🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 121: Vị trí chính thất chỉ có thể mang họ Văn

Chu Vực an ủi cô xong, dặn dò thư ký bên cạnh là Thiệu Nhất Phong đưa Chu Uẩn đến chỗ ở mới, còn mình thì ở lại xử lý chuyện của người giúp việc.

Anh ta là người cẩn trọng, đợi bóng dáng Chu Uẩn khuất sau khúc quanh cầu thang, vẻ mặt dịu dàng liền thu lại, liếc nhìn người giúp việc: “Quách Doanh, tôi bảo cô chăm sóc cô ấy, cô chăm sóc như thế này đây hả?”

Quách Doanh lập tức cúi đầu thật thấp, giọng nói có phần run rẩy: “Chu tổng, tôi có thể thề với trời, những lời tôi nói tuyệt đối không lừa ngài. Tôi làm việc ở đây nhiều năm, cách làm việc của tôi ngài đều thấy rõ. cô Chu dùng thiết bị gọi nói đói bụng, tôi liền báo đầu bếp làm đồ ăn. Trước đó tôi còn đặc biệt hỏi cô Chu có kiêng kỵ gì hay có món nào đặc biệt muốn ăn không, cô ấy nói sao cũng được. Sau đó để đề phòng vạn nhất tôi mới bảo đầu bếp làm cả món Trung lẫn món Tây, bưng vào đặt lên bàn chưa đầy năm phút, cô Chu đã ầm ĩ chê khó ăn, lúc này mới xảy ra tranh cãi sau đó.”

Thái độ làm việc của Quách Doanh, Chu Vực biết rất rõ. Chính vì biết rõ nên anh ta cũng biết chuyện này có uẩn khúc. Hai người mỗi người một ý, chắc chắn có một bên nói dối, còn về việc là ai, trong lòng anh ta đã có đáp án.

Chu Vực không muốn nghe cô ta tiếp tục than khổ, bèn ra hiệu cho Lâm Tuấn Thăng. Anh ta kịp thời lên tiếng cắt ngang lời Quách Doanh: “Khoan đã, cô nói nhiều như vậy chẳng qua là muốn chứng minh mình trong sạch. Cô nói cô Chu cố ý nhắm vào cô, nhưng sao tôi nhớ những lời cô Chu nói lúc đó, không giống như chuyện cô ấy có thể biết được. Cô đổ hết trách nhiệm lên đầu cô Chu, có phải là quá gượng ép lý lẽ rồi không?”

Sắc mặt Quách Doanh cứng đờ, mấp máy môi nói “Anh” nửa ngày, rồi hoảng hốt giải thích: “Chu tổng, chuyện này không trách tôi được, là cô Chu chủ động hỏi tôi có người phụ nữ nào khác từng đến đây không. Ban đầu tôi nói không có, dù sao cũng liên quan đến đời tư của Chu tổng, có thế nào cũng không đến lượt một người làm như tôi bàn ra tán vào với cô Chu. Nhưng cô ấy ép tôi, nói nếu tôi không nói thật thì sau này sẽ không có quả ngon để ăn. Tôi thấy Chu tổng rất coi trọng cô Chu, sợ mình mất chén cơm thật, lúc này mới tiết lộ một chút, nhưng tôi không dám nói nhiều, chỉ bảo trước kia từng có người khác đến, những chuyện còn lại tôi không nói thêm gì cả.”

Lâm Tuấn Thăng liếc nhìn người phụ nữ đang ra vẻ nghiêm chỉnh sợ bị liên lụy trước mặt, trong lòng thầm khinh bỉ lời nói và hành động của cô ta. Những lời này nếu dùng với mấy người phụ nữ kia, có lẽ còn có vài phần tác dụng, nhưng nếu dùng lên người Chu Uẩn thì đúng là phí công vô ích.

Cho dù Chu Uẩn quả thực như lời Quách Doanh nói, nổi giận vô cớ cũng được, cố ý nhắm vào người khác cũng được, Chu tổng đều sẽ không và cũng không thể vì vậy mà trách cứ. Đối với Chu tổng, chỉ cần Chu Uẩn ở bên cạnh, dù cô có lật tung mái nhà lên, anh ta cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ coi như chưa từng xảy ra chuyện này.

Lâm Tuấn Thăng định thần lại, ánh mắt rơi trên người Chu Vực. Anh ta đang đợi Chu Vực lên tiếng, dù sao Quách Doanh dám trước mặt Chu Vực nói xấu Chu Uẩn, phần gan dạ này cũng đủ khiến anh ta khâm phục rồi.

Quách Doanh đợi mãi không thấy Chu Vực nhận xét gì về những lời mình vừa nói, sự bất an trong lòng âm thầm phóng đại theo từng giây từng phút trôi qua. Hôm nay, cô ta đặc biệt không hiểu nổi người đàn ông trước mặt, dường như đã thay đổi một bộ mặt khác. Trước kia nếu cô ta nói xấu những người phụ nữ kia, anh ta đều sẽ khẽ nhíu mày, còn bảo cô ta lúc nào rảnh thì nhắc nhở vài câu, đừng để bọn họ được đằng chân lân đằng đầu. Vậy mà hôm nay những lời như thế mãi vẫn không xuất hiện, khó tránh khiến người ta suy nghĩ nhiều.

Chẳng lẽ cô Chu kia đối với Chu tổng rất đặc biệt?

Cảm xúc của Quách Doanh dần trở nên nôn nóng, giọng điệu thăm dò: “Chu tổng?”

Chu Vực nghe tiếng liền liếc nhìn cô ta, giọng trầm xuống: “Đừng cãi tay đôi với cô ấy, cũng đừng đối đầu với cô ấy, chú ý thân phận của mình. Chuyện hôm nay coi như bỏ qua, đừng để có lần sau.”

Lâm Tuấn Thăng kinh ngạc. Vốn tưởng rằng Chu Vực sẽ vì chuyện này mà trừng phạt Quách Doanh, không ngờ chỉ cảnh cáo và dặn dò vài câu, không hề phạt chút nào. Đi theo bên cạnh Chu Vực nhiều năm, anh ta ngược lại có chút không hiểu nổi sự sắp xếp như vậy.

Quách Doanh vừa ngạc nhiên, sự không cam lòng trong lòng lại từ từ lan rộng. Rõ ràng đầu đuôi sự việc đã nói rất rõ ràng, nhưng Chu tổng lại cứ không coi là chuyện to tát, thậm chí còn cảm thấy cô ta đang gây sự vô lý, không nhìn rõ thân phận của mình. Trước kia những người phụ nữ đó đến ở, cô ta nói gì Chu tổng cũng tin, không ngờ có một ngày mình lại bại dưới tay một người phụ nữ khác!

Quách Doanh ngoài mặt không biểu hiện gì, nhưng trong lòng như đang bốc hỏa, vẫn phải làm ra vẻ khiêm tốn nhận sai: “Chu tổng nói phải, sau này tôi nhất định chú ý, tuyệt đối không tái phạm.”

Chu Vực không nói gì nữa, phất phất tay, dường như đã nảy sinh cảm xúc chán ghét với cô ta, ngay cả nghe thêm hay nhìn thêm một cái cũng thấy phiền phức, xoay người hỏi Lâm Tuấn Thăng chuyện khác.

Quách Doanh nhìn chằm chằm bóng lưng cao lớn phía trước, gân xanh trên cổ hơi nổi lên. Lần đầu tiên cô ta căm thù thân phận của mình đến tận xương tủy, rõ ràng ở gần anh ta như vậy, nhưng cô ta lại không có cơ hội vượt qua quan hệ cấp trên cấp dưới, duy trì quan hệ chủ tớ, nhìn những người phụ nữ khác ân cần với anh ta, cũng nhìn anh ta đối xử dịu dàng với những người phụ nữ khác.

Để giữ lại chút lòng tự trọng cuối cùng, Quách Doanh không nói gì nữa, tự giác rời khỏi phòng.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Đợi người đi rồi, Lâm Tuấn Thăng chủ động nhắc tới chuyện vừa nãy: “Chu tổng, với tính cách của cô Chu không giống người sẽ cố ý nhắm vào ai. Anh đối với Quách Doanh đã không trừng phạt chút nào để răn đe cũng không nghiêm lời khiển trách, phía cô Chu liệu có…”

Chu Vực cười khẩy: “Thứ tôi muốn chính là trái tim đố kỵ và thù hận của một người phụ nữ. Bắt đầu từ hôm nay, Quách Doanh sẽ dốc toàn lực quan sát Chu Uẩn. Cô ấy có bất kỳ động tĩnh gì cô ta sẽ lập tức đến báo cáo, người như vậy ở bên cạnh Chu Uẩn tôi mới có thể yên tâm.”

Lâm Tuấn Thăng lập tức hiểu ra: “Chu tổng là sợ cô Chu đến lúc đó sẽ mua chuộc Quách Doanh, để cô ta từ đó không đồng lòng với chúng ta nữa, có một số việc sẽ khó giải quyết sao.”

Chu Vực không lên tiếng xác nhận, nhưng ánh mắt nhìn về phía Lâm Tuấn Thăng chắc chắn đã đưa ra câu trả lời.

Trong khi đó, Chu Uẩn vừa được đưa vào phòng mới đang đứng ở chỗ trống nhìn hai người giúp việc chuyển sách vào phòng. Đợi sách được xếp xong, lại có hai người đàn ông khiêng một chiếc ghế sofa và một chiếc bàn thấp vào, tạo thành một góc đọc sách.

“Được rồi, các người lui xuống hết đi.” Người đàn ông phất tay ra hiệu cho mấy người khiêng đồ rằng ở đây không còn việc gì nữa, có thể đi rồi.

Căn phòng rộng lớn nhất thời chỉ còn lại Chu Uẩn và một người đàn ông chưa từng gặp mặt khác. Lâm Tuấn Thăng là người đắc lực nhất bên cạnh Chu Vực, cũng là người anh ta tin tưởng, còn người trước mắt này đã đi theo bên cạnh Chu Vực ra vào nhiều lần, cô muốn không có ấn tượng cũng khó.

Chu Uẩn di chuyển đến gần góc đọc sách, tùy ý lật xem một cuốn sách, lại nhìn thấy cuốn sổ và bút được chuẩn bị sẵn cho cô bên cạnh sách. Cô do dự vài giây rồi cầm cây bút bi trên bàn lên, viết xuống trang giấy trắng ba chữ: Thiết bị gọi.

Viết xong liền cầm cuốn sổ xoay lại cho người đàn ông xem.

Rất nhanh, cô nhận được phản hồi. Người đàn ông không dùng bất kỳ cách thức phát ra tiếng động nào để trả lời, mà chỉ khẽ nhắm mắt lại một cái.

Chu Uẩn thở phào nhẹ nhõm, đưa giấy bút trong tay cho người đàn ông.

Người đàn ông nghiêm túc viết một đoạn nội dung, viết xong cũng xoay lại cho Chu Uẩn xem giống như vậy. Trên tờ giấy trắng viết một đoạn văn bản cũng đã làm rõ thân phận.

[Văn, thiết bị gọi, giấy, tôi viết]

Chu Uẩn nhìn câu trả lời ngắn gọn súc tích trước mắt, sự không chắc chắn trong đáy lòng vào giờ khắc này cuối cùng cũng có được cách giải quyết thỏa đáng nhất.

Cô biết người đàn ông ở trong phòng thêm một giây đều sẽ khiến Chu Vực nghi ngờ, thuận thế lấy giấy bút từ trong tay người đàn ông, học theo anh ta dùng cách đơn giản để thông báo cho anh ta biết việc cần làm tiếp theo.

[Tào, phụ nữ, trung tâm thương mại, cửa hàng quần áo, tình cờ gặp]

Người đàn ông im lặng đọc một lần, xác nhận không sai sót gì rồi gật đầu với Chu Uẩn, giơ tay chỉ ra cửa phòng, nhắc nhở cô mình phải đi rồi.

Chu Uẩn xé trang giấy vừa viết xuống, xé nát vụn rồi nắm trong tay, cùng người đàn ông ngầm hiểu ý, mỗi người đi về một hướng khác nhau. Một người rời đi, một người đi vào nhà vệ sinh tiêu hủy chứng cứ.

Người đàn ông vừa bước ra khỏi phòng thì chạm mặt Chu Vực, cúi đầu cung kính gọi một tiếng “Chu tổng”.

Chu Vực khẽ “ừ” một tiếng: “Cô ấy nói sao?”

Người đàn ông thành khẩn nói: “Cô Chu rất hài lòng với sự sắp xếp của Chu tổng, cô ấy nói hơi mệt nên đi rửa mặt trước rồi.”

Chu Vực bèn không hỏi nhiều nữa, tầm mắt từ từ di chuyển từ cửa phòng sang người trước mặt, hạ giọng hỏi: “Chuyện mẹ cậu thế nào rồi?”

Người đàn ông cụp mắt xuống: “Họ hàng trong nhà đã giúp xử lý xong rồi, đa tạ Chu tổng quan tâm.”

“Nhất Phong, cậu phải biết làm thư ký của tôi quanh năm suốt tháng không được phép xin nghỉ, những điều này lúc đầu trong hợp đồng cũng có ghi rõ, tôi bảo cậu xác nhận rồi mới ký tên, cậu biết mà.”

“Đi theo Chu tổng làm việc tôi biết quy tắc.”

Chu Vực thấy thái độ của anh ta cũng được nên không định tiếp tục nhắc nhở nữa, gật gật đầu: “Được rồi, cậu đi làm việc đi.”

Thiệu Nhất Phong cúi đầu rời khỏi chỗ đó.

Đến tầng một vừa khéo gặp Lâm Tuấn Thăng đang họp với tất cả mọi người trong biệt thự, điều chỉnh công việc của họ. Giọng nói mạnh mẽ vang dội vừa nghe đã biết là người có quyền lên tiếng, người bên dưới cũng đều phối hợp, cúi đầu ngoan ngoãn chấp nhận “huấn thị”.

Lâm Tuấn Thăng nhận ra phía sau có người đi tới, quay đầu liếc nhìn, sau khi nhìn thấy Thiệu Nhất Phong, anh ta làm tổng kết cuối cùng cho việc phân chia công việc, nói xong vỗ vỗ tay ra hiệu mọi người ai làm việc nấy.

Đợi mọi người tản đi gần hết, Lâm Tuấn Thăng xoay người chậm rãi đi đến bên cạnh Thiệu Nhất Phong, hai người đứng sóng vai. Anh ta hơi quay đầu, trong lời nói khó giấu được sự đề cao thân phận của mình: “Gần đây cậu làm việc khá tốt, tôi không phải ngày nào cũng phải nhắc nhở cậu nữa, cuối cùng cái đầu gỗ này của cậu cũng thông minh ra một chút, bớt bị mắng đi không ít.”

Tay phải buông thõng bên hông của Thiệu Nhất Phong hơi siết chặt, đối với những lời lẽ cao hơn người khác một bậc của Lâm Tuấn Thăng chỉ có thể nhịn, bèn nói: “Vẫn phải cảm ơn anh Lâm đề bạt.”

“Chứ còn gì nữa! Nếu không cậu vẫn đang làm công việc bình thường ở mấy công ty không tên tuổi, đâu có được cái thể diện đi đâu cũng có người đưa danh thiếp mời rượu như bây giờ?” Lâm Tuấn Thăng giơ tay vỗ nhẹ vai anh ta “Nhưng mà cậu đừng có mong sóng sau xô sóng trước, địa vị của tôi trước mặt Chu tổng không phải thứ cậu có thể dễ dàng thay thế, càng không phải cậu tự cho rằng làm việc cần cù chăm chỉ là có thể nhận được sự nhìn nhận khác biệt của Chu tổng. Thu lại mấy cái tâm tư không nên có đó đi, cậu là người thông minh, có một số lời cậu có thể hiểu.”

Thiệu Nhất Phong im lặng chấp nhận những lời “chỉ bảo: thỉnh thoảng lại có của Lâm Tuấn Thăng, những lời cảnh cáo từ công khai đến ngầm hiểu dành cho anh ta thì càng nhiều không đếm xuể, chỉ sợ anh ta vì thế mà chiếm mất vị trí của Lâm Tuấn Thăng, được Chu Vực trọng dụng, thì sau này đâu còn chỗ đứng cho Lâm Tuấn Thăng nữa.

Chính vì vậy, sự đề phòng của Lâm Tuấn Thăng đối với anh ta cũng đang tăng lên từng ngày. Thiệu Nhất Phong biết rõ trong lòng, bây giờ càng học được cách bằng mặt không bằng lòng, mọi việc đều thuận theo ý của Lâm Tuấn Thăng. Anh ta muốn phòng thì cứ để anh ta phòng, anh ta muốn mắng thì cứ để anh ta mắng, chỉ cần đừng làm lỡ việc chính là được.

Lâm Tuấn Thăng thấy thái độ Thiệu Nhất Phong cũng tạm được, không làm khó nữa, nhấc chân đi lên lầu.

Thiệu Nhất Phong đợi tiếng bước chân phía sau đi xa dần mới trở về chỗ ở của mình. Tòa nhà hai tầng bên cạnh biệt thự dùng cho việc ở lại ngày thường. Thiệu Nhất Phong được phân một phòng đơn ở đó, đợi về đến phòng, anh ta cố ý vào nhà vệ sinh mở vòi hoa sen, mặc cho tiếng nước chảy ào ào không dứt, còn mình thì lấy chiếc điện thoại được đựng trong túi chống nước từ trong nắp két nước bồn cầu ra.

Lợi dụng tiếng nước ồn ào, anh ta soạn một đoạn nội dung, gửi tin nhắn đi thành công.

Mọi việc xong xuôi, Thiệu Nhất Phong nhét đồ lại vào túi chống nước rồi nhét lại vào trong két nước bồn cầu. Sau khi đảm bảo không có sai sót gì mới bắt đầu bận rộn rửa mặt.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Ồn ào cả đêm, biệt thự cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại. Bầu trời tối tăm đón nhận một tia sáng hình vòng cung, có nghĩa là ánh sáng ban ngày sắp ùa vào, sự ra đi của màn đêm đang đếm ngược.

Chu Uẩn nằm trên giường không ngủ được bao nhiêu, cả một đêm, bộ não gần như không được nghỉ ngơi. Hết chuyện khó tin này đến chuyện khó tin khác khống chế bộ não cô, khiến cô không kìm được mà suy nghĩ về sự liên kết giữa những chuyện này.

Văn Chú đã mua chuộc người bên cạnh Chu Vực như thế nào?

Xem ra là trước khi quan hệ của họ được xác định, Văn Chú đã mua chuộc người này thành công, giữ anh ta lại bên cạnh Chu Vực để báo tin. Có lẽ không có lời của cô, nước cờ này Văn Chú có thể sẽ không đi sớm như vậy.

Dần dần, một số chuyện không nghĩ ra được đáp án, bộ não không được nghỉ ngơi, cảm giác hỗn độn từng bước ập tới, Chu Uẩn dứt khoát buông xuôi không nghĩ gì nữa, trở mình trùm chăn kín đầu định ngủ thêm một lát để đối phó với trận đánh ác liệt tiếp theo.

Không ngờ lần này vừa nhắm mắt đã ngủ thẳng đến gần mười hai giờ, nếu không phải cửa phòng bị người ta gõ từ bên ngoài, Chu Uẩn vẫn còn đang chìm trong mộng đẹp.

Cô bình tĩnh lại, xốc chăn đứng dậy, xỏ đôi dép lê lề mề đi tới trước cửa phòng mở cửa ra.

Chu Vực nhìn mái tóc dài rối bù của cô, xem ra là vừa mới tỉnh, không nhịn được cười cô: “Không phải em nói đi mua quần áo sao? Sắp mười hai giờ rồi, hôm nay còn đi không?”

“Đi.” Chu Uẩn đáp dứt khoát “Anh cho em mười lăm phút.”

Chu Vực không từ chối, đưa tay dẫn vào trong tỏ ý sẵn lòng đợi, cô cứ tự nhiên.

“Anh xuống dưới lầu đợi em đi, em rửa mặt một chút.” Chu Uẩn dứt khoát đóng cửa phòng lại.

Cô phải tranh thủ từng giây từng phút, nếu không Văn Chú còn tưởng kế hoạch hôm nay bị hủy bỏ hoặc tưởng cô xảy ra chuyện gì rồi.

Không tô son điểm phấn, sau khi rửa mặt, thay bộ quần áo sạch sẽ, búi tóc dài lên, Chu Uẩn quả thực không mất quá nhiều thời gian, cách ăn mặc này trái lại càng khiến cô trông vừa gọn gàng vừa giản dị. ‘

Khi cô xuống lầu mới phát hiện tầng một ngoài Chu Vực đang ngồi ra, những người còn lại đều đứng hai bên ghế sofa, thẳng tắp chờ đợi cô đến.

Một cảm giác áp bức tách biệt với xã hội hiện đại ập vào mặt. Chu Uẩn chậm rãi đi xuống cầu thang. Người giúp việc hôm qua đã xảy ra tranh chấp với cô nhìn thấy trong chốc lát, như dẫn đầu gọi cô một tiếng: Chu tiểu thư.

Những người khác đồng loạt làm theo, giọng nói đều tăm tắp nghe đến mức da đầu Chu Uẩn tê dại, chán ghét không lý do. Cô không đáp lại những người này, mà giục Chu Vực khi nào xuất phát.

Thoát khỏi bóng tối của màn đêm, cuối cùng Chu Uẩn cũng nhìn rõ cảnh tượng bên ngoài biệt thự. Cây cối và bụi rậm đen kịt một mảng giống như dã thú nằm rạp xung quanh biệt thự, chờ đợi thời cơ thích hợp nuốt chửng nơi này.

Âm u là cảm giác đầu tiên của Chu Uẩn đối với những gì nhìn thấy trước mắt lúc này. Những cái cây đó dường như cái này mọc sát cái kia, tích tụ lại một ch* k*n không kẽ hở, cao lớn thẳng tắp dường như muốn “chọc thủng” trời, bao bọc hoàn toàn biệt thự dưới cái miệng khổng lồ, nếu không có người dẫn đường, thật sự chưa chắc đã phát hiện ra nơi này còn có nhà ở.

Chu Uẩn ngạc nhiên khi Chu Vực có thể tìm được một nơi như thế này, sau đó lại giật mình nhận ra mình chuyện bé xé ra to. Đối với người có tiền, không có nơi nào họ không tìm được, chỉ cần có thể đạt được hiệu quả riêng tư, xung quanh có người ở hay không, có náo nhiệt hay không, những điều này đều không nằm trong phạm vi cân nhắc của họ.

Cửa xe mở ra cho cô, Chu Uẩn nhìn thấy Chu Vực đưa tay về phía cô mời gọi. Cho dù kháng cự việc tiếp xúc quá thân mật với anh ta cũng đành phải vì đại kế mà nhẫn nhịn, quả đúng là ứng với câu nói của người xưa “việc nhỏ không nhịn tất loạn mưu lớn”.

Trước khi lên xe, Chu Uẩn nhìn ra phía sau, ngoài Lâm Tuấn Thăng và người mà Văn Chú sắp xếp, còn có một bóng dáng quen thuộc đi ở phía sau, ánh mắt va phải tầm mắt cô ném tới.

Chu Vực không vì chuyện đó mà đuổi việc người giúp việc kia, Chu Uẩn khá ngạc nhiên. Với tình huống ầm ĩ tối qua, đổi lại là tính cách của Chu Vực thì lẽ ra sẽ không giữ lại dùng, xem ra người giúp việc kia nói không sai, quyền lên tiếng của cô ta trong tòa nhà đó chỉ đứng sau Chu Vực, đủ thấy sự tin tưởng và coi trọng đối với cô ta.

Xem ra muốn giải quyết người giúp việc đó một lần không phải chuyện dễ, cô phải tìm cách khác.

Trên xe, ngoài tài xế thì chỉ có hai người bọn họ. Chu Uẩn bên phải, Chu Vực bên trái, ở giữa dường như cách nhau cả một dải ngân hà. Cô gần như ngồi nghiêng người, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, dáng vẻ không muốn nói chuyện với anh ta.

Chu Vực cảm nhận được sự cố ý lạnh nhạt của cô, vừa cúi đầu xem tài liệu vừa bật cười: “Không phải em nói muốn đi mua quần áo sao? Sao lại không vui rồi?”

Chu Uẩn có sao nói vậy: “Sao cô ta vẫn còn ở đó?”

Bàn tay đang lật xem tài liệu của Chu Vực khẽ khựng lại, ngẩng đầu nhìn cô, một lúc lâu sau, hiểu được ý tứ trong lời cô, anh ta trầm giọng giải thích: “Tiểu Uẩn, cô ta có lỗi anh sẽ không tha, nếu em cũng có lỗi, em cảm thấy anh nên làm thế nào?”

Đồng tử Chu Uẩn hơi co lại, nhìn chằm chằm cảnh cây cối vẫn đen kịt một mảng ngoài cửa sổ, ra vẻ bất cần đời: “Anh muốn thế nào? Đuổi tôi đi? Hay là nhân đây sắp xếp người đánh tôi một trận? Cùng lắm thì nhốt tôi trong một căn phòng, đâu cũng đừng hòng đi, chẳng phải chỉ có chút chuyện này thôi sao?”

Dáng vẻ thản nhiên của cô chọc cười Chu Vực, anh ta gập tập tài liệu lại, ý cười tích tụ nơi đáy mắt dần bị một tia tàn nhẫn thay thế, ánh mắt rơi trên người cô so với trước đó giống như vết băng nứt dần, từng chút một tụ lại thành mặt băng lạnh thấu xương.

Anh ta không nói chuyện ngay, mà ra tay nắm lấy cổ tay trắng nõn của cô cưỡng ép kéo người đến trước mặt, cụp mắt đánh giá cô cũng đang xem xét cô, giọng nói trầm thấp mang theo sự cảnh cáo rõ ràng: “Nếu để anh phát hiện em có tâm tư khác, anh cũng sẽ không nương tay với em đâu.”

Chu Uẩn nhếch môi, hơi hất cằm lên đón nhận ánh mắt của anh ta, không hề sợ hãi: “Sai rồi, anh sẽ không nương tay với tôi, tôi cũng sẽ không đứng trơ ra đó đợi anh ra tay. Muốn thử không? Tôi rất muốn xem hai chúng ta trở mặt sẽ có dáng vẻ gì.”

Biến mất nửa năm, trở về như biến thành người khác, ở khách sạn Chu Vực đã cảm nhận được rồi. Không gian trong xe có hạn, sự khiêu khích công khai kêu gào khiến anh ta nhíu mày, bàn tay đang nắm cổ tay cô lực đạo bất ngờ tăng mạnh.

Anh ta nghiêm giọng cảnh cáo: “Chu Uẩn, thu lại cái tính khí nhỏ nhen đó của em đi, đừng thử thách sức chịu đựng của anh đối với em.”

“Thử thách cái gì?” Chu Uẩn cử động cánh tay đang giằng co của hai người, cố ý chọc tức anh ta “Chẳng phải người thích làm mấy trò giả tạo nhất chính là các người sao?”

Cô không cho Chu Vực cơ hội phản bác, tự mình nói hết lời: “Hôm đó tôi bị trói trên du thuyền, anh có ra mặt cứu tôi không? Anh không cứu cũng không sao, dù sao loại người như Đài Diệu Nguyên đòi tiền không phải số ít, các người không muốn vì cứu tôi mà tốn số tiền này cũng là điều dễ hiểu, nhưng tại sao các người lại sắp xếp Tào Kim Chính giết tôi?”

Câu chất vấn cuối cùng giống như một đòn đánh thẳng vào đầu Chu Vực, đã từng tưởng tượng ra vô số khả năng, duy chỉ không ngờ tới sự kiện du thuyền lại có liên quan đến nhà họ Chu? Nhưng tại sao cô lại khẳng định như vậy?

Chu Vực nhíu mày nắm chặt cổ tay cô, nhìn chằm chằm cô cố gắng nhìn ra dấu hiệu nói dối từ đáy mắt, nhưng sự chân thành và hận thù nơi đáy mắt đó đã làm đau mắt anh ta.

Lúc mở miệng lần nữa, ngay cả chính anh ta cũng không phát hiện ra trong giọng nói mang theo vài phần run rẩy: “Em khẳng định Tào Kim Chính giết em, căn cứ từ đâu mà có?”

Chu Uẩn nhếch môi châm chọc: “Tào Kim Chính đã sắp xếp hai người, một người tên Đổng Kim Dương, một người tên Bác Táp. Hôm đó tôi chết đi sống lại, định tìm một nhà ngư dân tạm thời dưỡng thương, tận mắt chứng kiến Đổng Kim Dương và Bác Táp hai người hoảng hốt trốn vào một căn phòng. Tôi đi theo, nấp dưới cửa sổ chính tai nghe thấy hai người bọn họ sợ hãi sau khi du thuyền nổ tung, bọn họ đã gọi điện cho Tào Kim Chính, hẹn buổi tối gặp mặt.”

Chu Uẩn nghiêng đầu nhìn sắc mặt ngày càng u ám của Chu Vực, cười khẽ: “Buổi tối vị ông chủ Tào kia đến đúng hẹn, từ trong miệng ông ta tôi mới biết thì ra cái mạng này của tôi nhiều người muốn như vậy.”

Chu Uẩn bỗng nhiên rướn, cúi đầu quan sát anh ta với tư thế ngước nhìn lên: “Anh, anh đã giết tôi một lần rồi, còn muốn làm lại lần nữa không?”

Câu hỏi này của cô đâm mạnh vào tim anh ta, tàn nhẫn đến mức giờ khắc này Chu Vực đối với cô ngoại trừ áy náy không còn cảm xúc nào khác. Mà nhà họ Chu trong miệng cô lại có liên quan đến anh ta, cho dù mở miệng giải thích cũng vô dụng, trừ khi tìm được người chịu sự sai khiến năm đó, cạy ra chân tướng năm xưa từ trong miệng hắn, mới có thể biết Chu Uẩn nói có phải là giả hay không.

Sự im lặng của anh ta chắc chắn đã cho Chu Uẩn đáp án, mồi câu ngoài việc có thể khiến cá cắn câu, tác dụng lớn nhất là dụ dỗ.

Trong khoảng thời gian đến đích, trong xe “hài hòa” một cách khó hiểu, hài hòa đến mức khiến người ta không thở nổi, chỉ muốn mau chóng đến nơi xuống xe hít thở một ngụm không khí trong lành.

May mà, trung tâm thương mại Túc Nguyên không phải quá xa, bầu không khí ngột ngạt theo việc tài xế dừng xe ở bãi đỗ xe ngầm, cuối cùng cũng được giải tỏa.

Lâm Tuấn Thăng đích thân qua mở cửa, ánh mắt chạm nhau với Chu Vực, ngầm hiểu ý chớp mắt một cái. Liên quan đến việc Chu Vực giao cho anh ta đi làm, anh ta chưa từng làm không tốt.

Chu Uẩn để ý thấy khu quần áo ở tầng bốn trung tâm thương mại, nhưng cô không biết Văn Chú đã sắp xếp người xong chưa, cô đến bây giờ vẫn chưa có cơ hội chạm mắt với vị thư ký khác bên cạnh Chu Vực.

Cô phải nghĩ cách.

Chu Uẩn bất động thanh sắc nhìn quanh khu vực chờ thang máy ở tầng hầm một, liếc thấy trong góc tường có đặt máy bán hàng tự động, lập tức nảy ra ý kiến: “Tôi hơi khát, có thể làm phiền anh mua cho tôi chai nước không?”

Cô nói xong ngón trỏ chỉ về phía người đàn ông kia. Vì người đó cách máy bán hàng tự động gần nhất, Chu Uẩn chỉ định anh ta đi mua nước cũng hợp tình hợp lý.

Chu Vực hất cằm đồng ý cho Thiệu Nhất Phong qua mua nước.

Thiệu Nhất Phong đi đến trước máy bán hàng tự động, nhìn chằm chằm các loại đồ uống phong phú trước mặt, dần dần nhận ra ý của Chu Uẩn, đứng ở đó mãi không động đậy, ngược lại cao giọng hỏi một câu: “Cô Chu, cô có đặc biệt thích uống nhãn hiệu nào không?”

“Mua chai nước mà phiền phức thế sao?” Chu Uẩn cố ý lầm bầm nhỏ, âm thanh vừa đủ cho Chu Vực nghe thấy “Tôi qua đó chọn.”

Toàn bộ quá trình cô quá tự nhiên, đến mức sau khi đi qua không gây ra sự chú ý của bất kỳ ai, ngay cả lúc nói chuyện với Thiệu Nhất Phong cũng chỉ nói chuyện liên quan đến đồ uống, đưa lưng về phía đám người phía sau, thành công chặn lại mảnh giấy nhỏ Thiệu Nhất Phong lén đưa cho cô.

Mua nước xong, Chu Uẩn quay về chỗ cũ, thấy Chu Vực nhìn chằm chằm mình như sợ giây tiếp theo cô sẽ chuồn mất, Chu Uẩn giơ chai nước trong tay lên: “Muốn uống không?”

Anh ta liếc nhìn, không trả lời trực diện: “Uống ít thôi, đồ lạnh uống nhiều bụng không thoải mái.”

“Ồ.” Cô chuyên chọn chỗ đau mà chọc vào “So với nước biển, chút lạnh này vẫn chịu được.”

Lâm Tuấn Thăng theo bản năng nhìn sang Chu Vực. Trên xe anh ta mới biết tin, không ngờ lúc đầu Chu Uẩn đã trải qua chuyện nguy hiểm như vậy, hơn nữa chuyện này ước chừng e là có liên quan đến lão Chu tổng. Nếu tìm được Tào Kim Chính hỏi cho rõ, biết được người đề ra kế hoạch thật sự là lão Chu tổng, vậy thì chính là cố ý giấu giếm Chu Vực, cũng nói lên việc Đài Diệu Nguyên bắt cóc Chu Uẩn, e là cũng không thoát khỏi liên quan với lão Chu tổng.

Chỉ mới nghĩ như vậy, da đầu Lâm Tuấn Thăng đã tê dại, thậm chí còn liên tưởng đến cảnh tượng cha con nhà họ Chu vì Chu Uẩn mà cãi nhau đỏ mặt tía tai, e là lại sắp có một trận gió tanh mưa máu rồi.

Lên thang máy, tâm trạng Lâm Tuấn Thăng càng thêm nặng nề. Chu Vực muốn anh ta điều tra người tên Đổng Kim Dương này, hơn nữa còn hẹn thời gian gặp mặt với Tào Kim Chính, những việc này đều phải tiến hành trong bí mật, một khi bị lão Chu tổng phát hiện manh mối, chuyện này sẽ khó giải quyết.

Cửa thang máy từ từ mở ra, hôm nay đúng dịp thứ bảy, lưu lượng người trong trung tâm thương mại không phải ít, mỗi tầng dường như đều có thể nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt, kèm theo tiếng trẻ con cười đùa và khóc lóc, cả tòa nhà dường như đều đang rung chuyển.

Kể từ khi bận rộn với công việc của Thạc Đằng, số lần Chu Vực đến trung tâm thương mại ít càng thêm ít, sự ồn ào không thể tránh khỏi nghe mà đau đầu, nhưng anh ta đã đồng ý với Chu Uẩn, nên không tiện từ chối hay tỏ ra mất kiên nhẫn.

Chu Uẩn giả vờ xem quần áo kỹ lưỡng, cuối cùng ở chỗ rẽ của tầng lầu nhìn thấy tấm biển hiệu bắt mắt kia, tấm biển hiệu không theo quy tắc toàn màu gỗ, khắc dòng chữ cứng cáp: Phong Bất Độ.

“Đến cửa hàng đó đi, trang trí trông có vẻ rất đặc biệt.” Chu Uẩn chỉ cho Chu Vực xem “Anh thấy sao?”

Anh ta nhìn theo ngón tay cô, trong hàng loạt cửa hàng đang sáng đèn, bảng hiệu này quả thực là sự tồn tại bắt mắt nhất, nhưng chính sắc màu tối tăm này ngược lại làm nên sự khác biệt của cửa hàng này trong vô số cửa hàng quần áo ở tầng này.

Chu Vực không cần thiết phải từ chối: “Muốn vào xem thì vào xem, có cái nào thích hợp thì mua.”

Chu Uẩn không nói nhiều nữa, đi thẳng vào trong cửa hàng Phong Bất Độ.

Trang trí thống nhất với phong cách nhìn thấy bên ngoài, ánh sáng bên trong cũng tối tăm, quần áo bày ra bên trong không nhiều, nhưng mỗi bộ quần áo đều mang đậm bản sắc dân tộc.

Chu Uẩn vừa vào đã nhìn trúng bộ sườn xám gấm dệt màu đen trên người ma-nơ-canh, dọc theo cổ áo cổ áo thêu hoa Tây Phủ Hải Đường, trông đơn giản nhưng cực kỳ có phong cách.

Cô không quên đại sự của chuyến đi lần này, vẫy tay với nhân viên bán hàng: “Bộ này còn cái mới không?”

Nhân viên bán hàng mỉm cười: “Chỉ có trên người ma-nơ-canh và một bộ size nhỏ khác, dáng người cô rất đẹp, size nhỏ chắc là không thành vấn đề.”

“Lấy cho cô ấy thử.” Chu Vực nhìn về phía cô “Lấy thêm vài bộ thử đi, anh ở bên ngoài đợi em.”

“Ừm.”

Chu Uẩn đi dọc theo hướng ma-nơ-canh ra phía sau, lại chọn thêm vài kiểu dáng khác, dưới sự hướng dẫn của nhân viên bán hàng đi vào phòng thay đồ bên trong.

Phòng thay đồ khác với không gian cá nhân ngăn cách bằng rèm dài trước kia, mà được thiết kế theo kiểu cửa gỗ cổ phong ngăn cách không gian thay đồ, trên mỗi cánh cửa gỗ treo một tấm thẻ nhỏ thắt dây đỏ, một mặt viết “Đang thử đồ”, một mặt để trống.

Nhân viên bán hàng chọn cho cô một phòng thay đồ nằm sâu bên trong nhất, treo từng bộ quần áo lên giúp cô: “Cô cứ thử trước, bên trong có thiết bị liên lạc, có nhu cầu thì nhấn số một là được.”

“Cảm ơn.” Chu Uẩn thấy cô ấy thuận tay đóng cửa lại, người cực kỳ mệt mỏi ngồi lên ghế sofa phía sau, chân duỗi thẳng không muốn động đậy.

Cô chọn không ít quần áo, Chu Vực hẳn là biết nhiều quần áo như vậy thay xong không phải mười mấy phút là có thể kết thúc, vừa hay cô nhân cơ hội này từ từ lấy lại sức, tiếp theo thì xem Văn Chú sắp xếp thế nào rồi.

Trong khoảnh khắc Chu Uẩn chống cằm thất thần, phòng thay đồ không lớn lại truyền đến tiếng động khẽ, giống như công tắc nút bấm nào đó đang từ từ xoay chuyển.

Chu Uẩn nghe thấy tiếng động nhỏ truyền đến từ bên cạnh, từ từ buông tay đang chống cằm xuống, nhìn ngó xung quanh, tưởng là tiếng động phát ra từ ghế sofa. Cô cử động một cái, không hề có âm thanh bất thường truyền đến.

Cô nín thở tập trung tinh thần, cẩn thận lưu ý nguồn phát ra âm thanh.

Giây tiếp theo, chỗ vốn dĩ là “tường” ở bên phải lại mở ra, cả một bức tường từng chút một mở ra trong ánh mắt kinh ngạc của cô. Chu Uẩn sợ hãi đứng phắt dậy, s* s**ng nửa ngày chỉ tìm được một cái mắc áo, nắm chặt trong tay để đối phó với tình huống bất trắc.

Cô liếc nhìn thiết bị liên lạc có thể liên hệ với bên ngoài ở bên tay trái, sau khi đảm bảo có thể gọi người giúp đỡ ngay lập tức, liền nắm chặt mắc áo trong tay, nhìn chằm chằm vào khe hở đang dần mở ra của bức tường kia.

Theo bản năng hô hấp chậm lại, sau khi cô không biết đã nuốt nước bọt bao nhiêu lần, khe hở đó càng ngày càng lớn, động tĩnh bí ẩn cũng đón chào hồi kết.

Khi nhìn thấy khuôn mặt của Văn Chú một lần nữa, Chu Uẩn kinh ngạc hé môi khẽ th* d*c để sự căng thẳng đó tan biến khỏi cơ thể. Cô vẫn nắm chặt mắc áo đối mặt với anh bằng tư thế tấn công.

Văn Chú liếc nhìn sắc mặt hơi trắng bệch của cô, dang hai tay về phía cô: “Bao lâu không gặp rồi, không định ôm một cái sao?”

Chu Uẩn bỏ mắc áo trong tay xuống, chạy tới ôm chầm lấy anh: “Sao anh lại ở đây?”

“Anh vừa hay mua quần áo ở bên này, thần giao cách cảm quá mạnh, dẫn anh tới đây.” Văn Chú tựa cằm lên hõm cổ cô, lại cảm thấy chưa đủ, nghiêng đầu hôn lên tóc cô “Lời đường mật này thế nào?”

Chu Uẩn tạt gáo nước lạnh ngay trước mặt: “Đồ đàn ông dầu mỡ.” (ý chỉ sến súa, ngấy)

“Chậc.” Văn Chú không vui, tay vòng qua eo cô bỗng nhiên siết chặt, “Anh mà dầu mỡ, anh trai em chẳng phải là vua dầu mỡ sao?”

“Em tưởng anh sắp xếp người khác, không nghĩ tới anh sẽ đích thân tới đây.” Chu Uẩn rúc vào trong lòng anh ngửi thấy mùi hương quen thuộc, trái tim không lý do mà bình tĩnh lại.

Anh nói: “Nghe nói em bị vua dầu mỡ nắm tay nhỏ rồi?”

“Hả?” Chu Uẩn khẽ nhíu mày “Tai mắt của anh ngay cả chuyện này cũng nói cho anh biết à?”

“Ồ, nói cách khác chuyện này là thật?”

“Thực ra…”

Văn Chú không cho cô cơ hội ngụy biện, buông cô ra, tay phải bóp cằm cô, bá đạo hôn lên môi cô như mọi khi: “Ừm, mùi vị ở đây thì không thay đổi.”

Cô bị chọc cười, tay đấm mạnh vào người anh: “Anh tưởng chúng em xảy ra chuyện gì rồi à?”

“Chuyện nắm tay nhỏ này lừa một cái là lừa ra ngay.” Văn Chú khẽ v**t v* má cô “Em chắc chắn diễn kịch trước mặt Chu Vực có thể thành công ư?”

“Chắc là được.” Chu Uẩn nói thẳng “Dù sao bây giờ anh ta cũng đã bộc lộ tình ý với em.”

“Ồ.” Văn Chú đổi động tác khẽ v**t v* má thành nhéo, giọng điệu có vài phần gay gắt “Vậy anh ta biết em lấy danh nghĩa thử quần áo ở đây lén lút vụng trộm với anh không?”

Chu Uẩn kinh ngạc, khâm phục khả năng đổ ngược tội lỗi của anh: “Là trốn ở đây chạy tới lén lút với em, mà anh lại trách em sao?”

Văn Chú híp mắt, khuôn mặt vốn nghiêm túc bỗng nhiên nhếch môi mỏng, mặt dày mày dạn nói: “Anh phải tuyên bố trước tiểu tam không phải là anh, vị trí chính thất chỉ có thể mang họ Văn.”

Cô hoàn toàn không nhịn được nữa, vòng tay ôm lại vai anh, nén cười trêu chọc anh: “Vậy anh phải giữ cho kỹ vào, người như em thích nhất là sớm Tần tối Sở*.”

Sớm Tần tối Sở*: trong ngữ cảnh nào là chỉ sự thay lòng đổi dạ/không chung thủy

Dứt lời, cô không đợi được câu trả lời của anh, trong khoảnh khắc cơ thể bị nhấc bổng lên không trung, bị anh đưa vào sau bức tường kia, biến mất trong phòng thay đồ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...