Chương 117: Anh sẽ tự tay giết chết đứa bé này
Đợi họ sửa soạn xong xuôi thì đã là chuyện của nửa tiếng sau. Khi Chu Uẩn đi ra thì không thấy Văn Chú đâu, chỉ thấy một mảnh giấy anh để lại, nhắn cô xuống gara gặp nhau.
Chu Uẩn cầm điện thoại đi xuống tầng hầm B1 của bãi đậu xe, hai chiếc xe rất khiêm tốn đang đậu ở đó. Một chiếc Volkswagen Passat phổ biến trên thị trường, một chiếc Wuling Hongguang cũng không kém phần “có tiếng”.
Chu Uẩn đi vòng qua chiếc Volkswagen, Văn Chú không ngồi ở ghế lái mà đang đứng gọi điện thoại cách đó không xa, cô không làm phiền, đi một vòng quanh chiếc xe.
Cứ tưởng anh cố tình tỏ ra khiêm tốn, bên trong xe chắc đã được độ lại, không ngờ vẫn là xe nguyên bản, nội thất chẳng thay đổi chút nào.
“Lên xe đi.” Văn Chú vòng qua đầu xe, thuận tay mở cửa ghế phụ cho cô.
“Hầm để xe của biệt thự Ngọc Long mà lại có Volkswagen và Wuling Hongguang sao?” Chu Uẩn mím môi “Thịnh Hoằng mấy năm gần đây làm ăn không tốt à?”
“Cái này mà em cũng nhìn ra được sao.” Văn Chú đặt tay phải lên khung cửa, hất cằm về phía cô “Vậy với giá trị tài sản này này có lọt được vào mắt xanh của em không?”
Chu Uẩn giả vờ ghét bỏ: “Giấc mộng hào môn của em tan vỡ từ đây sao?”
Văn Chú kéo hẳn cánh cửa đang mở hở ra, một lần nữa đưa tay mời: “Đi thôi, tối nay không ở đây, về chỗ anh.”
“Biệt thự Ngọc Long chẳng phải cũng là nhà của anh sao?” Chu Uẩn đón lấy ánh mắt anh, lập tức hiểu ý “À, xem ra giấc mộng hào môn của em vẫn có thể tiếp tục nuôi dưỡng.”
Lên xe, Văn Chú đeo tai nghe Bluetooth, trong lúc khởi động xe thì phát hiện cô chỉ mải xem điện thoại mà chưa thắt dây an toàn.
Anh tháo dây an toàn của mình ra, rướn người về phía cô, nghiêng mình dễ dàng kéo dây an toàn bên phía cô qua, trong lúc kéo dây anh thấy cô ngạc nhiên ngước mắt lên, khoảng cách có chút gần, không hôn một cái thì hơi phí, ý nghĩ vừa hình thành hành động liền theo sau, đôi môi ấm áp chạm vào môi cô, chỉ dừng lại ở mức chạm nhẹ rồi rời ra.
Khoảnh khắc dây an toàn c*m v** chốt, bóng tối trước mắt đột ngột biến mất, Chu Uẩn nghiêng đầu nhìn anh, lờ mờ thấy má ai kia hơi phồng lên, nhìn là biết vẻ đắc ý sau khi đánh lén thành công.
Cô lười vạch trần chút mánh khóe đó của anh, khóe môi hơi cong lên, cúi đầu bấm điện thoại, trả lời tin nhắn cho Bạch Đàm vẫn đang thâu đêm ở quán bar.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Xe từ từ lăn bánh rời khỏi hầm để xe, tuy chỉ hạ cửa kính bên phía Văn Chú nhưng gió đêm mang theo hơi lạnh vẫn ùa vào. Chu Uẩn trả lời tin nhắn xong, theo bản năng xoa xoa cánh tay: “Hơi lạnh, em lấy áo khoác ở ghế sau của anh được không?”
Văn Chú liếc nhìn bộ đồ cô mặc, tối muộn rồi mà cô cũng dám mặc thật đấy, váy xanh không tay, cho dù thời tiết ở Túc Nguyên không lạnh như đợt trước, nhưng buổi tối mặc váy vẫn đủ khiến cô gặp rắc rối.
Anh một tay điều khiển vô lăng, tận dụng lợi thế sải tay dài dùng tay còn lại lấy chiếc áo vest ở ghế sau đưa cho cô: “Đừng để bị cảm.”
Trên áo vest có mùi hương riêng biệt của anh, Chu Uẩn hít hít kỹ hơn, không có mùi thuốc lá.
“Cai rồi.” Anh nhìn thẳng phía trước, trả lời rất bất ngờ.
Chu Uẩn nhìn gương mặt nghiêm túc lái xe của anh, hỏi thẳng: “Sao anh biết em không thích ngửi mùi thuốc lá?”
“Thấy vài lần.” Văn Chú bận rộn vẫn liếc nhìn cô một cái “Mỗi lần ngửi thấy mùi thuốc em đều nhăn mũi.”
Chu Uẩn không phủ nhận, khi ngửi thấy mùi thuốc lá cô thường không biểu hiện quá rõ ràng, dù ghét mùi đó cũng phải giả vờ như vẫn chấp nhận được, chỉ khẽ nhăn mũi một cái không đáng kể, nhưng Văn Chú vẫn nhận ra.
Cô vừa định nói anh cũng quan tâm em ghê nhỉ, thì cả người mất kiểm soát lao về phía trước, may mà Văn Chú phản ứng nhanh, vươn tay phải ra chắn trước người cô, tránh được một mối nguy hiểm có thể gây thương tích.
Hai luồng ánh sáng mạnh chiếu thẳng vào trong xe, như hai lưỡi dao sắc bén mang theo ánh sáng lạnh lẽo áp sát họ, đột ngột và dữ dội.
Chu Uẩn nén sự khó chịu dưới ánh đèn pha, đưa tay che mắt, nheo mắt muốn nhìn cho rõ. Cô còn chưa kịp nhìn rõ tình hình đối diện thì cửa ghế phụ bất ngờ bị ai đó mở ra từ bên ngoài, ánh sáng chói mắt bị một bóng đen che khuất, cô nghe thấy tiếng dây an toàn bật mở bên tai và ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.
Còn chưa kịp gọi tên, Chu Uẩn chỉ thấy cánh tay đau nhói, người bị lôi mạnh xuống xe. Thoát khỏi ánh đèn pha chiếu rọi cũng giúp cô nhìn rõ người trước mặt, theo bản năng định gọi một tiếng “anh”, nhưng lại nhận ra quan hệ đôi bên đã chẳng còn như xưa, cô lạnh mặt ra sức vùng vẫy.
“Anh làm cái gì vậy!” Chu Uẩn đấm vào cổ tay anh ta “Chu Vực, anh phát điên cái gì thế!”
Vừa dứt lời, tiếng va chạm vỡ vụn kịch liệt khiến Chu Uẩn sợ hãi rụt vai nhắm mắt lại, nhịp tim đập như muốn phá vỡ giới hạn cơ thể, âm thanh quá chói tai vang lên bất ngờ trong đêm khuya tĩnh lặng, cô hoàn toàn không hề phòng bị.
Hai luồng đèn xe chói mắt đột ngột tắt ngấm, chỉ còn dựa vào đèn xe của Văn Chú để chiếu sáng. Chu Uẩn trấn tĩnh lại, từ từ mở mắt, cảnh tượng trước mắt đủ khiến cô nín thở.
Văn Chú đứng cách đó không xa, phía sau đen kịt một mảng, hai hàng vệ sĩ đứng sau lưng anh, dưới ánh đèn xe lờ mờ có thể thấy không ít người.
Chu Uẩn đảo mắt, phía sau Chu Vực cách đó không xa cũng dẫn theo người tới, quân số ít hơn Văn Chú một chút nhưng không hề e ngại, nhìn chằm chằm vào động tĩnh bên phía Văn Chú để sẵn sàng phản ứng bất cứ lúc nào.
Vị trí cô đứng dường như trở thành nơi binh gia tranh chấp, đứng giữa hai người đàn ông, khoảng cách với Văn Chú xa hơn một chút và bị kìm kẹp bên cạnh Chu Vực.
Chu Uẩn muốn bước qua nhưng bị Chu Vực siết chặt cổ tay, không thể động đậy.
Chu Vực cưỡng ép giữ cô bên cạnh, mày mắt âm u lạnh lẽo, hạ giọng cảnh cáo: “Tiểu Uẩn, ngoan một chút.”
“Tôi không phải trẻ con, anh cũng đừng dùng giọng điệu đó nói chuyện với tôi, quan hệ giữa chúng ta đã nói rõ trong tuyên bố của nhà họ Chu nửa năm trước rồi.” Chu Uẩn không vùng vẫy nữa, lấy lại bình tĩnh, “Buông tay.”
“Buông tay cũng được, em nói cho anh biết, các người tiến triển đến bước nào rồi?” Chu Vực nhẹ nhàng miết lên cổ tay trắng ngần của cô, kiên nhẫn đợi câu trả lời, nhưng đôi mắt ấy như mực đậm không tan.
Chu Uẩn nhìn Văn Chú, cuối cùng cũng hiểu tại sao trong phòng anh lại đề nghị cá cược, anh đã biết thừa Chu Vực chưa đi, chỉ cần hỏi phòng bảo vệ là một số vấn đề sẽ tự rõ ràng, nếu không thì những người đứng sau lưng anh giải thích thế nào? Không có sự sắp xếp trước thì lấy đâu ra màn đối đầu này.
“Đã ôm, đã hôn, đã từng ôm nhau ngủ.” Văn Chú từng bước ép sát họ, so với gương mặt dần lạnh đi của Chu Vực, anh quá mức bình tĩnh, nhưng dưới vẻ ngoài bình tĩnh đó lại bao trùm khí thế sắc bén, nơi anh đi qua đều có thể cảm nhận được uy lực trấn áp toát ra từ anh.
Rốt cuộc anh vẫn không hài lòng với thái độ im lặng nãy giờ của cô, nên chọn cách tự mình thông báo. Chu Uẩn cụp mắt, không muốn nhìn ai cả. Văn Chú làm sao có thể hài lòng với mối quan hệ bí mật được, anh chưa bao giờ là người trốn trong bóng tối, đây chắc chắn là sự sỉ nhục đối với tình cảm của anh.
Sự kìm kẹp ở cổ tay ngày càng chặt, khuôn mặt Chu Vực lạnh đến cực điểm, anh ta vẫn không định tin, nhất định phải chính tai nghe cô thừa nhận: “Tiểu Uẩn, nói cho anh biết, lời anh ta nói là thật sao?”
“Chu Uẩn.” Văn Chú dừng bước, đứng cách họ chỉ một bước chân, hai tay đút túi quần khẽ gọi tên cô “Em thua rồi.”
Cô hơi nhíu mày, lúc này mới hiểu lời anh ám chỉ vụ cá cược ban nãy, nhưng nếu ngẫm kỹ thì còn một tầng nghĩa khác, anh đang ép cô nhìn thẳng vào vấn đề này, người thua phải chịu phạt, hình phạt anh dành cho cô là sự lựa chọn ngay trước mặt mọi người.
Đối với sự im lặng của cô, Văn Chú thu hết vào mắt và cũng đã đoán trước được, anh không giận, cười như không cười hất cằm về phía Chu Vực: “Xem ra anh căng thẳng hơn tôi, tôi cho hai người thời gian giải quyết vấn đề.”
Anh ngẩng đầu nhìn trời, như thể xuyên qua màn đêm có thể đoán được giờ giấc “Đợi trời sáng tôi sẽ đích thân đến đón người phụ nữ của tôi về, vất vả cho anh chăm sóc thay rồi.”
Ánh mắt Văn Chú khẽ chuyển dừng lại trên người Chu Uẩn, có những lời nói với cô mới thú vị: “Anh trai.”
Người xấu tính đến tột cùng luôn có thể dễ dàng nắm thóp điểm yếu của người khác, rồi ấn mạnh vào nơi không nên chạm vào đó. Chu Uẩn biết anh cố tình nhắc đến hai chữ “anh trai” ngay trước mặt, vừa để chọc tức Chu Vực, đồng thời cũng nhắc nhở cô, đừng quên ai đó đang mang thân phận gì.
Dứt lời, Văn Chú giơ tay ra hiệu cho vệ sĩ phía sau giải tán, ném chìa khóa xe cho một người trong số đó, có người đã mở sẵn cửa sau, anh khom người dứt khoát lên xe.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Cửa sổ xe phía sau không hạ xuống, lại dán phim chống nhìn trộm, giữa đêm khuya tầm nhìn càng giảm đi vài phần. Chu Uẩn không nhìn rõ thần sắc người ngồi sau là gì, nhưng cô luôn cảm nhận được một ánh nhìn đầy tính xâm lược lướt qua người cô dừng lại trong giây lát khi xe chạy ngang qua.
Anh không phải cố ý để lại thời gian cho cô giải quyết chuyện của Chu Vực, cuộc điện thoại trước khi đi có lẽ là chuyện gấp cần anh đến xử lý, cộng thêm việc đến bệnh viện thăm Thẩm Trác Doanh, Văn Chú không thể phân thân được thôi.
Ánh mắt cô thu lại theo bóng xe khuất dần, quay đầu lại chạm phải là một đôi mắt sâu thẳm khác, tựa như đầm cổ u tối, khơi dậy sự phòng bị trong cô.
“Có thể buông tay chưa?” Chu Uẩn cử động cổ tay “Đau.”
“Em không định giải thích sao?” Chu Vực cố gắng không để bản thân thất thố làm cô sợ “Lời anh ta nói là thật hay giả? Anh muốn nghe em nói.”
Xung quanh rõ ràng còn có người ngoài nhưng đột nhiên nảy sinh cảm giác áp bách chỉ có hai người họ. Áp lực tỏa ra quanh người Chu Vực khiến ngay cả con mèo đi ngang qua cũng phải dựng lông, huống chi cô đang ở ngay bên cạnh, sao có thể không biết.
Chu Uẩn dùng hết sức lực cuối cùng cũng thoát khỏi tay anh ta, giọng lạnh lùng: “Anh muốn nghe đáp án gì? Vừa rồi anh ấy đã nói rất rõ ràng, anh cần tôi nhắc lại lần nữa không?”
Dứt lời, cô thậm chí còn chưa kịp cụp mắt xuống, sau gáy đã truyền đến cơn đau dữ dội, đập vào mắt là khuôn mặt giận dữ không thể che giấu thêm được nữa.
“Em ngủ với anh ta rồi?” Ngón tay Chu Vực siết chặt sau gáy cô “Trả lời anh!”
“Phải!” Cô không hề sợ anh ta, cằm hất cao, không chút chột dạ “Tình nguyện ngủ.”
Đôi mắt nham hiểm của Chu Vực như muốn róc xương nuốt chửng cô, anh ta không nỡ động vào cô, nhưng lửa giận trong lồng ngực cần gấp nơi phát tiết, nghiêng đầu nhìn về phía đám người đang đợi lệnh bên kia: “Cút!”
Tiếng “cút” đó như tiếng chiêng đột ngột vang lên, gõ mạnh vào tim Chu Uẩn, đau đến mức cô nhíu mày. Cô chưa từng thấy Chu Vực tức giận, đây là lần đầu tiên, người vốn có tính tình tốt trong ấn tượng hóa ra khi nổi giận lại xa lạ đến thế.
Anh ta cúi đầu thở hổn hển, khi nhìn lại cô đã khôi phục ánh mắt lạnh lùng thường ngày, như thể kẻ nổi trận lôi đình vừa rồi chỉ là một nhân cách khác chứ không phải con người thật của anh ta.
“Có dùng bao không?”
Chu Uẩn hoàn toàn sững sờ.
“Anh hỏi em có dùng bao không!” Chu Vực bóp chặt cằm cô, ép cô chỉ có thể nhìn mình “Nếu em dám mang thai, anh sẽ tự tay g**t ch*t đứa bé này.”
Bạn thấy sao?