Chương 124: Đây chính là ba thước lụa trắng *của anh ta
“Cho cô năm triệu?” Chu Uẩn dời mắt nhìn sang chỗ khácđây là phản ứng trong vô thức sau khi nghe được lời tuyên bố ấu trĩ kia “Tôi cũng rất muốn nhìn xem năm triệu đô la Mỹ trông như thế nào, cô nói xem nếu ném tới liệu có đè chết người không?”
Hai tay buông thõng bên hông của Phó Mỹ từ từ nắm chặt thành nắm đấm, tiếp tục uy h**p với vẻ dự liệu trước mọi việc: “Nếu các người không đưa, tôi sẽ đem chuyện Văn Chú yêu cầu tôi hãm hại Chu Vực nói hết cho anh ấy biết, tôi cũng muốn xem đến lúc đó Chu Vực sẽ làm thế nào!”
“Cô biết tôi nhìn ra điều gì từ cô không?” Ánh mắt Chu Uẩn khẽ chuyển động một lần nữa rơi trên người Phó Mỹ, chỉ là lần này ánh mắt dò xét đánh giá cô ta từ đầu đến chân hai lượt “Có cái mã bề ngoài mà không có não, chẳng trách lần sau lại thê thảm hơn lần trước.”
Lời chế giễu cay độc giống như cây kim khâu đế giày, phần sắc nhọn lập tức đâm xuống, tim Phó Mỹ đau nhói, hốc mắt cay cay: “Cô thì hiểu cái gì! Ai mà chẳng muốn mình có cuộc sống tốt đẹp? Cô ra ngoài đường hỏi xem ai chưa từng mơ trúng số đổi đời sau một đêm? Dựa vào đâu mà cô đứng ở điểm cao nhất chỉ trỏ phán xét sự lựa chọn của người khác!”
Cô ta dùng sức gào lên câu cuối cùng, giọng nói khàn đặc gào đến mức Chu Uẩn phải nhíu mày: “Cô tìm tôi mở miệng là đòi năm triệu đô la Mỹ, tôi không đồng ý thì thành kẻ xấu không tôn trọng cô, không thông cảm cho cô, vậy cô có thể thông cảm cho tôi, đừng đòi năm triệu đô la Mỹ này nữa được không?”
Phó Mỹ coi như đã nhìn ra, người trước mặt mềm cứng đều không ăn, giơ tay quệt đi giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt, đôi môi đỏ mọng nhếch lên độ cong trở mặt: “Được, đã cho cô cơ hội hợp tác mà cô không cần, vậy thì đừng trách tôi hủy giao ước trước.”
Phó Mỹ không nói hai lời nhấc chân định rời đi, tay vừa đưa ra chạm vào rèm cửa, phía sau truyền đến tiếng cười ngắn ngủi cực nhẹ.
Cô ta dừng bước, quay đầu nhìn thấy Chu Uẩn vậy mà lại tìm một chiếc ghế ngồi xuống, dáng vẻ nhàn nhã không hề sợ hãi chuyện cô ta đi mách lẻo với Chu Vực.
“Chu Vực biết quan hệ giữa tôi và Văn Chú, nói chính xác hơn là anh ta tận mắt nhìn thấy tôi và Văn Chú đi ra từ biệt thự Ngọc Long.” Chu Uẩn nghiêng đầu nhìn ánh mắt kinh ngạc của cô ta, cười khẽ “Còn về việc cô nói đi mách lẻo với Chu Vực, liên quan đến chuyện Văn Chú bảo cô làm việc, cô có từng nghĩ tới, cô mới là mắt xích quan trọng nhất không? Chu Vực chỉ cần giải quyết cô, Văn Chú cho dù muốn nắm thóp anh ta cũng không có bằng chứng, anh ta việc gì phải làm điều thừa thãi tranh đấu đến sứt đầu mẻ trán với Văn Chú?”
Đèn trong phòng thay đồ hình như tiếp xúc không tốt, chập chờn lóe lên một cái. Trong khoảnh khắc Phó Mỹ chớp mắt, dường như nhìn thấy khuôn mặt đầy vết máu của mình, hơi thở như bị bóp nghẹt, cảm giác áp bức không thở nổi trong nháy mắt tràn vào tứ chi xương cốt.
Cô ta nhìn Chu Uẩn đang giữ nụ cười mỉm phía trước, hồi lâu không nói nên lời.
Chu Uẩn lại thấy rõ ràng là Phó Mỹ đã nghe lọt tai rồi, đạo lý rèn sắt khi còn nóng cô vẫn biết, mũi tiêm thứ nhất đã có hiệu quả, tự nhiên sẽ có mũi thứ hai.
“Đúng như lời cô vừa nói, muốn sống cuộc sống tốt đẹp, điều kiện tiên quyết là cô phải còn mạng để hưởng thụ, nếu ngay cả mạng cũng không giữ được, cho dù có lấy được tiền thì có tác dụng gì?” Chu Uẩn từ từ đứng dậy đi đến bên cạnh Phó Mỹ rồi dừng bước “Nhà họ Văn cũng được, nhà họ Chu cũng thế, đối với những người có tiền như bọn họ, b*p ch*t một kẻ vô danh tiểu tốt chẳng qua chỉ là chuyện trong nháy mắt. Cho dù tệ hơn nữa, nếu Tào Kim Chính muốn giải quyết cô, công việc hắn ta làm không cần tôi nói nhiều cô cũng rõ, tay chân bên dưới nhiều không đếm xuể, cô chắc chắn mình có thể sống sót đến lúc thuận lợi rời đi không?”
Những lời còn lại Chu Uẩn sẽ không nói nhiều nữa, thời gian cũng sắp đến rồi, nếu còn trì hoãn nữa e là sẽ khiến người ta chú ý, nhìn Phó Mỹ đang im lặng không nói, dường như vẫn đang đưa ra quyết định cuối cùng.
Chu Uẩn chủ động nói: “Chu Vực đưa cô về, kết cục của cô có gì khác biệt với những người phụ nữ kia không? Có khi còn không bằng bọn họ ấy chứ. Tôi cho cô mười giây cuối cùng, nếu cô nghe lời làm theo, cô sẽ không sao.”
“Cô nói nghe nhẹ nhàng lắm, bên ngoài đều là người của Chu Vực, cô cho rằng tôi có thể chạy thoát sao?”
“Vừa nãy không phải còn uy h**p đòi tiền sao?” Chu Uẩn không cho là vậy “Lấy ra cái khí thế tống tiền đó đợi đèn tắt lập tức chạy ra ngoài, đây là cơ hội duy nhất của cô.”
Phó Mỹ nhìn cô nâng cổ tay quan sát mặt đồng hồ đếm ngược cho mình, hít sâu một hơi: “Tôi tin cô một lần.”
Xác định Phó Mỹ sẽ không trở mặt, Chu Uẩn gọi điện cho Văn Chú, đồng thời thông báo cần anh tắt nguồn điện của Phong Bất Độ trong vài phút, để tranh thủ thời gian cho Phó Mỹ rời đi.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng “ừ” nhẹ trầm thấp của anh.
Điện thoại vừa cúp, chưa đến hai mươi giây, toàn bộ thiết bị chiếu sáng trong cửa hàng Phong Bất Độ đều tắt ngóm. Chu Uẩn nghe rất rõ, bên cạnh có tiếng sột soạt truyền đến, kèm theo một cơn gió lướt qua, tốc độ chạy ra ngoài của Phó Mỹ cũng khá nhanh.
Đủ ba phút sau cửa hàng mới khôi phục ánh sáng, Phó Mỹ không thấy tăm hơi, Chu Uẩn tìm một chỗ coi như tạm được, giả vờ bị người ta va mạnh rồi không cẩn thận ngã xuống đất, lại động tay gạt rơi quần áo bên cạnh xuống đất, làm như ở đây từng xảy ra chuyện không vui.
Cô vừa ngồi xuống, Chu Vực đã dẫn người đi vào, thấy cô ngã trên mặt đất, không nói hai lời qua đỡ dậy, mày nhíu rất sâu: “Sao thế này?”
Chu Uẩn giả vờ như đau khắp cả người, nức nở vài tiếng: “Vừa nãy đột nhiên mất điện, người phụ nữ kia như phát điên đẩy tôi ra, tôi đứng không vững va vào cửa phòng thay đồ, các anh có nhìn thấy cô ta không?”
Chu Vực quay đầu nhìn Lâm Tuấn Thăng một cái, anh ta không chọn cách thông báo tình hình, ngược lại nói một câu tàn nhẫn: “Cô ta có thể chạy đi đâu chứ, chỉ cần còn ở Túc Nguyên một ngày, đào sâu ba thước đất tôi cũng tìm cô ta ra.”
Chu Uẩn mượn tay anh ta thuận thế đứng dậy, nhìn ra sau lưng anh ta vài lần: “Ông chủ Tào kia đâu? Hắn ta không phải muốn mạng của tôi sao? Khó khăn lắm mới gặp mặt sao không ra tay?”
Chu Vực nghe giọng điệu trêu chọc của cô, cười giúp cô chỉnh lại mái tóc dài xõa trên vai, nhàn nhạt nói: “Chuyện của hắn ta anh sẽ xử lý, em chỉ cần ở bên cạnh anh, sẽ không có ai dám động vào em.”
“Bao gồm cả Chu Bá Sầm sao?” Chu Uẩn ngước mắt va vào ánh mắt anh ta, cô mỉm cười hỏi, giống như đơn thuần hỏi han không có mục đích gì khác.
Một câu nói rất ngắn gọn không giải thích được nhiều chuyện, nhưng lực sát thương sẽ không vì một câu nói ngắn mà giảm bớt phạm vi tổn thương. Lời của cô giống như một lưỡi dao sắc bén treo lơ lửng trên đỉnh đầu, lúc này dây thừng đã có dấu hiệu lỏng lẻo, không ngừng đung đưa trên đỉnh đầu anh ta.
“Bên phía ông ấy anh sẽ xử lý.”
“Anh sẽ bảo vệ tôi chứ?”
Chu Vực nhìn cô khẳng định: “Đương nhiên.”
“Tôi muốn tin tưởng anh lần cuối cùng, đừng giao tôi cho bố anh, đừng để ông ấy làm hại tôi nữa được không?” Lần đầu tiên trước mặt mọi người, trán Chu Uẩn tựa vào vai Chu Vực, giọng nói trầm lắng, khó giấu sự sợ hãi “Nước biển lạnh lắm, tôi thực sự không muốn trải qua một lần nữa, cảm giác ngạt thở của cái chết đến tận hôm nay tôi vẫn không có cách nào nguôi ngoai, không đếm xuể mình đã gặp bao nhiêu cơn ác mộng…”
Chu Vực chưa từng nghĩ cô gái nhìn có vẻ kiên cường, giờ phút này lại bộc lộ mặt yếu đuối trước mặt mình, từ nhỏ đến lớn cô đi theo sau lưng đều cười tươi roi rói, cho dù bị bắt nạt cũng đều nói mình không sao, không bao giờ để người nhà lo lắng.
Lần đầu tiên Chu Vực nghe thấy từ sợ hãi từ miệng cô, giống như kiên trì rất lâu nhưng không cách nào chống chọi lại sự xâm chiếm của bão táp, chỉ có thể tìm kiếm một nơi trú ẩn kiên cố để trốn tránh nguy hiểm, mà anh ta bây giờ chính là nơi trú ẩn của cô.
Chu Vực đưa tay ôm lấy vai cô kéo người vào lòng, khàn giọng đưa ra lời hứa: “Có anh ở đây, sẽ không để em xảy ra chuyện nữa.”
Thiệu Nhất Phong chính vào lúc này, đi vào không đúng lúc cắt ngang lời Chu Vực định nói tiếp, vẻ mặt hơi nghiêm trọng: “Chu tổng, có chuyện cần anh đưa ra quyết định.”
Đã dùng đến hai chữ quyết định rồi, Chu Vực cũng đoán được không phải chuyện nhỏ, anh ta buông Chu Uẩn ra, dặn dò Quách Doanh đưa Chu Uẩn đi dạo trung tâm thương mại trước.
Trước khi đi Chu Uẩn liếc nhìn Thiệu Nhất Phong một cái, anh ta đứng thẳng tắp hơn bất cứ ai, một ánh mắt cũng không dành cho cô, nhất thời cô cũng không thể xác định sự việc có liên quan đến Văn Chú hay không, khổ nỗi phía sau có camera hình người chạy bằng cơm không bao giờ hết điện đi theo, canh chừng cô không rời một bước, nếu nhìn chằm chằm Thiệu Nhất Phong nữa e là sẽ bị cô ta nhìn ra manh mối.
Đợi bọn họ đi rồi, Chu Vực khẽ hất cằm ra hiệu cho Thiệu Nhất Phong nói rõ ràng.
“Người của chúng ta đi theo sau Tào Kim Chính, thấy hắn ta đi đến quán trà Kim Thị, người của Văn Chú cũng ở đó, có điều bản thân Tào Kim Chính không gặp anh ta, ngược lại phái người tin cẩn nhất bên cạnh gặp mặt người của Văn Chú.” Thiệu Nhất Phong nói thẳng không giấu giếm, “Chu tổng, anh nói xem có phải bọn họ định bất lợi cho Thạc Đằng không?”
Chu Vực hừ lạnh: “Doanh thu của Thạc Đằng năm nào cũng tăng, Túc Nguyên chỉ lớn thế này, cậu cảm thấy một núi có thể chứa hai hổ sao? Văn Chú muốn nuốt nhà họ Chu cũng phải xem anh ta có nuốt trôi không đã, anh ta coi Thạc Đằng là công ty nhỏ ở Túc Nguyên tùy ý b*p ch*t sao? Chẳng qua là muốn nuốt nhà họ Chu để tỷ lệ ủng hộ của các cổ đông Thịnh Hoằng đối với anh ta tăng thêm chút nữa, ông cụ Văn tuy không trực tiếp ở công ty nhưng uy vọng vẫn còn, hai ông cháu bọn họ đang đấu pháp, một người muốn lôi kéo nhà họ Chu hợp tác, một người muốn nhân cơ hội này chèn ép nhà họ Chu, bất luận là loại nào, nhà họ Chu tôi đều là mấu chốt để bọn họ giành chiến thắng.”
Thiệu Nhất Phong vừa định hỏi cho rõ, Lâm Tuấn Thăng kịp thời giành lấy câu chuyện: “Chu tổng, có cần tôi đi tìm Tào Kim Chính hỏi cho rõ ràng không?”
Chu Vực chỉ vào Lâm Tuấn Thăng: “Cậu theo tôi về nhà họ Chu một chuyến, còn Nhất Phong, cậu theo dõi sát sao động tĩnh ở quán trà Kim Thị, có bất kỳ động tĩnh nào lập tức thông báo cho tôi.”
“Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ trông chừng kỹ.”
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Trong khi đó, Chu Uẩn đang đi dạo bên ngoài trung tâm thương mại dùng thẻ của Chu Vực đã mua không ít quần áo, mua xong túi lớn túi nhỏ giao hết vào tay Quách Doanh, thấy hai cánh tay cô ta treo đầy túi quần áo, tốc độ dần chậm lại, cách cô một hai bước chân.
Chu Uẩn quẹt thẻ xong nói cảm ơn với nhân viên cửa hàng, nhận lấy túi quần áo từ từ đi đến trước mặt Quách Doanh, thấy cô ta ngồi trên ghế sofa dài, thuận tay đưa cái túi đến trước mặt cô ta: “Vất vả rồi.”
Quách Doanh liếc nhìn túi quần áo gần ngay trước mắt, nhịn đến bây giờ thật sự không nhịn nổi nữa, giơ tay hất cái túi trước mặt ra, nói lời lạnh nhạt: “Cô cố ý hành hạ tôi đúng không?”
“Đúng vậy.” Chu Uẩn ném thẳng cái túi vào lòng cô ta “Tôi thấy dấu móng tay trên mặt người phụ nữ kia không giống do đàn ông để lại, chắc là kiệt tác của cô nhỉ?”
Quách Doanh nhớ rất rõ, lúc đó cái tát giáng xuống, lực mạnh không nói mà tốc độ cũng rất nhanh, xác suất móng tay quệt qua rất lớn, chỉ là cô ta không có thời gian để ý.
“Sức lực cỡ đó mà giúp tôi xách mấy túi quần áo thì đã hết hơi rồi sao?”
“Đây là mấy túi sao?”
Quách Doanh tức không chịu được, tùy ý gạt những hàng túi quần áo xếp bên cạnh và trên nền gạch: “Cô nhìn xem đây là bao nhiêu túi?”
“Tôi mặc kệ bao nhiêu túi, có người xách giúp tôi là được.” Chu Uẩn dùng chân đá đá những túi quần áo xếp ngay ngắn bên cạnh Quách Doanh “Xách lên, chúng ta đi cửa hàng tiếp theo.”
Lời đã nói toạc ra rồi, Quách Doanh không cần thiết phải tiếp tục ngụy trang, sa sầm mặt đứng dậy từ chối: “Cô mua quần áo bình thường tôi sẽ không nói gì nhiều, nhưng nếu cô muốn hành hạ tôi, khuyên cô bớt tâm tư đi, tôi chỉ nhận lương người giúp việc, phạm vi chịu trách nhiệm là ở căn biệt thự đó, bây giờ những việc này vốn dĩ không cần thiết phải làm.”
“Ý của cô là không muốn đi theo tôi nữa chứ gì?” Chu Uẩn lấy chiếc kính râm trong đống đồ vừa mua cài lên cổ áo “Vậy được, chúng ta đường ai nấy đi thôi.”
“Khoan đã!” Quách Doanh nhìn ra cô muốn cắt đuôi mình, càng cảm thấy hành vi vội vàng muốn gạt mình ra để lẻn đi một mình của Chu Uẩn có gì đó không ổn “Tôi không muốn Chu tổng nói tôi làm việc chểnh mảng, tôi sẽ đi theo cô.”
“Vậy được, tôi đang lo mua nhiều đồ quá một mình mang không hết, bây giờ có cô tiện hơn nhiều rồi.” Chu Uẩn lại quay lại cửa hàng lúc nãy mua thêm mấy bộ quần áo, đồng thời yêu cầu nhân viên nhất định phải đóng gói riêng từng túi, không cho phép mấy bộ quần áo dùng chung một túi.
Sau khi đóng gói xong, Chu Uẩn xách túi quần áo chuyển cho Quách Doanh: “Nè, cầm lấy.”
Quách Doanh không còn cách nào đành kiên trì nhận lấy, từng chút một treo vào khuỷu tay, cố gắng cố định bốn cái túi mới nhận được lên người, kết quả tất cả đồ trên tay vì trọng lượng tăng thêm, trượt dọc theo cánh tay đang duỗi dài của cô ta rơi hết xuống đất, ngay cả người cũng suýt bị vật nặng làm liên lụy ngã nhào về phía trước, cả người vô cùng chật vật.
Nhân viên cửa hàng vòng qua quầy thu ngân đi tới, đưa tay gỡ từng túi quần áo trên người cô ta xuống, giải cứu người ra khỏi đống quần áo.
Quách Doanh nói cảm ơn, vừa ngước mắt lên, vậy mà đã không thấy bóng dáng Chu Uẩn đâu, rõ ràng giây trước còn đứng gần đây, người đã biến mất không dấu vết. Cô ta hất tay nhân viên ra, nhìn ngó xung quanh vẫn không thấy bóng dáng Chu Uẩn, quay người thấy nhân viên đang giúp thu dọn cửa hàng quần áo, đi thẳng tới: “Cô có nhìn thấy người phụ nữ vừa nãy đi về hướng nào không?”
Nhân viên cẩn thận nhớ lại một chút, quả thực không có ấn tượng gì: “Chắc là đi về phía trước rồi, phía trước còn rất nhiều cửa hàng quần áo.”
Quách Doanh dần trở nên lo lắng phiền muộn, trong thâm tâm đã mắng Chu Uẩn xối xả, trước mặt nhân viên cửa hàng mắng thành tiếng, mắng xong lại như cam chịu số phận nhặt những túi quần áo dưới đất lên, dưới sự giúp đỡ của nhân viên cuối cùng cũng treo hết túi lên khuỷu tay, xuất phát đi về phía trước, định đi tìm thử xem sao.
Mỗi khi đi qua một cửa hàng cô ta đều dừng lại hỏi nhân viên, miêu tả đại khái với đối phương, hầu như đáp án nhận được đều giống nhau: “Không biết”, “Không nhìn thấy”, “Hình như không”.
Tuy nhiên lúc này, Chu Uẩn đang nhìn bóng lưng cô ta từng chút một biến mất ở khúc quanh, đi ra từ một cửa hàng thời trang nam, mượn nhân viên cửa hàng một chiếc khẩu trang, đi về hướng hoàn toàn ngược lại với Quách Doanh.
Điện thoại rung hai cái, Chu Uẩn nhìn địa điểm, biết Văn Chú có lời muốn nói với mình, vừa hay cô cũng có cả bụng nghi vấn cần hỏi anh trực tiếp.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Xe đỗ ở tầng hầm 3 của bãi đỗ xe.
Chu Uẩn theo chỉ dẫn trong tin nhắn cuối cùng cũng tìm được vị trí đỗ xe cách cửa trung tâm thương mại khá xa, ở đó đỗ một chiếc xe thương vụ màu đen, đợi cô đến gần, cửa xe từ từ mở ra, lộ ra góc nghiêng xương hàm rõ nét của Văn Chú.
Anh đưa tay về phía cô: “Lên xe, tiện thể đi ăn cơm với anh.”
Chu Uẩn nhất thời nghẹn lời, hất tay anh ra, sa sầm mặt ngồi vào chỗ trống bên cạnh anh “Xét thấy kế hoạch của anh không tiết lộ với em nửa lời, bây giờ em không muốn nói chuyện với anh.”
“Được.” Tầm mắt Văn Chú hơi rủ xuống liếc thấy cái túi cô nhét bên cạnh ghế ngồi, ngay trước mặt cô dễ dàng cướp lấy, sau khi nhìn rõ dòng chữ trên hộp, giơ cao cánh tay không cho cô cướp lại “Nhớ anh như vậy à, còn mua cà vạt cho anh?”
Nhìn cái dáng vẻ đắc ý đó của anh Chu Uẩn lại thấy giận, cố ý chọc tức anh: “Ai nói mua cho anh?”
“Vậy là mua cho Chu Vực sao?” Anh liếc nhìn cô “Anh ta dùng cái cà vạt này chỉ có thể có một công dụng thôi.”
Chu Uẩn bị một câu nói của anh khơi dậy lòng hiếu kỳ: “Cà vạt ngoài đeo trên cổ còn có công dụng gì?”
Văn Chú mở hộp bao bì, móc một chút cà vạt quấn quanh đầu ngón tay: “Đây chính là ba thước lụa trắng *của anh ta.”
Ba thước lụa trắng*: Là vật vua ban cho phi tần hoặc quan lại phạm tội để họ tự thắt cổ. Ý của Văn Chú là chiếc cà vạt này sẽ là thứ kết liễu đời Chu Vực
Bạn thấy sao?