Chương 113: Tôi có bảo anh giết người sao?
Loại người như ông ta chỉ biết đến lợi ích, năm xưa có thể vì cái giá Chu Bá Sầm đưa ra mà phản bội Thẩm Nghị Dương, nay chẳng qua là diễn lại một lần nữa, chỉ khác là năm xưa Thẩm Nghị Dương bị che mắt, còn lần này Chu Uẩn nắm giữ mọi quyền chủ động.
Đối với việc Võ Hữu Thuyên mở miệng đòi tiền trực tiếp, Chu Uẩn không có quá nhiều cảm xúc: “Trả trước cho ông năm trăm ngàn, dù sao tôi biết ông có lật lọng giữa chừng hay không?”
Võ Hữu Thuyên đẩy máy ảnh đè lên tờ giấy kia về phía cô, khóe miệng nhếch lên nụ cười toan tính: “Một triệu, thiếu một xu tôi cũng không làm. Cô muốn liên lạc với Chu Bá Sầm thì cứ liên lạc, tôi cũng rất tò mò xem ông ta sẽ xử lý hai chúng ta như thế nào.”
Kẻ vô lại thì không nói lý lẽ, trước khi đến đây Chu Tư Tình đã từng dặn dò cô, Võ Hữu Thuyên là người rất nham hiểm, sau khi biết mục đích của cô, nhất định sẽ tìm cách chuyển từ bị động sang chủ động, làm bước đệm cho việc đòi hỏi một khoản tiền lớn sau đó.
Trên đường đến đây Chu Uẩn đã nghĩ sẵn đối sách, thản nhiên nói: “Ngân hàng chuyển khoản số tiền lớn khó đảm bảo không bị người ta để mắt tới, đến lúc đó sẽ rất phiền phức cho cả hai chúng ta. Tôi đã chuẩn bị tiền mặt để ở một nhà nghỉ trong trấn Hoành Tây, đựng trong vali, có thể đưa địa chỉ cho ông qua đó lấy.”
Võ Hữu Thuyên nheo mắt lại, luôn cảm thấy một triệu này kiếm được quá dễ dàng, nhìn dáng vẻ của cô cũng không giống người dễ nói chuyện như vậy, khó bảo đảm bên trong không có lừa đảo. Đã bị lừa một lần rồi không thể ngã thêm lần nữa.
Ông ta suy đi tính lại đưa ra một cách dung hòa: “Tôi quay video trước, đến lúc đó mang video đến nhà nghỉ tìm cô, tiền trao cháo múc.”
Chu Uẩn không từ chối.
Võ Hữu Thuyên thấy thương lượng đã cũng đã gần xong, trước khi đi uống cạn ly nước chanh trên bàn, ợ một cái rõ to, giơ tay quệt nước bên khóe miệng, ra lệnh đưa ra thời gian chính xác: “Một tiếng sau tôi sẽ đến nhà nghỉ tìm cô, quá giờ không đợi.”
Chu Uẩn vẫn giữ im lặng, không lên tiếng phản đối cũng không từ chối.
Võ Hữu Thuyên chỉ nghĩ cô sắp lấy được thứ mình muốn nên hưng phấn đến mức không nói nên lời, không nghĩ nhiều, cầm lấy đồ trên bàn nhét vào cái túi áo khoác rộng thùng thình, sải bước rời khỏi quán trà sữa.
Chu Uẩn nhìn theo bóng lưng ông ta rời đi, đợi một lát, bấm gọi cho Chu Tư Tình: “Võ Hữu Thuyên đi rồi, người của Chu Bá Sầm đến chưa?”
“Yên tâm, tin nhắn gửi đi lúc mười giờ sáng nay, tính toán thời gian thì nếu Chu Bá Sầm sắp xếp người qua đây chắc cũng sắp đến rồi. Hơn nữa chúng ta đưa địa chỉ chi tiết, bọn họ chỉ cần đến trấn Hoành Tây nhất định sẽ lao thẳng đến phố chợ, chạy đua với thời gian, chỉ xem ông trời lần này có đứng về phía chúng ta hay không thôi.”
Ở trấn Hoành Tây một tháng, vô số lần mô phỏng thời gian xe đến trấn. Nơi này hẻo lánh, đường bay mở ở thành phố Nhã Tân, mà muốn đến trấn Hoành Tây thì cần phải tự lái xe hoặc bắt xe từ sân bay Nhã Tân đến đây, đây là con đường duy nhất và cũng là nhanh nhất.
Chu Uẩn không nói thêm nữa, cúp điện thoại nghỉ ngơi một chút, gửi tin nhắn cho người đã sắp xếp từ trước, nhắc nhở họ đến giờ làm việc rồi.
Làm xong xuôi, cuối cùng cô cũng có thể nghỉ ngơi chốc lát, khá nhàn nhã gọi cho mình một ly trà sữa trân châu khác, đặt ly nước chanh đang uống dở ban nãy sang một bên.
Việc buôn bán trong quán dần bận rộn hơn, khoảng mười phút sau trà sữa mới được đưa đến bàn Chu Uẩn, dưới đáy ly thủy tinh lắng đọng những hạt trân châu đen nhánh, ống hút nhẹ nhàng khuấy động, trân châu chuyển động xoay tròn cùng dòng trà sữa.
Cô tạm thời không định đi nơi khác, cứ ngồi đây chờ tin tốt.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Một tiếng đồng hồ nói dài không dài nói ngắn không ngắn, Võ Hữu Thuyên làm theo yêu cầu trên tờ giấy của Chu Uẩn quay tổng cộng ba lần, cuối cùng cũng diễn đạt rõ ràng những nội dung cần nói. Tự mình xem lại vài lần, xác định không có sai sót gì mới thu dọn đồ đạc, đặc biệt tìm trong tủ quần áo một cái túi rút dây bằng vải nhung tăm bỏ máy ảnh vào, sau đó làm theo yêu cầu trên giấy, dùng bật lửa đốt trụi tờ giấy kia.
Mọi bước đều làm theo yêu cầu trên giấy, Võ Hữu Thuyên vỗ vỗ chiếc máy ảnh trong túi, trước khi ra khỏi cửa đi ngang qua tủ quần áo, có một tấm gương được khảm trên cánh tủ.
Ông ta lùi lại hai bước, đứng trước gương chỉnh trang lại đầu tóc, cố gắng ưỡn thẳng cái lưng đã còng đi bao lâu nay, cơn đau âm ỉ ở thắt lưng đang nhắc nhở ông ta phải cẩn thận.
Võ Hữu Thuyên không cử động nữa, trước khi ra nước ngoài ông ta sẽ bảo trọng thân thể mình thật tốt, cầm tiền xong lập tức mua vé máy bay thoát khỏi cái nơi khỉ ho cò gáy Hoành Tây này.
Chu Uẩn gọi điện cho ông ta, nói nhà nghỉ là cái nhà nghỉ mặt phố trong trấn, mái màu xanh rất dễ nhận ra. Võ Hữu Thuyên thu dọn xong lập tức xuất phát, vốn định cưỡi con xe điện nhỏ của mình đi, không biết tên khốn nạn nào đã xì hơi lốp xe của ông ta, lúc này cái xe xẹp lép nằm đó, càng nhìn càng giận.
“Chú Võ, đi đâu đấy?”
Phía sau truyền đến giọng nam, âm thanh vang dội, Võ Hữu Thuyên nghe thấy hơi quen tai, quay đầu nhìn lại, khuôn mặt quen thuộc hiện ra trước mắt, cùng với chiếc xe người đàn ông đang lái cũng lọt vào tầm mắt.
Cửa sổ ghế sau hạ xuống một phần ba, có thể nhìn thấy ghế sau có người. Võ Hữu Thuyên nhìn điện thoại, sắp đến giờ hẹn rồi, ngộ nhỡ ông ta đến muộn, Chu Uẩn hiểu lầm ông ta bỏ trốn rồi liên lạc với Chu Bá Sầm thì hỏng bét.
Suy đi tính lại, Võ Hữu Thuyên hiếm khi mở miệng nhờ vả: “Trần Xuyên, cậu đi đâu đấy?”
Trần Xuyên chỉ tay về phía trước: “Ngay chỗ nhà nghỉ phía trước thôi, cháu đi giao ít đồ, lát nữa cùng bạn bè ra ngoài làm hai ly. Chú đi đâu? Có cần cháu chở một đoạn không?”
Võ Hữu Thuyên nhìn cái xe điện xẹp lốp, lại nhìn màn hình điện thoại, quyết tâm: “Tôi đi nhà nghỉ Chính Giang phía trước, nếu cậu tiện đường thì cho tôi đi nhờ xe cậu.”
“Được thôi, cháu tưởng chuyện gì to tát, chú lên đi, đúng lúc tiện đường.” Trần Xuyên mở khóa xe, cười hì hì nói chuyện phiếm với Võ Hữu Thuyên vừa lên xe.
Võ Hữu Thuyên đang bận tâm chuyện khác, đối với câu hỏi của Trần Xuyên đa phần chỉ trả lời qua loa lấy lệ, đến cuối cùng dứt khoát nhắm mắt không muốn nói nữa.
Sự ồn ào của phố xá lọt qua khe cửa sổ xe, tiếng trẻ con khóc, tiếng người lớn quát tháo, xen lẫn tiếng còi của các loại xe cộ trộn lẫn vào nhau, Võ Hữu Thuyên càng thêm phiền lòng, ý định muốn rời khỏi trấn Hoành Tây chưa bao giờ mãnh liệt như lúc này.
Dần dần, tiếng ồn ào dường như đã được xử lý làm loãng đi. Võ Hữu Thuyên từ từ mở mắt, đập vào mắt lại không phải đoạn đường quen thuộc, ông ta lập tức tỉnh táo, cơ thể đang dựa vào ghế bỗng nhiên ngồi thẳng dậy, quan sát ngoài cửa sổ: “Sao lại đi đường này?”
Nụ cười trên khóe miệng Trần Xuyên đã tắt ngấm, tay điều khiển vô lăng, trầm giọng giải thích: “Đường hay đi xảy ra tai nạn rồi, đi đường này cũng được.”
Đây là khu dân cư cũ đầu tiên của trấn Hoành Tây, nhà nào nhà nấy san sát nhau, chia cắt bởi những con ngõ nhỏ tạo thành mười dãy nhà lầu. Giữa các tòa nhà là một con đường chỉ đủ cho một chiếc xe đi qua, chật hẹp chen chúc không nói, ánh sáng còn u ám, hơn nữa có không ít người đã chuyển khỏi khu vực này, chỉ còn lại một số ít người già vẫn sống ở đây, bình thường cũng đóng cửa then cài, khiến người ta không phân biệt được rốt cuộc nhà nào có người ở.
Tốc độ xe của Trần Xuyên dần chậm lại, cuối cùng dừng ở gần một con dốc: “Chú Võ, chúng ta cũng coi như người quen cũ, động chân động tay thì không cần thiết, biết điều chút tự mình giao đồ ra đây.”
Lời đã nói đến nước này, Võ Hữu Thuyên coi như đã phản ứng lại, quay người nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đã lạnh tanh của Trần Xuyên, nỗi nhục nhã vì bị người ta lừa gạt lại dâng lên trong lòng, cơn giận xông lên não, ông ta bất chấp tất cả lao về phía ghế lái: “Mẹ kiếp mày còn dám đe dọa tao!”
Ông ta quên mất tình trạng sức khỏe của mình trước mặt người trẻ tuổi chẳng qua chỉ là tự chuốc lấy nhục nhã, vừa mới lao tới, ngón tay mới chỉ nắm được vạt áo của Trần Xuyên, hai người ngồi ghế sau một người lao tới giữ chặt vai ông ta, người còn lại nhanh chóng dùng dây thừng siết cổ ông ta, thô bạo ấn người trở lại ghế phụ.
Trần Xuyên nhân lúc Võ Hữu Thuyên bị khống chế, s* s**ng trên người ông ta lấy ra một v*t c*ng, giật đứt dây buộc bên trên, xác định thứ bên trong là thứ mình cần, ra hiệu cho hai người ngồi sau, còn mình thì cầm đồ xuống xe trước.
Võ Hữu Thuyên nhìn bóng lưng Trần Xuyên rời đi, liều mạng giãy giụa, nhưng hai người phía sau đã dự đoán trước ông ta nhất định sẽ gây ra tiếng động, thông minh dùng khăn bịt miệng ông ta trói vào ghế ngồi, đừng nói là la hét, phát ra được một chữ cũng coi như ông ta có bản lĩnh.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Trần Xuyên mang theo đồ đi đến cuối con ngõ rồi vào một quán trà kiểu cũ, bình thường có rất nhiều ông bà lớn tuổi tụ tập ở đây phơi nắng hoặc đánh cờ tướng, người vây quanh khá đông, trong ba vòng ngoài ba vòng, tìm người khá phiền phức.
“Ở đây.”
May mà cô lên tiếng gọi anh ta, Trần Xuyên giơ tay ra hiệu một cái, nắm chặt đồ trong tay đi lên tầng hai.
Bàn nằm sát lan can tầng hai, tầng một có động tĩnh gì đều có thể nhìn thấy rõ ràng.
Chu Uẩn đã gọi trà từ trước, đợi Trần Xuyên ngồi xuống liền rót cho anh ta một chén: “Vất vả rồi.”
Anh ta cũng không khách sáo, bưng chén trà ngửa cổ uống cạn một hơi, hơi thở hổn hển đặt đồ lên bàn vuông: “Đây là thứ cô cần.”
Chu Uẩn nghiêng người lấy ra một xấp tiền được bọc trong giấy phong bì từ trong túi xách, từ từ đẩy đến trước mặt anh ta: “Hai vạn.”
“Không phải nói là một vạn sao?” Trần Xuyên hơi ngạc nhiên, tay đang đè lên máy ảnh lơ đễnh dời đi, bận rộn cầm lấy tiền trong phong bì.
Chu Uẩn thuận thế cầm lấy máy ảnh, mở túi, khởi động máy kiểm tra kết quả video Võ Hữu Thuyên quay.
Trần Xuyên ngồi đối diện xác định tiền trong phong bì đã đủ hay chưa, trong lúc đếm đầu ngón tay càng lúc càng khô, nhổ nước bọt tiếp tục đếm những tờ tiền trong tay, lặp đi lặp lại hai lần, số tiền không sai, anh ta nhét tiền lại vào phong bì, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đối diện đang nhét máy ảnh vào túi.
Anh ta hỏi: “Đồ không có vấn đề gì chứ?”
“Ừm.” Chu Uẩn đã lấy được đồ, không cần thiết tiếp tục ở lại đây nữa, người của Chu Bá Sầm có lẽ sắp đến rồi, trì hoãn thêm nữa thân phận của cô khó tránh khỏi có nguy cơ bị bại lộ.
Cô lấy từ trong túi ra một vật được bọc trong giấy phong bì khác: “Trong này là ba vạn, tôi biết anh nợ người ta năm vạn sợ bị bố của anh biết, ba vạn này cho anh, giúp tôi làm thêm một việc nữa.”
Trần Xuyên liếc nhìn phong bì màu da bò, nói không động lòng là giả, món nợ sắp đến hạn chót, nếu anh ta còn không trả được người ta chắc chắn sẽ tìm đến cửa, nếu để bố mẹ anh ta biết, nhất là cái thân thể ốm yếu của mẹ anh ta, không chừng sẽ xảy ra chuyện lớn.
“Cô muốn tôi làm gì?”
“Rất đơn giản.” Chu Uẩn đẩy mạnh phong bì trên bàn về phía trước, “Giúp tôi đưa Võ Hữu Thuyên đến phòng 302 nhà nghỉ Chính Giang.”
“Đơn giản vậy thôi sao?” Trần Xuyên phát hiện ba vạn tệ này còn dễ kiếm hơn hai vạn tệ kia “Sẽ không xảy ra án mạng chứ?”
Chu Uẩn biết anh ta đang lo lắng điều gì, vẻ mặt bình tĩnh: “Tôi có bảo anh giết người sao?”
Điều này thì đúng là sự thật, Trần Xuyên gãi đầu: “Chỉ đưa ông ta đến phòng 302, còn phải làm gì khác nữa không?”
“Bảo bạn anh bây giờ đến sạp của Võ Hữu Thuyên ở phố chợ, nếu có người tìm ông ta, hãy nói cho người ta biết ông ta đang ở đâu.” Chu Uẩn vỗ nhẹ lên phong bì “Đối với anh mà nói, chuyện này chắc không khó.”
Bạn thấy sao?