🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 129: Chê anh không đủ đẹp trai, đứng ở đây làm em mất mặt hả?

Chu Uẩn chìm trong trầm tư, có lẽ là do không gian trong thang máy chật hẹp tù túng, cô liếc nhìn màn hình hiển thị số tầng, ấn mở cửa thang máy rồi đi thẳng ra ngoài, nhanh chóng lướt lại những lời Văn Chú nói trong đầu, có chút manh mối, quay đầu nhìn anh, kết hợp với tình hình đã biết mạnh dạn suy đoán: “Chẳng lẽ tin tức là giả, đây chỉ là chiêu che mắt của ông cụ Văn đối với Du Sóc Đông, thực chất là muốn giải quyết Du Sóc Đông?”

Văn Chú nhếch môi, giơ tay v**t v* đôi mắt sáng ngời của cô, không tiếc lời khen ngợi: “Thật thông minh, chính là như vậy.”

“Tại nơi hai người hẹn gặp mặt, Du Sóc Đông nói dối rằng mình mang theo bằng chứng, chỉ cần Văn Hoằng tha cho ông ta một con đường sống, ông ta có thể từ chức ở Thịnh Hoằng, cho dù là ra nước ngoài.” Văn Chú tự giễu lắc đầu “Hai người này hiểu quá rõ về nhau, Du Sóc Đông biết Văn Hoằng sẽ không dễ dàng tha cho ông ta, còn Văn Hoằng cũng biết rất rõ Du Sóc Đông sẽ không mang bằng chứng đến, chẳng qua Du Sóc Đông đã đánh giá thấp sự tàn nhẫn của Văn Hoằng, ông ấy thật sự sẽ khiến ông ta biến mất hoàn toàn.”

Văn Hoằng tàn nhẫn, Chu Uẩn đã cảm nhận sâu sắc qua những chuyện gần đây. Lớp người lăn lộn năm xưa chẳng mấy ai là không tàn nhẫn, đối với họ không tàn nhẫn thì không ngồi vững được cái ghế này, mà muốn gia tộc trường tồn, người đứng đầu phải bỏ ra tâm sức nhiều hơn bất cứ ai mới có thể duy trì và phát triển sản nghiệp.

Những đạo lý này ngay cả kẻ ngoại đạo như Chu Uẩn còn hiểu được đôi chút, những gì Văn Hoằng toan tính chỉ có nhiều hơn cô mà thôi.

“Hôm đó bọn họ có gặp nhau không?”

“Đương nhiên.”

Chu Uẩn cứ cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy, nhưng có thể thấy Du Sóc Đông nhất định đã dùng kế trốn thoát thành công, từ đó trốn trong bóng tối tìm kiếm cơ hội báo thù, còn Văn Hoằng có lẽ tưởng rằng Du Sóc Đông đã được giải quyết triệt để, không còn nỗi lo về sau.

Văn Chú giơ tay ra hiệu cho tài xế ở đằng xa lái xe lại đây, trong lúc đứng trên bậc thềm đợi xe, anh tiếp tục chủ đề còn dang dở: “Du Sóc Đông biết Văn Hoằng không thể đích thân đến hiện trường, nên đã mặc áo chống đạn. Người Văn Hoằng sắp xếp ra tay với ông ta, con dao kia quả thực đã đâm trúng đích, nhưng trong lúc hai người giằng co, mũi dao đâm vào áo chống đạn, dẫn đến mũi dao chạm vào v*t c*ng trong nháy mắt bị trượt, đâm vào vai ông ta. Du Sóc Đông dốc toàn lực vùng thoát khỏi đối phương, giả vờ trượt chân rơi xuống vách núi, thực chất bên dưới đã có người của ông ta tiếp ứng.”

“Anh từng đến nơi đó, người đứng ở trên nhìn xuống quả thực tầm nhìn bị hạn chế. Nếu Du Sóc Đông sắp xếp người tiếp ứng, quả thực có thể kéo ông ta vào hốc đá dưới vách núi để tạm lánh trong thời gian nhanh nhất. Hơn nữa vì bên dưới là nước biển, người của Văn Hoằng xuống dưới tìm hiểu ngọn ngành không thấy xác cũng sẽ lập tức nghi ngờ Du Sóc Đông rơi xuống biển dẫn đến mất tích. Bị thương cộng thêm rơi xuống biển mất tích, xác suất sống sót nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn. Người của Văn Hoằng về báo cáo công việc đương nhiên là lựa lời hay mà nói, cho dù trong lòng bọn họ có nghi ngờ cũng sẽ không nói thật, dù sao ai lại muốn thừa nhận trước mặt ông chủ rằng sự việc có lẽ đã thất bại, sống hay chết không thể xác định? Chẳng khác nào phơi bày sự bất tài của mình ra ngoài sáng.”

Chu Uẩn nhìn chiếc xe đang chạy tới phía trước, khẽ nói: “Em vẫn luôn không tin Văn Hoằng chỉ vì sợ Du Sóc Đông công cao chấn chủ, sau này gây nguy hiểm cho vị trí của con cháu nhà họ Văn tại Thịnh Hoằng, đây có lẽ chỉ là một trong những nguyên nhân, liệu có còn nguyên nhân nào khác không? Băng dày ba thước đâu phải do cái lạnh một ngày, giống như vẫn còn chuyện khác vậy.”

“Văn Hoằng sẽ không nhắc tới quá nhiều chuyện về Du Sóc Đông với anh, cho dù khi đó bài học đầu tiên để thử thách anh là nhắm vào Du Sóc Đông, nhưng những lời ông ấy nói trước mặt anh e rằng cũng đã qua tô vẽ, xây dựng Du Sóc Đông thành một kẻ vô ơn bạc nghĩa, còn ông ấy là người trồng cây lại bị cắn ngược một cái.” Văn Chú nghiêng đầu nhìn cô “Em có cách nhìn gì?”

“Không đúng.” Chu Uẩn khẽ nhíu mày “Ông cụ Văn kể cho anh những chuyện về Du Sóc Đông giống như một sự răn đe nào đó hơn. Thứ nhất, ông ấy hoàn toàn có thể bịa ra một câu chuyện khác để lừa gạt anh, không cần thiết phải dùng cách này. Em lại cảm thấy ông ấy mô tả Du Sóc Đông là kẻ vô ơn bạc nghĩa giống như đang nhắc nhở anh, bảo anh đừng làm Du Sóc Đông thứ hai. Thứ hai, đối với sự kiêng kị Du Sóc Đông công cao chấn chủ, nhưng cái này chỉ có thể nói là nguyên nhân gốc rễ, dù sao Du Sóc Đông lúc đó đang đứng vị trí thứ hai, còn nghe lệnh Văn Hoằng, thường xuyên giúp ông ấy làm việc, nếu muốn phản thì hoàn toàn không cần phải làm như vậy, trừ phi…”

“Trừ phi ông ta luôn bằng mặt không bằng lòng, muốn thay thế, chỉ là kế hoạch này bị Văn Hoằng phát hiện trước, buộc Văn Hoằng nảy sinh sát tâm với ông ta.” Mắt Văn Chú cong lên “Bây giờ anh bắt đầu tò mò nhà em rốt cuộc gen của ai mạnh thế, em quả thực rất thông minh.”

Chu Uẩn tạm thời không để ý đến lời khen của anh, cả người tập trung vào ân oán giữa Du Sóc Đông và Văn Hoằng: “Văn Hoằng hiện tại hợp tác với Chu Bá Sầm là để lật đổ anh, Chu Bá Sầm đồng ý giúp đỡ là vì chuyện năm xưa của bố em, Văn Hoằng là người biết chuyện, nhìn thì có vẻ rất hợp lý đúng không?”

Chu Uẩn giữ chặt tay Văn Chú ngăn anh lên xe: “Chúng ta cứ thử nghĩ rộng hơn xem, chuyện của bố em đã qua lâu như vậy rồi, Văn Hoằng chỉ là người biết chuyện chưa chắc đã nắm giữ bằng chứng Chu Bá Sầm ra tay, Chu Bá Sầm hẳn cũng biết điểm này, nhưng ông ta vẫn tình nguyện ngoan ngoãn nghe lời Văn Hoằng chọn hợp tác, anh không thấy chỗ này rất kỳ lạ sao?”

“Hai người Văn – Chu hợp tác giải quyết Khương Nghiêm Bân, là vì Khương Nghiêm Bân nắm giữ bằng chứng bất lợi cho hai người bọn họ, bản thân con người ông ta chính là bằng chứng lớn nhất, đã chết rồi, bằng chứng tự nhiên sẽ không còn, hai người bọn họ hợp tác chỉ để lật đổ anh, em cảm thấy điểm lợi ích của Chu Bá Sầm không nhiều, trừ phi Văn Hoằng hứa cho ông ta cổ phần của Thịnh Hoằng. Nhưng với tính cách của Văn Hoằng, ông ấy quá hiểu con người Chu Bá Sầm, hứa cho Chu Bá Sầm cổ phần Thịnh Hoằng, chẳng khác nào đặt một quả bom hẹn giờ.”

Vấn đề hợp tác giờ đây phân tích ra quả thực có chút kỳ lạ, như Chu Uẩn nói, sau khi sắp xếp lại cho xuôi sẽ phát hiện ra manh mối. Văn Hoằng muốn lật đổ anh, chọn hợp tác với nhà họ Chu quả thực không phải điểm bắt buộc, nhưng Chu Bá Sầm tuyên bố với bên ngoài hai nhà Văn – Chu hợp tác lại có ý gì? Nếu không phải Văn Hoằng gật đầu, Chu Bá Sầm không thể nào buông lời trước mặt mọi người được.

Văn Chú nhíu mày: “Ý em là Chu Bá Sầm tung tin hai nhà Văn – Chu hợp tác, có lẽ là đang ra vẻ ngoan ngoãn trước mặt Văn Hoằng nhằm chọc tức anh, ngay cả Văn Hoằng cũng tin là thật, tưởng rằng Chu Bá Sầm chỉ đơn thuần nói vậy mà thôi?”

“Chu Bá Sầm nói như vậy quả thực có cơ sở vốn liếng để Văn Hoằng tin, thứ nhất Thịnh Hoằng và Thạc Đằng quả thực không có quan hệ làm ăn, Chu Bá Sầm cố ý nói trước mặt ông cụ Văn rằng đây là chiêu che mắt dụ anh vào tròng, tưởng rằng hai người bọn họ hợp tác để lật đổ anh, ông cụ Văn mới chọn tin tưởng, dù sao hợp tác trên miệng cũng chưa thực hiện, nói cũng chẳng sao, nhưng có thể khiến anh tưởng là thật, anh sẽ nghĩ cách đối phó, cũng sẽ làm dao động những cổ đông Thịnh Hoằng ủng hộ anh.”

“Em nói tiếp đi.”

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

“Nếu suy đoán trên của em là thật, chúng ta cứ thử nghĩ về hướng tối tăm xem, ngoài mặt Chu Bá Sầm đang làm bộ làm việc miễn phí cho ông cụ Văn, thực chất có khả năng thứ ông ta mưu đồ là cái khác không?” Ánh mắt Chu Uẩn dần lạnh đi “Ví dụ như năm xưa Du Sóc Đông bị ông cụ Văn kiêng kị như vậy là vì phát hiện ông ta qua lại thân thiết với hai người Chu – Khương thì sao? Khương Nghiêm Bân đã chết, hiển nhiên xác suất Du Sóc Đông và Chu Bá Sầm hợp tác lớn hơn, hai người hợp tác nuốt trọn Thịnh Hoằng và Hào Lợi, bầu trời Túc Nguyên này sẽ đổi thành Thạc Đằng rồi.”

Suy đoán của Chu Uẩn quá táo bạo, đến mức Văn Chú trầm mặc hồi lâu không đưa ra nhận xét, không phải không tin mà là những uẩn khúc phía sau dường như mở ra một thế giới mới, nằm ngoài khả năng anh từng thiết lập, một khả năng hoàn toàn mới mà anh chưa từng nghĩ tới, nhưng Chu Uẩn nói có lẽ chính là sự thật.

Anh trầm giọng nói: “Căn cứ vào đâu?”

“Vừa rồi anh nói ông cụ Văn sắp xếp người ra tay với Du Sóc Đông, mà Du Sóc Đông đã sắp xếp người trước, những điều này đều là Du Sóc Đông nói cho anh biết đúng không?”

“Không sai.”

Chu Uẩn mỉm cười: “Cho nên trên thế giới này không có cái bẫy nào là hoàn hảo trăm phần trăm, ngay cả lời nói cũng vậy, lời Du Sóc Đông nghe thì không có vấn đề gì nhưng nếu nghiên cứu kỹ sẽ phát hiện ra một lỗ hổng, chỉ là tư duy của con người sẽ bị hai sự kiện ông ta rơi xuống vách núi và ông cụ Văn sắp xếp người giết ông ta thu hút, bỏ qua điểm quan trọng nhất, cũng chính là sự sống.”

“Ông ta nói đã sắp xếp người trước, với tính cách cẩn trọng của ông cụ Văn chắc chắn sẽ chặt đứt hết những người dùng được bên cạnh Du Sóc Đông, đúng như anh nói lúc trước, Du Sóc Đông chính miệng thừa nhận hai nhà Chu – Khương từ chối đưa tay giúp đỡ, dẫn đến việc ông ta cũng hận hai nhà này, đã không có ai giúp ông ta, vậy người dưới hốc đá là do ai sắp xếp? Chó nhà có tang* còn có năng lực sắp xếp người sao?”

Chó nhà có tang*: chỉ người đang thất thế

“Huống hồ chuyện cứu mạng quan trọng như vậy, không thể tùy tiện tìm vài người đến là được, nhất định phải là người tin cậy, anh cảm thấy Du Sóc Đông khi đó còn có thể tìm được người không sợ ông cụ Văn sao? Khương Nghiêm Bân không thể là đối tượng Du Sóc Đông lựa chọn, ông ta là kẻ gió chiều nào theo chiều nấy, hơn nữa khi đó dựa dẫm vào ông cụ Văn là nhiều, hiềm nghi của ông ta bị loại trừ đầu tiên, vậy thì chỉ có Chu Bá Sầm. Dựa vào năng lực của ông ta, sắp xếp người đắc lực đến vách đá di chuyển Du Sóc Đông không phải việc khó, cũng chỉ có Chu Bá Sầm có tài lực này để làm được.”

“Cho nên…” Chu Uẩn nhìn anh từng chữ từng chữ nói “Ông cụ Văn năm xưa ra tay tàn độc với Du Sóc Đông chính là vì hai người Du – Chu tâm tư bất chính, mà ông cụ Văn tưởng rằng mình đã thực sự giải quyết được Du Sóc Đông, thực chất ông ta chưa chết, Du Sóc Đông và Chu Bá Sầm tiếp tục âm mưu, lần này bọn họ chọn hình thức nội ứng ngoại hợp, khơi mào tranh chấp giữa anh và ông cụ Văn, hai hổ đánh nhau cuối cùng người bị thương là Thịnh Hoằng, làm tổn hại Thịnh Hoằng chẳng khác nào làm tổn hại căn cơ nhà họ Văn, đến lúc đó Chu Bá Sầm vùng lên phản công, anh và ông cụ Văn đều tổn hao nguyên khí, ai có thể đứng ra chống lại nhà họ Chu?”

Văn Chú vẫn luôn biết nhà họ Chu tuyệt đối không bình lặng như vẻ bề ngoài, Chu Bá Sầm và Chu Vực đều là những người có tham vọng không nhỏ, đã từng cân nhắc việc hai cha con bọn họ đánh chủ ý lên Thịnh Hoằng, chỉ là không ngờ sẽ dính líu đến Du Sóc Đông. Vốn tưởng nhà họ Chu đợi sau khi anh và Văn Hoằng tranh đoạt thắng bại sẽ chọn phe hoặc nhân cơ hội này liều mạng với Thịnh Hoằng một phen, không ngờ Chu Bá Sầm muốn không đánh mà thắng, để anh và Văn Hoằng tự tàn sát lẫn nhau trước, ông ta và Du Sóc Đông ngồi mát ăn bát vàng, chờ tin vui.

Chu Uẩn nắm lấy bàn tay hơi lạnh của anh, ôn tồn nói: “Chu Bá Sầm là muốn lợi dụng thân phận trong quá khứ của Du Sóc Đông tại Thịnh Hoằng, để Du Sóc Đông kích động những cổ đông cũ của Thịnh Hoằng, đồng thời để mọi người biết những việc ông cụ Văn đã làm với ông ta, rồi đưa ra những bằng chứng có thể chứng minh anh không phải huyết thống nhà họ Văn, chính thức ép anh hạ đài, đến lúc đó Thịnh Hoằng và Thạc Đằng sáp nhập cũng được, Du Sóc Đông đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc Thịnh Hoằng cũng xong, tóm lại là phải đổi chủ.”

Văn Chú chưa bao giờ sợ khó, đường phía trước càng khó, anh càng có hứng thú đấu. Giờ nghe Chu Uẩn phân tích từng chuyện một, rất nhiều chuyện dường như được kể lại theo một cốt truyện khác bày ra trước mặt anh, những khả năng anh cho là đúng trong quá khứ có thể không phải là sự thật, toan tính phía sau còn nhiều hơn cả những gì anh suy đoán.

Văn Chú ra hiệu cho tài xế đợi một lát, quay đầu nhìn Chu Uẩn, đôi môi mỏng mím lại: “Chỉ dựa vào suy đoán thì không thể khẳng định Du Sóc Đông và Chu Bá Sầm có quan hệ hợp tác, đến giờ phút này đều chỉ là suy diễn theo hướng nghiêm trọng hóa, ngộ nhỡ không có quan hệ hợp tác, phía Du Sóc Đông e rằng cũng sẽ bứt dây động rừng.”

Chu Uẩn hiểu sự lo lắng của anh, dù sao đã thiết lập ván cờ giữ chân Du Sóc Đông lâu như vậy, chỉ dựa vào vài ba câu của cô mà nghi ngờ Du Sóc Đông, có nghĩa là kế hoạch của Văn Chú cũng sẽ vì suy đoán của cô mà thay đổi. Đúng như lời anh nói, một khi không có quan hệ hợp tác, Du Sóc Đông chắc chắn sẽ nhận ra sự hợp tác của Văn Chú với ông ta bấy lâu nay, nghe lời ông ta, chẳng qua chỉ là hư tình giả ý, chưa biết chừng ban đầu vốn dĩ không định hợp tác với Chu Bá Sầm, nay vì cáo bẫy Văn Chú giăng ra lại vô tình đẩy Du Sóc Đông vào thế phải bắt tay với Chu Bá Sầm, đến lúc đó, cục diện đương nhiên sẽ bất lợi cho Văn Chú.

Cô im lặng hồi lâu, lâu đến mức tài xế liên tục nhìn hai người vẫn chưa nhúc nhích trên bậc thềm, liếc nhìn màn hình điện thoại, xe chạy đến đợi gần mười mấy phút rồi, xem ra vẫn chưa có ý định lên xe.

Chu Uẩn chậm rãi nói: “Bên viện điều dưỡng có người của anh không?”

“Cái này là đương nhiên.”

Cô khẽ gật đầu: “Thời gian này có gương mặt lạ hay sự việc bất thường nào xảy ra không?”

Văn Chú hiểu ý cô: “Chuyện Du Sóc Đông ở viện điều dưỡng ngoài anh và ông ta biết, sẽ không có người thứ ba biết, viện điều dưỡng không có bất kỳ động tĩnh nào.”

“Nếu anh có thể xác định viện điều dưỡng không có động tĩnh gì, đây chính là cách tốt nhất để chúng ta thăm dò xem Du Sóc Đông và Chu Bá Sầm có phải quan hệ hợp tác hay không.” Chu Uẩn khẽ giải thích “Nếu Du Sóc Đông chưa từng thông báo cho Chu Bá Sầm vị trí của mình, chứng tỏ ông ta cũng không hoàn toàn tin tưởng Chu Bá Sầm, tự nhiên sẽ không tiết lộ sào huyệt. Ông ta có thể liên lạc với Chu Bá Sầm qua các thiết bị điện tử, tự nhiên cũng có thể bỏ chút tiền ẩn IP, Chu Bá Sầm muốn tra rõ cũng phải mất chút thời gian. Hơn nữa em cảm thấy trong thời gian hợp tác Chu Bá Sầm sẽ không mạo muội đi tra vị trí của Du Sóc Đông, đề phòng vì chuyện này nảy sinh bất hòa dẫn đến chấm dứt hợp tác, huống hồ Du Sóc Đông cụ thể đang ở đâu không phải là việc quan trọng hàng đầu.”

Văn Chú dần hiểu ra việc cô muốn làm, đôi mắt hơi nheo lại: “Em muốn cố ý để lộ vị trí của Du Sóc Đông cho Chu Bá Sầm?”

“Đúng.” Cô mỉm cười, nụ cười ranh mãnh, rõ ràng là không có ý tốt, “Du Sóc Đông và Chu Bá Sầm nếu thật sự là quan hệ hợp tác, bọn họ bây giờ đang từ từ thu lưới rồi, muốn phá ván cờ này chỉ có một cách.”

Anh nhìn nụ cười của cô, môi mỏng khẽ nhếch: “Cách gì?”

“Tiền bối của anh dùng cách này xoay hai ông cháu nhà họ Văn các anh như chong chóng, anh không định bắt chước một lần sao?”

“Chu Uẩn, anh còn đang đứng sờ sờ trước mặt em đây, muốn anh chết sớm để em làm góa phụ hả?”

Cô lườm anh một cái: “Là giả chết.”

“Sau đó thì sao?”

Chu Uẩn chuyển mắt nhìn tài xế đang xem điện thoại lần nữa trong xe: “Lên xe trước đi, người của anh đợi sốt ruột rồi.”

Anh không để ý, đưa tay nắm lấy cổ tay trắng ngần của cô, hơi kéo một cái ngăn cản ý định bước xuống bậc thềm của cô “Nói cho hết.”

“Không phải anh thấy em đoán quá táo bạo sao? Không nói nữa.” Chu Uẩn dùng bàn tay rảnh rỗi kia hất mạnh tay anh ra, chọn đứng ở dưới bậc thềm đối diện với anh “Anh đã xem một bộ phim chưa, ba giờ sáng trời còn chưa sáng, có một bóng người đứng trước cửa sổ sát đất lúc ẩn lúc hiện, người bình thường đều sẽ cho rằng là bóng ma, dù sao như vậy mới phù hợp với giai điệu kinh dị của phim, nhưng có khả năng bóng ma đó chính là người không?”

Văn Chú hiểu ngay bóng ma trong miệng cô là ai, nghiêng người sát lại gần cô, trong đôi mắt sâu thẳm chỉ có sự tồn tại của cô: “A Uẩn của anh thông minh như vậy, ngộ nhỡ ngày nào đó tính kế anh thì làm sao?”

“Vậy anh chỉ có thể chờ chết thôi.” Chu Uẩn tràn đầy tự tin “Dù sao người khác có lẽ em không so đo, nhưng đối với anh, em chắc chắn sẽ dìm cho chết.”

Anh bật cười: “Ác vậy sao? Em nỡ à?”

“Giống như anh đã nói lúc trước, em ra tay tàn nhẫn với anh cũng chỉ có một khả năng.” Cô học theo dáng vẻ của anh ghé sát lại, lợi dụng thân hình cao lớn của anh che chắn cho mình, đôi môi đỏ mọng đặt lên má anh “Anh ngoại tình.”

Lần này, Văn Chú không phản bác, đuôi lông mày hơi nhướng lên, nhân lúc cô còn chưa kịp phản ứng, ra tay dứt khoát, trực tiếp bế bổng cô lên, liếc nhìn người phụ nữ trong lòng rõ ràng đang ngẩn ra, lần đầu tiên anh bộc lộ cảm xúc bên ngoài, cánh tay nhẹ nhàng nâng lên, ôm cô sâu hơn vào lòng, sự dịu dàng giữa trán và lông mày khác xa với lời đồn đại bên ngoài.

“Trên lầu có người đang nhìn chúng ta kìa, thả em xuống trước đi.”

“Kệ ông ta nhìn.” Văn Chú ngược lại càng ôm cô chặt hơn “Sao thế? Chê anh không đủ đẹp trai, đứng ở đây làm em mất mặt hả?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...