🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 133: Sự yên tĩnh trước cơn giông bão

Bóng người bước vào, rất nhanh đóng cửa phòng lại.

Vị trí Chu Uẩn đứng nằm ở chếch phía sau bóng người đó, cô nắm chặt con dao gọt hoa quả trong tay, chuẩn xác và dứt khoát lao tới kề dao lên cổ người phụ nữ. Cô thu lực lại sẽ không gây ra vết thương ngoài da, nhưng vật lạnh lẽo chạm vào da thịt, là người thì ai cũng sẽ hoảng sợ.

Quả nhiên, người đó từ từ giơ hai tay lên, nói cực nhỏ: “Là tôi, Quách Doanh.”

Căn phòng lờ mờ, ánh sáng không đủ để nhìn rõ mặt người. Chu Uẩn nghe thấy hai chữ Quách Doanh thì sững sờ, may mà phản ứng cũng nhanh, cán dao ép sát vào cô ta: “Thấy trời tối nên vào phòng để dễ ra tay sao?”

Quách Doanh run rẩy nói: “Không phải… Tôi muốn hợp tác với cô.”

“Nhưng tôi không muốn hợp tác với cô.” Chu Uẩn cố ý ấn dao sát cổ cô ta hơn: “Cho cô hai lựa chọn, hoặc là ngoan ngoãn đi ra ngoài, hoặc là tôi gọi Chu Vực tới.”

“Đừng!” Quách Doanh bình ổn cảm xúc, nhẹ giọng nói rõ ý định: “Tôi có thể nói cho cô biết vụ tai nạn xe tối nay của Văn tổng bên Thịnh Hoằng không phải là tai nạn, là do Chu tổng sắp xếp người làm.”

Tay cầm dao của Chu Uẩn khẽ khựng lại: “Ý gì?”

“Tôi tận tai nghe thấy Chu tổng bảo thư ký Lâm sắp xếp người xử lý chuyện này, tôi không cần thiết phải lừa cô.” Quách Doanh biết cô sẽ không dễ dàng tin tưởng, lại nói: “Chu tổng dự định ba ngày sau sẽ rời khỏi Túc Nguyên, anh ta chắc chắn sẽ đưa cô theo.”

Chu Uẩn từ từ hạ dao xuống, xoay người bật đèn đầu giường lên: “Cho nên cô chạy tới đây là để nói chuyện này?”

“Tôi hy vọng đến lúc đó cô nhắc với Chu tổng một câu, bảo anh ta mang tôi theo với.”

Chu Uẩn không nói gì, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Quách Doanh nhưng trong lòng lại không tin lắm: “Cô không phải là người đắc lực nhất bên cạnh anh ta sao? Vấn đề đi hay ở của cô lẽ ra không cần phải lo lắng chứ.”

“Không phải đâu!” Quách Doanh nhận ra cảm xúc lúc này của mình quá kích động, liên tục lắc đầu phủ nhận: “Nếu Chu tổng rời đi, thân phận của tôi sẽ bị bại lộ, đến lúc đó lão Chu tổng sẽ không tha cho tôi đâu!”

Lão Chu tổng…

Chu Uẩn lúc này mới nhận ra người cô ta nhắc đến là Chu Bá Sầm, thẳng thắn hỏi: “Tại sao ông ta lại không tha cho cô?”

Quách Doanh c*n m** d***: “Trước đây tôi là thư ký của giám đốc bộ phận tài chính Thạc Đằng.”

Chỉ một câu này Chu Uẩn đã dần hiểu ra, thì ra Quách Doanh đã phản bội Chu Bá Sầm. Cô cười khẽ: “Hèn gì Chu Bá Sầm đột nhiên tuyên bố để Chu Vực tiếp quản công ty, xem ra là nội bộ xảy ra vấn đề, chắc là cô đã giao toàn bộ sổ sách của Thạc Đằng cho Chu Vực rồi nhỉ?”

Quách Doanh không phủ nhận, sự thật chính là như vậy, nếu không phải tình thế bức bách cô ta sao có thể chạy tới cúi đầu trước Chu Uẩn.

Đương nhiên Chu Uẩn cũng biết rõ người phụ nữ trước mặt không phải thật lòng hạ thấp tư thái, nếu không phải có việc cầu cạnh cô, e rằng giờ này còn đang lườm nguýt cô. Đã tự dâng tới cửa, người có giá trị lợi dụng đương nhiên phải tận dụng.

Chu Uẩn liếc nhìn cô ta một cái, đi lướt qua trước mặt cô ta đến ngồi xuống ghế sô pha cách đó không xa: “Sao cô biết Chu Vực không định đưa cô theo?”

Quách Doanh hít sâu một hơi: “Đương nhiên là tôi biết, còn về việc làm sao biết được thì không thể nói cho cô, tóm lại tôi không nói dối cô là được.”

“Trời tối đến nói đùa với tôi sao?” Chu Uẩn không hề lay chuyển: “Đã có việc cầu người thì phải đưa ra thành ý, chứ không phải tôi hỏi một câu cô giấu một câu. Vậy cô đến tìm tôi làm gì? Chi bằng đi tìm Chu Vực ba mặt một lời hỏi cho rõ.”

Đã quyết tâm đến tìm Chu Uẩn, sau khi bước vào cánh cửa này, Quách Doanh biết rất rõ mình đã đi đến bên bờ vực thẳm, không có đường tiến cũng chẳng có đường lui. Hiện tại không thể xác định Chu Uẩn có giúp cô ta hay không, muốn người khác giúp đỡ thì phải cho chút lợi lộc, chuyện không có lợi đương nhiên sẽ chẳng ai muốn làm.

Quách Doanh suy đi tính lại vẫn nói ra sự thật: “Là Thiệu Nhất Phong tìm tôi, anh ta phụ trách danh sách nhân sự rời đi lần này, tổng cộng chia làm ba đợt đi, đợt đầu tiên coi như là đội tiên phong, do bọn họ thu hút hỏa lực, vạn nhất bọn họ xảy ra chuyện thì đợt thứ hai sẽ lên, đợt cuối cùng mới là Chu tổng và những người khác.”

Thiệu Nhất Phong đã đổi phe sang Văn Chú, theo lý mà nói anh ta sẽ không vô duyên vô cớ tiết lộ chuyện như vậy cho Quách Doanh. Thông qua Quách Doanh chuyển lời thay vì tự mình tìm cơ hội nói với cô, chứng tỏ thân phận của anh ta đã bị nghi ngờ, không tìm được cơ hội rút lui để thông báo, chỉ có thể thông qua Quách Doanh chuyển lời sau đó muốn cô tìm cơ hội thông báo cho người bên ngoài.

Trước đó Thiệu Nhất Phong làm nội ứng ngoại hợp cho Văn Chú, Chu Uẩn từng lo lắng, dù sao Chu Vực cũng không phải kẻ không có não, thời gian lâu rồi cũng sẽ phát hiện ra manh mối. Nếu hiện tại thân phận đã bị nghi ngờ mà Chu Vực vẫn chưa vạch trần, chỉ có thể nói lên một tình huống, anh ta đang thả dây dài câu cá lớn.

Cô phải nhanh chóng liên lạc với Văn Chú, mới có thể phán đoán bước cờ tiếp theo Chu Vực muốn đi là gì.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Quách Doanh đợi mãi không thấy cô phản hồi, sốt ruột, theo bản năng đi về phía trước hai bước tới gần bóng người trầm mặc trên sô pha: “Bây giờ ý cô thế nào? Giúp hay không giúp?”

Chu Uẩn vô cảm nhìn cô ta: “Dựa vào những nội dung cô vừa nói mà muốn tôi giúp cô, đối với tôi có phải là hơi không có lời không?”

“Tôi nói cho cô biết vụ tai nạn của Văn tổng bên Thịnh Hoằng không phải ngoài ý muốn, còn nói cho cô biết ba ngày sau Chu tổng sẽ rời khỏi Túc Nguyên, hai tin tức này chẳng lẽ còn chưa đủ sao?” Hai tay buông thõng bên hông của Quách Doanh nắm chặt thành quyền, nhưng lại vì hoàn cảnh bắt buộc phải nén giọng nói chuyện: “Nếu cô không muốn đi theo, thì trong ba ngày này cần phải chuẩn bị cho tốt.”

Chu Uẩn nhìn móng tay mình, trong kẽ móng tay có vết máu nhàn nhạt, không biết là của cô hay của Chu Vực, chỉ cần sơ sẩy một chút, có lẽ sẽ là tay đầy máu tươi.

Lời của Quách Doanh cô đã nghe lọt tai, nhưng không định đưa ra câu trả lời ngay lúc này, lơ đễnh nói: “Ý của cô tôi hiểu rồi, đi thong thả không tiễn.”

Quách Doanh đến với tâm thế chắc chắn sẽ thành công, không thể chấp nhận câu trả lời qua loa của Chu Uẩn, giống như cô ta đi mua sắm, tiền đã đưa rồi nhưng đột nhiên được thông báo là hết hàng, cần cô ta đợi thêm, niềm vui sướng mong chờ món đồ giao vào tay bị sự tức giận thay thế, giống như bị người ta trêu đùa một phen.

“Bây giờ cô có ý gì?” Quách Doanh không còn quan tâm bên ngoài có người nghe thấy hay không, sải bước lớn đến trước mặt Chu Uẩn, giữa hai người chỉ cách một cái bàn trà: “Tôi nói với cô nhiều như vậy, cô định cứ thế nhận tin tức không công, không định trả lại cái gì sao?”

Chu Uẩn ngước mắt liếc cô ta một cái, châm chọc nói: “Cô có phải quá ngây thơ rồi không? Là cô trời tối lẻn vào phòng tôi, không phải tôi mời cô đến, cũng là cô sau khi vào tự nguyện nói ra những chuyện này, không phải tôi dập đầu cầu xin cô nói, bây giờ cô làm ra bộ dạng bắt tôi chịu trách nhiệm có phải là quá ép người quá đáng không?”

Chu Uẩn biết cô ta lại muốn phản bác, dứt khoát nói hết lời: “Cô Quách, tiền đề của bất kỳ sự hợp tác nào cũng dựa trên cơ sở đôi bên cùng có lợi, nhìn tình hình trước mắt thì cô được lợi nhiều hơn tôi rất nhiều, nếu không còn chuyện gì khác cô có thể đi rồi, tôi không đảm bảo Chu Vực có đột nhiên qua đây hay không đâu.”

Quách Doanh nén cơn giận, trước khi đi lườm Chu Uẩn một cái, bóng lưng nếu có thể mang hiệu ứng động, lúc này e là lửa cháy bừng bừng, thiêu đốt đỏ rực một mảng.

Cửa phòng đóng lại lần nữa, trong phòng lại khôi phục ánh sáng mờ ảo, phần lớn không gian chìm vào bóng tối, bao gồm cả khu vực Chu Uẩn đang ngồi. Văn Chú rốt cuộc có gặp chuyện trong vụ tai nạn xe hay không? Trước đó cô từng đề nghị anh giả chết để phá vỡ sự hợp tác giữa Chu Bá Sầm và Du Sóc Đông, dẫn đến lúc Văn Chú gặp tai nạn cô còn tưởng là do anh cố ý sắp xếp. Nay Quách Doanh lại nói là Chu Vực đã tìm người sắp xếp từ trước, vậy tức là lúc cô và Văn Chú ở bên ngoài nhìn chiếc xe tải chuyển những người phụ nữ kia đi, bọn họ đã nằm trong phạm vi giám sát của Chu Vực.

Chính điểm này làm Chu Uẩn nghĩ không thông. Văn Chú không phải người không có tâm cơ thâm sâu, dám lái xe đến đó chắc hẳn biết Chu Vực nhất định sẽ phát hiện, liệu có phải chính là lợi dụng điểm này cố ý để lộ vị trí để Chu Vực ra tay không?

Nhưng lấy mạng mình ra đánh cược…

Chu Uẩn không biết phải nói thế nào, vừa giống lại vừa không giống tác phong của Văn Chú, nhưng lại bị kẹt ở đây không làm gì được.

Cô rất mệt, cả người lún sâu vào ghế sô pha, ngửa đầu nhìn tia sáng giao nhau giữa màu đen và màu cam, cố gắng dùng phương pháp ghép hình từng mảnh từng mảnh đặt vào bản đồ Túc Nguyên.

Giả sử Văn Chú biết Chu Vực sẽ gây bất lợi với mình, dùng tai nạn xe để hạ thấp sự đề phòng của Chu Vực, mà anh cũng có lý do tạm thời tránh né tầm mắt công chúng. Truyền thông vây kín bệnh viện, bất kỳ ai muốn ra tay cũng không phải chuyện dễ, trong thời gian này Văn Chú có thể xử lý mọi việc trong bệnh viện.

Quách Doanh nói Thiệu Nhất Phong nói với cô ta những lời này.

Thiệu Nhất Phong…

Xem ra muốn làm rõ mọi chuyện, trước tiên phải bắt chuyện được với Thiệu Nhất Phong, chỉ có nhận được đáp án chính xác từ chỗ anh ta mới biết được Chu Vực đang đi nước cờ nào.

Chu Uẩn bỗng nhiên thẳng lưng ngồi dậy, quay đầu nhìn cửa phòng đóng chặt, có lẽ là do ngủ một giấc, tinh thần đã tốt hơn không ít, cô không chậm trễ, đứng dậy chuẩn bị xuống lầu.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Ánh sáng hành lang vẫn lờ mờ, người đi trong đó vô cớ sinh ra cảm giác choáng váng, rõ ràng có đèn chiếu sáng nhưng lại chiếu khiến người ta hoa mắt, nhìn cái gì cũng như có bóng chồng lên.

Chu Uẩn men theo tay vịn cầu thang đi xuống cho đến khi tới tầng một, độ hiển thị không khác gì phòng cô là mấy, sảnh chính tầng một không còn đèn đuốc sáng trưng như trước, chỉ bật hai ngọn đèn đứng.

Dường như sau khi cô ngủ một giấc, người trong biệt thự đều biến mất, những bóng dáng bận rộn thường thấy ở sảnh chính lúc này đều không thấy đâu, ngay cả những vệ sĩ thường đi lại bên ngoài cũng không còn, yên tĩnh đến mức khiến người ta sợ hãi.

Chu Uẩn rón rén đi xuống, dựa vào trí nhớ hạn hẹp về nơi này từ từ mò mẫm, mọi thứ được dọn dẹp quá ngăn nắp, đến nỗi mò mẫm nửa ngày cũng không tìm được vũ khí nào vừa tay.

“Cô Chu.”

Giọng nói đột ngột xuất hiện dọa Chu Uẩn mất nửa cái mạng, lập tức xoay người nhìn bóng dáng đang từ từ đi tới, càng đến gần, độ rõ nét của khuôn mặt người đó càng rõ ràng, cô cuối cùng cũng nhìn rõ người đến là ai.

“Thư ký Thiệu sao lại ở đây?”

“Chu tổng nói muốn tôi đưa cô đến một nơi.” Thiệu Nhất Phong đưa tay mời: “Nếu không còn việc gì khác, phiền cô Chu lên xe, tôi đưa cô qua đó.”

Chu Uẩn đầy bụng nghi vấn không ai để hỏi, lúc này nếu đi theo Thiệu Nhất Phong ra ngoài chưa biết chừng còn có thể hỏi chút chuyện về Văn Chú, đối với cô là một cơ hội hiếm có.

Cô không từ chối, cũng không hỏi rốt cuộc là đi đâu, gật đầu để Thiệu Nhất Phong dẫn đường.

Hai người sóng vai cùng đi, trên đường đi qua khúc quanh, Thiệu Nhất Phong nhanh chóng nhét một vật vào lòng bàn tay cô, nhét xong liền đẩy cô sang một bên.

Phản ứng của Chu Uẩn cũng khá nhanh, viện cớ nói: “Thư ký Thiệu đợi chút, tôi đi vệ sinh cái đã.”

“Cô cứ tự nhiên.”

Chu Uẩn trốn vào nhà vệ sinh, tranh thủ từng giây mở tờ giấy trong lòng bàn tay ra, nội dung viết trên đó chi tiết hơn lần trước.

[Lát nữa lên xe phủ sạch quan hệ, nương theo lời tôi mà diễn, lúc cần thiết xin hãy ra tay.]

Hai câu đầu Chu Uẩn còn có thể hiểu, câu cuối cùng là có ý gì?

Tiếng gõ cửa từ bên ngoài vang lên, giọng Quách Doanh vừa xuất hiện, Chu Uẩn liền biết không tiện nấn ná thêm nữa, nhanh chóng xé nát tờ giấy ném vào bồn cầu xả trôi theo dòng nước.

Vừa mở cửa, khuôn mặt Quách Doanh hiện ra trước mắt, vẫn như mọi khi nhìn chằm chằm Chu Uẩn như ai nợ tiền không trả.

Lần này cô ta không hỏi nhiều: “Chu tổng gọi điện giục rồi, thư ký Thiệu tốt nhất là nhanh lên, nếu không Chu tổng tức giận chúng ta đều gặp xui xẻo đấy.”

Nói xong, Quách Doanh tự giác rời đi, giống như chỉ là một cái máy đến thông báo công việc.

Từ trên lầu đi xuống Chu Uẩn đã phát hiện biệt thự tràn ngập sự quái lạ không nói nên lời, đầu tiên là thiếu nguồn sáng, tiếp đó là biểu hiện của Thiệu Nhất Phong và Quách Doanh, có thể xác định là bên trong nhất định đã xảy ra chuyện gì đó.

Xe đã chuẩn bị xong từ sớm, Chu Uẩn nghĩ là tài xế sẽ đưa họ đi, không ngờ tài xế đưa chìa khóa cho Thiệu Nhất Phong, không nói gì liền rời đi.

Vệ sĩ không có, Quách Doanh không có, bây giờ ngay cả tài xế cũng đi rồi, trên dưới biệt thự tĩnh lặng như tờ, sự yên tĩnh quỷ dị trước cơn giông bão.

Chu Uẩn bắt gặp ánh mắt Thiệu Nhất Phong ném tới, mở cửa xe ngồi vào trong.

Sau khi lên xe cả hai đều không nói gì. Nội dung trên tờ giấy lặp đi lặp lại trong đầu Chu Uẩn, không biết ý của Thiệu Nhất Phong là gì, cho đến tận bây giờ anh ta cũng không có bất kỳ gợi ý nào, cứ ngồi trơ trong xe, im lặng như bị câm.

Sau khi xe chạy được một đoạn, Thiệu Nhất Phong nhẹ nhàng vén tấm thảm trên bảng điều khiển trung tâm lên một chút.

Chính nhờ hành động này, Chu Uẩn nhìn theo động tác của anh ta, phát hiện ra máy nghe lén nằm dưới tấm thảm.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...