn thấy không phải là sự tàn nhẫn độc ác của một người, mà là nguyên nhân Chu Vực đi vào con đường sai trái có quan hệ rất lớn với Chu Bá Sầm.

“Anh ta thực sự hận đến thế sao?” Chu Uẩn nghiêng người dựa vào ghế, cố gắng điều chỉnh tư thế hơi ngả lưng để cơ thể bớt khó chịu: “Nếu anh đoán đều đúng, vậy tiếp theo anh ta sẽ làm gì?”

Văn Chú thản nhiên nói: “Giải quyết tất cả những người có thể dùng được bên cạnh Chu Bá Sầm.”

“Ý anh là Tào Kim Chính?”

Anh cười khẽ: “Chi bằng em gặp anh ta hỏi xem, Khương Nghiêm Bân rơi lầu bỏ mạng rốt cuộc là tự nguyện hay là bị anh ta ép chết.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...