🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 127: Phải cho anh biết tại sao em không vui chứ?

Người trên giường bệnh không nhìn cô, ánh mắt khẽ chuyển, dừng lại ở chậu cây nhỏ bên cửa sổ: “Tôi tưởng thằng nhãi đó đã nói hết mọi chuyện trước mặt cô, không ngờ vẫn còn mang theo chút não, biết rằng ngay cả người đầu ấp tay gối cũng không thể tin hoàn toàn.”

Chu Uẩn không có phản ứng quá lớn trước lời ám chỉ rõ ràng của ông ta. Từ lúc mở miệng đến giờ, cô không hề có sự dao động cảm xúc rõ rệt nào, cho dù nghe ra ý tứ của người trên giường bệnh, sắc mặt vẫn lạnh lùng, lời đáp trả cũng lý trí đến cực điểm: “Tiền đề của việc khích bác ly gián là một trong hai người phải đủ ngu ngốc mới tin. Văn Chú dù không giải thích rõ ràng với cháu thì đối với cháu cũng chẳng là gì, cháu cũng có những bí mật không muốn chia sẻ, không cần thiết phải cưỡng cầu anh ấy phải khai báo rõ ràng tất cả với cháu, người làm công việc đó thường được gọi là cảnh sát.”

“Hừ!” Chú Đông quay lại liếc nhìn cô: “Nếu tôi nói cô chẳng những không giúp được nó thành việc lớn, mà chỉ trở thành gánh nặng của nó, cô sẽ làm thế nào?”

Chu Uẩn nương theo câu hỏi của ông ta mà suy tư một lát: “Mối quan hệ người yêu trên thế giới này có rất nhiều loại, bạn tri kỷ, hấp dẫn về mặt sinh lý, hay là yêu từ cái nhìn đầu tiên, bất luận là loại nào cũng đều có điểm cân bằng. Cháu và Văn Chú bị hấp dẫn bởi trí tuệ của nhau, thay vì lo lắng cháu trở thành gánh nặng của anh ấy, chi bằng chú lo xem anh ấy có thể mãi mãi thu hút cháu hay không đi.”

Cô biết người trên giường bệnh này lại muốn bới lông tìm vết, nên tranh thủ cắt ngang chủ đề trước khi ông ta mở miệng: “Bây giờ chú không thừa nhận mình là Du Sóc Đông cũng không sao, cháu cũng sẽ không đi hỏi Văn Chú thân phận thực sự của chú, bởi vì đối với cháu, cái người tên Du Sóc Đông kia đã vào tù rồi, ông ta sống hay chết không liên quan đến cháu. Những gì cần nói cháu đã nói xong, nếu chú không còn việc gì khác thì không làm phiền chú nghỉ ngơi nữa.”

Chu Uẩn khẽ gật đầu chào, xoay người rời đi.

“Khoan đã.”

Giọng nói truyền đến từ phía sau không làm cô dừng bước, cô vẫn làm theo ý mình, đi thẳng ra cửa phòng.

“Cô nói không sai.”

“Tôi chính là ông ta.”

“Du Sóc Đông.”

Chỉ còn cách cửa phòng một bước chân, Chu Uẩn đưa tay ra là có thể chạm vào tay nắm cửa, nhưng cô không làm vậy, cô đã đợi được người tên chú Đông trên giường bệnh kia chính miệng thừa nhận thân phận.

Chu Uẩn hít sâu một hơi, xoay người nhìn ông ta. So với cảm xúc bình tĩnh vừa rồi, giờ phút này trong mắt cô pha lẫn sự lạnh lẽo, cô đứng tại chỗ nhìn chằm chằm Du Sóc Đông, hỏi về chuyện cũ: “Chú biết bao nhiêu về việc Chu Bá Sầm sát hại bố cháu?”

Ánh mắt Du Sóc Đông từ từ hạ xuống, biết cô sẽ có câu hỏi này, ông ta mở đầu bằng tiếng thở dài tất yếu khi nhớ lại chuyện xưa: “Chuyện Chu Bá Sầm làm với bố cô là sau này tôi mới biết. Những gì tôi biết chỉ là trước khi sự việc xảy ra, Chu Bá Sầm từng đến tìm Văn Hoằng, cố gắng tìm kiếm một con đường sống từ chỗ ông ấy. Câu trả lời của Văn Hoằng dành cho ông ta là: cái gì không dùng được cho mình thì tự nhiên không cần thiết phải giữ lại.”

Câu nói này tuy uyển chuyển nhưng đã đưa ra một hướng đi thực tế. Đối với Chu Bá Sầm đang nóng lòng giải quyết vấn đề của công ty khi đó, lời đề nghị bâng quơ của Văn Hoằng đã cung cấp điều kiện tiên quyết cho những việc ông ta làm tiếp theo.

Du Sóc Đông quan sát kỹ biểu cảm nhỏ nhặt trên mặt cô, trầm giọng nói tiếp: “Đối với bọn họ, kẻ ngáng đường không nghe khuyên bảo thì tự nhiên phải tìm cách khác để giải quyết. Cô hận Chu Bá Sầm là điều dễ hiểu, nhưng Văn Hoằng cũng chẳng sạch sẽ hơn là bao đâu.”

Chu Uẩn không nói gì, cô đã biết đáp án: “Chú chú ý giữ gìn sức khỏe.”

Du Sóc Đông nhìn bóng lưng cô xoay người đi, lại mở miệng lần nữa: “Các người mang theo thù hận, tâm tính tương đồng, báo thù là tất nhiên. Tôi cũng chẳng ngại nói rõ với cô một lần, trong kế hoạch mà tôi và Văn Chú vạch ra, nó đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc mất mạng bất cứ lúc nào.”

Chu Uẩn nghe lời ông ta nói, bàn tay đặt trên tay nắm cửa từ từ buông xuống, hơi nghiêng mặt: “Chú muốn hỏi cháu đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc mất mạng chưa sao?”

“Không sai.” Du Sóc Đông thẳng thắn nói: “Nếu cô ngay cả sự chuẩn bị này cũng chưa từng nghĩ tới, thì những chuyện gặp phải tiếp theo trùng trùng nguy hiểm, cô có chắc mình sẵn sàng liều mạng vào thời khắc mấu chốt không?”

Theo lời Du Sóc Đông vừa dứt, căn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh. Viện điều dưỡng nằm ở nơi hẻo lánh vốn dĩ giống như cuộc sống tách biệt với xã hội, sự ồn ào không phù hợp ở nơi này, nếu tiếng người biến mất, cả căn phòng càng tĩnh lặng đến mức khiến lòng người hoảng hốt.

Du Sóc Đông đợi rất lâu, liếc nhìn đồng hồ báo thức trên tủ sắt cạnh giường bệnh, đợi gần năm phút vẫn không thấy cô hồi âm, ông ta cười khẩy một tiếng: “Cho nên tôi mới nói những kẻ mồm mép lanh lợi thường cũng chỉ được cái vỏ miệng lưỡi, đụng đến lợi ích thật sự thì chắc chắn tính toán nhiều nhất, trốn nhanh hơn bất cứ ai.”

Ông ta như chợt nhớ đến Văn Chú, giả bộ ra dáng trưởng bối thấu tình đạt lý suy nghĩ cho cô: “Cô yên tâm, tôi sẽ không kể chi tiết biểu hiện vừa rồi của cô với Văn Chú, dù sao thời buổi này người có thể đồng cam cộng khổ ít lại càng ít, con người ích kỷ một chút cũng là lẽ thường.”

“Hy sinh bản thân vì trả thù mới là lỗ vốn nhất.” Chu Uẩn dứt khoát xoay người, nhìn thẳng vào Du Sóc Đông đang nằm trên giường bệnh- người mà năm làn bảy lượt trong lời nói đều tràn đầy sự coi thường cô, “Con người cháu hoặc là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng. Uổng cho chú và mấy người bọn họ đều là chỗ quen biết cũ, chẳng lẽ không rõ đối với Văn Hoằng và Chu Bá Sầm, để bọn họ trơ mắt nhìn gia nghiệp của mình dâng tay cho kẻ khác, nhìn vương quốc mình gầy dựng sụp đổ, chẳng phải còn đau khổ hơn hy sinh bản thân sao?”

Cô đi về phía trước hai bước, bước chân hơi dừng lại, sau khi khoảng cách với Du Sóc Đông được kéo gần, cô chậm rãi nói: “Cháu dựa vào cái gì mà phải đồng quy vu tận với bọn họ? Cháu chẳng những sẽ không chết, mà còn muốn bọn họ tận mắt nhìn thấy con gái của Thẩm Nghị Dương từng bước ép chết bọn họ như thế nào, khiến bọn họ trở thành con thú bị nhốt trong lồng không còn khả năng giãy giụa.”

Giọng Chu Uẩn càng lúc càng lạnh, ngay cả ánh mắt nhìn về phía Du Sóc Đông cũng toát ra vẻ lạnh lẽo: “Nếu chú lo lắng cháu sẽ làm liên lụy Văn Chú, thì cứ việc thu hồi sự lo lắng đó về đi. Cho dù không có Văn Chú, một mình cháu vẫn có thể giải quyết tất cả bọn họ. Du lão tiên sinh, nơi viện điều dưỡng này tuy cho chú một chốn dung thân, nhưng cũng giam cầm nhận thức của chú. Có lẽ chú hiểu bọn họ, nhưng đối với cháu thì chẳng biết gì cả. Ếch ngồi đáy giếng sở dĩ kiến thức nông cạn không chỉ vì bị nhốt trong cái giếng đó, mà còn có khả năng là bản thân nó vốn dĩ đã ngu xuẩn.”

Du Sóc Đông tiếp xúc với cô một thời gian, mồm mép lanh lợi là ấn tượng đầu tiên về cô, bây giờ ở chung thêm một lát, rõ ràng là cô có bản lĩnh chọc người ta tức chết. Ông ta chưa từng bị ai làm mất mặt trực diện như thế, cho dù là Văn Chú đối với ông ta cũng xứng với hai chữ tôn trọng, thế mà người phụ nữ trước mặt nhìn có vẻ yếu đuối mong manh, câu nào câu nấy lại như gai nhọn đâm thẳng vào tim người ta.

Cô đâu chỉ châm chọc ông ta không bằng con ếch, mà còn mỉa mai chuyện năm xưa ông ta thua dưới tay Văn Hoằng, nay lại rơi vào cảnh phải trốn chui trốn lủi trong viện điều dưỡng.

Lửa giận tích tụ trong lồng ngực Du Sóc Đông càng cháy càng to, ông ta vớ lấy cái gối sau lưng ném mạnh về phía người đứng cách đó không xa, thở hổn hển chỉ tay vào cô hét lên: “Cút ra ngoài cho tôi!”

Tiếng động gây ra tự nhiên thu hút sự chú ý của người bên ngoài.

Văn Chú là người đầu tiên mở cửa, theo sau là hộ lý và bác sĩ y tá đến kiểm tra sức khỏe. Cả đám người đi vào nhìn thấy Du Sóc Đông tức đến đỏ mặt tía tai, chỉ vào Chu Uẩn mắng xối xả, đương nhiên sẽ quy tội lên đầu cô.

Hộ lý là người đầu tiên tỏ vẻ không vui: “Ông đừng nóng giận, bọn họ là vãn bối nói năng không biết nặng nhẹ, ông đã lớn tuổi rồi, lỡ tức giận sinh bệnh thì sao.”

“Sắc mặt hồng hào thế kia chỗ nào giống người tức giận sinh bệnh?” Chu Uẩn nói lời cực kỳ khó nghe “Cháu cứ tưởng người đang yêu đương nồng nhiệt mới hay giở chút tính khí thất thường để thu hút sự chú ý của đối phương, không ngờ chú lớn tuổi thế này rồi mà chơi cái chiêu của giới trẻ cũng thành thục thật đấy.”

Du Sóc Đông thở hổn hển, tay phải run rẩy chỉ vào Chu Uẩn, không nói nên lời.

Văn Chú nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, ánh mắt ra hiệu cô đừng nói nữa.

Chu Uẩn lại hất tay anh ra, trước mặt mọi người khách sáo với anh: “Văn tổng, em biết chú Đông này đối với anh là người thân, chuyện ép người ta phải lựa chọn em không làm được.”

Cô không nói rõ, nhưng thông điệp mà Văn Chú nhận được qua đôi mắt cô là ý muốn cắt đứt tại đây, không chút dây dưa, xoay người bỏ đi.

Hơi ấm nơi đầu ngón tay thoáng chốc trôi đi, anh cố gắng khép ngón tay giữ lấy cô, nhưng chỉ có không khí trượt qua, tiếp đó là tiếng cửa phòng đóng lại lần nữa.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn chưa bao giờ là người làm bừa, có thể khiến cảm xúc của cô dao động trong thời gian ngắn, chắc chắn là chuyện lớn.

Văn Chú quay người nhìn Du Sóc Đông đang nằm trên giường bệnh để mặc bác sĩ kiểm tra, lông mày rậm hơi nhíu lại, đi đến trước giường bệnh, trầm giọng nói: “Việc chú có hài lòng với cô ấy hay không đều sẽ không ảnh hưởng đến phán đoán của cháu. Đây là lần đầu tiên, và sẽ không có lần sau.”

Du Sóc Đông bị ống nghe trước ngực che khuất tầm nhìn, vẫn ngẩng cổ gào lên với Văn Chú: “Cậu đừng quên thứ cậu muốn là gì, một khi bọn chúng biết điểm yếu của cậu, cậu nghĩ cô ta có thể bình an vô sự sao!”

Văn Chú từ từ dừng bước, quay lưng về phía mọi người, dưới tác dụng của ánh sáng, khuôn mặt hơi nghiêng sắc bén lạnh lùng, hệt như lời thốt ra từ đôi môi mỏng của anh: “Xem ra chú đã nói với cô ấy không ít.”

Vẻ mặt Du Sóc Đông cứng đờ, đôi môi hé mở nửa ngày không thốt ra được câu nào. Ông ta quả thực đã vi phạm lời hứa trước đó, gặp Chu Uẩn, không tiết lộ thân phận cũng không nói chuyện quá khứ với cô. Văn Chú đã nói trước với ông ta rằng cô rất thông minh, tuyệt đối không phải người có thể dùng vài ba câu là lừa gạt cho qua, thậm chí còn có thể bị cuốn vào bẫy lời nói của cô.

Văn Chú không đợi lời biện giải của Du Sóc Đông, đã biết ông ta vi phạm giao ước, anh không nói gì thêm, sải bước rời đi.

Cùng lúc đó, Chu Uẩn vừa hỏi nhân viên y tế biết được phương hướng cụ thể của cổng chính viện điều dưỡng, sau khi cảm ơn đối phương, cô đi dọc theo hành lang tiếp tục tiến về phía trước.

Viện điều dưỡng chiếm diện tích lớn, cửa mỗi phòng đều có màu sắc giống nhau, tuy có hiển thị số phòng, nhưng nhìn rất dễ hoa mắt, phóng mắt nhìn tới cứ như không thấy điểm cuối.

Chu Uẩn lần đầu tiên đến đây, bước chân không nhanh, vốn tưởng đã nghe hiểu đường đi, không ngờ lúc thực hành thì lại lơ mơ, cứ cảm thấy hình như đi sai bước nào đó, sao cô y tá kia nói chỗ có treo tranh đi thêm vài bước nữa là đến cầu thang bộ, mà ở đây tranh treo tường nhìn cũng nhiều thế này?

Cô bỏ ý định đi cầu thang bộ thoát hiểm, quay lại đường cũ đi vài bước rồi chọn đi thang máy xuống. Vào trong rồi mới phát hiện thang máy này cũng không phải cái thang máy cô đi cùng Văn Chú lúc nãy, diện tích nhỏ hơn một chút.

Chu Uẩn nhắm mắt dựa vào vách thang máy để xoa dịu cơn giận tích tụ từ chỗ Du Sóc Đông, biết rõ không nên đối xử với Văn Chú như vậy, nhưng ngay khoảnh khắc đó, dù là ra tay trước để chiếm lợi thế hay cố ý nhắc nhở cũng được, cô chỉ có mỗi cách đó.

Ting …

Cửa thang máy từ từ mở ra, tiếng chuông nhẹ nhàng đánh thức đôi mắt đang nhắm nghiền của cô. Dù có sự mệt mỏi không nói nên lời, cô vẫn chậm rãi mở mắt, chân phải vừa bước ra một bước, cảnh tượng trước mắt lại là người quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

Anh cứ thế đứng bên ngoài thang máy, hơi thở hổn hển, một tay chống bên cửa thang máy, nhíu mày nhìn cô.

Chu Uẩn ngược lại không biết nên nói gì, làm như cô là tra nữ vô tâm vô tình, hành hạ một người yêu mình như mạng sống phải đi tìm kiếm điên cuồng.

Văn Chú thu lại mọi cảm xúc, giọng nói không gợn sóng: “Giở thói hờn dỗi xong bỏ đi là sao đây?”

Cô cố gắng lấy lại thế chủ động: “Em thích thế, cũng đâu cầu xin anh đuổi theo.”

Anh tức đến bật cười, người đi thẳng vào trong thang máy. Lợi thế chiều cao khiến mỗi bước anh tiến lại gần cô đều giống như cái bóng của ngọn núi khổng lồ từng chút xâm chiếm phạm vi của cô, mang cảm giác chật chội vào trong thang máy.

“Biết anh không nỡ giận em nên giở thói hờn dỗi hả?” Anh cúi đầu đánh giá cô: “Cũng phải cho anh biết tại sao em không vui chứ?”

“Anh muốn biết đúng không?” Chu Uẩn bất chợt ngẩng đầu nhìn anh, lần đầu tiên động tay động chân với anh, túm lấy áo anh, đầu ngón tay từng chút dùng sức “Bởi vì em không tin ông ta! Du Sóc Đông trước kia đi theo bên cạnh Văn Hoằng, ông ta đã làm bao nhiêu việc cho Văn Hoằng chẳng lẽ anh không biết sao? Những chuyện ông ta nói với anh có lẽ là thật, nhưng mục đích chính là lợi dụng anh để diệt trừ hai nhà Văn – Chu. Ân oán đời trước của bọn họ bây giờ bắt chúng ta dọn dẹp tàn cuộc, mà cái đống tàn cuộc này một khi không dọn dẹp tốt, kết quả lại là anh và em phải gánh chịu.”

Lực tay Chu Uẩn từng chút tăng thêm: “Ông ta nói chỉ biết những lời Văn Hoằng nói với Chu Bá Sầm, phủi sạch những liên quan của bản thân mình, thậm chí muốn anh chuẩn bị sẵn sàng cho việc mất mạng, em hỏi anh, là thật sao?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...