🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 111: Nợ tiền trả tiền, giết người đền mạng

Chu Uẩn vừa nói vừa nghĩ đến biểu cảm kinh ngạc và khó xử lúc đó của Võ Hữu Thuyên, cả người ông ta cứ đứng cứng đờ như bị sét đánh, mặc kệ con cá trên tay quẫy đạp nhảy khỏi sạp.

“Cá chạy mất rồi.” Chu Uẩn ôn tồn nhắc nhở “Nhìn kích cỡ đó chắc bán được giá lắm đấy.”

Vẻ kinh ngạc trên mặt Võ Hữu Thuyên từ từ biến mất, thay vào đó là ánh mắt đề phòng nhìn chằm chằm vào Chu Uẩn, giọng nói cũng trầm và thô hơn ngày thường: “Cô là ai?”

Chu Uẩn giơ mấy cái túi đủ màu sắc trên tay lên cho ông ta nhìn rõ, khóe môi cong lên: “Rất rõ ràng mà, cư dân sống quanh đây đi chợ mua thức ăn thôi.”

“Không thể nào!” Võ Hữu Thuyên nhận ra mình thất thố, nhìn quanh thấy các chủ sạp khác đều đang bận rộn buôn bán, liền hạ thấp giọng chất vấn lần nữa “Rốt cuộc cô là ai!”

Chu Uẩn nhìn ông ta hồi lâu, không tài nào ghép khuôn mặt trước mắt này trùng khớp với khuôn mặt ở bờ biển năm xưa. Nếu không phải nhờ nốt ruồi bên khóe miệng phải, cô quả thực khó lòng tin người này chính là Võ Hữu Thuyên.

Người ta thường nói đàn ông đến tuổi trung niên ít nhiều sẽ thay đổi ngoại hình, nhưng đa phần là phát tướng hoặc hói đầu. Còn kiểu thay đổi như Võ Hữu Thuyên thì quả thật hiếm thấy.

Võ Hữu Thuyên bị nhìn đến mức trong lòng nổi gai ốc, nhưng ngại đang ở bên ngoài không thể làm ảnh hưởng đến việc buôn bán, ông ta tháo găng tay cao su làm cá ra, bước đến trước mặt Chu Uẩn trầm giọng nhắc: “Vào trong nói chuyện.”

Phố chợ này đã có từ khá lâu đời, được xây dựng theo phong cách thịnh hành thời đó. Phía sau mỗi sạp hàng đều có một gian kính nhỏ, bên trong dùng để chứa hàng hoặc kê một chiếc giường đơn, khi mệt mỏi có thể nghỉ ngơi chốc lát, nằm ở đó vừa trông quán vừa tiện cho khách gọi.

Võ Hữu Thuyên chất đầy thùng hàng bên trong, phía trên cửa kính có treo rèm vải ca rô màu xanh. Đợi Chu Uẩn vào trong, việc đầu tiên ông ta làm là kéo rèm che kín mít, sau đó đóng cửa lại, vặn chốt khóa.

Không có người ngoài, ông ta không cần phải ngụy trang nữa, ánh mắt nhìn Chu Uẩn nheo lại thật nhỏ, b*n r* tia nhìn nguy hiểm.

“Tôi bán ở đây bao nhiêu năm rồi chưa từng gặp cô, nhìn dáng vẻ của cô cũng không giống người trấn Hoành Tây, chắc là từ nơi xa đến nhỉ?” Võ Hữu Thuyên nói thẳng vào vấn đề “Để tiết kiệm thời gian cho cả hai, chi bằng cô nói rõ mục đích đến đây đi.”

“Tôi vẫn luôn thắc mắc, khách quen đa phần là người lớn tuổi, nhà ai lại có cô con gái trạc tuổi cô chứ. Xem ra cô liên tục mấy ngày đến đây mua cá là để tìm tôi gây phiền phức đúng không?”

“Phiền phức?” Chu Uẩn thuận tay đặt mấy cái túi trên tay lên thùng hàng bên cạnh, lại tìm một cái ghế ngồi xuống “Ông bình thường buôn bán đứng cả ngày, giờ rảnh rỗi không ngồi xuống nghỉ chút sao?”

Võ Hữu Thuyên nhìn cô chằm chằm không nói gì. Một lúc sau, ông ta với tay lấy cái ghế phía sau ngồi đối diện Chu Uẩn. Giữa hai người chỉ cách nhau một khoảng đất trống nhỏ, cũng là lối đi duy nhất trong gian phòng kính này.

“Bất cứ khi nào, chỉ có kẻ chột dạ mới không đứng vững được, tìm đủ mọi cách để nghe ngóng thông tin mình muốn, hoặc dùng lời ngon ngọt khuyên giải, hoặc thăm dò hư thực, hoặc là đe dọa.”

Thái độ của Võ Hữu Thuyên lại càng tiếp thêm sự tự tin cho Chu Uẩn. Trên người ông ta quả thực như lời Chu Tư Tình nói, đang che giấu một bí mật rất lớn, cho nên bất kỳ gương mặt lạ lẫm nào đối với ông ta cũng đều là mối nguy hiểm. Một khi nhận thấy có gì không đúng, ông ta sẽ tự động bật chế độ phòng bị.

Chu Uẩn cúi đầu cười khẽ: “Đừng căng thẳng, chỉ là muốn ôn chuyện cũ với ông thôi. Tôi rất tò mò, một nhân viên nòng cốt của Thạc Đằng năm xưa sao lại lưu lạc đến bước đường này? Là do thành phố lớn như Túc Nguyên sống không thoải mái, hay là trấn Hoành Tây thực sự có điểm gì hơn người?”

Võ Hữu Thuyên vốn là người trấn Hoành Tây, là một trong số ít sinh viên đại học của cái thị trấn nhỏ này, đã liều mạng leo lên cao, bỏ ra nhiều tâm sức hơn người khác, sao có thể cam tâm ở lại thị trấn nhỏ bé này sống cuộc đời hèn nhát cả đời chứ?

“Cô nói vậy là có ý gì? Chuyện tôi đi hay ở không cần phải báo cáo với cô!” Võ Hữu Thuyên đặt hai tay lên đầu gối, bắt đầu đuổi khách, “Không có việc gì thì cô có thể đi rồi.”

“Hai năm trước, có một người phụ nữ tên là A Tư đã đến tìm ông đúng không?”

Chu Uẩn nhìn rõ Võ Hữu Thuyên lại một lần nữa thất thố. So với lần đầu tiên, sự thất thố lần này mang theo nỗi sợ hãi xen lẫn sự không thể tin nổi, hai mắt ông ta trừng lớn, dường như rất khó tin cô và A Tư lại có liên quan với nhau.

Mà một câu “A Tư” của Chu Uẩn khiến Võ Hữu Thuyên ngẩn người rất lâu, giọng nói trong nháy mắt khàn đi, quan sát cô đầy nghi hoặc.

“Cô… chẳng lẽ là con gái của Thẩm Nghị Dương?”

“Không giống sao?” Chu Uẩn mỉm cười “Đáng tiếc bố tôi không còn nữa, nếu không thì có thể làm xét nghiệm quan hệ huyết thống để chứng minh cho ông xem.”

Lời châm chọc không chút kiêng dè khiến Võ Hữu Thuyên sợ hãi bật dậy ngay tại chỗ, hành động đột ngột làm đổ chiếc ghế phía sau, đập xuống nền xi măng kêu cái “Rầm”.

Chu Uẩn giữ vẻ mặt lạnh lùng lẳng lặng nhìn ông ta.

“Sao có thể chứ!” Võ Hữu Thuyên không thèm dựng ghế lên, cụp mắt nhìn loạn xung quanh “Không thể nào, sao có thể chứ!”

“Nếu bây giờ ông mở cửa rời đi, tôi có thể đảm bảo với ông, ngày mai khắp các con đường lớn nhỏ ở trấn Hoành Tây sẽ dán đầy tờ rơi ‘Võ Hữu Thuyên mưu sát cướp của’, ông có muốn thử không?”

Lời đe dọa của Chu Uẩn rất có tác dụng, ông ta lập tức từ bỏ ý định chạy trốn, đứng trước đống thùng các tông, vẫn dùng ánh mắt đề phòng nhìn chằm chằm cô.

“Mục đích tôi đến đây rất đơn giản, nghe chính miệng ông thừa nhận đã nhận sự chỉ đạo của Chu Bá Sầm hại chết bố tôi.” Chu Uẩn nói rõ mục đích trước “Thân phận của A Tư ông cũng biết rồi, tôi và cô ấy cùng đến vì một chuyện. Hôm nay đến đây không phải để đánh cược xem con người ông còn lương tâm hay không, mà là cho ông một con đường sống.”

“Con đường sống?” Võ Hữu Thuyên nghe xong cười khẩy “Tôi nói ra sự thật thì cũng chết, thà cứ giữ nguyên hiện trạng còn hơn.”

“Hiện trạng?” Chu Uẩn “ừm” nhẹ một tiếng, âm thanh ngắn ngủi tràn đầy sự châm chọc “Tôi rời khỏi trấn Hoành Tây, vị trí của ông lập tức sẽ bị bại lộ, ông nghĩ Chu Bá Sầm có tha cho ông không?”

Chu Uẩn đánh giá khuôn mặt già nua trước tuổi của ông ta, hỏi vào trọng điểm: “Tiền của Chu Bá Sầm không dễ lấy đâu nhỉ? Người bố nuôi này của tôi chắc hẳn đã cho ông hai lựa chọn: Lấy tiền đi, thì chưa ra khỏi Túc Nguyên ông đã bị bắt vì tội giết người; không lấy tiền, có lẽ còn giữ được cái mạng, tôi nói đúng không?”

Võ Hữu Thuyên nhìn chằm chằm vào đôi môi đang đóng mở trước mặt, giống như những trải nghiệm trong quá khứ đang diễn lại trước mắt. Sự tàn nhẫn của Chu Bá Sầm, sự hèn nhát của ông ta lúc đó. Những hình ảnh cuộc trò chuyện, tiếng nắm đấm nện vào da thịt trầm đục, ép ông ta phải nhớ lại nỗi đau đớn và gánh nặng đã từng chịu đựng.

Sự im lặng của ông ta đều được Chu Uẩn thu vào trong mắt. Không lên tiếng phản bác thường có hai lý do: nói đúng rồi hoặc đang suy nghĩ nên trả lời thế nào. Rõ ràng Võ Hữu Thuyên thuộc trường hợp đầu tiên, ánh mắt ông ta dần bớt đi sự đề phòng, một thoáng kinh ngạc lướt qua, nhưng ông ta lảng tránh rất nhanh, cũng che giấu chút cảm xúc nhỏ đó rất tốt.

“Ông nợ bố tôi một mạng, định bao giờ trả đây?” Chu Uẩn hơi hất cằm “Tôi có thể cho ông một khoản tiền, chỉ cần ông chịu khai báo rõ ràng chuyện này, tôi hứa với ông, nhất định trước khi ông lên máy bay sẽ không làm ầm ĩ.”

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Võ Hữu Thuyên nhất thời không hiểu ý cô. Điều kiện cô đưa ra và cái bẫy năm xưa Chu Bá Sầm giăng ra cho ông ta giống hệt nhau, được gói ghém quá hoàn hảo, giống như trái cấm trên cây thiện ác trong vườn địa đàng, coi ông ta như Adam, có thể dễ dàng bị lừa gạt.

Đáng tiếc, có kinh nghiệm lần trước, Võ Hữu Thuyên đã không còn tin vào những lời hứa miệng này nữa. Ai biết người phụ nữ tìm đến tận đây có phải là Chu Bá Sầm thứ hai hay không? Lần này chưa chắc ông ta đã có cái mạng tốt để trốn thoát.

“Cô nghĩ tôi sẽ tin lời cô nói sao?” Võ Hữu Thuyên theo bản năng liếc nhìn cửa kính, phố chợ giờ này đang là lúc bận rộn nhất, gần đây có cái nhà máy, sau khi tan ca rất nhiều người ghé qua mua thức ăn, tiếng ồn ào xuyên qua khe cửa lọt vào.

Bên ngoài có tiếng người nói chuyện, Võ Hữu Thuyên mới chịu mở miệng: “Đó là mạng của bố cô, tôi không tin cô sẽ dễ dàng tha cho tôi. Lại nói chuyện tiền nong, nghe ý của cô dường như có thể cho tôi một khoản tiền kha khá để ra nước ngoài đúng không? Chi phí ở đó không thấp đâu, cô chắc chắn cô trả nổi sao?”

“Tôi không so được với cái giá Chu Bá Sầm đưa cho ông, tối đa chỉ đưa ông một triệu tệ.” Chu Uẩn chậm rãi nói “Nhưng một triệu này vừa là tiền cứu mạng ông, vừa là lộ phí để ông từ nay thoát khỏi tất cả mọi người. Cho ông năm phút, hết thời gian, tôi sẽ gửi địa chỉ hiện tại của ông cho Chu Bá Sầm, đồng thời nói với ông ta rằng con gái Thẩm Nghị Dương đã tìm được ông. Đến lúc đó, ông có bản lĩnh tày trời cũng không đi nổi đâu. Ông hiểu tính khí của ông ta hơn tôi, cứ việc thử xem ông ta có tha cho ông không.”

Võ Hữu Thuyên dù sao cũng ăn cơm nhiều hơn cô, đối với lời hứa hẹn và đe dọa Chu Uẩn đưa ra, ông ta phân biệt được tình thế hiện tại của mình, đương nhiên sẽ không để người ta nắm thóp mà không phản kích: “Cô đừng hòng moi lời từ tôi. Nếu bây giờ tôi liên lạc với Chu Bá Sầm, để ông ta biết cả con gái ruột lẫn con gái nuôi đều muốn ông ta chết, cô đoán xem trước khi xử lý tôi, ông ta có xử lý các cô trước không?”

“Có thể thử xem.”

Chu Uẩn đột ngột đứng dậy, ngay trước mặt ông ta mở toang cửa ra. Phố chợ tiếng người huyên náo, tiếng trả giá và tiếng rao hàng không ngớt, chỉ riêng sạp của Võ Hữu Thuyên là không có ai dừng lại.

Chu Uẩn nở nụ cười với ông ta, giây tiếp theo, cô quay đầu gân cổ hét vọng ra ngoài: “Nợ tiền trả tiền, giết người đền mạng…”

Tiếng hét vừa cất lên, người đi đường và chủ sạp bên cạnh đang mua bán đều ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người phụ nữ đứng trong gian phòng kính, hét lên những lời khó hiểu.

Chu Uẩn ngay trước mặt Võ Hữu Thuyên lao ra ngoài, túm lấy một người đi đường ngang qua, đưa tay chỉ vào Võ Hữu Thuyên: “Đừng mua cá nhà ông ta, ông ta giết người đấy.”

Người đi đường kia sợ hết hồn, chỉ nghĩ cô ban ngày ban mặt bị kích động nói sảng, gạt tay Chu Uẩn ra, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại ba lần rồi bỏ đi.

Chu Uẩn thuận thế cầm lấy cái loa phóng thanh đặt trên thùng tiền của sạp bên cạnh, bật lên, tìm một cái ghế đứng lên đó. Đầu tiên cô hét một tiếng để thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong khu chợ, sau khi đạt được hiệu quả, cô cao giọng tuyên bố: “Võ Hữu Thuyên giết người, mai danh ẩn tích ở trấn Hoành Tây, hôm nay tôi đến đây chính là để đòi lại công đạo!”

Võ Hữu Thuyên nằm mơ cũng không ngờ cô lại diễn màn này. Những ánh mắt ném về phía ông ta từ xem náo nhiệt ban đầu dần dần biến đổi, dường như đang hỏi ông ta có phải đã giết người thật hay không.

Chu Uẩn phát những tờ rơi đã in sẵn từ sớm cho từng sạp hàng, gặp ai cũng phát, vừa đưa cho người ta miệng cũng không ngừng nghỉ, nhắc đi nhắc lại với đối phương chuyện Võ Hữu Thuyên giết người.

Trong chốc lát, sự náo nhiệt của phố chợ còn vượt quá khung giờ tan tầm bình thường. Mọi người cầm tờ rơi xem kỹ, thật giả khoan bàn tới, nhưng chỉ riêng việc nhìn sự chuẩn bị của Chu Uẩn, cũng như việc cô dùng loa hét lớn rằng có thể chịu trách nhiệm pháp lý cho lời mình nói, đám đông hóng chuyện bắt đầu có chút tin vào lời cô.

Võ Hữu Thuyên không nhịn được nữa, bước tới túm lấy cánh tay Chu Uẩn, lôi cô ra khỏi khu chợ, hung tợn nói: “Cô còn dám nói linh ta linh tinh nữa coi chừng tôi…”

“g**t ch*t tôi sao?” Chu Uẩn nắm bắt thời cơ, ngay trước mặt ông ta dùng loa hét lên “Võ Hữu Thuyên giết bố tôi còn chưa đủ, bây giờ còn muốn giết tôi! Cứu tôi với! Tôi bị ông ta bắt đi chắc chắn không sống nổi đâu!”

Bà chủ bán hải sản đối diện chớp lấy cơ hội, là người đầu tiên đứng ra bênh vực Chu Uẩn: “Lão Võ à! Ông làm cái chuyện khốn nạn gì mà để ầm ĩ lên thế này? Có phải ông giết người thật rồi không?”

Có người làm mẫu, dần dần tiếng bàn tán nhiều lên không ít. Tuy không ai dám đứng trước mặt chất vấn Võ Hữu Thuyên, nhưng những lời thì thầm to nhỏ râm ran như muỗi kêu vo ve không dứt, ồn đến mức khiến người ta đau đầu.

Chu Uẩn lại nhân lúc này từ từ ghé sát lại gần ông ta, dùng âm lượng chỉ đủ hai người nghe thấy hỏi lại: “Phía sau lưng ông bên trái có người đang quay phim, nếu đăng lên mạng, ông đoán xem Chu Bá Sầm có nhìn thấy không?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...