🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 126: Cháu đưa cô ấy đến đây không phải để chú kén cá chọn canh

Văn Chú khẽ nhướng mày: “Chuyện của Khương Nghiêm Bân là do em mà ra. Thời nay mạng lưới thông tin phát triển, ông ta tưởng rằng vẫn có thể giống như trước kia, chỉ cần bỏ chút tiền, tìm vài người, nhờ vả chút quan hệ là có thể giải quyết êm xuôi. Nhưng những kẻ bên cạnh ông ta thấy ông ta gặp chuyện thì trốn còn nhanh hơn bất cứ ai, em nghĩ xem ai có thể giúp ông ta?”

Chu Uẩn đã hình dung ra cái bộ mặt vừa nịnh nọt vừa đe dọa của Khương Nghiêm Bân khi đối diện với Văn Hoằng và Chu Bá Sầm. Hai người bọn họ đâu phải loại người mà Khương Nghiêm Bân có thể tùy ý n*n b*p, việc chơi chết ông ta chỉ là vấn đề thời gian.

Văn Hoằng và Chu Bá Sầm đều biết rất rõ, lần này dù có Đại La Thần Tiên cũng khó mà cứu được Khương Nghiêm Bân, đã vậy chi bằng tự tay tiễn ông ta lên đường.

Chu Uẩn không thể tiếp tục suy nghĩ sâu hơn nữa. Sự thật máu chảy đầm đìa, xương trắng chất chồng, mặc dù cô không thích Khương Nghiêm Bân, càng không có thiện cảm với Khương Thiên Doanh, nhưng những sinh mệnh sờ sờ từng xuất hiện trước mắt dưới nhiều hình thức khác nhau, cuối cùng lại bị kết liễu bởi một đôi tay đeo găng đen. Cô thậm chí bắt đầu hoài nghi thế giới này, những khẩu hiệu được hô vang chỉ như tiếng vọng trong thung lũng, gió thổi là tan, chẳng có chút ý nghĩa nào.

Kẻ yếu sống trong kẽ hở, tìm kiếm chút ánh sáng chiếu lên người mình, liều mạng vùng vẫy để ngoi lên, nhưng vừa ngẩng đầu mới thấy chắn trên đỉnh đầu không phải là bầu trời u ám, mà là tán cây kín không kẽ hở. Cành lá to lớn che khuất mọi ánh mặt trời, mặc cho bạn gào thét và giãy giụa, cành lá cũng chỉ khẽ đung đưa, chẳng hề hấn gì.

Cành lá trên bầu trời Túc Nguyên vừa nhiều vừa dày, Chu Uẩn mới phát hiện ra chút ánh sáng mà mình vạch ra được chỉ đủ chiếu sáng đôi vai, còn chưa thể chiếu rọi toàn thân cô thì nói gì đến người khác?

Cô không biết mình đang hỏi cái gì, chỉ dựa vào bản năng để hỏi, nhưng tâm trạng càng lúc càng bất an: “Tại sao anh lại biết chi tiết đến vậy? Những chuyện này ngoại trừ ba nhà Văn, Chu, Khương, anh làm sao biết được?”

Văn Chú nhìn cô không nói, im lặng một lát rồi nắm tay cô dẫn đi về một hướng khác.

Chu Uẩn nhìn bóng lưng anh, chịu ảnh hưởng từ anh, tâm trạng cô bỗng nhiên chùng xuống, giống như phía trước đang chờ đợi cô là một chuyện lớn khó mà chống đỡ.

Căn phòng nằm ở gian cuối cùng của tầng trên cùng. Cuối hành lang, chỉ có cửa kính của căn phòng này là được che bởi một lớp rèm dày đặc, người đi qua không thể nhìn rõ tình hình bên trong.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Văn Chú gõ nhẹ hai cái lên cửa, một lúc sau có người ra mở cửa, lộ ra khuôn mặt của một người phụ nữ trung niên.

Bà ấy nhìn thấy Văn Chú thì cười quen thuộc: “Văn tổng, sao cậu lại đến đây?”

“Tiện đường ghé qua.” Văn Chú nói nhỏ: “Ông ấy ngủ chưa?”

“Vẫn chưa, ông ấy nói muốn đọc sách một lát, lát nữa bảo tôi đẩy ông ấy ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa.” Người phụ nữ mở rộng cửa: “Cậu vào đi.”

Chu Uẩn đi theo sau Văn Chú, tầm mắt lướt qua cánh tay anh, đập vào mắt là một người đàn ông lớn tuổi, nhìn qua khoảng chừng bảy mươi đến tám mươi, tóc mai tuy đã bạc nhưng tinh thần vẫn còn khá tốt. Nghe thấy tiếng động có người vào, ông ta chậm rãi đặt cuốn sách trong tay xuống, ánh mắt từ từ rơi trên người họ.

Chu Uẩn rất ít khi thấy Văn Chú chủ động chào hỏi ai, lại nghe thấy anh gọi đối phương một tiếng “chú Đông”.

Vị chú Đông kia khẽ gật đầu, thuận tay đưa cuốn sách cho cô hộ lý vừa đi vòng từ cuối giường lên, dặn dò: “Cô ra ngoài trước đi.”

Hộ lý nhận lấy cuốn sách, mỉm cười: “Vâng, ông cứ nói chuyện, có gì thì gọi tôi.”

Người phụ nữ cầm cuốn sách đi ngang qua Văn Chú, khẽ gật đầu chào khách sáo rồi rời đi.

“Giờ này mà còn chạy tới chỗ tôi, thật sự nghĩ tôi bệnh rồi nên không phân biệt được lời thật hay giả sao?”

“Không nghĩ là có thể qua mặt được chú.” Văn Chú đi thẳng vào: “Hôm nay tiện thể giới thiệu một người cho chú biết.”

Vì câu nói của anh, chú Đông liếc nhìn Chu Uẩn đang đứng cách đó không xa, giọng điệu mỉa mai phát ra từ mũi: “Vốn tưởng cậu không ham mê sắc đẹp, mới đó mà đã quên những lời mình từng nói rồi sao?”

Văn Chú đã quá quen, thành thục ngồi xuống mép giường, tay trái khẽ phủ lên tấm chăn mỏng màu trắng, cười như không cười nói: “Giang sơn và mỹ nhân cháu đều muốn, không chọn một trong hai.”

Chú Đông hừ lạnh: “Thằng nhãi này đừng có quá ngông cuồng, người làm việc lớn kỵ nhất là tâm cao khí ngạo, trước mắt là thời điểm then chốt, đừng vì một người phụ nữ mà hủy hoại tất cả những gì mình vất vả trù tính.”

Chu Uẩn nghe rất kỹ, sau khi vào phòng cô đều chú ý đến ánh mắt và lời nói của họ. Người trên giường bệnh không hài lòng với sự xuất hiện của cô, trong lời nói đều nghe ra sự châm chọc, nhưng thông qua cuộc trò chuyện của họ có thể xác định một việc: Người đàn ông có vẻ ốm yếu này có quan hệ không tầm thường với Văn Chú, thậm chí có thể biết tất cả kế hoạch của anh.

Văn Chú cúi đầu cười khẽ: “Cháu không tranh cãi với chú, nhưng chú cũng không thể trước mặt cháu mà bắt bẻ cô ấy. Người cháu thích chính là người tốt nhất, huống hồ…”

Chú Đông nhíu mày, dường như đang đợi anh nói hết câu.

“Phải nghĩ trăm phương ngàn kế mới theo đuổi được đấy, chú đừng có làm hỏng chuyện của cháu.”

“Cái thằng này…”

Chú Đông rốt cuộc không nói gì nữa, cục tức kia không xả ra cũng không được, nghẹn đến khó chịu. Khóe mắt liếc thấy bóng dáng đang đứng kia liền như tìm được chỗ trút giận, giơ tay ra hiệu cho Chu Uẩn đứng lại gần giường bệnh.

Cô cũng coi như biết điều, dừng lại cách giường một bước, đủ để nhìn rõ dung mạo người đàn ông trên giường, ngay cả nếp nhăn trên da cũng thấy rõ. Do khoảng cách lúc trước gây ra sự nhầm lẫn, Chu Uẩn tưởng đối phương khoảng bảy tám mươi tuổi, lại gần mới phát hiện ông ta không già đến thế, xét về độ săn chắc của da thì trẻ hơn so với tuổi cô ước lượng, chỉ là do mái tóc bạc nên khiến người ta có phán đoán sai về thị giác.

May mà cô không có thói quen nhiều lời, khi nghe Văn Chú gọi là chú Đông, cô đã nên nghĩ tới nếu người ta thực sự lớn tuổi như vậy, kiểu gì cũng không nên gọi là chú.

“Đứng xa thế làm gì? Tôi có ăn thịt người đâu.”

Chu Uẩn tiến lên một bước: “Cháu sợ đứng gần quá chú lại có cớ khác để nói.”

Câu này coi như chặn họng, khiến việc bắt bẻ khoảng cách dừng lại ở đây.

Chú Đông đánh giá cô một lượt, chẳng dính dáng gì đến hai chữ khách sáo, liền mỉa mai ngay trước mặt: “Mồm mép lanh lợi, ở nhà chắc là thiên kim tiểu thư đến tay chân cũng không muốn động đậy nhỉ?”

Chu Uẩn hít sâu một hơi: “Không phải thiên kim đại tiểu thư, nhưng ước mơ của cháu là gả cho Văn Chú để trở thành phú bà, điều này chẳng phải tốt hơn làm thiên kim tiểu thư sao?”

Chú Đông sững sờ, không ngờ cô lại làm mất mặt ông ta như vậy, bàn tay đặt trên chăn mỏng đập mạnh một cái, nghiêm giọng chất vấn: “Nói chuyện với trưởng bối như thế đấy hả? Bố mẹ cô dạy cô như vậy sao?”

Chu Uẩn chợt ngước mắt, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

Văn Chú kịp thời nắm lấy tay cô kéo về phía mình, che chở: “Chú Đông, vừa phải thôi, cháu đưa cô ấy đến đây không phải để chú kén cá chọn canh. Cô ấy là người rất quan trọng trong kế hoạch này, hơn nữa đừng có động một chút là hỏi thăm bố mẹ người khác, cho dù chú không có ác ý.”

Chú Đông chưa từng thấy Văn Chú căng thẳng như thế bao giờ, nhưng nội dung nghe được quan trọng hơn, khiến ông ta không rảnh lo đến mâu thuẫn vừa rồi, nói thẳng: “Nghe nói Văn Hoằng và Chu Bá Sầm hợp tác rồi?”

“Vâng, tại khách sạn Long Thần, trước mặt mọi người tuyên bố Thịnh Hoằng sắp tới sẽ có kế hoạch hợp tác với Thạc Đằng.” Khóe môi Văn Chú khẽ nhếch: “Nhân lúc cháu còn tại vị, muốn hành hạ cháu đây mà.”

“Hành hạ cậu là tất nhiên, sợ là sợ sau lưng sự hành hạ đó là những chuyện tàn nhẫn hơn, âm độc hơn cả những gì chúng ta nghĩ tới.” Chú Đông thở dài một tiếng: “Cậu bây giờ tương đương với việc đứng ngoài ánh sáng, vạn sự đều phải cẩn thận. Chỗ tôi cậu không cần lo, không có việc gì thì đừng qua đây nữa.”

“Chính vì bây giờ cháu đang ở ngoài sáng, có thể bị ám toán bất cứ lúc nào, nên đến chỗ chú mới có thể hiểu rõ hơn việc mình cần làm.” Văn Chú tém lại góc chăn cho ông ta: “Chú Đông, thời gian không đợi người, cũng đến lúc buông tay đánh cược một lần rồi.”

“Đánh cược thế nào?” Giọng chú Đông trầm xuống: “Tâm quá vội ắt hỏng việc, huống hồ kế hoạch kia một khi thực hiện, chúng ta nhiều nhất chỉ nắm chắc năm mươi phần trăm, ngộ nhỡ thua, chẳng phải là dâng không cái ghế cho bọn họ sao?”

“Sẽ không thua.” Văn Chú nắm chặt tay Chu Uẩn, quay đầu nhìn khuôn mặt bình tĩnh của cô: “Có cô ấy.”

“Cô ta?” Mày chú Đông đang giãn ra lại nhíu chặt: “Cô ta có thể làm gì? Đặt hy vọng vào người khác là ngu xuẩn nhất.”

Căn phòng bệnh vì một câu nói của ông ta mà bỗng trở nên gượng gạo. Văn Chú rời khỏi giường bệnh, đứng sóng vai với Chu Uẩn, nhìn chú Đông nhất thời không nói gì. Không phải anh không muốn ra mặt thay Chu Uẩn, mà là A Uẩn của anh không cần phải lấy được lòng tin của người khác, anh tin là đủ rồi, nói nhiều với người ngoài cũng chỉ tốn nước bọt, có thời gian đó thà đi tận hưởng thế giới hai người còn hơn.

“Đi thôi.” Văn Chú dắt tay Chu Uẩn chuẩn bị rời đi.

“Khoan đã.” Cô nắm ngược lại tay anh: “Có thể để em nói chuyện riêng với ông ấy không?”

Văn Chú nhướng mày nhìn cô, dường như đang hỏi “Em chắc chứ?”.

Chu Uẩn khẽ nhắm mắt một cái.

Anh buông tay, trước khi đi còn trao đổi ánh mắt với người trên giường bệnh, một người cảnh cáo, người kia quay đầu đi giả vờ không thấy.

Đợi Văn Chú đóng cửa phòng lại, Chu Uẩn chậm rãi mở miệng: “Nếu cháu đoán không sai, chú hẳn là nhân vật đứng thứ hai của Thịnh Hoằng năm xưa, Du lão tiên sinh Sóc Đông phải không?”

Ánh mắt người trên giường bệnh bỗng chốc trở nên sắc bén, giống như chim ưng khóa chặt con mồi. Ông ta nhìn chằm chằm cô, giọng nói lộ ra vẻ lạnh lùng: “Thời buổi này nói sai một câu không giống như ngày xưa cười ha hả là cho qua được đâu.”

“Hôm nay Văn Chú đưa cháu đến đây có nhắc tới chuyện cũ, với tuổi tác của anh ấy mà có thể biết chi tiết đến vậy, trừ phi phía sau có một người trong cuộc kể lại từng câu từng chữ cho anh ấy từ những thứ nhỏ nhặt chi tiết nhất cho đến chuyện lớn như điểm yếu của ba nhà Văn – Chu – Khương, không phải là thứ anh ấy có thể tìm hiểu rõ trong thời gian ngắn. Có thể hiểu thấu đáo ba gia tộc lớn như vậy, chỉ có thân phận của Du lão tiền bối là phù hợp nhất..”

Ông ta tỏ vẻ không quan tâm đến suy đoán của cô: “Dựa vào vài ba câu của cô mà có thể gán cho tôi thân phận của một kẻ đã vào tù, cô tưởng đây là chỗ dựng rạp hát kịch chắc?”

“Nếu như Du lão tiên sinh chưa hề vào tù thì sao?” Chu Uẩn tự nhiên kéo một chiếc ghế đến bên giường ngồi xuống: “Ông cụ Văn để Văn Chú tiếp quản Thịnh Hoằng, cửa ải đầu tiên đưa ra chính là tống Du lão tiên sinh vào tù. Nếu tất cả chỉ là bề nổi, thì có một số việc sẽ trở nên hợp lý.”

“Ồ?” Chú Đông hừ cười: “Tôi lại muốn nghe xem cô có thể phân tích ra bao nhiêu chuyện kỳ quái.”

“Cháu nghĩ sở dĩ ông cụ Văn để Văn Chú giải quyết Du lão tiên sinh, chẳng qua là vì hai điểm: công cao chấn chủ* và tiểu thí ngưu đao*. Năm xưa tiếng nói của Du Sóc Đông tại Thịnh Hoằng bao gồm cả năng lực đều có khả năng thay thế Văn Trọng. Ông cụ Văn vì con trai, vì cháu trai, càng vì nhà họ Văn, tuyệt đối không thể để Du Sóc Đông đe dọa đến địa vị của nhà họ Văn tại Thịnh Hoằng, đây là điều thứ nhất.”

Công cao chấn chủ*: Công lao quá lớn lấn át người đứng đầu

Tiểu thí ngưu đao*: Thử chút tài mọn

“Còn điều thứ hai, đồ đệ nuôi dưỡng bao năm đã đến lúc thả ra xem năng lực thế nào. Nếu Văn Chú có thể hạ bệ Du Sóc Đông, Văn Hoằng chính là dùng cái giá nhỏ nhất để đổi lấy lợi ích tốt nhất cho mình. Nếu không hạ bệ được Du Sóc Đông, thì một tên nhóc mới ra đời vừa tiếp quản Thịnh Hoằng, năng lực không đủ, thực sự không gánh vác nổi trọng trách, Văn Hoằng sẽ tiếp tục quản lý công ty dưới hình thức Thái thượng hoàng, trấn áp khả năng phản đòn của Du Sóc Đông.”

“Cho dù là trường hợp nào, người hưởng lợi cuối cùng chắc chắn là Văn Hoằng, mà điểm quan trọng nhất chính là khiến Văn Chú và Du Sóc Đông từ đó chia rẽ, không còn khả năng hợp tác, Văn Hoằng cũng không cần đề phòng việc Văn Chú sẽ liên thủ với cổ đông lớn thứ hai của Thịnh Hoằng để uy h**p ông ta.”

Chu Uẩn mím môi: “Du lão tiên sinh, cháu nói có đúng không?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...