Chương 132: Anh đây không phải là thích mà là chiếm hữu
Trong căn phòng rộng lớn chỉ nghe thấy tiếng bước chân nặng nề vang lên hỗn loạn.
Hai bên giường, một nam một nữ đứng đối diện nhau.
Chu Vực giơ tay nhìn cánh tay bị rạch một đường, không giận mà lại cười: “Dưới gối giấu một con dao, em cũng giỏi thật đấy, hèn gì em không cho người vào dọn dẹp phòng, chính là vì hôm nay sao?”
Chu Uẩn đứng ở phía đối diện khẽ th* d*c, dồn hết sức lực mới chiếm được thế thượng phong, dù vậy, bộ dạng cô lúc này vẫn vô cùng chật vật, tay phải nắm chặt con dao gọt hoa quả dính máu, lưỡi dao sắc bén từ từ nhỏ xuống một giọt máu, rơi xuống tấm thảm.
Cô không muốn nói chuyện, cuộc giằng co vừa rồi đã tiêu tốn quá nhiều sức lực, thay vì tranh cãi hơn thua bằng lời nói chi bằng đợi Chu Vực, xem anh ta có còn phát điên nữa hay không.
Anh ta không tấn công cô nữa, mà xoay người đi đến tủ quần áo lấy ra hộp y tế: “Lại đây xử lý giúp anh.”
“Anh có thể gọi người khác đến xử lý.” Chu Uẩn không hề lay chuyển: “Nếu không được thì tôi có thể gọi Quách Doanh đến, cô ta rất sẵn lòng.”
Chu Vực lập tức ngồi xuống, nghe giọng điệu có phần châm chọc của cô, khẽ cười: “Em tốt nhất là nên qua đây, nếu không anh không đảm bảo có sắp xếp người đến bệnh viện làm chút chuyện gì đó hay không đâu.”
Lời đe dọa của anh ta giống như rắn bị bóp đúng điểm yếu, Chu Vực lúc này chính là như vậy. Biết anh ta đê tiện, nhưng không ngờ lúc nào cũng có thể bộc lộ mặt đen tối, ép buộc người khác khuất phục.
Cô hết cách, con dao trong tay vẫn không buông xuống, sau khi đến gần Chu Vực liền từ từ ngồi xổm xuống đặt dao bên cạnh mình, để tiện phản ứng kịp thời khi có tình huống bất ngờ xảy ra.
Cô mở hộp y tế, đồ xử lý vết thương được chuẩn bị khá đầy đủ. Chu Uẩn tìm oxy già rửa vết thương và băng gạc, cúi đầu nhắc nhở: “Rửa sạch cho anh trước.”
Anh ta khẽ “ừ” một tiếng, nhìn ngón tay trắng nõn của cô từ từ chạm vào da thịt mình. Màu da đàn ông và phụ nữ tương phản, trong tình cảnh lúc này, lại vô cớ nảy sinh chút ám muội.
Cô đang ở ngay trước mặt, cách rất gần, gần đến mức anh ta chỉ cần đưa tay là có thể ôm trọn người vào lòng.
Chu Vực chăm chú nhìn đôi tay bận rộn của cô, lặng lẽ ghé sát vào mái tóc cô, khẽ ngửi mùi hương nhàn nhạt trên người cô, vẫn là mùi hương giống như trước kia, phảng phất như giữa bọn họ vẫn tốt đẹp như quá khứ, cô thường bám theo sau lưng anh ta, cùng anh ta trò chuyện về những chuyện đã qua ở trường học, chuyện lớn chuyện nhỏ cô luôn có thể nói rất lâu, mà anh ta thường sẽ sau khi cô dừng lại, nghiêm túc lại bất lực đưa ra lời nhận xét sau khi nghe xong câu chuyện.
Mối quan hệ giữa bọn họ bắt đầu biến chất từ khi nào?
Cô dần dần kháng cự sự tiếp cận của anh ta, thậm chí rút dao đối đầu, mỗi một câu nói đều mang theo gai nhọn đâm thẳng vào tim anh ta.
Càng như vậy, Chu Vực càng hận những việc Chu Bá Sầm làm năm đó. Nếu không phải ông ta vì Thạc Đằng mà bày mưu hại chết Thẩm Nghị Dương, thì giữa anh ta và Chu Uẩn vốn dĩ có thể thuận lợi đến với nhau, tất cả biến cố đều do Chu Bá Sầm mà ra, vì Thạc Đằng mà nảy sinh ra biết bao nhiêu chuyện.
“Xong rồi.” Chu Uẩn vô tình ngẩng đầu, mới phát hiện anh ta lại gần mình thêm vài phần, nhanh chóng đứng dậy không chút lưu luyến.
Chu Vực biết có những lời không nói sẽ rất khó có cơ hội nữa, vội vàng nắm chặt cổ tay cô trước khi cô rời đi: “Tiểu Uẩn, nếu có cơ hội em có muốn ra nước ngoài sống không?”
Chu Uẩn nghe vậy xoay người nhìn anh ta: “Đang yên đang lành tôi ra nước ngoài làm gì?”
“Anh mua một hòn đảo thì sao? Không có người khác chỉ có chúng ta, sẽ không ai biết chúng ta đi đâu, buông bỏ tất cả mọi chuyện ở Túc Nguyên, đi sống một cuộc đời hoàn toàn mới.”
Chu Uẩn nhìn chằm chằm anh ta hồi lâu, nhưng không nhìn ra mảy may sơ hở nào, dường như những lời vừa rồi là lời mời xuất phát từ tận đáy lòng, không liên quan đến lợi dụng và toan tính.
“Anh không phải là muốn rời khỏi Túc Nguyên đấy chứ?”
Chu Vực không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, nói nước đôi: “Anh không thiếu tiền, đi nghỉ dưỡng hay sinh sống cũng được, muốn đi đâu thì đi.”
Chu Uẩn luôn cảm thấy anh ta có dự tính khác, từ khi anh ta bắt đầu bộc lộ thái độ không mặn mà với Thạc Đằng, dường như đã chuẩn bị sẵn sàng để rút lui bất cứ lúc nào, chẳng lẽ cô nghĩ nhiều rồi? Hay là Chu Vực cố ý nói vậy để làm rối loạn suy nghĩ của cô?
Đôi tay trên cổ tay đột nhiên siết chặt, cô đang chìm trong suy tư nhất thời không phòng bị, ngược lại tạo cơ hội cho hành động của anh ta, cơ thể không kiểm soát được bị kéo đến trước mặt anh ta cứng đờ ngồi xuống.
Tấm thảm ngăn cách cảm giác lạnh lẽo của gạch men, Chu Uẩn quỳ ngồi ở đó, cổ tay trái nằm trong tay anh ta, tay phải cách con dao gọt hoa quả kia một khoảng không quá xa, nếu nhanh chóng chồm tới cô vẫn có thể cầm được ngay lập tức.
Xác định vấn đề an toàn vẫn trong phạm vi có thể kiểm soát, Chu Uẩn rũ mắt không nhìn vị trí con dao nữa: “Lại sao nữa?”
Chu Vực nhẹ nhàng v**t v* làn da mềm mại của cô, dịu dàng nói chuyện với cô như quá khứ: “Chuyện liên quan đến bố em, em còn biết những gì? Cần anh giúp không?”
Chu Uẩn cười gượng gạo: “Tôi chỉ nhận được một email, trên đó nói cái chết của bố tôi không phải là tai nạn, chuyện này quả thực có nhiều điểm nghi vấn, ví dụ như người gửi email cho tôi rốt cuộc có mục đích gì? Tại sao hắn lại biết rõ chuyện năm đó như vậy? Tại sao nhiều năm trôi qua mới liên lạc với tôi? Tất cả đều là nghi điểm, tôi không nhất thiết phải lựa chọn tin tưởng đúng không? Cái chết của bố tôi tạm thời chưa bàn đến, người này chắc chắn không có ý tốt, nếu không năm xưa tại sao không đứng ra giải oan cho bố tôi?”
Chu Vực nắm tay cô cùng cô phân tích: “Em nói không sai, nhưng em nói người gửi email là Tào Kim Chính, em thật sự nghĩ anh sẽ tin sao?”
Chu Uẩn ngẩn người nhìn anh ta, nhanh chóng rũ mắt tránh giao tiếp ánh mắt với anh ta, mím môi giả vờ vô tội nói: “… Sao anh biết?”
“Với thân phận của Tào Kim Chính năm đó, hắn ta còn chưa đủ tư cách, huống hồ lúc đó bố và hắn ta không có qua lại, em nói Tào Kim Chính nói cho em biết chi bằng nói là Văn Chú.” Chu Vực đưa tay vén lọn tóc dài rũ xuống của cô ra sau vai: “Tiểu Uẩn, em không giỏi nói dối.”
Chu Uẩn cúi đầu buồn bực nói: “Tôi chỉ là không muốn mâu thuẫn giữa anh và Văn Chú gay gắt thêm, bây giờ anh ấy gặp chuyện rồi, cuộc tranh đấu giữa các anh có thể dừng lại ở đây được không?”
Anh ta nhìn chằm chằm cô không nhận lời: “Thời gian gần đây ở lại biệt thự là an toàn nhất, cho dù muốn ra ngoài cũng có thể để Lâm Tuấn Thăng đi cùng em.”
“Tôi không thích anh ta.” Chu Uẩn thở dài: “Anh ta mỗi lần nhìn tôi ánh mắt đều rất lạ, tôi cũng không nói rõ được, Thiệu Nhất Phong bên cạnh anh ta ngược lại còn tàm tạm, ít nhất bảo anh ta làm chút chuyện sẽ không bị châm chọc mỉa mai.”
Chu Vực cau mày: “Tuấn Thăng làm gì khiến em không vui?”
Chu Uẩn lắc đầu: “Bỏ đi, đều qua rồi.”
Con người Lâm Tuấn Thăng Chu Vực vẫn hiểu rõ, theo lý mà nói sẽ không có thái độ không tốt với Chu Uẩn, dù sao Chu Uẩn đối với anh ta rất quan trọng, Lâm Tuấn Thăng là người có mắt nhìn, nhắm vào Chu Uẩn vừa tốn công lại chẳng được lợi lộc gì, trừ khi Chu Bá Sầm ra lệnh bắt buộc anh ta phải làm gì đó.
Lời phàn nàn nhỏ của cô Chu Vực đã ghi nhớ, hai người vừa xảy ra chuyện không vui, Chu Vực dù có nóng lòng đến đâu cũng hiểu chuyện làm trong lúc kích động dễ khiến bát nước đổ đi khó hốt lại. Anh ta chưa từng mất kiểm soát như vậy, lúc nãy nhìn thấy cô vì Văn Chú mà bày ra bộ dạng từ nay đóng cửa trái tim, trong đầu lóe lên hình ảnh đối đầu ở biệt thự Ngọc Long, cô thẳng thắn thừa nhận quan hệ với Văn Chú, mà Văn Chú lại càng ra vẻ kẻ chiến thắng khiêu khích.
Trong khoảnh khắc ngọn lửa trong lòng không kiểm soát được mà bùng lên, nhất thời kích động mới nảy sinh ý nghĩ khác, nóng lòng muốn chứng minh cô là người của anh ta, không ai có thể cướp đi được.
Sau khi bình tĩnh lại, Chu Vực mới hiểu việc vừa làm quả thực là đầu óc mụ mị, càng ép buộc, kết quả chỉ càng phản tác dụng. Tính cách Chu Uẩn nhìn có vẻ ôn hòa nhưng thực ra rất bướng bỉnh, hậu quả của việc cưỡng ép cô, anh ta không thể chịu đựng được.
Chu Vực chú ý thấy ngoài cánh tay anh ta bị thương, cô vừa rồi để ép anh ta dừng tay, mũi dao kề vào cổ khiến da có vết xước nhẹ, chút vết máu bị cô dùng tay quệt đi, vết thương đã đóng vảy lại bị cọ ra, vết máu trượt ra một đường cong, nhìn qua giống như bị thương rất nghiêm trọng.
“Lát nữa hãy dọn.” Chu Vực giữ tay cô đang định thu dọn hộp y tế lại: “Cổ em có vết thương.”
Thấy ý của anh ta là muốn giúp mình xử lý, Chu Uẩn không quên chuyện vừa xảy ra, nói là thoát chết trong gang tấc cũng không quá đáng. Con dao cô được chuẩn bị trước đã cứu cô một lần, chưa chắc lần nào cũng được, giảm bớt tiếp xúc mới là cách phòng bị tốt nhất.
Chu Uẩn im lặng đóng hộp y tế lại, dứt khoát xách lên, người cũng đứng dậy theo: “Vết thương nhỏ tôi có thể soi gương tự xử lý, tôi thấy Lâm Tuấn Thăng tìm anh chắc còn có việc khác, anh đi làm việc trước đi.”
Chu Vực ngồi đó như bức tượng điêu khắc, một lúc lâu sau, u ám mở miệng: “Em định cả đời này đều đề phòng anh sao? Thử thách sự kiên nhẫn của anh đối với em hay là chắc chắn anh không dám động vào em?”
Dung nhan người trước mắt không đổi, nhưng tâm tính thì đã khác xa một trời một vực với quá khứ, đây là sự thật, Chu Uẩn đã dần chấp nhận sự tàn nhẫn của Chu Vực, đương nhiên cũng rõ sự kiên nhẫn anh ta dành cho mình chẳng qua là tùy theo tâm trạng, sớm muộn gì cũng sẽ ra tay với cô.
“Anh không thiếu phụ nữ không phải sao?” Chu Uẩn đặt hộp y tế trong tay lên ghế cuối giường, tuy không quay đầu nhưng biết phía sau có một ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình, cô động anh ta cũng động, không chịu rời đi một phân.
“Văn Chú nói với tôi, những người phụ nữ bên cạnh anh rất giống tôi.” Cô từ từ xoay người nhìn người đàn ông cũng đang nhìn cô cách đó không xa: “Tôi có thể hiểu là anh đã sớm có tâm tư đó với tôi chỉ là không dám biểu hiện ra, chi bằng anh nói thêm vài câu nữa đi, tình cảm đối với tôi tại sao không thể nói ra miệng? Chỉ vì áp lực nhà họ Chu tạo cho anh sao?”
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Đây là điểm yếu của Chu Vực, chân tướng cái chết của Thẩm Nghị Dương là nguyên nhân chính khiến năm đó anh ta buộc phải từ bỏ Chu Uẩn, anh ta không có dũng khí đối mặt với khuôn mặt đơn thuần của Chu Uẩn, cười với anh ta, tâm sự với anh ta, đi theo bên cạnh như trước kia bám lấy anh ta, mà anh ta mỗi ngày đối mặt với người có bóng dáng Thẩm Nghị Dương giữa trán nói chuyện, nở nụ cười giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, thực chất trong lòng đã sớm có trăm ngàn vết thương.
Huống hồ lúc đó anh ta không có đủ quyền lực và tài sản để đối đầu với Chu Bá Sầm, nếu Chu Bá Sầm cưỡng ép đưa Chu Uẩn ra nước ngoài, anh ta không có sức ngăn cản, thậm chí có thể sau này không gặp được Chu Uẩn nữa. Vào lúc đó, hèn nhát chọn cách im lặng và xa lánh, có lẽ là cách tốt nhất để bảo vệ cô, cũng là cách duy nhất có thể nhìn thấy cô ở bên cạnh.
Mà nay, anh ta có thể chống lại Chu Bá Sầm, nhưng cô lại thích người khác, thật là trò cười lớn nhất thiên hạ.
Chu Vực chậm rãi đứng dậy, không tiến lại gần cô, đứng tại chỗ, đôi mắt u tối khóa chặt lấy cô: “Có một số việc không nói cho em biết là vì muốn tốt cho em, anh thừa nhận anh có người phụ nữ khác, nhưng bọn họ không có tư cách để so sánh với em, bọn họ có thể dễ dàng bị tống đi, đối với em sẽ không như vậy.”
Vốn tưởng rằng những lời nói gây sốc đều là cư dân mạng đùa vui, Chu Uẩn chưa từng nghĩ có một ngày sẽ chính tai nghe thấy. Trong mắt Chu Vực những người phụ nữ đó là gì? Món đồ chơi tùy ý vứt bỏ sao? Mạng người trước mặt anh ta dường như không có bất kỳ giá trị nào.
Cô cười khẩy một tiếng: “Tôi có phải còn nên nói với anh một tiếng cảm ơn không? Cảm ơn anh đã không coi tôi là món đồ chơi tùy tiện tặng cho người khác, cảm ơn anh đã kiên nhẫn với tôi, hay là cảm ơn anh sau này muốn giam cầm tôi ở đây?”
Sự châm chọc mỉa mai của cô đối với Chu Vực chẳng qua như lông vũ lướt qua da, không có bất kỳ tác dụng nào, anh ta hời hợt đáp lại: “Em chưa nắm rõ trọng điểm.”
Cuối cùng anh ta cũng cử động, từng bước ép sát cô: “Sự yêu thích của anh đối với em chính là vốn liếng để em đứng ở đây, chứ không phải con người em tốt đẹp bao nhiêu, nếu một ngày nào đó em chạm đến giới hạn, anh không loại trừ khả năng sẽ ra tay độc ác với em.”
“Anh đây không phải là thích mà là chiếm hữu.” Chu Uẩn nhíu mày nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh ta, dần dần phủ lên hơi thở xa lạ: “Anh chẳng qua là khó chịu mối quan hệ giữa Văn Chú và tôi, thay vì nói anh thích tôi, chi bằng nói anh không muốn thua Văn Chú.”
“Thắng thua đều không quan trọng nữa rồi, anh ta hiện tại nằm trong bệnh viện chính là kết cục tốt nhất.” Chu Vực không tiếp tục chủ đề nữa, lướt qua vai cô chuẩn bị rời đi, đến trước cửa nghiêng mặt thông báo: “Truyền thông hiện tại đã vây kín bệnh viện, em có vào cũng không ra được đâu, ngoan ngoãn ở lại đây đi.”
Anh ta mở cửa đi thẳng, tiếng đóng cửa rất lớn, giống như lời cảnh cáo dành cho cô.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Chu Uẩn nhìn chằm chằm cánh cửa phòng đóng chặt, chậm chạp đi tới khóa trái, không muốn quan tâm vết thương trên cổ, lê dép đến bên giường, cả người như bị rút cạn sức lực, nằm trên giường không muốn làm gì cả.
Ở đây không thể liên lạc với bên ngoài, tình hình của Văn Chú rốt cuộc thế nào chỉ có liên lạc được với Tống Miện mới biết. Cô bây giờ có thể làm dường như chỉ có nằm ở đây, nhắm mắt lại để tăng thêm thể lực cho bản thân.
Cô mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ, lại tỉnh lại trong một trận âm thanh vụn vặt. Chu Uẩn lập tức mở mắt, ngồi dậy theo bản năng nhìn về phía ban công, đập vào mắt là bầu trời xanh thẫm dần chuyển về đêm, cô thế mà đã ngủ lâu như vậy, mà trong khoảng thời gian này không có ai đến làm phiền cô.
Tiếng động vụn vặt lại vang lên lần nữa, tiếng sột soạt khiến Chu Uẩn dần bất an, cô nhớ rất rõ, cửa đã khóa trái, người bên ngoài rõ ràng là có chìa khóa.
Chu Uẩn rón rén đứng dậy, s* s**ng lấy con dao gọt hoa quả dưới gối giấu vào trong ống tay áo. Cơn buồn ngủ mơ hồ khi mới tỉnh dậy lúc này đã tan biến hết, còn hiệu quả hơn cả dội nước lạnh vào mặt.
Trong phòng không bật đèn, nương theo cánh cửa bị người từ bên ngoài từ từ đẩy ra, ánh sáng mờ vàng ngoài hành lang hắt vào trong phòng, Chu Uẩn thông qua cái bóng trên sàn nhà có thể phán đoán là có người vào phòng cô, nhìn dáng vẻ còn là một người phụ nữ.
Bạn thấy sao?