Chương 125: Mọi bí ẩn vào giờ khắc này cuối cùng cũng dần sáng tỏ
Chu Uẩn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi môi đỏ mọng khẽ run lên tố cáo nỗi khổ sở khi phải nhịn cười của cô. Cô ép mình mím chặt môi quay lại nhìn anh, nhưng trong tầm mắt hễ xuất hiện khuôn mặt anh và chiếc cà vạt kia, cô lại không nhịn được, cuối cùng phì cười ngay trước mặt anh.
Văn Chú bỏ chiếc cà vạt trong tay vào lại hộp, liếc xéo cô: “Muốn ăn gì?”
Cô mím môi, suy nghĩ một lát: “Đơn giản thôi, em sợ ở bên ngoài lâu quá Chu Vực sẽ phát hiện.”
“Em tưởng anh ta bây giờ không phát hiện chắc?” Văn Chú chỉnh lại lưng ghế, ngả người ra sau, toát lên vẻ lười biếng nhàn nhã.
“Quách Doanh chắc chắn sẽ nói với anh ta chuyện em cố tình cắt đuôi cô ta.” Chu Uẩn thẳng thắn nói “Nhưng sau đó em có thể nói mình không thích bị người khác bám theo, một mình lẻn ra ngoài đi dạo, Chu Vực sẽ không nghi ngờ quá nhiều.”
Văn Chú không cho là vậy, dựa vào ghế nhắm mắt giả vờ ngủ, miệng lại không buông tha: “Anh ta bây giờ rảnh đâu mà quản em, tìm Chu Bá Sầm tính sổ đủ để anh ta bận rồi.”
Chu Uẩn nhớ lại lúc nói với Chu Vực về chuyện du thuyền nổ tung, bao gồm cả việc Chu Bá Sầm tìm Tào Kim Chính lấy mạng cô, biểu hiện của Chu Vực quả thực không nhìn ra manh mối, càng giống như sự kinh ngạc muộn màng, đôi mắt kia khi nhìn cô mang theo vài phần khó xử, trong im lặng tự trách mình không bảo vệ được cô. Nếu những biểu lộ cảm xúc đó là giả, thì diễn xuất của Chu Vực quả thực quá tốt rồi.
“Anh tin Chu Vực không biết chuyện sao?” Chu Uẩn mím môi “Liệu có phải là diễn trò cho chúng ta xem không?”
“Lúc đầu em xảy ra chuyện, Chu Vực chưa từng ra mặt, ban đầu anh cũng tưởng anh ta là người biết chuyện. Nhưng em nói nghe thấy cuộc trò chuyện của Tào Kim Chính và Đổng Kim Dương, anh đã suy nghĩ lại, nghiêng về khả năng Chu Vực thực sự không biết chuyện.”
Chu Uẩn khẽ gật đầu: “Căn cứ vào đâu?”
“Bề ngoài thì Chu Vực là người biết chuyện, cho nên nghe tin em xảy ra chuyện mới không có chút phản ứng nào, cả nhà họ Chu đều im ắng. Nhưng theo tin tức người của anh có được, Chu Vực vẫn luôn sắp xếp người bí mật tìm kiếm tung tích của em, nếu anh ta biết chuyện thì hà tất phải làm điều thừa thãi?” Văn Chú từ từ mở mắt, hơi quay đầu nhìn cô, “Khả năng cực lớn chính là anh ta hoàn toàn không biết những việc Chu Bá Sầm lén lút làm.”
Chu Uẩn nghe anh phân tích từng câu từng chữ, trong lòng lại nặng nề khó hiểu, cúi đầu khẽ xoa ngón tay: “Tại sao Chu Bá Sầm nhất định phải dồn em vào chỗ chết? Điểm em nghĩ không thông là ông ấy rõ ràng có thể ra tay với em ngay sau khi bố em qua đời, tại sao phải nuôi em lớn đến bây giờ mới ra tay?”
“Lúc đó ra tay với em mới là đầu sóng ngọn gió.” Văn Chú phát hiện sắc mặt cô không tốt, đưa tay nắm lấy bàn tay phải hơi lạnh của cô “BỐ em gặp chuyện, Thạc Đằng lúc đó cũng đối mặt với hai cuộc khủng hoảng lớn, cuộc khủng hoảng thứ nhất là việc bố em và các nhân viên cốt cán từ chức, cuộc khủng hoảng thứ hai chính là Chu Tư Tình. Chu Bá Sầm sợ hình tượng bị tổn hại, mới nghĩ ra kế một mũi tên trúng hai đích.”
Kế một mũi tên trúng hai đích đó đánh đổi bằng sự ra đi của hai mạng người. Chu Tư Tình thắng ở chỗ là con ruột của Chu Bá Sầm mới thoát chết, nhưng bố cô Thẩm Nghị Dương lại chết đuối dưới nước biển, trong khoảng thời gian giãy giụa đó, nỗi sợ hãi và sự trói buộc không thể thoát ra giống như sợi xích trong tay tử thần siết chặt lấy cổ, không thể vùng vẫy, chỉ còn lại sự sụp đổ chờ chết.
Chu Uẩn không biết mình lấy dũng khí ở đâu để có thể tiếp lời Văn Chú, giống như người dẫn chương trình đã thoát ra khỏi kịch bản, đọc lời thoại một cách vô cảm: “Ông ấy muốn giải quyết đứa con gái này trước khi chuyện của Chu Tư Tình bị người ta đưa tin, sở dĩ nhận nuôi em cũng là do tình thế lúc đó bắt buộc, dùng danh tiếng tốt để triệt tiêu ảnh hưởng do việc đưa tin về sự kiện Chu Tư Tình mang lại, xây dựng hình tượng người bố tốt, người lãnh đạo tốt trong lòng công chúng. Phải xây dựng hình tượng tích cực trước khi chuyện của Chu Tư Tình bị đưa tin mới có thể giảm thiểu tổn thương do tin tức tiêu cực mang lại xuống mức thấp nhất, cuối cùng dùng lý do đưa tin sai sự thật để kết thúc.”
Văn Chú không trả lời cô, mà đưa cho cô một tập hồ sơ bằng giấy kraft: “Xem đi.”
Chu Uẩn nhận lấy tập hồ sơ, cầm trong tay không mở ra ngay, nhìn Văn Chú một cái. Anh rất bình tĩnh, trong ánh mắt không có bất kỳ cảm xúc nào, ánh mắt không gợn sóng ngược lại khiến sự bất an trong lòng cô dần dần lan rộng, cho đến khi sự tò mò trong lòng trào dâng, cô dứt khoát và nhanh chóng tháo sợi dây nhỏ màu trắng trên tập hồ sơ, rút ra từ bên trong một tờ báo đã có dấu vết thời gian.
“Đây đều là những bài báo liên quan đến Thạc Đằng và bố em năm đó.” Văn Chú không nói nhiều, chỉ nói một câu này rồi chìm vào im lặng. Anh biết rất rõ lúc này Chu Uẩn cần thời gian để tiêu hóa từng chuyện cũ, chẳng khác nào bày cái chết của bố cô ra trước mắt một lần nữa, khơi dậy sự thật chỉ có nước mắt và đau khổ đó.
Tổng cộng bốn tờ báo, đều là những tờ báo chủ lực của Túc Nguyên lúc bấy giờ. Bài báo liên quan đến chuyện năm đó, cái chết của Thẩm Nghị Dương không chiếm trang nhất, mà tin tức Chu Bá Sầm mất con gái xuất hiện đầu tiên, sau đó là tin tức Chu Bá Sầm nhận nuôi con gái của Thẩm Nghị Dương liên tục chiếm trang nhất các báo lớn trong mấy ngày liền.
Chu Uẩn tiếp tục lật xem về sau, không còn là nội dung do các tòa soạn báo chủ lực đưa tin nữa mà là những tin tức bát quái do một số tòa soạn báo giải trí dần biến mất trên thị trường đưa tin.
Tiêu đề “Chu Bá Sầm ngoại tình”, “Quan hệ với thư ký không bình thường” chiếm trọn tờ báo, thời gian chỉ cách thời gian báo chủ lực đưa tin vài ngày, nhưng tờ báo này không gây ra chấn động quá lớn.
Chu Uẩn lật tìm về sau, quả nhiên tìm thấy trong một tờ báo một bài viết về việc người đưa tin tiêu cực về Chu Bá Sầm bị kiện. Trên báo còn có ảnh của người bị kiện lúc đó, là một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi, đeo kính, bối cảnh bức ảnh có lẽ là ông ta vừa từ tòa án đi ra, bị rất nhiều phương tiện truyền thông vây chặn, micro gần như dí sát vào mặt ông ta.
Người đàn ông cụ thể đã nói gì đã không còn cách nào kiểm chứng, chỉ có thể thông qua một câu đưa tin ngắn gọn trên báo biết được ông ta muốn đấu tranh với Chu Bá Sầm đến cùng, thời gian mở phiên tòa là hai tuần sau khi báo đưa tin, ông ta thậm chí còn nói mình có đầy đủ bằng chứng có thể chứng minh việc Chu Bá Sầm ngoại tình là sự thật.
Chu Uẩn lật tìm về sau, nhưng không thấy bài báo về phiên tòa và kết quả sau đó, cô cầm tờ báo nghi hoặc nhìn Văn Chú: “Hết rồi sao?”
“Ông ta đưa vợ con đi chơi ở bờ biển trước khi phiên tòa diễn ra, xảy ra tai nạn.” Văn Chú biết cô muốn hỏi gì, chủ động nói cho cô biết kết quả trước khi cô mở miệng “Chết đuối trong nước biển.”
Chết đuối…
Sợi dây trong não Chu Uẩn “phựt” một cái bị người ta dùng sức kéo đứt, thái dương đau nhức, giây tiếp theo cô th* d*c, cố gắng ép mình chấp nhận tin tức vừa nghe được.
Văn Chú mở nắp chai nước đã chuẩn bị sẵn từ sớm đưa cho cô: “Cách chết giống hệt bố em, chỉ là người ra tay không phải là Võ Hữu Thuyên, mà là Khương Nghiêm Bân.”
Chu Uẩn kinh ngạc nhìn anh, trạng thái vừa mới dịu đi một chút lại bị bóp nghẹt cổ họng, không nói được lời nào. Chưa từng nghĩ tới, những uẩn khúc trong chuyện này lại nhiều như vậy, vậy mà còn dính líu đến Khương Nghiêm Bân đã qua đời. Chu Uẩn nhíu chặt mày, giống như một vòng tròn quái dị kéo tất cả mọi người ở Túc Nguyên vào với nhau, ai cũng đừng hòng giữ mình trong sạch.
Mỗi lần cô tưởng rằng mình đã tìm ra chân tướng, giây tiếp theo lại cho cô biết, đây chỉ là mở ra cánh cửa sổ đầu tiên của chân tướng, vẫn chưa tìm thấy cánh cửa chính, cô cần phải không ngừng đi về phía trước, tìm kiếm cánh cửa đó trong sương mù, mà cánh cửa đó sẽ không phát ra bất kỳ âm thanh nào, lặng lẽ đứng đó đợi người ta phát hiện, xung quanh sương trắng mênh mông, mọi thứ đều ẩn trong màn sương mỏng màu xám trắng, vật gì cũng không nhìn rõ.
Chu Uẩn bây giờ đang đứng trong sương mù dày đặc, bốn phía là màn sương hạn chế tầm nhìn của con người, đừng nói đến cánh cửa chân tướng, ngay cả cửa sổ cô cũng là do đánh bậy đánh bạ mà tìm được.
Chu Uẩn im lặng hồi lâu, cố gắng tìm lại giọng nói của mình: “Anh rốt cuộc biết được bao nhiêu?”
Văn Chú nhìn cô, khóe môi hơi nhếch lên, ứng đối tự nhiên: “Toàn bộ.”
Cô mấp máy môi, lại không biết nên hỏi tiếp thế nào, rốt cuộc cô phải hỏi sao mới hỏi được đáp án mình muốn? Hay là không quan tâm tại sao Văn Chú biết chân tướng, chỉ coi trọng kết quả cuối cùng là bọn họ thắng?
Chu Uẩn thẫn thờ lắc đầu, cái đầu vốn đang rối như tơ vò giờ càng thêm mụ mẫm, tất cả mọi người, mọi chuyện, đều không thể nào sắp xếp rõ ràng được.
Văn Chú nắm lấy tay cô, hồi lâu không nói gì thêm. Anh cứ nắm tay cô như vậy cho đến khi xe dừng lại.
Tài xế ôn tồn nhắc nhở: “Văn tổng, đến nơi rồi.”
Chu Uẩn mới quay đầu nhìn tất cả cảnh vật có thể thấy ngoài cửa sổ xe, lại phát hiện nơi này địa thế hẻo lánh, cửa sổ xe chỉ hạ xuống một phần ba liền có thể cảm nhận rõ ràng, cây xanh xung quanh được cắt tỉa rất tốt, không giống như nơi hoang dã.
Văn Chú khẽ nhéo lòng bàn tay cô: “Đi thôi, đưa em đi gặp một người.”
Dáng vẻ thần bí khơi dậy lòng hiếu kỳ của Chu Uẩn. Xuống xe mới nhìn rõ tấm bia đá cách đó không xa, ba chữ “Viện điều dưỡng” đập vào mắt Chu Uẩn đầu tiên.
Cô lẳng lặng đi theo sau Văn Chú. Sau khi xuống xe có thể cảm nhận rõ ràng sự u ám bao quanh người Văn Chú, tuy không khiến cô cảm thấy ngột ngạt, nhưng sự lo lắng dành cho anh cứ từng chút một leo kín cả trái tim.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Viện điều dưỡng thường là nơi dành cho người lớn tuổi, phản ứng đầu tiên của Chu Uẩn là Văn Chú đưa cô đến gặp Thẩm Trác Doanh, dù sao bà ấy cũng bị bệnh, Ôn Thanh Dữ lại gọi điện đến thông báo cho Văn Chú về bệnh tình của Thẩm Trác Doanh, thời gian không còn nhiều, có lẽ là muốn qua xem thử.
Rất nhanh, suy nghĩ của Chu Uẩn hoàn toàn sụp đổ khi đến phòng 301. Trong phòng bày đầy đồ dùng cho trẻ sơ sinh, ngay cả giường ngủ cũng đổi thành giường có thanh chắn bốn phía dành cho trẻ sơ sinh, lúc này đứa trẻ nhỏ xíu đang đắp chăn chìm trong giấc ngủ. Sự xuất hiện của bọn họ không làm nó thức giấc.
Chu Uẩn nắm chặt tay Văn Chú, thông qua thông tin ánh mắt anh truyền tải đã cho cô đáp án về câu hỏi sắp thốt ra khỏi miệng.
Đó không phải là ai khác.
Là con gái của Trình Tuyết Quân.
Cũng là người thân duy nhất của Chu Uẩn, em gái cô.
Không thể miêu tả cụ thể tâm trạng lúc này, tâm trí Chu Uẩn đã bay đến trên người đứa trẻ, cô buông tay Văn Chú ra, nhẹ bước chân từ từ đến gần giường thanh chắn.
Khi đôi mắt nhìn rõ ràng đứa trẻ đang nhắm nghiền mắt, Chu Uẩn mới hiểu quan hệ huyết thống là trường hợp đặc biệt vượt qua mọi phạm trù lý tính trên thế giới này.
Chỉ một cái nhìn, cả người cô liền trở nên mềm mại. Cô cẩn thận từng li từng tí đưa tay ra, chỉ dám dùng phần thịt ở đầu ngón trỏ nhẹ nhàng chạm vào bàn tay nhỏ bé mềm mại của đứa trẻ. Rõ ràng động tác rất nhẹ, nhưng khoang mũi lại tràn ngập mùi sữa bột thoang thoảng.
Chu Uẩn quay lại nở nụ cười với anh, chỉ chỉ ra cửa, ra hiệu anh mình có lời muốn nói.
Văn Chú rời khỏi phòng trước, Chu Uẩn đứng bên giường nhìn thêm một lúc, mới phát hiện cô nhóc gầy yếu hơn những đứa trẻ cùng trang lứa, theo lý mà nói, những đứa trẻ tầm tuổi này là lúc bụ bẫm nhất, nhưng cằm của nhóc con này lại nhọn hoắt. Tuy má cũng có chút thịt nhưng nhìn thoáng qua vẫn có thể nhận ra đứa trẻ này phát triển không được tốt.
Chu Uẩn vừa nghĩ đến việc trước đây nó từng được nuôi dưỡng một thời gian trong tay người đàn bà ác độc kia, còn có thể giữ được một mạng đã là may mắn lắm rồi, đã đón về rồi, cô nhất định sẽ bảo vệ tốt, chăm sóc tốt cho nó.
Chu Uẩn nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi phòng, mở cửa nhìn thấy bóng lưng Văn Chú ở cuối hành lang, động tác cực nhẹ đóng cửa phòng đi về phía bóng lưng đó.
Sau khi đến gần, cô chủ động qua khoác lấy cánh tay rắn chắc của anh, nói khẽ: “Cảm ơn anh.”
Văn Chú nhìn khu vườn nhỏ phía trước, khàn giọng nói: “Nó có em liều mạng vì nó, đây là chuyện may mắn nhất.”
Tâm trạng anh không tốt lắm, Chu Uẩn từ sớm đã cảm nhận được, lúc này không có người ngoài, cô dứt khoát nói thẳng: “Có lẽ em không thể giúp anh giải quyết sự việc, nhưng có thể san sẻ một chút giúp anh, anh có muốn nói không? Em rất sẵn lòng nghe.”
Văn Chú cụp mắt xuống, môi mỏng nhếch lên nụ cười chế giễu: “Chu Vực chắc đã nói cho em biết thân phận của anh rồi chứ?”
Những lời trong ký ức trong nháy mắt bị gợi lên bởi câu hỏi của anh. Về chuyện Chu Vực nói anh mới là đứa con riêng thực sự, Chu Uẩn không thể không thừa nhận lần đầu tiên nghe thấy quả thực đã có thoáng chốc kinh ngạc và luống cuống, chuyện này giống như rõ ràng đêm trước bạn xem xổ số công bố giải thưởng trên tivi, bạn trúng hết, kết quả ngày hôm sau thông báo những con số trúng thưởng đó đều là do đêm đó bạn nằm mơ mà thấy.
“Anh ta nói đúng cũng nói không đúng.” Văn Chú tự mình nhắc lại chuyện cũ “Nói chính xác thì anh không phải người nhà họ Văn, thậm chí không có chút quan hệ huyết thống nào với nhà họ Văn. Văn Hoằng sẽ không thực sự nói cho nhà họ Chu biết thân phận của anh, làm vậy chẳng khác nào dâng điểm yếu vào tay người khác. Huống hồ anh chỉ là con chó săn được Văn Hoằng dùng để dọn đường cho đứa cháu trai thực sự kia tiếp quản Thịnh Hoằng, thay anh ta quét sạch mọi chướng ngại, mà cửa ải đầu tiên Văn Hoằng thử thách anh chính là tống Du Sóc Đông vào tù.”
Giờ khắc này, không phải con số trúng thưởng là do nằm mơ, những gì nghe thấy trước mắt, chẳng khác nào tờ vé số trong tay bị người ta xé nát ngay trước mặt, mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức Chu Uẩn quên mất việc truy cứu người xé vé số, đờ đẫn đứng tại chỗ tự mình tiêu hóa tin tức chấn động vừa nghe được.
“Anh thực sự là con của Thẩm Trác Doanh, nhưng không phải con của Thẩm Trác Doanh và Văn Trọng.” Văn Chú hít sâu, cố gắng đẩy luồng khí u uất đè nén trong lòng ra ngoài theo hơi thở “Năm đó mẹ anh là Thẩm Trác Doanh vì áp lực gia tộc buộc phải kết hôn với Văn Trọng, kết hôn chưa đầy một tháng bà phát hiện ra sự thật mình mang thai, một mình đến bệnh viện lại bị phóng viên chụp được. Chuyện này hoàn toàn vỡ lở, Văn Hoằng để giữ gìn hình tượng tốt đẹp duy trì bấy lâu nay của nhà họ Văn, đồng ý cho bà sinh đứa bé ra. Lúc đó mẹ anh ngạc nhiên khi thấy Văn Hoằng dễ nói chuyện như vậy, sau này mới biết đó là vì người phụ nữ bên cạnh Văn Trọng cũng mang thai. Em cảm thấy Văn Hoằng sẽ để một đứa cháu trai trên danh nghĩa không có chút quan hệ huyết thống nào như anh chiếm lấy thân phận cháu đích tôn sao?”
Chu Uẩn khẽ nhíu mày: “Nhưng những năm này anh đúng là Văn tổng của Thịnh Hoằng, ông cụ Văn cũng đâu có động thủ phải không?”
“Nhưng ông ta đã phát hiện ra anh không chỉ biết cúi đầu nghe lệnh, tỷ lệ ủng hộ ông ta ở Thịnh Hoằng đang giảm dần qua từng năm. Những kẻ thuộc phe cánh cũ ủng hộ ông ta hiểu rõ đạo lý ‘người đi trà lạnh’ hơn bất kỳ ai. Ai có thể mang lại lợi ích lớn nhất cho họ, họ sẽ ủng hộ người đó.” Văn Chú nghiêng người dựa vào cửa sổ, nhìn khuôn mặt thanh tú của cô, lần đầu tiên bộc lộ dã tâm chưa từng có trước mặt cô.
“Anh cũng từng nghĩ chỉ cần Văn Hoằng đối xử bình đẳng, cái gọi là huyết thống cũng có thể bỏ qua không tính toán, đáng tiếc cuộc nói chuyện của ông ta và Hạ Mẫn anh nghe rất rõ, bọn họ bồi dưỡng anh, coi trọng năng lực của anh, đợi con của Tần Dung trở về thuận lý thành chương kế thừa tất cả của Thịnh Hoằng, còn anh đến lúc đó sẽ bị tống ra nước ngoài với danh nghĩa khác, cả đời cũng đừng hòng đặt chân lên mảnh đất Túc Nguyên này nữa.”
“Bọn họ đã bất nhân, anh cũng không cần thiết phải nương tay nữa đúng không?” Văn Chú hơi giơ tay vén lọn tóc mai của cô ra sau tai, đầu ngón tay man mát chạm nhẹ vào d** tai tròn trịa của cô, giống như đang nghịch món đồ chơi yêu thích không buông tay, nhưng trong ánh mắt lại không có mảy may thương xót, chỉ có khát vọng đối với quyền lực và chiến thắng.
“Năm đó ba nhà Văn, Chu, Khương bắt tay lấy miếng đất ở Thành Nam, để nuốt trọn miếng thịt béo bở đó không lọt vào tay người khác, thì phải có người ra mặt, mà Khương Nghiêm Bân để nhân cơ hội này tạo quan hệ với hai nhà Văn Chu, kéo gần khoảng cách nên đã chủ động xin đi, dùng danh nghĩa Hào Lợi tiến hành quy trình đấu giá miếng đất Thành Nam, hai nhà Văn Chu rút lui, Hào Lợi có khả năng thắng lớn nhất, miếng đất Thành Nam tự nhiên rơi vào túi Hào Lợi.”
“Ba nhà hợp tác làm việc, Khương Nghiêm Bân với tư cách là nhà phát triển trên danh nghĩa, rất nhiều việc cần người của ông ta chạy đôn chạy đáo, nhưng người dưới tay ông ta làm việc không biết nặng nhẹ, thủ tục chưa đâu vào đâu, tự ý dùng vũ lực khiến hai người chết ba người bị thương.”
“Khương Nghiêm Bân sợ người nhà nạn nhân làm loạn, cầu cứu hai nhà Văn Chu, cuối cùng Văn Hoằng và Chu Bá Sầm thay ông ta ém nhẹm chuyện này xuống, nhưng hai nhà Văn Chu cũng vì thế mà rút khỏi dự án hợp tác phát triển, lựa chọn giữ mình.”
“Từ đó quan hệ ba nhà đi về ba hướng, gần như không qua lại nữa, cho đến khi em khiến Khương Nghiêm Bân thân bại danh liệt, ba nhà mới có liên hệ trở lại.” Văn Chú khẽ v**t v* má cô “Em đúng là ngôi sao may mắn của anh, vì em, anh mới có cơ hội một mẻ tóm gọn bọn họ.”
Chu Uẩn chỉ thấy sống lưng lạnh toát, hồi lâu mới hỏi được một câu: “Bản thân miếng đất Thành Nam là do Hào Lợi làm chủ, hai nhà Văn Chu cho dù sợ bị liên lụy thì sớm rút tay là được, hà tất phải thay Khương Nghiêm Bân ém nhẹm chuyện lớn như vậy? Trừ khi Khương Nghiêm Bân nắm giữ điểm yếu của hai nhà Văn Chu.”
Anh bật cười: “Không sai, Khương Nghiêm Bân năm đó để trèo cao bám lấy nhà họ Chu, đã chủ động thay Chu Bá Sầm giải quyết ông chủ tòa soạn báo kia. Còn về nhà họ Văn, thì là vì ông ta lén lút thay Văn Hoằng đưa đứa cháu trai thực sự của nhà họ Văn đi, cũng chính là hai mẹ con Tần Dung. Lúc đó vì Văn Trọng lén lút gặp mặt Tần Dung, dẫn đến việc hai người đến bệnh viện bị chụp ảnh, để gây ra sóng gió, Văn Hoằng mới dùng đến Khương Nghiêm Bân, đây là hành động bất đắc dĩ.”
Mọi bí ẩn vào giờ khắc này cuối cùng cũng dần sáng tỏ.
Cả khuôn mặt Chu Uẩn ủ rũ đến cực điểm, đau lòng vì nhân tính, càng đau lòng hơn vì bố chết trong tay những kẻ tiểu nhân ích kỷ tham lam này.
Cô cố nén sự khó chịu nơi cổ họng, từng câu từng chữ nói: “Cho nên cái chết của Khương Nghiêm Bân không phải tai nạn, mà là hai nhà Văn Chu hợp lực vây giết ông ta?”
Bạn thấy sao?