🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 119: Người của anh sẽ bảo vệ em

Chuyện này vốn là việc riêng tư kín đáo của nhà họ Văn, bình thường sẽ không tùy tiện nói cho người ngoài biết, nhưng giờ phút này Chu Vực lại diễn đạt rõ ràng rành mạch từng câu từng chữ, cứ như thể anh ta đã sống ở nhà họ Văn nhiều năm, nắm rõ chuyện nhà họ Văn như lòng bàn tay. Nếu lời anh ta nói là thật, Văn Chú chắc chắn không thể nào đi rêu rao thân thế cho tất cả mọi người biết, nhất định sẽ giấu giếm.

Chu Vực biết, đồng nghĩa với việc Chu Bá Sầm và Thư Huệ chắc chắn cũng biết, ai lại đi nói chuyện liên quan đến thân phận thật sự của Văn Chú cho nhà họ Chu chứ?

Chu Uẩn trầm ngâm hồi lâu, có một số việc sau khi sắp xếp lại rõ ràng, đáp án sẽ từ từ hiện ra. Chu Vực nói cho cô những chuyện này, chẳng qua là muốn cô nhìn rõ hiện thực, nhưng cũng để lộ sự dây dưa giữa nhà họ Chu và nhà họ Văn phức tạp hơn nhiều. Cùng kinh doanh công ty ở Túc Nguyên, theo lý mà nói hai nhà không nên xa lạ, sự không làm phiền nhau trên bề mặt có lẽ là chiêu trò che mắt cố ý làm ra, mục đích là để mọi người đều thấy quan hệ hai nhà Văn – Chu chỉ ở mức bình thường, thuận tiện cho việc hợp tác ngầm.

Chuyện của Văn Chú chỉ có thể là do ông cụ Văn tiết lộ cho nhà họ Chu, người khác ít có khả năng này, nhưng ông cụ Văn nói với nhà họ Chu những chuyện này để làm gì? Chu Uẩn tạm thời nghĩ không thông.

“Rốt cuộc lựa chọn thế nào, tốt nhất em nên suy nghĩ cho kỹ.” Chu Vực không nhìn cô nữa, tầm mắt từ từ chuyển dời lên kính chắn gió phía trước, xuyên qua lớp kính nhìn về phía phố thị đèn đuốc sáng trưng cách đó không xa “Con đường tương lai của loại người như anh ta định sẵn là đen tối, tương lai rực rỡ mà em muốn anh ta không cho nổi đâu.”

Chu Uẩn nghe anh ta nói xong, rơi vào sự trầm mặc ngắn ngủi. Họ coi như lớn lên cùng nhau từ nhỏ, trước đây cô tưởng anh ta hiểu mình, giờ nhìn lại, anh ta chưa từng thực sự hiểu cô. Đến nước này, điều anh ta nghĩ vẫn là cô tiếp cận Văn Chú vì tiền tài quyền thế, anh ta không tin cô có tình cảm với Văn Chú, vừa thao túng tâm lý vừa hạ thấp cô thành người phụ nữ chỉ ham tiền, cuối cùng lại dùng cái danh nghĩa mỹ miều là muốn tốt cho cô.

Cô im lặng đủ lâu rồi: “Anh ấy có phải con riêng hay không khoan hãy bàn, tôi chỉ biết một công ty, người có năng lực thì đảm nhiệm, kẻ vô năng thì thoái vị, Thịnh Hoằng trong tay anh ấy ngày càng phát triển, thế là đủ rồi.”

“Đủ rồi?” Chu Vực quay đầu nhìn chằm chằm cô, như muốn nhìn cô cho thật rõ “Anh ta chiếm đoạt vị trí vốn thuộc về người khác, đuổi cùng giết tận người thân của mình, ngay cả ông cụ Văn nuôi anh ta khôn lớn cũng không buông tha, em nói với anh thế là đủ rồi sao?”

Giọng điệu anh ta rất bình ổn, nhưng Chu Uẩn lại nghe ra sự phẫn nộ tích tụ đã lâu của anh ta đối với Văn Chú, nôn nóng tìm cửa thoát để trút hết mọi lửa giận ra ngoài, hận không thể dìm Văn Chú xuống mức không đáng một xu, mới có thể cân bằng sự đố kỵ trong lòng.

“Chuyện của anh ấy và nhà họ Văn tôi sẽ hỏi rõ, hơn nữa việc anh ấy đuổi cùng giết tận người thân, chiếm đoạt vị trí người khác, đều không liên quan đến anh và nhà họ Chu, chúng ta đều không có tư cách phán xét cuộc đời người khác. Thay vì hất hàm sai khiến bình phẩm người khác, chi bằng xem lại bản thân có từng làm chuyện thẹn với lòng hay không, nếu có, thì đừng lấy tiêu chuẩn cao để yêu cầu người khác, tiêu chuẩn đạo đức thấp yêu cầu chính mình.”

Cô không muốn cãi nhau với anh ta, qua chuyện này, cô đã có thể xác định giữa cô và Chu Vực ngoài việc ngăn cách bởi mối thâm thù huyết hải, thì tam quan và kiến giải của họ cũng đã đi về hai hướng khác nhau. Quyền lực và tiền bạc là thứ thay đổi một con người nhanh nhất trên thế giới này, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta không kịp trở tay.

Chu Uẩn đưa tay chạm vào cửa xe, không ngoài dự đoán, trước khi xuống xe tài xế đã khóa cửa. Cô đừng hòng đi đâu cả, tiếp tục ở lại trong khoang xe ngột ngạt này, đợi đến khi Chu Vực gật đầu đồng ý cho cô rời đi.

Chu Uẩn lẳng lặng thu tay về, nhìn lưu lượng xe cộ phía trước, biết rõ còn cố hỏi: “Tôi đi được chưa?”

“Thời gian trước trên mạng đồn đại du thuyền phát nổ khiến ba người chết, manh mối dẫn đến em, chuyện này em tham gia bao nhiêu?”

Cô không trông mong có thể giấu được Chu Vực, cho dù con đường họ đi không còn giống nhau, nhưng bao năm chung sống dưới một mái nhà, là cô làm hay không, có liên quan đến cô hay không, Chu Vực tìm hiểu kỹ liền có thể nhận ra đôi chút.

Chu Uẩn mắt nhìn thẳng, dùng giọng điệu không chút gợn sóng thừa nhận: “Một trăm phần trăm.”

“Em cũng thành thật đấy.” Chu Vực quay đầu nhìn cô một cái, ánh mắt dừng lại chưa đến ba giây, lại quay về nhìn ra cửa sổ “Chỉ để người khác biết em chưa chết? Để đột ngột xuất hiện trước mặt mọi người trong tiệc rượu?”

Cô không trả lời ngay, mà từ từ đưa mắt nhìn về phía anh ta. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, khuôn mặt anh ta nửa sáng nửa tối, nhìn không chân thực.

“Để cắt đứt sạch sẽ với anh.” Chu Uẩn nhìn chằm chằm anh ta nói lời nặng nề “Vòng tay đã trả lại cho anh rồi, sau này bớt gặp mặt đối với chúng ta mà nói không phải chuyện xấu.”

“Cắt đứt sạch sẽ?” Anh ta liếc xéo cô “Em nói giữa chúng ta cắt đứt sạch sẽ sao?”

“Nhà họ Chu sẽ không để anh và tôi có dây dưa nữa, không có nhà họ Khương anh cũng sẽ tìm nhà họ Vương nhà họ Lý để liên hôn, con người tôi có sự tự biết mình, biết bản thân mình ở vị trí nào.” Chu Uẩn nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh ta, diễn vở kịch đến cùng “Anh, giữa chúng ta vạch rõ giới hạn đối với anh không phải chuyện xấu, lẽ nào anh muốn người khác hiểu lầm anh có tâm tư khác với tôi sao?”

Hắn trầm giọng: “Không phải hiểu lầm.”

Chu Uẩn sững sờ: “Gì cơ?”

Đây là lần đầu tiên Chu Vực không muốn kìm nén tình cảm của mình với cô nữa, đưa tay nắm chặt lấy tay cô lần nữa, nói chắc nịch: “Tình cảm anh đối với em chưa bao giờ là tình anh em, em hiểu không?”

Sợi dây thần kinh nhạy cảm nhất dường như bị một lực bên ngoài gảy mạnh một cái, rung động tâm can, nhưng lại không có bất kỳ sự cảm động nào.

Lời của Văn Chú vẫn còn văng vẳng bên tai, từng câu từng chữ anh nói lúc này đều đã ứng nghiệm. Quả nhiên, đàn ông hiểu đàn ông nhất, anh nói qua ánh mắt Chu Vực có thể thấy sự quan tâm đối với cô, khi đó cô còn giữ thái độ hoài nghi, mà nay chính tai nghe thấy Chu Vực không chút che giấu bộc lộ tình cảm với mình, không phải anh em mà là tình nam nữ, bỗng dưng muốn cười.

Giữa cô và Chu Vực ngay từ đầu đã là sai lầm, từng bước biến mối quan hệ thành sai lầm, rồi từng bước lật đổ mọi chuyện trong quá khứ, kết quả cuối cùng chỉ có thể là bỏ lỡ nhau.

Giờ khắc này, Chu Uẩn biết rõ cô đã bước lên vị trí chủ đạo, dù có buông lời cay nghiệt, Chu Vực cũng sẽ không và không nỡ nặng lời với cô. Trong chuyện tình cảm ai dùng tình sâu nhất, định sẵn là kẻ yếu thế, ngay cả giọng nói cũng sẽ theo đó mà nhỏ nhẹ, chỉ sợ làm đối phương sợ hãi.

“Vậy còn Khương Thiên Doanh thì sao?” Chu Uẩn mỉm cười, nhưng ý cười nơi khóe môi chỉ toàn là châm chọc “Tôi từng tận mắt thấy bên cạnh anh ong bướm không ngớt, giờ anh nói tâm tư đối với tôi không phải tình anh em, anh muốn nói với tôi rằng, anh thích tôi, là kiểu đàn ông thích phụ nữ đúng không?”

Cô là người thông minh, điểm này Chu Vực biết rất rõ, tự nhiên cũng rõ cô cố ý hỏi như vậy, cô đang ép anh ta nói thẳng thắng hơn.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Vực nắm lấy cổ tay cô, lực trên tay nặng thêm, dễ dàng kéo cô đến trước mặt, anh ta đã rất lâu không được nhìn ngắm cô thật kỹ, nửa năm dài đằng đẵng, lại khiến anh ta mất đi sự tự tin kiểm soát cô. Đôi mắt kia không còn cảm xúc có thể nhìn thấu, bình thản nhìn anh ta, không nhìn ra một chút tình cảm dư thừa nào.

Anh ta cúi đầu liếc nhìn tay cô, da thịt cọ xát, cô đang ở trong lòng bàn tay anh ta, nhưng vẫn khiến anh ta không cách nào tĩnh tâm lại được, “Tiểu Uẩn, rời xa Văn Chú, được không?”

Chu Uẩn nhìn theo tầm mắt anh ta cùng nhìn vào đôi tay đang nắm lấy nhau, đáp lại cực kỳ bình tĩnh: “Rời xa anh ấy và ở bên anh sao?”

Đáp lại cô là sự im lặng, cũng là ngầm thừa nhận ý cô vừa nói.

Chu Uẩn bật cười thành tiếng: “Tôi không thuộc về bất kỳ ai, hôm nay vui vẻ thì ở bên Văn Chú, ngày mai vui vẻ có lẽ sẽ ở bên người khác, chuyện tình cảm không phải anh bỏ ra thì người khác bắt buộc phải ở bên anh, huống hồ tôi từng bày tỏ tình cảm với anh, sự đáp lại anh dành cho tôi không phải là im lặng sao?”

Cô không phải tính cách hay lật lại chuyện cũ, chẳng qua là để Chu Vực tưởng rằng cô canh cánh trong lòng chuyện quá khứ, dẫn dắt anh ta đến việc cô từng có dao đ*ng t*nh cảm với anh ta, là anh ta tự tay hủy hoại, giờ muốn cô quay lại, đó là chuyện viển vông.

“Cho dù tôi và anh gương vỡ lại lành, nhà họ Chu cũng sẽ không chấp nhận tôi, chuyện ầm ĩ trên mạng trước đây đến lúc đó lại phải nói thế nào?” Chu Uẩn khẽ lắc đầu “Tôi không muốn lại cùng các người ầm ĩ đến mức không thể vãn hồi, chỉ muốn sống cuộc sống mình muốn.”

“Cuộc sống em muốn là dây dưa không rõ ràng với Văn Chú sao?” Tay Chu Vực đang giữ cổ tay cô đột ngột tăng lực, như muốn bẻ gãy cổ tay mảnh khảnh của cô vậy “Như em nói, hôm nay yêu anh ta, ngày mai yêu người khác, vậy ngày kia thì sao? Những nội dung em viết trong nhật ký, lẽ nào đều quên hết rồi? Nếu chỉ để chọc tức anh, thì không cần thiết phải như vậy đâu, bây giờ khác rồi, anh hoàn toàn có năng lực bảo vệ em, sẽ không để em chịu tổn thương nữa, chuyện năm đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa, anh cũng sẽ không để em trải qua sự khó xử khi rời khỏi Túc Nguyên, Tiểu Uẩn, em tin anh được không?”

Cơn đau trên cổ tay cô theo giọng nói của anh ta vừa dứt, lực đạo không giảm mà còn tăng lên, Chu Vực dường như muốn thông qua cách này ép cô tỉnh táo hơn, để cô xem xét lại lựa chọn của mình, đưa ra một điều kiện mà anh ta cho rằng chỉ có lợi chứ không có hại đối với cô.

Anh ta và Văn Chú không giống nhau, vẻ nho nhã trước đây là lớp vỏ bọc anh ta trưng ra cho người đời, đối với bất kỳ ai cũng cực kỳ dịu dàng, không trách móc một câu, cho nên bên cạnh ong bướm không ngớt, cũng đa phần vì trên người anh ta không có cái thói ham mê tửu sắc của kẻ có tiền.

Văn Chú thì khác, anh chưa bao giờ giả vờ, nhìn thấy anh thế nào thì anh là thế ấy, vẫn luôn là kiểu người không dễ gần, vẫn luôn khó hòa hợp, chỉ cần nhìn anh một cái là biết người này là Diêm Vương mặt lạnh.

Chu Uẩn cúi đầu cười khẩy. Đã đến lúc nào rồi mà cô lại còn có thể đặt hai người lên bàn cân so sánh, cái tên Văn tổng không có lương tâm kia cứ thế yên tâm đẩy cô đến trước mặt Chu Vực, không quan tâm không hỏi han, đúng là đồ đàn ông thối, quả nhiên có được rồi là không thèm để ý nữa.

“Tiểu Uẩn, chúng ta bắt đầu lại được không?”

Giọng nói mang chút cầu xin của Chu Vực từ từ truyền vào tai Chu Uẩn, cô dần hoàn hồn, nhìn đôi tay đang đan vào nhau của hai người, trong lòng nảy ra ý khác: “Bây giờ lòng tôi rất rối, không cách nào cho anh đáp án anh muốn, có thể cho tôi chút thời gian không?”

Chu Vực từ từ buông lỏng cô ra, chuyển sang nắm tay cô, đầu ngón tay dịu dàng v**t v* mu bàn tay cô, khẽ nói: “Được, nhưng trong khoảng thời gian này em và Văn Chú đừng qua lại nữa, anh không muốn chuyện của anh ta liên lụy đến em, càng không muốn em vì vậy mà chịu tổn thương.”

“Liên lụy?” Chu Uẩn trực giác anh ta cố tình giấu giếm “Anh định làm gì?”

Anh ta không trả lời trực diện, giơ tay khẽ vuốt gò má hơi lạnh của cô, môi hơi cong: “Có một số việc em không cần biết, em chỉ cần biết, tất cả những gì anh ta có được nhờ lừa gạt và cướp đoạt,, chung quy cũng phải trả lại thôi, mặc long bào chưa chắc đã là Thái tử.”

Dứt lời, Chu Vực không nghe cô trả lời, mà dùng điện thoại liên lạc với tài xế.

Năm phút sau, tài xế chạy về, cửa xe mở ra, hơi lạnh của ban đêm len lỏi vào quần áo của anh ta rồi theo vào trong xe.

Chu Uẩn lén nhìn Chu Vực một cái, anh ta muốn đưa cô đi đâu?

Điểm đến chưa biết, chỉ có một chiếc xe đang chạy trên đường, ánh đèn neon rực rỡ dần bị bóng tối thay thế, chỉ dựa vào hai luồng đèn trước xe chiếu sáng con đường phía trước.

Chu Uẩn chợt nhớ lại một chuyện cũ. Đó là sự bất mãn của Thư Huệ đối với việc Chu Vực dọn hẳn ra khỏi nhà họ Chu, vô tình nói một câu “Con ở nơi hẻo lánh như vậy, bốn bề ngay cả cái bóng ma cũng không có, chẳng phải là để phòng bị chúng ta sao”.

Lúc đó Chu Uẩn không suy nghĩ kỹ câu nói này, giờ khắc này, khi ánh sáng xung quanh tối dần, tầm nhìn giảm xuống, câu nói này như hình ảnh mờ ảo đáng sợ ùa vào trong đầu cô.

Nơi Chu Vực muốn đưa cô đến chính là “đại bản doanh” của anh ta.

Cô muốn nhìn qua cửa sổ để nhìn rõ đoạn đường cụ thể bên ngoài, dù chỉ nhớ được một thứ gì đó, đối với cô mà nói đều là manh mối có thể cung cấp cho Văn Chú.

Nhưng tài xế lại tắt đèn xe một cách thành thục, giảm tốc độ, mò mẫm từ từ lái về phía trước.

Cách lái xe quen đường quen lối khiến Chu Uẩn vô cùng bất ngờ, con đường này xem ra anh ta đã đi lại nhiều lần, đến mức mò mẫm đi trong đêm cũng không xảy ra bất kỳ sự cố nào.

Dần dần, tốc độ xe giảm xuống mức thấp nhất. Chu Uẩn lờ mờ nghe thấy tiếng cổng sắt kéo ra, trong đêm tối, tiếng động không nặng không nhẹ này lại khiến thần kinh người ta căng thẳng một cách khó hiểu, như thể giây tiếp theo sẽ xảy ra chuyện đáng sợ không thể lường trước.

Xe cuối cùng cũng dừng lại, Chu Uẩn vẫn nhìn qua cửa sổ quan sát bên ngoài, cố gắng nhìn rõ vị trí đang ở, nhưng cô không thấy gì cả, ánh trăng dường như tự động lướt qua nơi này, bóng tối bao trùm khắp chốn.

Cô thử nhìn lại lần nữa, tiếng động trầm đục đột nhiên xuất hiện trên kính xe khiến cô sợ hãi lùi hẳn về sau, cho đến khi đụng phải cơ thể ấm áp của Chu Vực, nỗi sợ hãi trong lòng vẫn chưa tan đi.

Chu Uẩn thở hổn hển nhìn chằm chằm cửa xe, trực giác mách bảo cô, bên ngoài tuyệt đối có thứ gì đó đang di chuyển, và không phải là người.

Lực đạo đột nhiên xuất hiện trên vai khiến vai cô co rúm lại, Chu Vực ôn tồn giải thích: “Đừng sợ, em đi theo bên cạnh sẽ không gặp nguy hiểm.”

“Là cái gì?” Chu Uẩn quay đầu nhìn anh ta “Bên ngoài là cái gì?”

“Thú cưng nuôi thôi mà, không cần sợ.” Chu Vực nhân cơ hội nhắc chuyện cũ “Hồi nhỏ em chẳng phải từng cứu giúp rất nhiều chó mèo hoang sao? Chắc là không sợ thú cưng đâu.”

Theo lời Chu Vực dứt, cửa xe bị người bên ngoài mở ra, môi trường tối tăm đột ngột có ánh sáng, thiết bị chiếu sáng đưa rõ mồn một động tĩnh bên ngoài xe vào trong mắt Chu Uẩn.

Cô tưởng thú cưng trong miệng Chu Vực là chó cảnh, cùng lắm là chó dữ, duy chỉ không ngờ lại là sói.

Hai con sói được hai người đàn ông dùng dây dắt đứng ngoài cửa xe đón Chu Vực về, chúng nhìn thấy Chu Uẩn, ngửi thấy mùi lạ, giây tiếp theo liền muốn lao vào định tấn công Chu Uẩn.

Phía sau truyền đến tiếng quát khẽ của Chu Vực, răng nanh lộ ra có phần thu lại, chúng ngoan ngoãn lùi về sau vài bước, đợi họ xuống xe.

Chu Uẩn xuống xe dưới sự giúp đỡ của Chu Vực, đi theo bên cạnh anh ta, chịu đựng khả năng “thú cưng” phía sau có thể lao tới bất cứ lúc nào, cứng đầu, cứng đờ người từ từ đi vào trong nhà.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

So với bên ngoài đèn đóm u tối, ánh sáng trong nhà lại khá đầy đủ, chủ yếu là đèn sàn, tầm nhìn tốt hơn bên ngoài rất nhiều.

Chu Uẩn thấy có người đi từ cầu thang lên, trên tay bưng khay, như là đưa đồ ăn cho ai đó.

Chu Vực nhìn theo tầm mắt cô, giải thích: “Chỗ ăn uống của người giúp việc ở tầng hầm B1.”

Chu Uẩn thu hồi tầm mắt không nói gì.

Có người giúp việc chậm rãi đi tới, báo cáo tình hình dọn dẹp phòng ốc.

Chu Vực khẽ ừ một tiếng, phất tay ra hiệu cô ta đợi một lát.

“Anh đặc biệt bảo họ dọn dẹp phòng ở tầng ba, tối nay em ở đây.” Chu Vực không cho cô cơ hội từ chối, giơ tay ra hiệu cô nhìn đồng hồ trên cổ tay “Thời gian không còn sớm nữa, em nghỉ ngơi trước đi.”

Chu Uẩn thậm chí còn chưa kịp hỏi một câu, người giúp việc vừa tới báo cáo công việc đã bước lên hai bước dẫn cô đi tới chỗ ở tối nay, suốt quá trình không nói một lời, dùng một “khuôn mặt đưa đám” dẫn cô lên tầng ba.

Giữa đường, Chu Uẩn mấy lần thử muốn nói với cô ta vài câu, nhưng người dẫn đường cứ như không nghe thấy, bỏ ngoài tai chỉ lo dẫn đường.

Đợi đến trước cửa phòng, nữ giúp việc im lặng nãy giờ cuối cùng cũng chịu mở miệng: “Chu tổng không thích người khác đi lung tung trong nhà, lát nữa cô rửa mặt xong nếu có nhu cầu gì thì cứ ấn chuông gọi trong phòng là được.”

Dứt lời, người giúp việc mở cửa phòng cho cô, đợi cô vào phòng rồi mới chịu rời đi.

Cảm giác bức bối lại một lần nữa ập đến với Chu Uẩn, khi cửa phòng từ từ khép lại, Chu Uẩn lờ mờ thấy người giúp việc qua khe cửa chưa đóng hẳn nhìn chằm chằm cô, Chu Uẩn muốn nhìn cho rõ, tiếng khóa cửa vang lên, bóng dáng người giúp việc hoàn toàn biến mất ngoài cửa.

Chu Uẩn đứng trước cửa chần chừ chưa động đậy, hoảng hốt nhớ ra một chuyện quan trọng, cô lấy điện thoại từ trong túi áo ra, lại phát hiện cột sóng đã biến mất, nói cách khác, sau khi bước vào đây, mọi tín hiệu thiết bị điện tử đều sẽ bị chặn, mà cô muốn liên lạc với người bên ngoài, trừ khi có thể tránh được tất cả mọi người trong tòa nhà này đi ra ngoài, nếu không cô chỉ có thể bị nhốt ở đây.

Chu Uẩn nhét điện thoại lại vào túi áo, chạy đến cửa vặn tay nắm cửa. Mặc cho cô dùng sức lớn đến đâu, cánh cửa đó như ngọn núi khổng lồ không thể công phá, không chút nhúc nhích.

Cô thử đập cửa gọi người bên ngoài, sau khi hét xong, áp tai lên ván cửa, lắng nghe kỹ xem bên ngoài có động tĩnh gì truyền đến không, nhưng ngoài tiếng tim đập của chính mình ra không có bất kỳ âm thanh nào vang lên, như thể cả tòa nhà chỉ còn lại mình cô.

Chu Uẩn ép buộc bản thân nhanh chóng bình tĩnh lại, càng là lúc này càng không được hoảng. Người giúp việc vừa rời đi nói có việc có thể ấn chuông gọi trong phòng.

Chuông gọi, đúng rồi!

Cô không chậm trễ, ánh mắt lướt qua các góc trong phòng, cuối cùng nhìn thấy bên cạnh một cánh cửa có gắn thiết bị gọi đang sáng đèn xanh kẹt trong khe cắm trên tường.

Chu Uẩn sải bước qua, dùng sức giật mạnh thiết bị gọi lên, một vật thể màu trắng nhẹ nhàng rơi xuống, cô ngẩn ngơ nhìn, còn tưởng mình dùng sức quá mạnh không cẩn thận làm hỏng máy rồi.

Thứ đó rơi xuống chân cô, Chu Uẩn cúi đầu nhìn, mới phát hiện là một tờ giấy trắng đã gấp lại, nhìn có vẻ như cố ý kẹt trong khe máy, chỉ đợi người đến giật thiết bị gọi ra sẽ phát hiện sự tồn tại của nó.

Chu Uẩn cũng không sợ trong phòng có camera hay không, dám để đồ ở trong này, chứng tỏ người này nhất định biết trong phòng không có thiết bị giám sát.

Cô đặt thiết bị gọi sang một bên, ngồi xổm xuống nhặt tờ giấy rơi trên đất lên, sau khi nhẹ nhàng mở ra, bên trên là một câu viết bằng bút bi đen.

[Tầng hầm B1 có đáp án em muốn, tạm thời án binh bất động, người của anh sẽ bảo vệ em.

… Văn Chú]

Chu Uẩn nhìn chằm chằm đoạn văn này, mới phát hiện nét chữ rồng bay phượng múa thế này ngoài Văn Chú còn có thể là ai, nhưng anh lấy đâu ra bản lĩnh nhét thư vào trong thiết bị gọi? Chẳng lẽ anh đã sớm cài cắm tai mắt bên cạnh Chu Vực sao?

Cô nhìn lại tờ giấy nhắc nhở trong tay, vo thành cục đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, xé nát bức thư rồi ném vào bồn cầu.

Tiếng nước chảy ầm ầm vang vọng trong không gian nhà vệ sinh, Chu Uẩn nhìn những mảnh giấy trắng vụn vỡ biến mất theo dòng nước ngay trước mắt, càng thêm tò mò về tầng hầm B1 mà Văn Chú nhắc đến, rốt cuộc tầng hầm B1 có cái gì? Chu Vực chẳng phải nói đó là nơi người giúp việc thường dùng bữa sao?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...