🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 120: Vẫn thoải mái hơn là đi cùng người ngoài

Văn Chú nói tạm thời án binh bất động là có ý gì? Là muốn cô tạm thời giữ chân Chu Vực, đừng để hắn nghi ngờ, hay là chuyện đi xuống tầng hầm B1 cứ từ từ hãy tính, đợi anh thông báo rồi mới đi tìm hiểu ngọn ngành?

Chu Uẩn l**m đôi môi hơi khô, trấn tĩnh lại tâm trạng đang xao động. Tuy Văn Chú đã cài người của mình bên cạnh Chu Vực, nhưng tình hình cụ thể bên trong anh không biết tường tận từng chi tiết, nếu chỉ dựa vào người anh sắp xếp để truyền tin thì chẳng khác nào giao quyền chủ động vào tay người khác, lỡ như đối phương lâm trận phản bội bán đứng Văn Chú, thì đối với họ mà nói là vô cùng bất lợi.

Với tính cách của Chu Vực, chưa biết chừng sẽ ra tay tàn độc với Văn Chú. Hiện tại bọn họ đang ở ngoài sáng, có một số kế hoạch tuy đang tiến hành, nhưng cô và Văn Chú đang ở trong trạng thái bị người khác chằm chằm theo dõi, mỗi bước đi vẫn cần phải cẩn thận một chút, có như vậy thì khi rút lui hay thay đổi kế hoạch mới không rơi vào cảnh hoảng loạn, phải đối phó một cách bị động.

Chu Uẩn suy đi tính lại quyết định chủ động xuất kích, ít nhất cô phải làm rõ tình hình ở tầng hầm B1, nhìn tình hình hiện tại, Chu Vực sẽ không động đến cô, sở dĩ để người giúp việc khóa cửa đoán chừng là sợ cô phát hiện ra điều gì hoặc lén lút bỏ trốn, sự đề phòng đối với cô thiên về kiểm soát hơn là làm hại. Chỉ cần không phải ác ý ngược đãi, kế hoạch cô muốn thực hiện nhất định sẽ thành công.

Chu Uẩn liếc nhìn thiết bị gọi đang nằm trên tấm thảm trước mặt, thở hắt một hơi dài, ấn nút màu xanh trên thiết bị, đợi người trả lời.

Chẳng bao lâu sau, trong thiết bị truyền đến giọng nói máy móc theo khuôn mẫu, nghe giọng hình như vẫn là nữ giúp việc dẫn cô lên lầu vào phòng lúc nãy.

Chu Uẩn mím môi:”Tôi đói rồi, phiền cô chuẩn bị chút đồ ăn cho tôi.”

“Cô có đặc biệt muốn ăn món gì không?”

“Không.”

“Vui lòng đợi một lát.”

Âm thanh trong thiết bị gọi đã dứt, nhưng Chu Uẩn vẫn nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh cúp máy từ đầu bên kia, trong đầu lại hiện lên ánh mắt của nữ giúp việc lúc rời đi, cứ cảm thấy mình không nhìn lầm, người đó có sự thù địch khó hiểu đối với cô, mà cô và đối phương chỉ mới gặp một lần, đâu đến nỗi nhìn cô không thuận mắt chứ?

Chu Uẩn chống đầu gối đứng dậy, đặt thiết bị gọi trở lại khe cắm cho khớp, từ từ xoay người dựa vào tường trắng phía sau chậm rãi nhắm mắt lại. Xem ra việc lợi dụng chuyện của Tào Kim Chính phải đưa vào lịch trình rồi, những lời tối nay Chu Vực nói tuy chưa vạch trần tất cả, nhưng cũng coi như đã lật bài ngửa với cô. Nhà họ Văn đã hợp tác với nhà họ Chu, hơn nữa ông cụ Văn đã hạ quyết tâm sẽ ra tay với Văn Chú, và trong chuyện này nhà họ Chu chắc chắn sẽ giúp một tay.

Tào Kim Chính quen biết rộng, nhân lực cũng đủ lại quen thói gió chiều nào theo chiều nấy, bên nào thắng thế lớn, hắn ta sẽ ngả về bên đó. Để một kẻ ba phải như vậy ở bên ngoài đối với họ mà nói chính là một biến số có thể quay lại cắn ngược bất cứ lúc nào, cô nhất định phải nghĩ cách khiến Tào Kim Chính trở thành con cờ bỏ đi của nhà họ Chu, nếu không một khi để hắn ta tìm được cơ hội nhắm vào bọn họ, chuyện cô và Văn Chú đến đại bản doanh tìm hắn ta trước đó nhất định sẽ bị báo cho nhà họ Chu biết, đối với toàn bộ kế hoạch của họ là rất nguy hiểm.

Nhân lúc Tào Kim Chính vẫn chưa phản ứng kịp, cô phải giải quyết hắn ta trước.

Đang nghĩ xem nên làm thế nào để kế hoạch kín kẽ không dễ bị người ta nhìn ra manh mối, cửa phòng truyền đến tiếng gõ cửa nhẹ, cách một cánh cửa, giọng nói lanh lảnh của người phụ nữ trầm đi không ít, ra hiệu cho Chu Uẩn biết, cô ta sắp mở cửa vào.

Chu Uẩn chậm chạp đi tới, đứng trước cửa, nhìn tay nắm cửa bị người bên ngoài vặn lại, từ từ đẩy ra một khe hở, khe hở này dần mở rộng, để lộ khuôn mặt nhạt nhẽo thiếu sức sống của nữ giúp việc.

Cô ta không ngờ Chu Uẩn sẽ đứng ở đây đợi mình, nhất thời không thu lại được biểu cảm, sự chán ghét chưa kịp che giấu cứ thế lồ lộ ra ngay trước mặt Chu Uẩn, khiến người ta rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Lần này, Chu Uẩn nhìn rất rõ, cũng đặt một dấu chấm tròn vẹn cho suy đoán trước đó. Cô không biểu hiện quá nhiều, thần sắc cũng lạnh nhạt như cô ta, đứng đó ngay cả tư thế cũng chưa từng thay đổi, khẽ nói: “Vất vả rồi.”

Cơ mặt người phụ nữ run rẩy cứng đờ, dường như việc chuyển nhanh từ biểu cảm này sang biểu cảm khác là việc cực khó, cuối cùng nặn ra một biểu cảm cười như không cười, hơi nhếch miệng, nhưng gò má lại giật giật đầy gượng gạo, cả người trái lại toát lên vài phần hài hước.

Cô ta cũng biết biểu cảm khuôn mặt mình lúc này khó coi, giả vờ tiếp chỉ càng lộ nhiều sơ hở hơn, bèn nhanh chóng cúi đầu làm bộ dạng đưa cơm, nghiêng người đẩy xe đồ ăn đang dừng ngoài cửa vào, giải thích: “Không biết cô thích ăn gì, nên bảo nhà bếp làm cả món Trung và món Tây một ít, cô xem có hợp khẩu vị không.”

Nữ giúp việc đẩy xe đồ ăn từ từ vào trong phòng, Chu Uẩn giữ trạng thái im lặng, nhìn cô ta bận rộn trước sau, cuối cùng bày biện từng món ăn trên xe lên chiếc bàn tròn màu trắng trong phòng.

“Mời dùng bữa ở đây.” Nữ giúp việc đẩy xe đồ ăn sang một bên “Nếu không còn nhu cầu gì khác, tôi xin phép đi làm việc khác đây.”

Cô ta thậm chí không cho Chu Uẩn cơ hội trả lời, tự mình nói xong, tự cho rằng đã làm được hai chữ lễ phép đến mức tối đa, để lại xe đồ ăn, gật đầu sơ qua với Chu Uẩn rồi nhấc chân rời đi.

Chu Uẩn đi đến bên bàn, cầm chiếc thìa đã bày sẵn tùy ý múc một thìa canh, mùi vị không tồi, tiếc là cô muốn kiếm chuyện, không tồi cũng phải thành có lỗi.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Khóe mắt để ý vị trí của nữ giúp việc, thấy cô ta sắp đi đến cửa phòng, Chu Uẩn đập mạnh chiếc thìa trong tay xuống bàn, cán thìa va vào đĩa sứ, tiếng vang lanh lảnh gọi giật bóng lưng đang rời đi của nữ giúp việc lại.

Nghe thấy tiếng động cô ta dừng bước, quay người lại thấy Chu Uẩn đã đặt thìa xuống, vẻ mặt không vui nhìn mình chằm chằm, cô ta hơi ngỡ ngàng:”Còn việc gì không?”

“Cô dùng cái này để qua mặt tôi đấy à?”

“Tôi không hiểu ý cô lắm.”

Chu Uẩn hơi cong đốt ngón tay gõ gõ mặt bàn tròn, sa sầm mặt mày so đo với cô ta:”Khó ăn thế này cô chắc chắn không phải đang làm cho có lệ chứ?”

Nữ giúp việc liếc nhìn những món ăn chưa động đến mấy trên bàn, cố cãi lý:”Không biết cô chỉ cụ thể món nào khó ăn? Đầu bếp trong biệt thự đều có trình độ khách sạn năm sao, hơn nữa đã làm việc ở đây nhiều năm rồi, Chu tổng chưa bao giờ chê khó ăn.”

Ý ngoài lời là, mồm miệng cô có kén chọn đến mấy chẳng lẽ còn kén hơn cả tổng giám đốc Thạc Đằng sao? Sơn hào hải vị người ta từng ăn nhiều không đếm xuể, nếu làm khó ăn, đầu bếp làm sao có thể được giữ lại làm việc ở đây lâu như vậy.

Chu Uẩn cầm đôi đũa trên bàn đưa về phía cô ta: “Hay là cô lại nếm thử xem? Tránh lại bảo tôi bới móc cô.”

Nữ giúp việc nhìn đôi đũa giữa không trung, giọng điệu việc công xử theo phép công: “Cô Chu, ban nãy tôi đã hỏi cô có món gì đặc biệt muốn ăn không, là cô nói ăn gì cũng được, để cô ăn được ngon miệng, tôi đã đặc biệt dặn đầu bếp làm cả hai bữa Trung Tây.”

Chu Uẩn từ từ hạ tay xuống: “Cô quả thực chu đáo, nhưng chuyện đó và việc đồ ăn có ngon hay không là hai chuyện khác nhau, tôi nghe ý cô là cảm thấy người đang vô lý gây sự bây giờ là tôi đúng không?”

Nữ giúp việc hít sâu một hơi: “Không dám, cô là khách, tất nhiên nói cái gì thì là cái nấy.”

Ánh mắt mất kiên nhẫn từng chút một rơi trên mặt Chu Uẩn, chậm rãi di chuyển xuống dưới, bất ngờ nói: “Nói một cách nhẹ nhàng thì việc cô có thể ở đây bao lâu đều là ẩn số, hà tất phải bày ra cái dáng vẻ bà chủ nhà chứ? Ồ cũng phải, người đàn ông có tiền như Chu tổng, phụ nữ cứ nối gót nhau lao vào là chuyện bình thường.”

Chu Uẩn nắm bắt chính xác trọng điểm trong lời nói của cô ta, mỉm cười: “Tòa nhà này xem ra đã từng có không ít bà chủ nhà trong miệng cô nhỉ, chi bằng cô kể cho tôi nghe, trong số những người này, vị nào ở lâu nhất và được Chu tổng thích nhất?”

Chu Uẩn cố tình xây dựng bản thân thành kẻ cực kỳ tự tin vào mình và coi thường người khác, khoanh tay trước ngực khẽ hừ: “Tôi thấy là cô không biết rồi? Chu Vực nói rồi, người anh ấy thích nhất là tôi, sau này cũng sẽ cưới tôi, còn nói căn nhà này sang tên cho tôi, người ở trong này đều nghe tôi sai bảo, khuyên cô nói chuyện với tôi thì chú ý thái độ một chút, tôi không phải người tốt tính không biết so đo đâu, có lẽ mấy vị trước kia có thể dung túng cô, nhưng trong mắt con người tôi thì không chứa nổi hạt cát.”

Nữ giúp việc nhìn chằm chằm Chu Uẩn trọn một phút, dời tầm mắt đi hoàn toàn không nhịn được nữa, tiếng cười không lớn nhưng mùi vị châm biếm lại rất đậm: “Chu tổng vừa mua mảnh đất này xây xong thì tôi đã đến rồi, Chu tổng rất tin tưởng tôi, cho dù những người phụ nữ trong quá khứ có được ngài ấy thích thế nào đi nữa, vào đến đây Chu tổng đều sẽ nói với họ, ngài ấy không ở đây thì tôi là người có tiếng nói, cô Chu e là quá tự tin vào mình rồi, cô Phó ở bên cạnh Chu tổng thời gian lâu nhất, cô ấy đến đây cũng không dám nói với tôi một chữ không, tôi khuyên cô tốt nhất nói chuyện nên biết chừng mực, nếu không khi Chu tổng hỏi đến một số chuyện, chưa chắc tôi đã quản được cái miệng này của mình đâu.”

Uy h**p trực tiếp hay gián tiếp, nữ giúp việc trước mắt đều đã tung ra hết một lượt, Chu Uẩn đã moi được chuyện cô muốn biết. Tòa nhà này trước đây từng có người phụ nữ khác đến, và Phó Mỹ quả thực không nói dối, chuyện cô ta nói với Văn Chú có độ chân thực nhất định.

Thứ hai, nữ giúp việc trước mắt trông có vẻ có mối quan hệ khác thường vượt mức cấp trên cấp dưới với Chu Vực, giống như tự coi mình là bà chủ của tòa nhà này hơn, mang theo sự thù địch khó hiểu với mỗi người phụ nữ đến ở.

Những lời cô ta vừa nói cũng vô tình tiết lộ địa vị của mình trong tòa nhà này. Chu Vực không có mặt thì cô ta là người có tiếng nói nhất, người như vậy nếu giữ lại ở đây, đối với Chu Uẩn mà nói chắc chắn là một quả bom hẹn giờ, cô ta chính là con mắt của Chu Vực, chưa biết chừng còn thêm mắm dặm muối nói những chuyện khác trước mặt Chu Vực, đối với Chu Uẩn không phải chuyện tốt.

Cô phải nghĩ cách giải quyết người có mối đe dọa này trước.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn quay đầu nhìn bát canh trong đang bốc khói nghi ngút, lại nhìn những món ăn khác bên cạnh chưa động đến một miếng nào, cô động tay gắp mỗi đĩa hai miếng nếm thử, cuối cùng cực kỳ không nể mặt mà nhổ hết vào thùng rác bên cạnh.

“Cái này là cho người ăn à?” Chu Uẩn liếc xéo cô ta “Bưng xuống làm lại.”

Nữ giúp việc đã nhìn ra cô rõ ràng đang kiếm chuyện, những người phụ nữ đến đây sau khi biết thân phận của cô ta nói chuyện đều nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, vậy mà cô Chu trước mắt này, nghe cô ta nói rõ thân phận xong lại còn dám hất hàm sai khiến không khách khí, trong lời nói coi cô ta như người giúp việc muốn n*n b*p thế nào thì nắn, thậm chí còn không thèm nhìn thẳng cô ta!

Cô ta hít sâu thật mạnh, lời nói thốt ra mang theo cơn giận dữ, khác hẳn giọng điệu còn nể mặt đối phương ban nãy: “Nếu cô muốn ăn món khác có thể nói thẳng, chứ không phải giày vò chúng tôi như vậy, dù sao cô mới đến ngày đầu, chúng tôi hoàn toàn không biết sở thích của cô, giờ này đầu bếp còn nấu cơm cho cô, phiền cô thương xót cho những người như chúng tôi một chút!”

“Cô nhận lương tại sao tôi phải thương xót cô?” Chu Uẩn khẽ nhướng mày với cô ta,”Nhận lương làm việc thì đừng có giả vờ cái bộ dạng chịu ấm ức đó, không phải cô nói cô có tiếng nói rất lớn trong tòa nhà này sao? Tôi lại muốn xem xem tiếng nói của cô ở đây rốt cuộc lớn đến mức nào.”

Dứt lời, Chu Uẩn nhanh tay gạt hết các món ăn trên bàn tròn xuống đất, đĩa sứ va vào nhau vỡ tan tành, tiếng động chói tai đặc biệt rõ ràng trong màn đêm, như thể cứ lởn vởn mãi trên bầu trời tòa nhà này.

“Cô điên rồi!” Nữ giúp việc không ngụy trang nữa, lấy điện thoại trong túi ra liên lạc với những người giúp việc khác, đồng thời dặn dò họ nhất định phải mời Chu Vực qua xử lý.

Điện thoại ngắt kết nối, nữ giúp việc trừng mắt nhìn Chu Uẩn đầy giận dữ: “Cô có biết mấy cái đĩa này bao nhiêu tiền không? Lát nữa Chu tổng qua tôi sẽ báo cáo rõ ràng từng li từng tí! Cô cứ đợi tối nay bị đuổi ra khỏi nhà đi!”

Chu Uẩn chẳng hề hoảng loạn chút nào, ung dung kéo ghế ngồi xuống, đôi chân thon thả khẽ vắt chéo, thuận tay cầm chiếc thìa tròn trên bàn gõ từng cái lên mặt bàn, như đang đếm ngược chờ Chu Vực đến.

Anh ta đến căn phòng này quả thực không mất nhiều thời gian, gần như sau khi điện thoại ngắt kết nối, chưa đến năm phút đã có mặt trong phòng. Đẩy cửa phòng ra, cảnh tượng trước mắt khiến Chu Vực nhíu mày rậm, ánh mắt đầu tiên nhìn về phía Chu Uẩn cách đó không xa, thấy cô ngồi đó bất động, anh ta sải bước đi tới.

“Có bị thương không?” Chu Vực cúi người kiểm tra cánh tay để trần của cô, sau khi xác định không chảy máu và không có vết thương mới thở phào nhẹ nhõm “Xảy ra chuyện gì? Anh nghe người dưới nói em cãi nhau với người giúp việc?”

Chu Uẩn còn chưa kịp trả lời, nữ giúp việc đứng sau lưng Chu Vực cách đó không xa đã vội vàng bước lên hai bước, thuật lại rành mạch mọi chuyện xảy ra trong phòng, nội dung thì cũng coi như sát thực tế, duy chỉ có đoạn cuối là biến mình thành nạn nhân hoàn toàn bị đánh không đánh lại bị mắng không cãi lại.

Chu Vực khẽ day ấn đường:”Em nói thử xem?”

Chu Uẩn đặt chiếc thìa tròn trong tay xuống ngẩng đầu nhìn hắn: “Cô ta nói hết rồi tôi còn có thể nói gì nữa, cô ta nói đúng đều là lỗi của tôi, người bên ngoài như tôi không biết ngày nào sẽ giống như những người khác bị anh vứt bỏ, không chừng tối nay sẽ bị đuổi ra khỏi nhà, đắc tội với người có tiếng nói chỉ sau anh ở đây, tôi đâu dám nói gì nữa?”

Cô không phải kiểu tính cách thích cãi vã Chu Vực biết rõ, huống hồ một số chuyện được nhắc đến trong lời nói cô càng không thể biết, khả năng duy nhất chỉ có thể là người giúp việc đã nói gì đó với cô mới khiến Chu Uẩn nói năng châm chọc như vậy.

Chu Vực giơ tay ra hiệu cho những người khác qua dọn dẹp sạch sẽ đống bừa bộn dưới đất, đưa tay phủ lên cánh tay Chu Uẩn nhẹ nhàng đỡ cô dậy: “Đến thư phòng nói chuyện được không? Để người khác dọn dẹp trước.”

Chu Uẩn không nể mặt anh ta, hai tay cử động thoát khỏi tay anh ta, lạnh mặt nói: “Tôi mệt lắm muốn đi ngủ, căn phòng này tôi không muốn ở nữa, toàn mùi chua lòm, hơn nữa tôi cũng không muốn ở trong một căn phòng nhốt tôi lại, nếu anh còn sắp xếp người nhốt tôi, tôi không ngại đập cửa sổ nhảy lầu tìm đường thoát đâu.”

Cô không nói đùa, Chu Vực hiểu cô, đã nói ra là sẽ làm. Anh ta khẽ thở dài: “Được, anh sẽ cho người chuẩn bị phòng mới, ngoài ba bữa một ngày sẽ không có ai làm phiền em.”

Chu Uẩn lấy điện thoại ra cho anh ta xem: “Đã không có sóng vậy thì tôi cần vài quyển sách không quá đáng chứ? Tốt nhất lấy thêm một cây bút, anh biết đấy tôi đọc sách thích viết cảm nhận.”

“Lát nữa anh cho người đưa đến phòng em.” Chu Vực cười, cong ngón tay khẽ cọ mũi cô “Đừng giận nữa, hoặc là em nói xem phải làm thế nào mới hết giận?”

Chu Uẩn im lặng giây lát, cố ý chọc tức anh ta: “Tôi muốn ngày mai đến trung tâm thương mại đi dạo, đống quần áo trong phòng tôi đều không thích, chắc là của những người phụ nữ từng ở căn phòng này mặc nhỉ? Chút vải đó thì che được cái gì?”

Chu Vực quay đầu liếc nhìn nữ giúp việc, khi nhìn lại Chu Uẩn, sự lạnh lẽo nơi đáy mắt đã tan biến, nhếch môi cười khẽ: “Được, ngày mai anh cho người đưa em đi.”

“Anh để người khác đưa tôi đi chẳng phải là để tiện giám sát tôi sao?” Chu Uẩn hừ giận “Tôi thấy trước đây anh cũng đâu có thiếu thời gian tháp tùng đám ong bướm đó đi dạo phố mua sắm, đến lượt tôi thì không có thời gian, sắp xếp một người để đuổi khéo tôi.”

Cô không nhìn anh ta nữa, làm bộ muốn đi: “Thôi được, loại chuyện này chẳng có gì đáng để so đo cả.”

“Tiểu Uẩn.” Chu Vực kịp thời kéo cổ tay cô lại “Anh sợ ngày mai đi cùng em, em sẽ không thoải mái.”

Chu Uẩn cúi đầu, biết rõ cá đã cắn câu, lầm bầm nhỏ: “Vẫn thoải mái hơn là đi cùng người ngoài.”

Có lẽ hai chữ “người ngoài” đã chạm vào dây đàn tình cảm của Chu Vực đối với cô, bàn tay đang nắm cổ tay cô dịu dàng v**t v* da thịt cô, nhìn cô không nỡ dời mắt: “Được, anh đi cùng em.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...