🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 116: Đừng để đến lúc đó tự vả mặt

Hai người làm ầm ĩ một hồi vẫn chưa có kết quả thì điện thoại của Văn Chú vang lên. Dù anh đã để chế độ rung nhưng không hiểu sao vẫn khiến tim người ta thắt lại, tần suất rung từng đợt khiến cả hai dần im lặng, tiếng động phát ra từ chiếc điện thoại trở thành sự tồn tại chói tai nhất.

Chu Uẩn tưởng là Chu Vực gọi tới, còn đang nghĩ sao tính tình anh ta thay đổi nhiều như vậy, bị Văn Chú tắt máy rồi mà vẫn gọi lại, thật không giống phong cách làm việc của anh ta chút nào.

Văn Chú đặt điện thoại xuống, liếc nhìn màn hình hiển thị, ba chữ “Ôn Thanh Dữ” đang nhấp nháy ánh sáng xanh. Trong đêm khuya tĩnh lặng, thứ ánh sáng leo lét này chẳng khác nào xiềng xích đến đòi mạng, mà còn là loại xiềng xích có nhãn mác rõ ràng.

Chu Uẩn tinh mắt nhận ra sắc mặt anh có một giây khác lạ, cô nhanh tay chộp lấy điện thoại, lơ đãng liếc qua, nhìn rõ cái tên trong danh bạ, tự mình bật cười trước, sau đó rất hiểu ý giúp anh nghe máy. Cô bắt chước tháo tác quen thuộc của anh, bật loa ngoài rồi đưa điện thoại tới trước mặt anh.

Trong phòng rất yên tĩnh, giọng nói của Ôn Thanh Dữ nghe rất rõ ràng, thân thiết lại dịu dàng gọi một tiếng: “A Chú.”

Văn Chú nhận lấy điện thoại, liếc nhìn Chu Uẩn trước, trầm giọng đáp: “Ừ, có việc gì không?”

Người ở đầu dây bên kia im lặng một lát, giọng nói dịu dàng sau khi nghe thấy tiếng anh liền pha chút nghẹn ngào, nói rõ mục đích cuộc gọi: “A Chú, có thời gian thì anh đến bệnh viện đi, bác sĩ nói có thể không qua khỏi… một tháng nữa.”

Đôi môi mỏng đang hơi cong của Văn Chú cứng đờ trong hai giây, im lặng giây lát, giọng nói như bị phủ một lớp khàn đặc vì nghẹn lại: “Biết rồi.”

“A Chú, dì Thẩm muốn gặp anh.” Ôn Thanh Dữ tựa lưng vào bức tường ốp gạch lạnh lẽo, cúi đầu do dự một chút “Là dì đưa số điện thoại của em cho bác sĩ, dì nói công việc của anh bận rộn, để lại số em sẽ tiện hơn. Chiều nay khi bác sĩ nói với em về bệnh tình, dì mượn cớ ra ngoài hít thở không khí nên đã nghe thấy lời bác sĩ nói. Thật ra em đã đắn đo rất lâu, dì không cho em nói với anh, nhưng em cảm thấy có một số việc không cần thiết phải giấu giếm.”

Bệnh tình của Thẩm Trác Doanh ngay từ đầu đã giấu giếm anh. Tuy anh là con ruột nhưng lại không thân thiết với bà bằng Ôn Thanh Dữ. Từ chuyện nhỏ như mua quần áo đến chuyện lớn như đau ốm, người đầu tiên Thẩm Trác Doanh nghĩ đến việc thông báo đều là Ôn Thanh Dữ.

Là con trai duy nhất của Thẩm Trác Doanh, dù tình cảm giữa anh và bà nhạt nhòa, nhưng những việc phận làm con phải làm, anh chưa từng thoái thác. Sắp xếp bệnh viện và bác sĩ tốt nhất, mọi chi phí điều trị đều do anh lo liệu, số điện thoại liên lạc khẩn cấp để lại chỗ bác sĩ cũng là anh, nhưng Thẩm Trác Doanh luôn có đủ mọi lý do để vạch rõ ranh giới giữa hai người. Lâu dần anh cũng không còn hỏi han quá nhiều, chuyện bác sĩ liên lạc với Ôn Thanh Dữ đầu tiên anh cũng biết, chỉ là không vạch trần mà thôi.

Ôn Thanh Dữ thở nhẹ một hơi: “A Chú, thật ra em cảm thấy giữa anh và dì có hiểu lầm. Người sắp mất rồi, có một số chuyện nếu không giải thích rõ ràng, có lẽ sẽ để lại nuối tiếc chăng? Trong lòng dì có anh, đôi khi em nói chuyện về anh với dì, dù là chuyện công việc, dì đều nghe rất chăm chú. Anh có muốn qua đây bây giờ… thăm dì không?”

Ôn Thanh Dữ sợ anh hiểu lầm mình lo chuyện bao đồng, cô ta luôn ngoan ngoãn, sẽ không vượt quá giới hạn trước mặt anh nửa bước, vội vàng giải thích: “Bây giờ dì ngủ rồi, anh qua thăm dì sẽ không biết đâu.”

“Ừ.” Thần sắc Văn Chú hơi lạnh đi “Để sau hẵng nói.”

Điện thoại ngắt kết nối, Văn Chú soạn một nội dung mới gửi đi, sau đó tắt nguồn, ném dứt khoát lên tủ đầu giường, rõ ràng là không muốn nghe điện thoại nữa.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn biết tâm trạng anh bị ảnh hưởng. Người có thể giữ được bình tĩnh khi nghe tin mẹ ruột không còn sống được bao lâu trên đời này rất hiếm, cô cũng biết Văn Chú không phải kẻ tuyệt tình.

Không khí trước mắt có chút trầm lắng, Chu Uẩn mượn cớ nói đùa: “Anh tắt máy là không muốn nghe điện thoại của Ôn Thanh Dữ hay là điện thoại của bệnh viện?”

Văn Chú liếc cô: “Anh tưởng em sẽ an ủi vài câu.”

Cô lắc đầu: “Tâm lý của Văn tổng mạnh mẽ hơn em, không cần an ủi.”

Văn Chú đưa tay ra, lần đầu tiên để lộ điểm yếu trước mặt cô: “Anh lạnh.”

Chu Uẩn chậm rãi đưa tay mình ra, đầu ngón tay chạm vào hơi ấm từ người anh, điều này rõ ràng cho cô biết, Văn Chú đang nói dối.

Anh không lạnh, nơi lạnh là chỗ khác.

Cô lết đầu gối đến trước mặt anh, quỳ nửa người ôm lấy anh, nể tình anh không muốn phô bày sự yếu đuối trước mặt người khác, cô dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật: “Miễn cưỡng sưởi ấm cho anh vậy, không tính là anh chiếm hời đâu nhé.”

Dứt lời, cô nghe thấy tiếng cười trầm thấp truyền đến từ trước ngực, ngay sau đó là lực siết chặt thêm nơi eo như muốn khảm cô hoàn toàn vào cơ thể anh, giọng nói trầm khàn mang theo vài phần luống cuống khó giấu.

“Đổi lại là em, em có đi không?”

“Có.” Chu Uẩn cảm nhận rõ ràng ngón tay nơi eo siết lại một chút “Em mất bố mẹ từ quá sớm, đối với em, sự tồn tại của bố mẹ quan trọng hơn bất cứ ai. Nếu anh hỏi em có buông bỏ oán hận với bà ấy không, thì câu trả lời là em sẽ không.”

Câu trả lời của cô khơi dậy sự hứng thú của Văn Chú, tiếng cười trầm đục lại vang lên lần nữa: “Anh tưởng em sẽ nói, người sắp chết rồi, có những chuyện nên buông bỏ.”

“Không phải chuyện gì cũng có thể nhẹ nhàng nói một câu buông bỏ là xong. Không so đo không có nghĩa là buông bỏ, cũng có thể là không muốn tốn tâm sức vì nó nữa. Tuy em không biết giữa anh và bà Thẩm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh đã lựa chọn thì ắt có lý do của anh. Có lẽ người khác không hiểu, nhưng thế thì đã sao? Chúng ta đến thế gian này, chuyện gì cũng cần người ta hiểu, đó gọi là sống thay người khác. Tiền đề của việc làm chính mình chẳng phải là sống theo ý mình trong mọi chuyện sao?”

Tay Văn Chú đang vòng quanh eo cô từ từ di chuyển lên lưng, cả người anh vùi vào lòng cô, vừa là trêu chọc vừa là lời tình tứ: “Nghĩ lại thì Chu Vực thật may mắn, anh ta đã chiếm giữ gần hai mươi năm thời gian của em, hỉ nộ ái ố của em anh ta đều từng thấy. Anh thấy không thoải mái, sau này không cho phép em an ủi bất kỳ người khác phái nào nữa.”

Rõ ràng là đang an ủi anh, anh thì hay rồi, vài câu nói đã triển khai ra bao nhiêu điều lệ. Chu Uẩn vỗ nhẹ một cái lên người anh: “Anh có quá bá đạo không vậy? Hơn nữa bạn bè an ủi nhau vài câu là bình thường mà, Tưởng Đình Dã và Trì Học Nhiên chắc chắn cũng từng an ủi anh đúng không?”

“Anh sẽ không an ủi người khác phái.” Văn Chú hào phóng thừa nhận.

Chu Uẩn nhất thời nghẹn lời. Nghĩ kỹ lại thì trước đây Văn Chú đối với Thẩm Kim Thư, hình như đúng là không an ủi người ta, cho dù đối phương là em gái, anh cũng dùng giọng điệu việc công xử theo phép công, cứ như dính phải loại virus nào đó, tránh hiềm nghi rất nghiêm trọng.

Chu Uẩn suy nghĩ một hồi: “Văn Chú, em sẽ không vì anh mà cắt đứt quan hệ với người khác phái, em còn phải làm việc, công ty chắc chắn sẽ có đồng nghiệp nam, không thể nào người ta mới nói với em một câu là em phải né tránh chứ?”

“Đánh tráo khái niệm.” Văn Chú liếc mắt một cái đã nhìn thấu chút tâm tư đó của cô “Muốn lấy kim bài miễn tử trước cho việc dây dưa với Chu Vực sau này chứ gì?”

Chu Uẩn hơi sững sờ, hồi lâu sau mới lảng tránh ánh mắt nhìn sang chỗ khác: “Một phần nguyên nhân là vì anh ta, nhưng em sẽ không cùng anh ta xảy ra bất kỳ hành vi thân mật gì…”

“Anh ta dám!” Ánh mắt lạnh lùng của Văn Chú khóa chặt lấy cô “Nếu giữa hai người có bất kỳ hành vi thân mật nào, anh sẽ là người đầu tiên phế anh ta.”

Có lẽ do chung đụng đã lâu, Chu Uẩn không bị vẻ mặt lạnh lùng này của anh dọa sợ, ngược lại còn mím chặt môi nén cười: “Anh phế anh ta trước, sau đó là xử lý em à?”

Ngón tay thô ráp của Văn Chú bóp chặt cằm cô, đối diện với cô bằng thần sắc lạnh lùng chưa từng có, chưa kể sự sắc bén trong đáy mắt như muốn ăn thịt người.

“Anh sẽ không xử lý em.” Anh hiếm khi nghiêm túc, dường như dáng vẻ lúc này mới là con người thật sát phạt quyết đoán của anh trên thương trường “Chỉ cần xử lý anh ta, chuyện này sẽ không tồn tại nữa.”

Nụ cười nơi khóe môi Chu Uẩn hoàn toàn đông cứng, từng nghĩ anh sẽ rất bá đạo cảnh cáo cô không được phạm vào giới hạn, hoặc là không nể tình mà trả thù cô, duy chỉ chưa từng nghĩ anh sẽ không so đo với cô về việc này, chỉ đổ lỗi lên đầu người khác.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Một số lời nói bị nghẹn lại trong cổ họng, đã đến mức sắp tuôn trào, Chu Uẩn gắng gượng nuốt xuống, giữ lại tia tỉnh táo cuối cùng, nhìn anh, từng câu từng chữ truy hỏi: “Tình cảm là thứ khó kiểm soát nhất trên thế giới này, tính chiếm hữu của anh mạnh như vậy không sợ em báo thù xong sẽ chạy mất sao?”

Anh cười khẩy: “Anh sẽ cho em cơ hội đó à?”

Cái giọng điệu ngông cuồng đó thốt ra từ miệng anh lại trở nên hiển nhiên đến thế.

Tuy đang nói đùa, nhưng Chu Uẩn vẫn nhận ra anh có chút lơ đễnh, cô thu lại mọi ý nghĩ trêu đùa, ôn tồn nói: “Đi xem thử đi, bất kể tha thứ hay không, ít nhất đi rồi sau này nhớ lại cũng không tính là nuối tiếc.”

Khóe môi đang hơi cong của Văn Chú từ từ hạ xuống, buông lỏng tay đang ôm cô ra, rũ mắt nhìn tấm chăn mỏng màu trắng “Em đi cùng anh chứ?”

Nghiêm túc mà nói thì đây là lần đầu tiên anh hỏi ý kiến cô, Chu Uẩn ngẩn ra vài giây: “Anh không sợ chúng ta cùng nhau đi ra ngoài sẽ bị Chu Vực nhìn thấy sao?”

“Về điểm này em nói ngược rồi nhỉ?” Văn Chú cố ý vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô “Rốt cuộc là em sợ hay anh sợ?”

Chu Uẩn nở nụ cười gượng gạo: “Hình như là em.”

Anh phát ra tiếng “hừm” ngắn ngủi từ trong khoang mũi, như đang lên án cô còn mặt mũi mà thừa nhận.

Sau một thoáng im lặng, Chu Uẩn gật đầu đồng ý yêu cầu của anh: “Em đi cùng anh.”

Cô đồng ý ngược lại khiến Văn Chú ngẩn người, cứ tưởng cô sẽ tìm lý do thoái thác, dù sao việc đến bệnh viện thăm một bệnh nhân không quen biết đúng là không cần thiết.

Anh dùng giọng điệu có vẻ không để tâm lắm để trêu chọc: “Muốn đi canh chừng anh chứ gì?”

Chu Uẩn sững sờ: “Gì cơ?”

Văn Chú vỗ nhẹ đùi, thở dài một tiếng, làm bộ dạng như nhìn thấu tâm tư nhỏ mọn của cô mà liếc nhìn: “Biết Ôn Thanh Dữ ở bệnh viện nên mới chịu đi cùng anh đúng không? Em yên tâm, con người anh ấy mà cũng kén chọn lắm, giới hạn cần giữ thì vẫn sẽ giữ.”

Chu Uẩn nghe sự tự tin trong từng câu chữ của anh mà bật cười vì tức: “Hay là anh tự đi đi? Con người em không thích bị hiểu lầm lắm đâu.”

“Được rồi, anh còn không hiểu em sao?” Văn Chú sải đôi chân dài bước thẳng xuống giường, đứng bên cạnh giường cụp mắt quan sát cô “Ý là nếu em quan tâm anh quá thì ghen tuông thích đáng cũng không phải là không được, điểm này anh vẫn hiểu, phụ nữ các em ghen lên cũng đáng sợ lắm. Em đi cùng anh, tiện thể xem xem loại người như anh có chơi trò tình ái lén lút hay không.”

Câu cuối cùng Chu Uẩn có lý do để nghi ngờ anh chỉ thiếu nước chỉ mặt gọi tên cô ra thôi.

“Được thôi, em đi xem thử Văn tổng lời nói đi đôi với việc làm, không trăng hoa như thế nào.” Chu Uẩn xuống giường từ phía bên kia, đứng đối diện anh, giữa hai người cách một chiếc giường rộng lớn, trông như hai đội quân đang đối đầu “Đừng để đến lúc đó tự vả mặt.”

Văn Chú nhún vai, không hề chột dạ, thậm chí còn cực kỳ đắc ý đưa tay làm động tác mời: “Mời.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...