Chương 123: Anh ta bảo tôi quyến rũ
Chu Uẩn nghiêng người nhìn người nào đó đang ung dung tự tại phía sau, khẽ chau mày:”Anh làm à?”
Văn Chú buồn chán khẽ xoa đầu ngón tay, ngước mắt đón nhận ánh nhìn của cô, đuôi lông mày hơi nhướng lên:”Chuyện là do bọn họ làm, sao em lại quay sang trách anh?”
Cô mấp máy môi, cảm giác bất lực cách một màn hình lan sang giờ phút này “Người đó là Tào Kim Chính sao?”
Văn Chú không phủ nhận.
Chu Uẩn khẽ thở hắt ra một hơi: “Chúng ta có thể dùng cách khác để tạo cơ hội, tại sao nhất định phải dùng cách này?”
“Dùng cách nào?” Văn Chú đột ngột đứng dậy, đứng trước ghế sofa, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt “Cô ta tình nguyện như vậy, tại sao anh phải ngăn cản?”
Lời đã nói đến nước này, Chu Uẩn đã đoán được người phụ nữ xuất hiện trong màn hình giám sát là ai, chỉ là đoán thì đoán, chưa nghe thấy câu trả lời khẳng định của người khác, trong lòng vẫn chưa chịu thôi.
Cô mím chặt môi, cụp mắt xuống, giọng nói cực nhẹ cầu xin đáp án cuối cùng từ anh:”Là Phó Mỹ sao?”
Kết quả giống như vừa rồi, Văn Chú trước sau vẫn không nói lời nào, mà sự im lặng của anh thường chính là đáp án.
Chu Uẩn nghĩ mãi không thông, người phụ nữ rõ ràng vừa thoát khỏi lồng sinh tử tại sao lại rơi vào vũng lầy? Tào Kim Chính so với sự tàn nhẫn độc địa của Chu Vực chỉ có hơn chứ không kém, có quan hệ với hắn ta, trừ khi không đụng chạm đến lợi ích của hắn ta, nếu không kết cục sẽ chẳng tốt đẹp gì.
“Chỗ Tào Kim Chính cũng có người của anh sao?” Chu Uẩn nghĩ tới nghĩ lui đây là điểm duy nhất có thể giải thích thông suốt, chỉ có cài cắm người của mình mới biết Tào Kim Chính và Phó Mỹ hai người mập mờ không rõ, mà màn kịch lớn hôm nay, nhìn bề ngoài thì sân khấu là do cô dựng lên, nhưng thực chất người sắp xếp diễn viên lên sân khấu thế nào lại là Văn Chú.
Anh nhếch môi cười:”Một mẻ hốt gọn đương nhiên là phải có người của mình.”
Đây là lần đầu tiên Chu Uẩn nhìn thấy sự kiểm soát đối với tất cả mọi người và mọi việc trong mắt anh, cũng mới hiểu người đàn ông đã từng có quan hệ x*c th*t với mình trước mắt đã bày ra một bàn cờ lớn, mà cô chẳng qua chỉ là người vô tình xông vào, nhưng anh không vì thế mà hô ngừng, mà tiếp tục đẩy nhanh kế hoạch.
Cô không phải tính cách nhát gan, thích ai thì sẽ dành cho người đó sự tin tưởng và bao dung trong khoảng thời gian này, nhưng nhìn người đàn ông vóc dáng cao lớn trước mắt, không hiểu sao lại nảy sinh ý định muốn lùi bước. Giả sử một ngày nào đó, nếu anh cũng nhắm vào cô thì sao?
“Em mà còn suy nghĩ linh tinh anh không ngại nói thêm vài câu đường mật sến súa đâu.”
Trong nhay mắt đã nhìn đã thấu tâm tư của cô, Chu Uẩn đỏ mặt, đôi mắt hơi rủ xuống liếc nhìn chỗ khác che giấu vài phần không tự nhiên: “Chính là sợ có một ngày anh nhắm vào em.”
“Anh nhắm vào em chỉ có một trường hợp.”
“Gì cơ?”
Nụ cười của anh rất đậm, ngũ quan tuấn tú gần như đều vì nụ cười lúc này mà rạng rỡ: “Em ngoại tình.”
“Em…” Cô thật sự bị anh nói cho không còn lời nào để đối đáp.
Chu Uẩn không muốn cùng anh nói hươu nói vượn, nói tiếp nữa sẽ quên hết việc chính, khoanh hai tay trước ngực ánh mắt một lần nữa rơi trên màn hình: “Tiếp theo phải làm sao? Chỗ bọn họ bị phát hiện vừa nãy chính là phòng thay đồ em đang ở, vậy bây giờ em ra ngoài thế nào? Ngộ nhỡ Chu Vực tìm em chẳng phải là lộ tẩy sao?”
“Em nhìn anh ta có giống như muốn tìm em không?” Văn Chú hất cằm nhắc nhở cô chú ý Chu Vực “Những gì nhìn thấy trước mắt quan trọng hơn em nhiều.”
Cô vốn định nói một câu “Điều này cũng đúng”, dù sao trên xe cô và Chu Vực đã có một cuộc giao lưu không mấy vui vẻ, Chu Vực thậm chí còn lên tiếng cảnh cáo, lời lẽ tàn nhẫn đe dọa đến tính mạng. Nhưng lời đến bên miệng lúc này Chu Uẩn vẫn không nói ra, cô không phải cảm thấy mình quan trọng thế nào đối với Văn Chú, mà là với tính cách của anh, đã sớm xếp cô vào phạm vi của bản thân, những lời Chu Vực nói với cô, đối với Văn Chú không chỉ là uy h**p, mà càng giống như khiêu khích, anh sẽ không cho phép Chu Vực làm càn.
Trước khi kế hoạch thành công, Chu Uẩn không muốn và cũng sẽ không để một số chuyện nhỏ có thể nhẫn nhịn được làm hỏng việc lớn.
“Lại đang nghĩ gì thế?” Văn Chú khẽ nhéo má cô “Con đường này đi đến cuối rồi, em nên về thôi.”
“Nhưng…”
Chu Uẩn còn chưa nói xong, tay anh đặt sau eo cô nhẹ nhàng đẩy về phía trước, người theo đó lảo đảo vài bước, quay đầu nhìn anh, đã thấy anh vẫy tay với cô tỏ ý đi thong thả không tiễn.
Từ lúc bước vào Phong Bất Độ, rất nhiều chuyện đã thoát khỏi nhận thức của Chu Uẩn, trong cửa hàng quần áo có càn khôn đã đành, dường như hai căn phòng đã được hoán đổi, cô và Văn Chú ẩn nấp, lại phơi bày Tào Kim Chính và Phó Mỹ ra trước mắt người đời, nước cờ này thỏa đáng hơn nhiều so với việc cô sắp xếp gặp mặt ở một nơi nào đó.
Mắt người đời sẽ bị đôi nam nữ vụng trộm trước mắt che phủ, chỉ nhìn thấy lớp vỏ bọc giả dối bên ngoài, sẽ không ai suy nghĩ sâu xa tại sao Tào Kim Chính và Phó Mỹ lại ở chỗ này.
Chu Uẩn đi theo hướng Văn Chú chỉ đến cuối đường, đưa tay chạm nhẹ bên phải, quả nhiên bức tường kia có thể cử động, hơi dùng sức, cánh cửa đó chậm rãi mở ra một khe hở, cô lách người qua khe hở ra ngoài, lại phát hiện cách bài trí của phòng thay đồ đường như đã đổi vị trí, được sắp xếp theo kiểu đối xứng gương so với lúc mới nhìn thấy.
Chu Uẩn quay đầu nhìn lại, thông qua những bộ quần áo được treo kia, lộ ra chút sơ hở. Quần áo vẫn là những bộ quần áo đó nhưng thứ tự đã bị xáo trộn, cô nhớ rất rõ, trước khi nhìn thấy Văn Chú, bộ sườn xám kia được xếp ở vị trí thứ ba, mà lúc này nó lại nằm ở vị trí đầu tiên, chứng tỏ trong khoảng thời gian cô biến mất, rất có khả năng nhân viên đã mang quần áo của cô từ phòng thay đồ khác sang phòng này.
Nếu Văn Chú đã sắp xếp ổn thỏa mọi việc, cũng đến lúc cô phải ra ngoài rồi.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Chu Uẩn lấy hết những bộ quần áo đã treo xuống vắt lên khuỷu tay, mở cửa bước ra khỏi phòng thay đồ. Khi nhìn thấy lối đi chật kín người, máu diễn xuất nổi lên, vẻ mặt hoảng sợ nhìn chằm chằm mọi người.
“Chuyện gì thế này?” Chu Uẩn nhìn trái nhìn phải “Đây không phải là phòng thay đồ nữ sao?”
Sự xuất hiện của cô khiến tất cả mọi người không thoải mái. Ánh mắt mọi người nhìn về phía cô có thêm vài phần phức tạp, dường như trách cứ cô sao lại đi ra vào đúng lúc này.
“Các vị, tôi còn phải mở cửa làm ăn, hay là mọi người ra ngoài nói chuyện nhé?” Nhân viên bán hàng chen vào đám đông, nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ mặt không thể tin nổi “Sao các người lại ở đây?”
Giọng điệu đó thoạt nghe có vẻ như cực kỳ quen thuộc với hai người kia, ít nhất thì lọt vào tai đám người Chu Vực là có ý này.
Chu Uẩn không để ý lắm, câu nói này nếu không nghĩ sâu xa thì cũng chỉ là một câu nói đơn giản, đại diện cho việc có người lạ vào phòng thay đồ mà cô ta là nhân viên cửa hàng lại không biết.
Sự xuất hiện đột ngột của nhân viên bán hàng khiến sắc mặt âm trầm của Chu Vực hơi giãn ra, anh ta không nói gì, chỉ là trước khi đi bàn tay phải đang đút túi rút ra chỉ vào hư không về phía Tào Kim Chính.
Một cử chỉ đủ khiến Tào Kim Chính mất đi thái độ hống hách sai bảo người khác trước đây, bỏ mặc người phụ nữ đi thẳng theo sau, lại bị đám người Lâm Tuấn Thăng chặn lại.
“Thư ký Lâm, Chu tổng có hiểu lầm với tôi, phiền cậu cho cơ hội giải thích được không?”
“Ông chủ Tào nói câu này chính anh có tin không?” Lâm Tuấn Thăng liếc nhìn Phó Mỹ cách đó không xa với vẻ đầy ẩn ý “Dám chơi người phụ nữ của Chu tổng, anh đúng là giỏi thật đấy.”
Lâm Tuấn Thăng không cho hắn ta cơ hội ngụy biện, bàn tay chắn trước người Tào Kim Chính thuận thế đẩy vai hắn ta một cái, trừng mắt cảnh cáo: “Biết điều chút thì đừng có chọc Chu tổng không vui vào lúc này.”
Tào Kim Chính im bặt, trơ mắt nhìn bóng lưng rời đi nhanh chóng của Chu Vực, cơ hội giải thích hôm nay mất trắng, sau này e là muốn gặp lại Chu Vực cũng khó.
Hắn ta càng nghĩ càng giận, quay đầu hung tợn trừng mắt nhìn Phó Mỹ, giận cá chém thớt, sải bước quay lại đi đến trước mặt Phó Mỹ, giơ tay tát hai cái.
Đợi cái tát thứ ba sắp giáng xuống, Chu Uẩn nhanh chóng rút quần áo trên khuỷu tay quất mạnh về phía Tào Kim Chính, vải vóc quét qua má hắn ta, che khuất một phần tầm nhìn, hắn ta không đề phòng, người lảo đảo lùi lại hai bước, ngã ngồi xuống đất một cách chật vật.
Liên tiếp mất mặt, lửa giận trong lồng ngực Tào Kim Chính vào giờ khắc này tìm được chỗ trút, hắn ta gạt phăng đống quần áo gần như phủ lên người mình, cuối cùng cũng nhìn rõ người ra tay với mình là người phụ nữ đi cùng Văn Chú hôm đó, mà việc cô xuất hiện ở đây lúc này chắc chắn khiến người ta nghi ngờ.
“Sao cô lại ở đây?” Tào Kim Chính chống tay xuống đất đứng dậy, thấy Chu Uẩn đang từ từ đỡ Phó Mỹ ngồi dưới đất dậy, hừ lạnh “Đau lòng cho cô ta chi bằng đau lòng cho chính cô đi, cô chắc là đi cùng Chu Vực đến đây nhỉ?”
Không đợi Chu Uẩn trả lời, Tào Kim Chính tự biên tự diễn: “Thấy chưa? Cô đối với anh ta cũng chỉ có thế thôi, con người anh ta chỉ quan tâm đến bản thân mình, đoán chừng bây giờ trong đầu toàn là chuyện tôi chơi người phụ nữ của anh ta.”
Chu Uẩn nhìn cái đức hạnh đó của anh ta không khỏi nghĩ đến hình ảnh nhìn thấy trong camera giám sát, lời nói đầy gai góc châm chọc: “Anh cam tâm tình nguyện làm người đổ vỏ thì đừng có nói năng lung tung nữa.”
Tào Kim Chính chỉ thấy xui xẻo, bây giờ ngay cả gió điều hòa trên đầu thổi nhè nhẹ cũng thấy xui xẻo. Hắn ta ra vẻ chỉnh lại quần áo chưa cài xong trên người, chỉnh tề xong xuôi chuẩn bị rời đi.
Người còn chưa bước hẳn ra khỏi phòng thay đồ, chỉ vén một phần rèm lên, Tào Kim Chính lại lùi trở về. Lần này trút bỏ vẻ ủ rũ, khôi phục lại dáng vẻ tinh ranh thường ngày từng bước ép sát Chu Uẩn.
“Không đúng, tôi với cô ta rõ ràng ở cửa hàng bên cạnh, không hiểu sao lại đến đây, là cô giở trò quỷ đúng không!”
Chu Uẩn nhìn ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống người khác của hắn ta, bình tĩnh nhún vai:”Tôi đâu phải David Copperfield, còn có bản lĩnh dịch chuyển đồ vật trong nháy mắt được sao?”
Tào Kim Chính không phải trẻ con, hiển nhiên không tin lời giải thích này của cô, vừa định ra tay thì một cơn đau dữ dội truyền đến từ phía sau, cú va chạm bất ngờ khiến hắn ta đau đến mức quỳ rạp xuống đất ngay tại chỗ, không lệch đi đâu được ngay đối diện Phó Mỹ, giống như đang quỳ xuống sám hối vì chuyện bỏ rơi cô ta vừa nãy.
Thiệu Nhất Phong cung kính nói: “Cô Chu, Chu tổng bảo tôi đến đón cô.”
Chu Uẩn nhìn ánh mắt anh ta ném tới, mơ hồ đọc được một tia không bình thường, cô biết chuyện xảy ra bất ngờ ắt có điều kỳ lạ, thu lại tâm trạng nghi hoặc, khi đi qua bên cạnh Tào Kim Chính thì đá hắn ta một cái, để trút giận cho những hình ảnh vừa nhìn thấy trong camera giám sát.
Cô không quên Phó Mỹ ở phía sau, nói thẳng:”Cô ta thì tính sao?”
Thiệu Nhất Phong lắc đầu: “Chu tổng sẽ sắp xếp ổn thỏa cho cô ta.”
Chu Uẩn qua câu nói này lại nghe ra một tầng ý nghĩa khác, Phó Mỹ sẽ quay lại bên cạnh Chu Vực, một lần nữa trải qua những chuyện đã từng trải qua trong quá khứ, nhưng tại sao Văn Chú lại sắp xếp như vậy? Cô càng ngày càng không hiểu rốt cuộc Văn Chú đang toan tính điều gì, mọi thứ cứ như búp bê lật đật của Nga, mở ra một cái thì mãi vẫn còn cái tiếp theo đang đợi cô.
Cô biết có một số việc nếu mình không chủ động tấn công, Văn Chú sẽ không nói rõ ràng rành mạch với cô, anh không muốn cô biết một số diễn biến bên trong kế hoạch, không liên quan đến sự tin tưởng, chỉ đơn thuần là không muốn cô biết.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Chu Uẩn nắm chặt quần áo trên khuỷu tay: “Có thể cho chúng tôi vài phút không? Ít nhất cô ấy cũng phải thay bộ quần áo khác chứ?”
Thiệu Nhất Phong nhìn cô một cái, hiểu cô muốn tranh thủ chút thời gian nói chuyện riêng với Phó Mỹ, anh ta không có lý do từ chối, dù sao phía sau còn có tai mắt của Chu Vực đi theo.
“Tôi sẽ giải thích nguyên nhân với Chu tổng.” Thiệu Nhất Phong quay người thấy Quách Doanh vẫn đứng trơ ra đó không định đi, lạnh lùng quát “Chỗ Chu tổng cô đi cùng tôi qua đó, tôi không muốn đến lúc đó có người thêm mắm dặm muối sau lưng.”
Lời nói đâm chọc khiến Quách Doanh tức đến mức suýt thì hai mắt bốc hỏa, nhìn Thiệu Nhất Phong với ánh mắt như răng rắn độc, nếu có thể thì chắc lúc này cô ta đã lao tới cắn xé cổ anh ta rồi.
Nghĩ đi nghĩ lại thì ở trong phòng thay đồ cũng không gây ra sóng gió lớn được, Quách Doanh cũng có tư tâm, quan hệ trước kia của Phó Mỹ và Chu tổng bày ra đó, biết đâu Chu Uẩn chính là muốn nói chuyện riêng với Phó Mỹ hỏi một số chuyện trước kia, thảo nào lúc nãy bên ngoài ầm ĩ lớn như vậy mà Chu Uẩn không ra, xem ra là trốn trong phòng thay đồ đau lòng rồi, sợ ra ngoài mất mặt, dứt khoát rúc ở trong đợi tình hình bên ngoài phát triển tàm tạm rồi mới giả vờ như không nghe thấy gì, không nhìn thấy gì mà đi ra.
Thiệu Nhất Phong đưa Tào Kim Chính ra ngoài, phía sau là đám người Quách Doanh, cùng nhau rời khỏi phòng thay đồ.
Tiếng bước chân bên ngoài xa dần, Chu Uẩn chậm rãi đi đến trước mặt Phó Mỹ, đưa tay về phía cô ta: “Thay quần áo trước đi.”
Phó Mỹ ngẩng đầu nhìn lòng bàn tay mềm mại đang đưa về phía mình, sự oán hận đối với Văn Chú bùng nổ hoàn toàn vào giờ khắc này: “Không cần cô giả vờ tốt bụng!”
Chu Uẩn không để ý lòng bàn tay bị cô ta hất đau, tự mình hỏi: “Cô trước kia là ngôi sao nữ nhỉ? Công việc đang tốt tại sao không làm lại chọn đi theo Chu Vực?”
Phó Mỹ bị lời nói ngây thơ của cô chọc cười: “Ngôi sao cũng chia ba bảy loại, cái nghề kiếm cơm nhờ thanh xuân, gả cho phú thương thì lại khác, tôi chẳng qua chỉ muốn theo đuổi cuộc sống thoải mái hơn, sai ở chỗ nào!”
Câu hỏi cuối cùng của cô ta, giống như tiếng vọng liên tục vang lên trong thung lũng, nhưng nội dung lại là lời Văn Chú nói: Cô ta tình nguyện như vậy, tại sao anh phải ngăn cản?
Kết hợp với những gì tai nghe mắt thấy lúc này, Chu Uẩn mới hiểu dụng ý câu nói đó của Văn Chú. Mỗi người đều có quyền tự do lựa chọn, quả thực cô không có tư cách phán xét đúng sai của người khác.
Chu Uẩn không muốn dây dưa với cô ta nữa, có một số vấn đề không cần phải hỏi nữa, dựa vào những lời Phó Mỹ nói ra, trong lòng cô đã có đáp án sơ bộ.
“Vậy chúc cô may mắn.” Chu Uẩn đặt đống quần áo trên khuỷu tay sang một bên, không nói gì nữa chuẩn bị rời đi.
“Tôi không giống cô.” Phó Mỹ cười khẩy “Cô có thủ đoạn và bản lĩnh khiến Văn tổng sẵn lòng cứu cô, tôi chỉ có thể dựa vào những thứ này mới có thể sống lay lắt qua ngày.”
Chu Uẩn đứng đó im lặng một lát, từ từ quay người nhìn cô ta: “Cô chỉ cần nói cho tôi biết, trước khi chuyện hôm nay xảy ra, Văn Chú có tìm cô không? Anh ấy có cho cô quyền lựa chọn không?”
Sắc mặt Phó Mỹ cứng đờ, không biết xuất phát từ mục đích gì cô ta không nói thật, lắc đầu vô cùng kiên định: “Không có, chính là anh ta bảo tôi quyến rũ Tào Kim Chính.”
“Ồ, tôi hiểu rồi.”
“Cô hiểu?” Phó Mỹ châm chọc nói “Cô hiểu cái gì?”
Chu Uẩn thong thả đi đến trước mặt cô ta, ngay trước mặt cô ta cầm đống quần áo kia lên ném tất cả ra ngoài rèm, không để lại cho cô ta bộ nào.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Phó Mỹ, Chu Uẩn cười khẽ: “Anh ấy đã cho cô cơ hội, nhưng cô không tin anh ấy sẽ cứu cô, cố chấp lựa chọn quyến rũ Tào Kim Chính, ngỡ rằng đã đi một nước cờ vừa chắc chắn lại vừa bảo toàn được bản thân. Tôi còn đang nghĩ sao có thể có người cam tâm tình nguyện ở lại nơi làm ăn của Tào Kim Chính, ồn ào ẩm thấp, lúc nào cũng phải đối mặt với rủi ro bị kiểm tra, hóa ra cô tính toán điều này.”
Bí mật che giấu bấy lâu của Phó Mỹ cứ như vậy bị nhìn thấu dễ dàng, cô ta vung tay, tay trái đập mạnh vào cửa gỗ, không hề cảm thấy đau đớn, thay đổi một bộ mặt khác, không còn là dáng vẻ đáng thương lúc nãy nữa, mà là sự quyết tuyệt không thể thương lượng: “Các người phải đưa cho tôi năm triệu đô la Mỹ, nếu không bây giờ tôi sẽ lao ra ngoài nói hết chuyện của cô và Văn Chú, còn cả chuyện hôm đó cô đi tìm Tào Kim Chính cho Chu Vực biết!”
Bạn thấy sao?