🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 131: Anh ta chết thì có liên quan gì đến em?

Khoảnh khắc này, Chu Uẩn hoàn toàn nhận rõ hiện thực. Quá khứ chính là quá khứ, dùng quá khứ để nhận định hiện tại là điều ngu xuẩn nhất.

Chu Vực của quá khứ có lẽ là bậc quân tử khiêm tốn, nhưng hiện tại, anh ta đã thay đổi. Giữa bọn họ có quá nhiều dây dưa, những việc anh ta làm khiến cô không thể dùng ánh mắt ngày xưa để nhìn nhận con người hiện tại của anh ta nữa.

Văn Chú nhìn sườn mặt trầm mặc của cô, buông lỏng tay, giữ lấy vai cô cưỡng ép xoay người cô lại đối diện với mình: “Nếu anh ta biết em đã sớm biết rõ chân tướng, quay về chính là để khiến nhà họ Chu trả giá, em nghĩ Chu Vực sẽ buông tha cho em sao?”

Đạo lý anh nói cô đều hiểu, Chu Uẩn l**m đôi môi hơi khô khốc, gật đầu: “Em hiểu ý của anh, sau khi xuống xe mọi cảm xúc đều sẽ không còn nữa, em biết người mình phải đối mặt không còn là Chu Vực của quá khứ, chừng mực và đề phòng em đều sẽ ghi nhớ, anh đừng lo cho em.”

“Chính vì không yên tâm nên mới để em tận mắt nhìn thấy những việc anh ta làm.” Văn Chú thuận thế, bàn tay đặt trên vai cô từ từ di chuyển đến chiếc cổ trắng ngần, vừa nhẹ nhàng v**t v* vừa ôn tồn dặn dò: “Đừng làm chuyện kích động, bây giờ là thời điểm mấu chốt, anh không muốn em xảy ra chút chuyện nào cả. Du Sóc Đông biết em là điểm yếu của anh, ông ta sẽ nói cho Chu Bá Sầm, tiếp theo Chu Vực sẽ thăm dò em không ít đâu. Nhớ kỹ lời anh nói, bất cứ lúc nào cũng hãy đẩy hết trách nhiệm lên đầu anh, đừng trực tiếp đối đầu với anh ta.”

Chu Uẩn nhẹ nhàng gật đầu, liếc nhìn cửa sổ xe phía sau anh, thấy thời gian cũng không còn sớm: “Em về trước đây.”

“… Ừ.”

Chu Uẩn nhếch môi cười, vừa mở cửa xe.

“Chu Uẩn.”

Cô quay đầu nhìn anh.

Văn Chú thần sắc hơi trầm xuống, sau đó khóe môi cong lên một độ cong nhỏ, ngón trỏ khẽ chạm vào má mình: “Em có phải đã quên gì rồi không?”

Cô vô tình liếc mắt, nhìn thấy tài xế, cảm thấy không tiện lắm khi có mặt người khác giới ở đây, bèn giả vờ không hiểu: “Gì cơ ạ? Em đi trước đây.”

Cửa xe nhanh chóng mở ra, bóng dáng cô cùng cánh cửa dần biến mất trước mắt anh.

Văn Chú nhàn nhạt nói: “Cậu xuống xe đi đường cũ trở về đi, xe để tôi lái.”

“Vâng.”

Chu Uẩn không chú ý đến chiếc xe phía sau đã lái sang hướng khác, cũng không chú ý sau khi chiếc xe đó đi được một đoạn, có một chiếc xe khác từ từ bám theo phía sau.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Biệt thự lúc này tĩnh lặng, càng đến gần cửa chính, luồng khí âm u lạnh lẽo ập vào mặt bao trùm toàn thân, khiến da gà nổi lên từng đợt.

Chu Uẩn vừa bước vào cửa đã thấy Chu Vực ngồi trên ghế sô pha, còn Quách Doanh đứng bên cạnh, không biết đã nói gì mà khiến khóe môi Chu Vực hơi cong lên.

Khi cô bước vào trong nhà, bầu không khí dần thay đổi. Quách Doanh là người mở miệng trước, từ ghế sô pha đứng dậy cung kính gọi Chu Uẩn một tiếng: “Cô Chu.”

Mâu thuẫn giữa Chu Uẩn và cô ta trước đó vẫn chưa giải quyết, hình ảnh cô ta đấm đá Phó Mỹ trong camera giám sát vẫn còn in trong đầu cô, trong thời gian ngắn cô sẽ không quên được. Đối mặt với sự chủ động chào hỏi của Quách Doanh, cô không để ý, đi thẳng về phía trước, chuẩn bị lên lầu.

“Nói chuyện với em mà không nghe thấy sao?”

Giọng điệu của Chu Vực dù là kẻ ngốc cũng nghe ra được là đang định gây sự.

Chu Uẩn hít sâu một hơi, xoay người đối mặt với khu vực sô pha: “Nghe thấy, nhưng tôi không thích làm những trò bằng mặt không bằng lòng, rõ ràng là khó chịu đến cực điểm thì tại sao phải để ý?”

Quách Doanh cúi đầu lui sang một bên nhường đường cho Chu Vực đang đứng dậy.

“Tôi đã nói chuyện đó qua rồi, anh cứ mãi túm lấy không buông thì có ý nghĩa gì?”

“Có ý nghĩa.”

Chu Uẩn nhìn anh ta từng bước đi về phía mình, thuận tay ném chiếc đồng hồ đeo tay vừa tháo xuống lên bàn trà, một tiếng “Cạch” vang lên, giống như âm thanh khởi đầu cho những lời sắp nói tiếp theo.

“Đi đâu?”

“Anh cũng đâu phải không biết.” Chu Uẩn cười khẽ: “Cô ta chẳng phải đã nói với anh rồi sao, tôi cắt đuôi cô ta rồi chạy mất.”

Chu Vực đi đến trước mặt cô, giây tiếp theo ngón tay đang ma sát bỗng nhiên nâng lên bóp chặt cằm cô, ép cô nhìn mình, giọng nói trầm thấp đến cực điểm: “Anh có từng nói với em là phải cắt đứt sạch sẽ với Văn Chú không?”

Chu Uẩn nén sự khó chịu, từng chữ từng chữ rít qua kẽ răng: “Tôi có quyền kết bạn, anh không có tư cách quản tôi.”

“Không có tư cách?” Tay Chu Vực đang bóp cằm cô trong nháy mắt chuyển xuống cổ, bàn tay to lớn dễ dàng bóp chặt cổ cô, ngón tay từ từ siết lại: “Có phải anh quá dung túng em, khiến em tưởng rằng lúc nào cũng có thể giở thói làm mình làm mẩy với anh không?”

Chu Uẩn cười lạnh một tiếng, cho dù cổ truyền đến cơn đau như sắp bị bóp gãy, cô vẫn ngẩng cao cằm đấu đến cùng với anh ta, dù giọng nói phát ra khàn khàn khó nghe, cũng không chịu nhận thua: “Người phụ nữ trong phòng thay đồ có quan hệ không tầm thường với anh nhỉ? Anh có thể ôm ấp trái phải, tại sao tôi phải vì anh mà giữ thân như ngọc? Đừng đùa nữa, tôi nhìn anh chỉ thấy bẩn thỉu!”

Bốn chữ cuối cùng giống như bốn mũi tên rời cung, nhắm thẳng vào tim Chu Vực mà bắn mạnh tới, cơn đau trong khoảnh khắc khiến lực tay anh ta hoàn toàn mất kiểm soát, bàn tay phải đột ngột siết chặt thậm chí có thể thấy gân xanh hơi nổi lên.

“Em nói lại lần nữa xem!”

Chu Uẩn nhìn anh ta, trong đôi mắt dường như chứa đầy hận ý: “Anh tốt nhất là… g**t ch*t tôi đi.”

Chỉ một câu này, Chu Vực đột ngột buông tay, nhìn cô như tờ giấy trắng nát vụn không còn sức sống rơi xuống đất, mới phát hiện ra mình vừa rồi lại ra tay với cô, còn là ra tay tàn nhẫn.

Anh ta định đỡ cô dậy, lại bị cô dùng sức hất ra, tay phải cứng đờ dừng giữa không trung, tiến cũng không được mà lùi cũng không xong.

Chu Uẩn chống tay xuống đất từ từ đứng dậy, mu bàn tay quệt qua chiếc cổ bị anh ta siết chặt, cơn đau rát lại ập tới, cô không có tâm trạng quan tâm xem có bị thương hay không, nhìn Chu Vực chủ động nói toạc ra: “Anh đã sớm biết tôi ở bên ngoài đúng không?”

Chu Vực không phủ nhận.

“Xem ra anh đã không còn quan tâm chuyện bị người ta phát hiện nữa, những người phụ nữ đó anh định đưa đi đâu?” Chu Uẩn quay đầu liếc nhìn cầu thang dẫn xuống tầng hầm, hừ lạnh: “Anh không cho tôi xuống tầng hầm là vì những người phụ nữ ấy đều bị nhốt ở đó phải không?”

Lần này anh ta không im lặng nữa, nhìn chằm chằm cô thản nhiên đối mặt: “Đúng, bọn họ đang ở tầng hầm, em còn biết gì nữa thì nói hết ra đi, anh cũng muốn nghe xem Văn Chú đã xây dựng hình tượng của anh trước mặt em như thế nào.”

Chu Uẩn liếc nhìn Quách Doanh, cô ta đứng đó với vẻ mặt xem kịch vui, không hề che giấu chút nào. Bầu không khí trong căn biệt thự này càng ở lâu càng khiến người ta nghẹt thở, tận mắt chứng kiến những người đó bị đưa đi, nơi bị đưa đến còn chưa biết là đâu, số phận của họ cứ thế bị một chiếc xe tải tùy tiện quyết định, thật châm biếm làm sao.

“Anh ấy không cần phải nói gì cả, tôi có mắt có thể nhìn thấy những việc anh làm, tôi chỉ biết anh bây giờ đang đi trên dây, những việc phạm pháp anh cũng dám làm, anh chưa từng nghĩ đến một khi chuyện vỡ lở, anh tưởng anh có thể trốn thoát sao?”

“Tôi có nói là sẽ ở lại Túc Nguyên sao?”

Chu Uẩn sững sờ.

Chu Vực tiến lên một bước, cụp mắt liếc qua cổ tay trắng nõn, tự nhiên nắm chặt, kéo cô về phía lòng mình, giọng nói trầm khàn lộ ra vài phần đắc ý: “Đối với anh, Thạc Đằng chính là củ khoai lang bỏng tay, một khi xảy ra chuyện thì quá khứ và tương lai đều sẽ bị liên lụy, giống như việc em và Văn Chú đi tìm Tào Kim Chính, là bạn cũ nhiều năm gặp mặt ôn chuyện, hay là muốn biết được điều gì đó từ miệng hắn ta?”

Anh ta đã ngửa bài, Chu Uẩn đương nhiên không cần thiết phải giấu giếm, cũng giống như Văn Chú dự đoán, Chu Vực nhất định sẽ chất vấn cô, nếu nói dối thì sẽ phải bịa không ngừng, chi bằng khuấy đục vũng nước này thêm chút nữa, thật thật giả giả trộn lẫn vào nhau mới gọi là thú vị.

Cô không phủ nhận, đón lấy ánh mắt dò xét của anh ta: “Là tôi bảo Văn Chú đưa tôi đi tìm Tào Kim Chính, hỏi cho rõ ràng rốt cuộc hắn ta chịu sự chỉ đạo của ai mà cứ nhất quyết phải hại tôi. Kết quả cũng không bất ngờ lắm, vẫn là Chu Bá Sầm. Uổng công tôi trên đường đi gặp Tào Kim Chính vẫn còn ôm ảo tưởng về người bố nuôi này, không ngờ ông ta thật sự muốn cái mạng này của tôi.”

Chu Vực quay đầu nhìn Quách Doanh một cái, một ánh mắt đủ để khiến mấy người đang túc trực ở phòng khách tự giác lui ra.

Đợi người đi hết, Chu Vực u ám nói: “Chỉ vì để kiểm chứng nên mới đi tìm Tào Kim Chính sao?”

“Đương nhiên không phải.” Chu Uẩn đi đến trước mặt anh ta, vừa kéo gần khoảng cách vừa nghiêm túc nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang rũ xuống của anh ta: “Một tháng trước tôi nhận được một email, trên đó cho tôi một địa chỉ, bảo tôi đến thị trấn Hoằng Tây tìm Võ Hữu Thuyên, vì tò mò nên tôi đã đi.”

Màu mắt Chu Vực dần đậm: “Đi tìm Võ Hữu Thuyên làm gì?”

“Anh nghĩ tôi đi tìm Võ Hữu Thuyên để làm gì?” Chu Uẩn từng chút áp sát anh ta: “Anh trai à, anh nói xem?”

Lông mày anh ta khẽ nhíu lại, lập tức nắm lấy cổ tay cô: “Tôi muốn nghe sự thật.”

Chu Uẩn liếc nhìn tay anh ta, lực đạo mạnh đến lạ thường, có lẽ chuyện Văn Chú dự đoán đang dần có đáp án, Chu Vực biết rất nhiều chuyện, thậm chí có khả năng còn biết cái chết của Thẩm Nghị Dương có liên quan đến nhà họ Chu từ trước đó rất lâu.

“Người gửi email nói Võ Hữu Thuyên có liên quan đến cái chết của bố tôi năm đó, tôi đến thị trấn Hoằng Tây chính là để tra rõ chân tướng, cách nói này anh hài lòng chưa?” Chu Uẩn giãy giụa hai cái: “Có thể buông tay ra chưa?”

Anh ta không nghe theo, ngón tay bao trọn cổ tay mảnh khảnh của cô dùng sức rất mạnh, trong thần sắc khó giấu được sự coi trọng đối với việc này: “Em đã tra được gì rồi?”

“Tôi theo địa chỉ trong email tìm đến sạp hàng Võ Hữu Thuyên kinh doanh, ông chủ cửa hàng bên cạnh nói Võ Hữu Thuyên đã lâu không đến, không ai biết ông ta đi đâu.” Chu Uẩn nghiêng đầu nhìn anh ta: “Anh nói xem có khéo không, sao tôi vừa muốn đi tìm người thì người đã mất tăm rồi?”

Chu Vực nắm bắt trọng điểm: “Em đừng nói với tôi người gửi email chính là Tào Kim Chính nhé.”

Chu Uẩn không thể làm động tác dang hai tay, đành phải khẽ nhún vai: “Nếu không thì sao? Anh nghĩ ai sẽ nói cho tôi biết? Văn Chú sao?”

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Vực sẽ không tin, chuyện năm đó Tào Kim Chính không thể nào biết được, Chu Bá Sầm làm việc luôn cẩn thận, tuyệt đối không thể để chuyện này lộ ra ngoài, đặc biệt là loại người như Tào Kim Chính, kẻ gió chiều nào theo chiều ấy, khẩu phật tâm xà, để hắn ta biết chẳng khác nào đưa cán dao vào tay hắn ta để hắn ta uy h**p mình.

Chu Uẩn nói như vậy chỉ có một khả năng, người nói cho cô biết là Văn Chú, chỉ là cô cố tình che giấu cho Văn Chú, đẩy sự việc lên đầu Tào Kim Chính. Mà tại sao Văn Chú lại biết?

Văn Hoằng sẽ không nói với Văn Chú những chuyện này, chuyện năm đó mà còn có thể biết chi tiết như vậy thì chỉ có Du Sóc Đông thôi. Du Sóc Đông ngoài mặt hợp tác với Văn Chú, thực chất là cùng một giuộc với nhà họ Chu bọn họ, nhưng so với phong cách hành xử dễ đoán của Tào Kim Chính, Du Sóc Đông lại càng âm hiểm hơn, ngay cả Chu Bá Sầm cũng chưa chắc đã hoàn toàn kiểm soát được ông ta. Nếu Du Sóc Đông ăn hai đầu, một bên giả vờ hợp tác với nhà họ Chu, một bên lại hợp tác với Văn Chú, chơi một vố “cá lớn nuốt cá bé” cũng không phải là không có khả năng.

Trong lúc anh ta trầm mặc, Chu Uẩn chú ý thấy ở cửa chính có bóng người lay động, tiếp đó liền nhìn thấy Lâm Tuấn Thăng và Thiệu Nhất Phong hai người một trước một sau sải bước đi vào nhà.

Lâm Tuấn Thăng nhìn Chu Uẩn, thấy cô có mặt liền nói ẩn ý: “Chu tổng, công ty có việc gấp.”

Dòng suy nghĩ của Chu Vực bị cắt đứt, quay đầu liếc nhìn anh ta, biết ý của Lâm Tuấn Thăng là muốn đến thư phòng nói chuyện riêng, anh ta không cho phép: “Nói ngay tại đây đi.”

Lâm Tuấn Thăng ấp úng nửa ngày: “Vừa nhận được tin, Văn tổng của Thịnh Hoằng gặp chuyện rồi, xảy ra tai nạn ở đoạn đường đang tu sửa, bị một chiếc xe phía sau đâm đuôi, xe lao vào trong rừng hư hỏng nghiêm trọng, trung tâm cấp cứu đã đưa người đi, e rằng lành ít dữ nhiều…”

Cả người Chu Uẩn như bị ngâm trong nước biển lạnh lẽo, gian nan bước từng bước đi về phía Lâm Tuấn Thăng, thấy anh ta cúi đầu không dám nhìn cô, trong sự im lặng đã xác thực những lời vừa nói tuyệt đối không phải nói dối, và đây mới là điều khiến người ta suy sụp nhất.

Cô dốc toàn lực ổn định cảm xúc của mình, miệng mở ra hồi lâu nhưng không nói được câu nào, khó khăn lắm mới hỏi thành lời, âm thanh đó như bản năng bật ra từ cổ họng chứ không phải kết quả của việc cô hỏi một cách bình thường.

“Sao có thể…”

Thiệu Nhất Phong đành phải đứng ra, cố gắng thông qua thân phận sau lưng mình để đánh thức Chu Uẩn đang sắp sụp đổ: “Tài xế xe đâm vào đã bị khống chế, qua điều tra, đối phương uống quá nhiều rượu dẫn đến khi lái xe người trong trạng thái mơ màng, mới gây ra vụ tai nạn này.”

Chu Uẩn nhìn anh ta, không nói gì, không hỏi câu nào, cứ thế nhìn chằm chằm Thiệu Nhất Phong, như muốn nhìn thủng mặt anh ta.

Chu Vực nhìn bộ dạng mất hết hồn vía của cô, cảm xúc vốn đã không vui lúc này hiện lên trên mặt càng rõ ràng, cái gì mà nho nhã lịch thiệp đều vứt đi hết, thấy cô nghe tin Văn Chú gặp chuyện mà như mất mạng, khoảnh khắc này, nỗi bất an trong lòng anh ta cuối cùng cũng tìm được đáp án, cô không còn thuộc về anh ta nữa, tình cảm đối với anh ta đang dần chuyển sang một người khác.

Sao cô dám…

Chu Vực không còn dung túng nữa, lời nói thốt ra cực kỳ độc địa: “Anh ta chết thì có liên quan gì đến em?”

“Anh ấy không chết!” Chu Uẩn quay đầu trừng mắt nhìn anh ta đầy hung dữ: “Anh ấy không chết.”

Lâm Tuấn Thăng vừa định tìm một chủ đề cắt ngang để phòng ngừa hai người cãi nhau, lời còn chưa nói ra khỏi miệng, chỉ thấy tay phải Chu Vực giơ cao lên, cách gương mặt Chu Uẩn chỉ còn một khoảng cách rất nhỏ.

Tiếng tát không vang lên, Chu Vực cuối cùng vẫn không nỡ động vào cô, trước mặt bọn họ trực tiếp bế người lên đi thẳng lên tầng hai.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...