🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 114: Quan hệ của chúng ta cứ giữ bí mật trước đã

Trần Xuyên nhìn chằm chằm vào cọc tiền được đẩy đến trước mặt, độ dày rõ ràng hơn hẳn phong bì lúc nãy. Nhận số tiền này, chuyện anh ta nợ nần bên ngoài sẽ không ai hay biết, hơn nữa giống như cô đã nói, cũng không bảo anh ta đi giết người, chẳng qua là đưa người đến nhà nghỉ đàng hoàng, chắc sẽ không có chuyện gì đâu.

Trước tình cảnh kinh tế túng quẫn hiện tại, Trần Xuyên không còn cách nào khác, mà đây lại là cách kiếm tiền nhanh nhất và người trong trấn sẽ không biết. Anh ta không nghĩ nhiều nữa, cầm lấy cọc tiền trên bàn nhét vào cái túi rộng tự may bên trong áo khoác, cuối cùng không yên tâm hỏi lại một câu: “Tôi bảo bạn tôi nói cho người đó biết Võ Hữu Thuyên đang ở nhà nghỉ là được rồi đúng không? Sẽ không bảo tôi làm gì nữa chứ?”

Chu Uẩn mím môi: “Có.”

Trần Xuyên nhíu mày: “Lại có chuyện gì nữa?”

“Anh bước ra khỏi quán trà, giao dịch giữa tôi và anh xem như không tồn tại.”

“Yên tâm, chuyện này ngay cả mấy người bạn đó tôi cũng không nói, nhận tiền làm việc tôi hiểu mà, chuyện này từ nay về sau sẽ thối rữa trong bụng tôi, không có người thứ ba biết đâu.”

Chu Uẩn nâng chén trà trên bàn lên ra hiệu với anh ta.

Trần Xuyên đại khái hiểu ý cô, cũng nâng chén lên, cụng chén đáp lại.

Hai bên đều ngầm hiểu, thường có câu “rượu thịt trôi qua ruột, chuyện cũ theo rượu đi”, là một câu nói cũ, ý là uống chén rượu này xong thì dù chuyện lớn tày trời cũng cho qua, sau này không ai nhắc lại nữa. Trước mắt không có rượu, vậy thì lấy trà thay rượu.

Chu Uẩn nói xong câu cuối cùng, ngược lại rơi vào trầm tư.

Trong phòng yên tĩnh, nếu Văn Chú không lên tiếng, cảm giác như trong phòng không có người.

Thông qua góc mặt trầm ngâm không nói của cô, Văn Chú đoán được đại khái cô đang nghĩ gì. Tình hình tiếp theo tuy chưa nói rõ, nhưng dáng vẻ của cô đã đưa ra câu trả lời.

“Người của Chu Bá Sầm đến trấn Hoành Tây tìm được phố chợ, Trần Xuyên báo cho bọn họ biết Võ Hữu Thuyên ở đâu, ông ta bị người của Chu Bá Sầm đưa đi.”

Chu Uẩn im lặng hồi lâu, nghe anh từng câu từng chữ nói ra tình huống thực tế tiếp theo, cô mới biết mình ra tay tàn nhẫn đến thế nào. Nhưng như vậy thì đã sao, đối mặt với kẻ thù giết bố mình, cho dù Võ Hữu Thuyên không phải chủ mưu, nhưng kẻ phản bội bố hay kẻ đích thân ra tay cũng đáng hận như nhau.

Văn Chú búng tay trước mặt cô, gọi sự chú ý của cô trở lại, nửa đùa nửa thật nói: “Chiêu này đủ tàn nhẫn, bất kể Võ Hữu Thuyên có quay video hay không, Chu Bá Sầm biết được hai người đã gặp mặt, loại người như ông ta thà tin là có còn hơn không, nhất định sẽ ra tay với Võ Hữu Thuyên. Cái em muốn chính là ông ta ra tay phải không?”

“Phải.” Chu Uẩn không phủ nhận “Cái em muốn chính là ông ta động thủ. Võ Hữu Thuyên rơi vào tay Chu Bá Sầm, kết cục chẳng qua chỉ có hai, chết hoặc sống. Dù là loại nào thì Chu Bá Sầm cũng không thoát khỏi tội danh liên quan đến Võ Hữu Thuyên. Huống hồ trong tay em có video Võ Hữu Thuyên quay, một khi công khai, cảnh sát sẽ lập tức điều tra, mà Võ Hữu Thuyên lại mất tích kỳ lạ, đến lúc đó Chu Bá Sầm cưỡi trên lưng cọp khó xuống, vốn dĩ không muốn động đến Võ Hữu Thuyên cũng sẽ bị ép vào thế phải giải quyết triệt để ông ta.”

Khi nói những lời này cô bình tĩnh đến đáng sợ. Văn Chú hiểu rõ cô, cũng chưa bao giờ phủ nhận cô rất thông minh. Đối mặt với sự việc cô chưa từng lùi bước, tính cách thích đương đầu với khó khăn. Loại người như vậy nếu chỉ biết đâm đầu vào thì cũng không đáng sợ, đáng sợ là người thích đương đầu với khó khăn lại còn có đầu óc mưu tính, giống như một mũi tên đã b*n r* không thể ngăn cản, nhất định phải thấy máu mới chịu rơi xuống.

Chu Uẩn không đợi được anh phản hồi, ngẩng đầu cười với anh: “Em có phải rất đáng sợ không?”

“Ừm, anh đang nghĩ có nên mua cuốn Binh Pháp Tôn Tử về xem không.” Văn Chú vừa nói đùa một cách nghiêm túc, vừa sờ điện thoại chuẩn bị mua sắm online “Em biết bản dịch nào tốt không?”

Chu Uẩn đưa tay che màn hình điện thoại, chắn tầm nhìn của anh: “Đổng Kim Dương em cũng sẽ để nhà họ Chu giải quyết thay em, nhưng không phải Chu Bá Sầm.”

Văn Chú nhíu mày rậm: “Ý em là Chu Vực?”

“Đúng vậy.” Cô dời tay đi “Em vẫn luôn tò mò rốt cuộc anh ta có biết những chuyện Chu Bá Sầm đã làm hay không. Nếu anh ta biết, đó mới là điều đáng sợ nhất.”

Văn Chú nhướng mày ra hiệu cho cô nói tiếp.

“Một người biết bố mình từng sai người giết người, mà con gái của nạn nhân lại sống trong nhà mình gần hai mươi năm, sớm chiều chung đụng mà vẫn có thể không để lộ chút sơ hở nào, hoàn toàn giữ thái độ bình thản như chưa từng xảy ra án mạng, anh không thấy rất đáng sợ sao?”

Suy đoán của Chu Uẩn không phải không có lý, Văn Chú hiểu tình cảm phức tạp tận đáy lòng của cô đối với Chu Vực. Nếu anh ta thực sự vô tội, vậy sự trả thù của cô đồng nghĩa với việc quan hệ giữa hai người từ nay chấm dứt, tình cảm anh em hai mươi năm qua hoàn toàn rạn nứt, không thể cứu vãn.

Nếu anh ta đã sớm biết nội tình mà che giấu lâu như vậy, ngoài tâm cơ thâm sâu ra, rất khó để người ta không nghi ngờ những chuyện trong quá khứ đều là giả tạo do cố ý dựng lên, coi Chu Uẩn như con rối có thể tùy ý đối xử.

“Lợi dụng Đổng Kim Dương để thăm dò Chu Vực, tiếp theo thì sao?” Văn Chú mượn cớ nhắc lại chuyện cũ “Những người phụ nữ đó có ngoại hình giống ai không cần anh nói nhiều. Nếu anh ta không chỉ biết nội tình, mà tình cảm dành cho em cũng là thật, em sẽ làm thế nào?”

Chu Uẩn nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, sự ép hỏi thẳng thừng không che giấu, ý đồ rõ ràng, khiến cô không thể tránh né mà chỉ có thể trả lời: “Không ai có thể so sánh với bố em, bất kể anh ta có tốt đến đâu.”

Chuyện không chắc chắn đầu tiên cô đã trả lời rồi, Văn Chú thừa nhận mình rất hài lòng, nhưng cô và Chu Vực có quá nhiều ràng buộc, tình cảm dây dưa phức tạp, rất khó đảm bảo liệu cô có vì một phút mềm lòng mà khiến mọi nỗ lực trước đó đổ sông đổ biển hay không.

“Sau đó em định làm thế nào?” Văn Chú nói thẳng ra “Chu Vực biết quan hệ của chúng ta, em nghĩ anh ta sẽ thế nào?”

“Quan hệ của chúng ta giữ cứ bí mật trước đã.” Chu Uẩn phát hiện một ánh mắt lạnh lùng sắc bén phóng tới, không cần tìm cũng biết từ đâu ra “Ít nhất bây giờ không phải là thời điểm tốt để công khai.”

Văn Chú cười khẩy: “Là bây giờ không phải thời điểm tốt, hay là em muốn lợi dụng tình cảm của anh ta dành cho em để chơi một ván lớn?”

Chu Uẩn hơi ngẩn ra, giống như tâm tư nhỏ giấu kín dưới đáy lòng bị đào bới lên hết, tốc độ giải thích của cô chậm lại: “Ít nhất em phải làm rõ chuyện “sưu tập búp bê” trong miệng anh là thế nào đã chứ?”

“Hừ.” Văn Chú thuận thế nằm xuống, sự dịu dàng vừa rồi giống như hoa quỳnh sớm nở tối tàn “Nếu là thật thì em sẽ thế nào? Chu Uẩn, chi bằng nói thật một câu đi, em sẽ giống như cố ý tiếp cận em để đi tiếp cận Chu Vực sao?”

Chủ đề kiểu này giống như một quả bom treo lơ lửng trên đỉnh đầu Chu Uẩn, sơ sẩy một chút là vạn kiếp bất phục.

Cô kiên nhẫn giải thích: “Cho dù cố ý tiếp cận, tình cảm đối với anh ta và đối với anh là khác nhau.”

Nhắc đến hai chữ tình cảm, dường như đã kích hoạt radar thần kinh của Văn Chú, anh lặp lại chính xác câu nói đó: “Tình cảm đối với anh và anh ta có gì khác nhau?”

Chu Uẩn hoàn toàn có lý do nghi ngờ anh cố ý hỏi câu này, mục đích là để nghe chính miệng cô nói tình cảm dành cho anh rốt cuộc là như thế nào, cái dáng vẻ đó giống như cậu nhóc hư hỏng không đòi được kẹo thì quậy phá vậy.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Cô không giỏi nói lời tình tứ, ít nhất không phải kiểu người thuận miệng nói ra, cân nhắc mãi mới đưa ra một câu trả lời an toàn: “Giữa chúng ta thuần túy hơn, quá khứ là lợi dụng, sau đó là hợp tác, rồi đến bây giờ thử đổi một mối quan hệ khác, bất luận lúc nào, chúng ta đều không giấu giếm nhau quá nhiều.”

“Đối với Chu Vực, cho dù có tình cảm quá khứ làm nền tảng, nhưng những chuyện Chu Bá Sầm làm đã định sẵn em và nhà họ Chu đi về hai hướng ngược nhau, không phải anh ta chết thì là em vong.”

Cô biết anh hơi không hài lòng, dù sao nghe có vẻ như sự thay đổi tình cảm của cô đối với Chu Vực là bắt nguồn từ những việc làm ác độc của Chu Bá Sầm. Giả sử không có những việc Chu Bá Sầm làm, thì tình cảm của cô đối với Chu Vực có phải sẽ khác không? Hoặc nói việc làm của Chu Bá Sầm không đổi, nhưng Chu Vực thực sự không biết chuyện, liệu cô có bỏ qua hiềm khích lúc trước, không vì nguyên nhân Chu Bá Sầm mà xa lánh Chu Vực hay không?

Chu Uẩn phát hiện đàn ông nếu tính toán chi li thì còn đáng sợ hơn phụ nữ nhiều, ghen tuông lên thì không có điểm dừng. Rõ ràng là Văn tổng của Thịnh Hoằng người người kính sợ, lúc này lại như cô gái dỗi hờn, nhất định phải nghe được lời mình muốn nghe.

“Thật ra em đối với anh càng…”

Lời chưa nói hết, điện thoại của Văn Chú vang lên.

Tiếng chuông điện thoại vang lên không đúng lúc chút nào trong hoàn cảnh này, lời của Chu Uẩn bị cắt ngang, cô mím môi ra hiệu cho anh nghe điện thoại trước.

Văn Chú nhìn màn hình hiển thị, là cuộc gọi từ phòng bảo vệ biệt thự Ngọc Long. Mới bảo Tống Miện đưa số liên lạc cho phòng bảo vệ, thế mà mới qua bao lâu đã gọi tới rồi?

Anh nghe máy, thuận tay bật loa ngoài, trong điện thoại truyền đến một giọng nam ồm ồm.

“Văn tổng, tôi là nhân viên phòng bảo vệ biệt thự Ngọc Long, mạo muội làm phiền một chút, có một người đàn ông tự xưng là bạn của anh lái xe tìm anh, anh ta nói anh ta tên là…”

Lời bảo vệ chưa dứt, điện thoại đã bị người ta giật lấy trước, những lời còn lại không cần thông qua anh ta chuyển lời, mà do chính miệng Chu Vực nói: “Là tôi, Tiểu Uẩn đang ở chỗ anh à?”

Chu Uẩn nghe rõ mồn một, đó là giọng của Chu Vực, giọng nói trầm thấp truyền qua điện thoại, dường như chế độ loa ngoài đã làm biến đổi âm thanh của anh ta, càng thêm vẻ trầm đục.

Văn Chú vừa định trả lời, cánh tay đột nhiên truyền đến cơn đau nhói, rũ mắt liếc nhìn, cô đúng là nỡ xuống tay, định vì Chu Vực mà véo chết anh sao?

Chẳng hiểu sao, Văn Chú lại nhớ tới vừa rồi cô nói tạm thời không công khai quan hệ, lại nhìn hành động ra tay ngăn cản anh nói chuyện của cô, dáng vẻ nhỏ bé hoàn toàn không nhìn ra chút nào coi trọng anh, ngọn lửa nén trong lồng ngực “phựt” một cái bùng lên.

Anh ưỡn lưng ngồi dậy, dựa vào đệm mềm phía sau, tay phải hơi giơ cao tránh bàn tay cô đưa tới, nói thẳng thừng với người trong điện thoại: “Sao? Tôi còn phải chịu trách nhiệm trông người giúp anh à?”

Chu Vực day day ấn đường đau nhức: “Văn Chú, người là do anh đưa đi, sự an toàn tối thiểu cũng phải có chứ đúng không?”

“Theo cách nói của anh, tôi phải đưa cô ấy về chỗ ở của tôi, đợi Chu tổng đích thân đến đón sao?” Khóe môi mỏng của Văn Chú nhếch lên nụ cười châm chọc “Được thôi, lát nữa tôi bảo Tống Miện đón người qua đây, tôi với cô ấy trai đơn gái chiếc ở chung một phòng đợi Chu tổng đến đón.”

Chu Vực nghe đầu dây bên kia liên tục truyền đến những lời không đứng đắn, sự kiên nhẫn cuối cùng hoàn toàn cạn kiệt, giọng nói thốt ra mang theo vài phần lạnh lẽo: “Văn Chú, anh tưởng tôi không biết cô ấy đang ở biệt thự Ngọc Long sao?”

Tim Chu Uẩn trầm xuống. Qua lời nhân viên bảo vệ, Chu Vực lúc này chắc chắn đang ở gần phòng bảo vệ, lái xe đến biệt thự Ngọc Long chứng tỏ anh ta đã sớm sắp xếp người theo dõi suốt dọc đường, sau khi xác định cô xuống xe ở biệt thự Ngọc Long mới báo cho Chu Vực, nếu không anh ta sẽ không nửa đêm đến đây tìm Văn Chú đòi người.

Nhưng tại sao lại đến vào lúc đêm khuya thế này?

Điểm này Chu Uẩn nghĩ không thông.

Cô đang suy nghĩ lý do Chu Vực đêm hôm khuya khoắt đến đây, bên tai truyền đến giọng nói trầm ấm từ tính của Văn Chú, phong cách diễn đạt y hệt tác phong không sợ bất cứ ai của anh.

“Anh biết mà anh còn không đi tìm?”

“Nửa đêm gọi điện thoại cho tôi.”

“Anh không nên đến tìm cô ấy.”

“Đi đăng ký cấp cứu khoa tâm thần trước đi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...