🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 115: Ngày mai tăng cường độ áp lực cho anh trai em

Mấy câu nói liên tục như đạn bắn thẳng vào đầu dây điện thoại bên kia khiến Chu Uẩn ngớ người. Cô biết miệng lưỡi Văn Chú xưa nay vẫn lợi hại, cới thân phận của anh không cần phải kiêng dè quá nhiều, có rất nhiều người sẵn sàng chạy theo nịnh nọt, nhưng đối phương là Chu Vực, thân phận địa vị cũng kshông phải dạng vừa. Anh thì hay rồi, không nể nang chút nào, nói một tràng xong cúp máy ngay lập tức. Sau một loạt hành động đó, hoàn toàn không coi người bên kia ra gì, người không biết còn tưởng anh đang mắng cấp dưới làm việc không hiệu quả.

Chu Uẩn nhìn màn hình điện thoại từ từ tắt ngấm, ma xui quỷ khiến thế nào lại hỏi một câu: “Đàn ông các anh có ‘ông dượng*’ không?”

Ông dượng*: trong trường hợp này mang ý nghĩa giống như “bà dì” còn “ông dượng” chỉ bên nam, chỉ nam giới cũng giống như phụ nữ tới tháng nên tính tình khó chịu cáu gắt

Ngọn lửa trong lồng ngực Văn Chú hoàn toàn không nén xuống được nữa, anh nắm lấy cổ tay cô, lật người đè cô xuống, vẻ giận dữ hiện rõ trên mặt: “Có ‘ông dượng’ hay không tôi không biết, nhưng biểu hiện vừa rồi của em làm tôi rất khó chịu.”

Chiều cao và thể hình của anh đều chiếm ưu thế hơn cô, bị đè chặt thế này Chu Uẩn không chịu nổi, phải dùng hết sức lực mới rút được tay từ ngực anh ra, vịn vào vai anh, bày ra vẻ mặt khuyên anh bình tĩnh: “Phụ nữ bọn em không thể thường xuyên tức giận, dễ bị u xơ, đàn ông các anh cũng thế, thường xuyên tức giận sẽ…”

Não bộ của Chu Uẩn nhất thời không theo kịp, chập mạch trong giây lát, chớp mắt nhìn anh chằm chằm mà không thốt nên lời.

Văn Chú nheo mắt, nhìn cô đầy nguy hiểm, bàn tay đặt bên eo cô bắt đầu siết chặt: “Sẽ thế nào? Không bịa được nữa à?”

“Không tốt cho thận.” Chu Uẩn nói xong còn “ừm” một tiếng, như muốn dán thêm cái nhãn đáng tin cậy cho câu nói này.

Lần đầu tiên nghe nói đàn ông tức giận không tốt cho thận, bàn tay đang bóp eo cô của Văn Chú từ từ nới lỏng, lặp lại: “Không tốt cho thận? Em chắc chứ?”

Chu Uẩn gật đầu trịnh trọng: “Đương nhiên, hơn nữa đàn ông bổ thận không dễ đâu, bình thường vẫn nên chú ý một chút.”

“Hóa ra là vậy.” Văn Chú trầm tư nói “Vậy có phải có nghĩa là sau này anh không thể tùy tiện tức giận với em, cảm xúc phải cực kỳ ổn định, nói lớn tiếng một chút là cảm xúc rất dễ bùng lên đúng không?”

Chu Uẩn không ngờ lý do cô thuận miệng bịa ra mà anh cũng nghe lọt tai, nở nụ cười gượng gạo tiếp tục nói cho tròn lời nói dối: “Cố gắng đừng tức giận, hơn nữa nói lớn tiếng chẳng phải có nghĩa là người đó đang nổi nóng sao, chắc chắn cũng không tốt rồi.”

“Ra là thế.” Văn Chú cúi người ghé sát tai cô, giọng điệu cực nhẹ như đang nói lời tình tứ triền miên, hơi thở ấm nóng phả vào cổ cô “Có phải sau này nói chuyện thế này sẽ tốt hơn không?”

Giọng nói trầm thấp đầy từ tính như mang theo mồi câu quyến rũ, từng chút khơi dậy cảm xúc vốn đang phẳng lặng của Chu Uẩn, hơi ấm lan tỏa từ cổ, kèm theo nụ hôn ướt át, tâm trạng dần trở nên nhấp nhô.

Cô hơi nghiêng đầu, tìm kiếm không khí trong lành để đánh thức sự xao động do hơi nóng mang lại, khẽ giọng ngăn cản: “Anh nói chuyện bình thường là được rồi, không cần thiết phải ghé sát như vậy.”

“Nhưng chẳng phải em nói không được lớn tiếng sao?” Văn Chú nhìn chằm chằm bờ vai trắng ngần trước mặt, với tư thế chiếm hữu, dùng sức m*t mạnh “Nói nhỏ thì tự nhiên phải ghé sát mới nói được, nếu không sao mà nghe thấy?”

Cho dù đã từng có hành động thân mật, nhưng sự tiếp cận từ một người khác vẫn khiến trái tim Chu Uẩn run rẩy. Cô biết rõ hơn bất cứ lúc nào hết, có một số việc cô không phải là đối thủ của Văn Chú.

Biết rõ không qua nổi ba chiêu của anh, Chu Uẩn vẫn kiên trì đỡ lời: “Anh nói chuyện bình thường không ai là không nghe thấy cả.”

Môi mỏng của anh hơi rời khỏi vai cô, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống chiếc cổ trắng ngần, hương sữa tắm quanh quẩn nơi chóp mũi, khiến người ta có cảm giác say chếnh choáng như uống rượu.

“Anh phải ghé sát chút.” Anh mặt dày phản bác “Chẳng phải em nói không tốt cho thận sao? Sau này anh sẽ nói chuyện với em như thế này.”

Chu Uẩn dù phản ứng có chậm đến đâu giờ phút này cũng đã hiểu ra. Anh đâu có tin lời cô, rõ ràng là giả vờ tin để thực hiện hành vi mình muốn, chiếm tiện nghi của cô.

“Văn Chú!” Cô giận rồi, vươn tay đẩy mạnh anh ra, nhìn anh bị mình đẩy ngã sang một bên, cái dáng vẻ lười biếng đó trông giống anh tự mình lật người hơn, chẳng hề để chút sức lực của cô vào mắt.

Văn Chú chống tay phải lên má nhìn bộ dạng muốn giận mà phải kìm nén của cô, nói thẳng: “Người trước mặt em bao nhiêu tuổi rồi? Tưởng lừa được anh thật à?”

Chu Uẩn chỉnh lại tấm chăn mỏng bị đè dưới chân, tìm một tư thế thoải mái dựa vào đệm mềm liếc anh: “Chiêu thức không cần mới, hữu dụng là được.”

Anh bật cười vì tức: “Được, anh thích cái tinh thần ngốc nghếch này của em.”

“Em ngốc nghếch?” Đôi chân thon dài của Chu Uẩn đá lên một cái, tấm chăn mỏng bị hất xuống đất, vừa nằm xuống lại ngồi dậy, chống nạnh trừng mắt nhìn anh “Anh nói ai ngốc nghếch?”

“Tinh thần ngốc nghếch.” Văn Chú đỡ trán tỏ vẻ bất lực với thính lực của cô “Nhìn em cũng trẻ trung, không ngờ tai lại có vấn đề, nguyên văn anh nói em là đồ ngốc nghếch sao?”

Cô giận không chịu được, vớ lấy cái gối ném mạnh về phía anh: “Anh bớt chơi chữ đi.”

“Em chắc chắn muốn làm loạn à?” Văn Chú ôm cái gối vào lòng, sờ thấy điện thoại đặt trên gối, gõ gõ vào màn hình “Cuộc điện thoại vừa rồi là ai gọi?”

Ý định tính sổ rất rõ ràng. Chu Uẩn hoàn toàn dập tắt ý định so đo với anh, lảng sang chuyện khác: “Hai giờ sáng rồi, phải ngủ thôi, nếu không sáng mai dậy sớm rất khó.”

“Sao?” Văn Chú vạch trần ngay lập tức “Phòng bảo vệ phía trước bắt em dậy sớm đổi ca à?”

Chu Uẩn dở khóc dở cười, cô biết cái miệng này của anh lý lẽ rõ ràng, không chịu buông tha cho người khác, mở miệng ra là sát thương cực lớn. Cuộc điện thoại của Chu Vực ban nãy, quả thực cô làm chuyện khiến người ta dễ liên tưởng, nhất là việc vô véo ai kia, chắc là chọc trúng chỗ hiểm của anh rồi, giọng điệu mỉa mai nãy giờ chưa từng dừng lại.

Cô hít sâu một hơi: “Dậy sớm làm bữa sáng cho Văn tổng.”

Đôi mắt cười như không cười của Văn Chú lập tức thay đổi, ý cười lắng đọng nơi đáy mắt, cuối cùng cũng chuyển từ âm u sang quang đãng, môi hơi cong lên: “Vậy không cần dậy sớm đâu, bữa sáng ăn muộn chút cũng không sao.”

Chu Uẩn liếc xéo anh, đúng là gian thương hiện rõ sự thực dụng trên mặt, tốc độ trở mặt nhanh đến mức khiến người ta tặc lưỡi.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Vốn dĩ cũng là lý do cô thuận miệng bịa ra, lúc này cô không tiếp lời, ngược lại nhắc đến một chuyện khác: “Chúng ta từ khách sạn đi ra chắc anh ta đã cho người theo dõi rồi.”

“Anh ta không cho người theo dõi mới là không bình thường.” Văn Chú đặt cái gối ban nãy ném vào người mình ra sau gáy, kê cao người lên, đồng thời ném ánh mắt trêu chọc về phía cô “Em thực sự không biết tại sao giờ này anh ta lại đến biệt thự Ngọc Long sao?”

Chu Uẩn đọc được một tia không bình thường qua ánh mắt anh, có trêu tức, còn có chút thăm dò.

Lông mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại: “Anh có ý gì? Sao em biết được khi nào anh ta đến? Văn tổng cảm thấy em đã liên lạc trước với anh ta sao? Hay là cảm thấy em cố tình tiết lộ chỗ ở của mình cho anh ta?”

“Đúng như em nói, từ khách sạn đi ra Chu Vực đã cho người bám theo, sở dĩ ba giờ sáng mới gọi điện thoại đến xác nhận, em nghĩ phải là chuyện gì mới khiến một người đàn ông nửa đêm không ngủ gọi điện cho một người đàn ông khác?”

Anh nói đủ thẳng thừng rồi, Chu Uẩn có ngốc đến đâu cũng hiểu ra, kinh ngạc trước suy đoán của anh đồng thời cũng nảy sinh nghi hoặc: “Ý anh là anht a nghi ngờ hai chúng ta sống chung?”

“Người của anh ta chắc chắn đã nói với anh ta, em xuống xe ở biệt thự Ngọc Long. Tuy nói tôi không xuống xe cùng em, nhưng nơi đưa em đến không phải là khu chung cư bình thường, đổi lại em là Chu Vực, em sẽ nghĩ thế nào?”

Với tính cách của Chu Vực, nhất định sẽ tiến hành điều tra, muốn tra rõ thân phận các chủ hộ ở khu biệt thự Ngọc Long, đối với anh ta mà nói chỉ là chuyện một cú điện thoại.

Cô suy nghĩ đến xuất thần, hoàn toàn không nhìn thấy khuôn mặt ngày càng sa sầm của ai đó đối diện.

Tiếng búng tay giòn giã kéo cô về thực tại, nhìn về phía phát ra tiếng động, lại thấy Văn Chú đang lạnh lùng nhìn cô như thể đã đợi cô rất lâu rồi.

Chu Uẩn mới phát hiện mình vẫn chưa trả lời, l**m đôi môi hơi khô, đưa ra quan điểm: “Tra được anh cũng có bất động sản ở biệt thự Ngọc Long, nghi ngờ mối liên hệ giữa em và anh có lẽ không đơn giản như vẻ bề ngoài, ý anh là vậy đúng không?”

“Đó chỉ là một phần.” Văn Chú nhướng mày với cô “Hai ba giờ sáng gọi điện tới, thử nghĩ xem tại sao anh ta nhất định phải gọi vào khung giờ này?”

Về điểm này, quả thực là chỗ Chu Uẩn nghĩ không thông, trước mặt anh cô không cần thiết phải giả vờ không hiểu, đơn giản nghiêng đầu cầu giải đáp.

Văn Chú thu hết biểu cảm nhỏ của cô vào mắt, nỗi uất ức trong lòng vốn đã vơi đi không ít, lúc này lại nghẹn lại. Vừa nghĩ tới việc cô và Chu Vực sống chung dưới một mái nhà, sớm chiều chung đụng nhiều năm, quan hệ hai người lại tốt, chắc cô cũng không ít lần làm nũng với tên đó.

Anh không nằm được nữa, thẳng lưng ngồi dậy, nhìn cô chằm chằm hồi lâu, cuối cùng không nhịn được đưa tay bóp cằm cô, lắc qua lắc lại hai cái: “Chu Vực sở dĩ gọi giờ này là vì đang giằng co nội tâm, em có hiểu sự giằng co của đàn ông không? Anh ta sợ nghe thấy đáp án mình không muốn nghe nhất, sợ em đang ở cùng anh, càng sợ biệt thự Ngọc Long là chỗ ở em có được do cặp kè với kẻ có tiền, anh ta chính là hèn mọn.”

Từng chữ tràn ra từ đôi môi mỏng của anh, giống như từng chiếc đinh, hận không thể đóng vào trán cô ép cô phải hiểu.

“Đạo lý gần quan được ban lộc Chu Vực không hiểu sao?” Văn Chú cười lạnh “Chính vì anh ta hiểu, nên mới chần chừ không ra tay, anh ta tưởng rằng rất hiểu em, chắc chắn tâm tư em dành cho anh ta sẽ không thay đổi, cho nên mới dám yên tâm để em đến Dung Thành, lạnh nhạt với em lâu như vậy, chẳng qua là tự cho rằng đã nắm thóp được em. Nhưng tối nay điểm dừng chân của em lại là biệt thự Ngọc Long, lâu như vậy không thấy đi ra, anh ta hoảng rồi, sợ con chim hoàng yến mình luôn nhốt trong lồng bay mất, nếu không em nghĩ tại sao anh ta lại lái xe đến đây?”

Từng câu phân tích của anh đều tiết lộ sự hiểu biết đối với Chu Vực, tính tình, phong cách làm việc.

Văn Chú đều hiểu rõ.

Chu Uẩn gạt tay anh ra: “Anh ta sẽ không ở đây cả đêm đâu, chắc lát nữa là đi thôi.”

“Hừ.” Văn Chú buông lời châm chọc “Muốn cá cược không?”

Cô nhíu mày: “Cược gì?”

“Cược xem Chu Vực rời đi hay tiếp tục ở lại đây.” Văn Chú đưa tay phải về phía cô “Anh cược chính anh ta sẽ ở lại đây.”

Chu Vực không thể nào thất thố như vậy. Chu Bá Sầm vừa tuyên bố trước mọi người nhường ngôi, từ nay Chu Vực tiếp quản mọi công việc lớn nhỏ của Thạc Đằng, đây chính là lúc anh ta thể hiện trước mặt mọi người, sao có thể vì cô mà bỏ bê công việc trong tay? Quá không phù hợp với tính cách thường ngày của anh ta.

Chu Uẩn không do dự quá lâu, đưa tay đập tay với Văn Chú: “Em cược anh ấy sẽ không ở lại đây.”

Khoảnh khắc lòng bàn tay chạm nhau, tiếng đập tay giòn giã vang lên đặc biệt rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh. Chu Uẩn có thể cảm nhận được cảm giác tê tê truyền đến từ lòng bàn tay, vừa định rụt tay về, ai kia đã chớp lấy thời cơ, cưỡng ép tách năm ngón tay đang khép lại của cô ra, đan mười ngón tay vào nhau, giữ chặt lấy tay cô.

“Nếu ngày mai em thấy anh ta ở đây thì sao?”

“Em không trả lời câu hỏi giả thiết.”

Hay lắm.

Bàn tay phải đang đan vào tay cô của Văn Chú đột ngột siết chặt, cả người cô loạng choạng ngã về phía anh. Khoảnh khắc cô đổ người tới, anh thừa thắng xông lên ôm trọn người vào lòng, vẫn không nói lý lẽ như mọi khi: “Nói lời khó nghe trước, gặp anh ta rồi, anh sẽ xem biểu hiện của em, biểu hiện không tốt anh không ngại tăng cường độ áp lực cho anh trai em ngay tại trận đâu.”

Anh nói chắc như đinh đóng cột, cứ như ngày mai vừa ra khỏi cửa là chắc chắn gặp được Chu Vực vậy.

Chu Uẩn giãy giụa hai cái, anh ôm quá chặt, đành bất lực từ bỏ phản kháng: “Trời còn chưa sáng, anh có nói sớm quá không vậy? Hơn nữa anh ta cũng không phải trẻ con, sóng gió gì mà chưa từng gặp? Anh có thể gây áp lực gì cho anh ta chứ?”

Cô chẳng qua chỉ thuận miệng nói, nào ngờ như châm lại điếu thuốc sắp tàn, người đầu tiên cảm nhận được “hỏa lực áp chế” chính là bản thân cô. Gọng kìm trên eo như muốn bẻ gãy eo cô, lại thêm khuôn mặt lạnh đến mức sắp rơi ra vụn băng kia, Chu Uẩn tự giác thấy vừa rồi mình quá thẳng thắn, biết rõ Văn tổng không nghe lọt tai bất cứ lời khen nào về Chu Vực, cho dù cô không nói thẳng ra, nhưng ý tứ ngầm trong câu chữ cũng không được.

“Ý của em là…”

“Em chắc chắn muốn xem cường độ thế nào đúng không?”

“Không phải, anh hiểu lầm rồi, ý định ban đầu của em là muốn diễn đạt anh ta…”

Tiếng nói của Chu Uẩn dần dần nhỏ đi rồi tắt hẳn, ánh mắt hoàn toàn bị cảnh tượng trước mắt thu hút, vừa kinh ngạc vừa đỏ mặt vì xấu hổ, cô cuống lên: “Anh chụp lúc nào vậy? Mau xóa đi!”

Văn Chú giơ tay lên, dễ dàng hóa giải hành vi muốn cướp điện thoại của ai kia. Màn hình điện thoại sáng lên có thể nhìn thấy rõ ràng đó là một bức ảnh, trong ảnh hiện lên một góc nghiêng khuôn mặt người phụ nữ, đây không phải là nội dung trọng tâm, thứ cô gối đầu lên không phải là chiếc gối êm ái mềm mại, mà là một cánh tay, gân xanh hơi lộ, không khó để nhận ra là cánh tay đàn ông.

Văn Chú chìm vào trạng thái tự thưởng thức: “Người phụ nữ anh để mắt tới để mặt mộc cũng đẹp thế này, không tệ.”

“Anh mau xóa đi!” Chu Uẩn quỳ nửa người trên giường, vươn tay cướp điện thoại, “Anh vô lại, chụp em mà không được sự đồng ý của em!”

“Cũng đâu phải ảnh nóng, sợ cái gì?” Văn Chú nảy ra ý tưởng “Chu Vực nếu nhìn thấy bức ảnh này anh ta sẽ thế nào nhỉ?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...