🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 109: Em muốn tận tay tống tất cả người nhà họ Chu vào tù

Người ở Túc Nguyên không ai là không biết Chu Tư Tình là ai. Năm đó Chu Bá Sầm có đủ cả trai lẫn gái khiến người ta ghen tị, không ai ngờ lại xảy ra chuyện, Chu Tư Tình rơi xuống nước, được bố của Chu Uẩn cứu lên đưa vào bệnh viện nhưng vẫn không qua khỏi, khi đó không ít người thổn thức.

Hiện tại, Văn Chú tận tai nghe thấy tin Chu Tư Tình chưa chết, dù anh có bình tĩnh đến đâu, nghe thấy tin tức này cảm xúc cũng khó tránh khỏi dao động, cau mày hỏi lại lần nữa: “Con gái ruột của Chu Bá Sầm? Chưa chết?”

Đấy, bất kỳ ai nghe thấy tin tức như vậy đều không thể tin được, cũng giống như lúc đầu cô nhìn thấy A Tư lần đầu tiên cũng không thể nào ghép cô ấy vào khuôn mặt của Chu Tư Tình. Cho dù đã qua rất lâu, Chu Uẩn vẫn không thể quên, vết sẹo dài từ hàm trái đến cổ của A Tư, ngoằn ngoèo trên da thịt, giống như một con rết sắp chết đang giãy giụa vặn vẹo trước khi lìa đời.

“Đúng, cô ấy cũng giống như em coi như đại nạn không chết, chỉ cần nhà họ Chu không sụp đổ, cả đời này cô ấy chỉ có thể bị nhốt ở Vụ Sơn để người ta trông coi.” Chu Uẩn thở dài một tiếng: “Sau khi du thuyền phát nổ, tuy em và Đổng Kim Dương cũng như Bác Táp đã bàn xong chuyện hợp tác, nhưng em cũng biết rất rõ, ở lại làng chài thêm một ngày, sớm muộn gì cũng bị người của Tào Kim Chính phát hiện. Đổng Kim Dương nói với em tàu cá treo cờ sẽ đến thị trấn giao hàng, nhưng mỗi lần địa điểm giao hàng đều không giống nhau, đương nhiên lộ trình dài ngắn cũng khác nhau, em trốn trước vào trong thùng hàng đi theo tàu cá đến thị trấn, nghe các thuyền viên nói chuyện mới biết nơi em đến chính là Khê Thương, ở giữa có dừng lại một thị trấn nhỏ để chuyển hàng, em đi theo lên tàu hàng mới, theo tàu hàng đến Khê Thương.”

Nhớ lại đoạn trải nghiệm đó Chu Uẩn vẫn còn sợ hãi, chỉ cần sơ sẩy một chút, cô sẽ không còn cơ hội sống sót nữa, bất luận là Tào Kim Chính hay là nhà họ Chu, đều sẽ lấy mạng cô, giải quyết triệt để những rắc rối về sau do cô gây ra.

Văn Chú cảm nhận được đầu ngón tay cô hơi lạnh, bao bọc lấy ngón tay cô trong lòng bàn tay mình, truyền hơi ấm cho cô, lại cảm thấy chưa đủ, vẫn chọn đắp chăn lên người cô cho kín.

Chu Uẩn nhếch môi cười giễu cợt: “Lúc nhân viên tàu hàng kiểm kê hàng hóa phát hiện ra sự tồn tại của em chuẩn bị báo cảnh sát, may mà lúc này Văn Kỳ đã giúp em giải vây, đưa cho chút tiền, những người đó mới không báo cảnh sát, cô ấy nhìn ra em không có chỗ để đi nên đưa em về Vụ Sơn.”

“Có lẽ ngay cả ông trời cũng không nhìn nổi những việc làm của nhà họ Chu, để em đến Vụ Sơn, phát hiện ra chuyện của Chu Tư Tình.” Chu Uẩn khẽ cười nhạt: “Cô ấy nói bản thân không biết đã bỏ trốn bao nhiêu lần, lần cuối cùng rơi vào đường hầm bí mật, tưởng rằng mình có thể thoát khỏi lồng giam, không ngờ đi đi lại lại, lúc đẩy cánh cửa ván trên đầu ra thì lại quay về chỗ cũ, mà lần đó, cô ấy gần như bị hủy dung, đến cuối cùng vẫn bị Đinh Mậu Thành dẫn theo dân làng bắt được.”

Lời đã nói đến đây, Văn Chú đại khái đoán được những chuyện dơ bẩn quấn quanh trong đó, trầm giọng nói: “Đây chính là lý do em giúp cô ấy giải quyết trưởng thôn Đinh Mậu Thành và Diêu Hồng?”

Chu Uẩn không phủ nhận: “Thiếu một người, Lâm Tài.”

“Cậu ta không phải là người em cố ý sắp xếp sao?”

“Em biết mẹ anh ta đang ở bệnh viện rất cần tiền, cố ý tiết lộ thân phận của anh cho anh ta, đây cũng là cơ hội cuối cùng em và Chu Tư Tình cho anh ta, nếu anh ta giữ được giới hạn, Đinh Mậu Thành và Diêu Hồng em giúp anh ta giải quyết, mà anh ta sẽ thuận lý thành chương trở thành trưởng thôn tiếp theo của Vụ Sơn, tiếc là anh ta không giữ được mình, tìm anh bàn chuyện hợp tác đòi tiền.”

Nhắc đến Lâm Tài, Chu Uẩn không khỏi tiếc nuối: “Lúc đầu anh ta chịu sự sắp xếp của Đinh Mậu Thành cố ý tiếp cận Chu Tư Tình, chính là để đề phòng biến cố bỏ trốn lần trước lại xảy ra lần nữa, trong lòng Chu Tư Tình biết rõ nhưng không vạch trần, hai người trong quá trình qua lại ngày này qua tháng nọ dần dần nảy sinh tình cảm, tiếc là không phải ai cũng chịu được sự thử thách. Chu Tư Tình hiểu Lâm Tài vì cứu mẹ mà phản bội bọn em tiết lộ tin tức cho anh, dù sao bắt một người trơ mắt nhìn mẹ mình chết bệnh trong bệnh viện, tuyệt đối không phải việc con người làm.”

“Em biết Chu Tư Tình đối với anh ta không phải là vô tình, cũng từng khuyên can, nếu Lâm Tài cầm tiền đưa cho bệnh viện xong, quay về chủ động thú nhận, Chu Tư Tình sẽ bỏ qua chuyện cũ, nhưng kết quả cuối cùng anh cũng thấy rồi đấy, anh ta cầm tiền, thu dọn hành lý, đừng nói là thú nhận ngay cả lời từ biệt cuối cùng cũng chưa từng có, một câu nói dối cũng không muốn nói với Chu Tư Tình.”

Văn Chú đọc được một chút ý tứ thăm dò qua ánh mắt quan sát của cô, anh không nhịn được, bật cười thành tiếng: “Đừng nhìn anh như thế, anh giàu hơn vị Lâm Tài mà em nói, sẽ không vì tiền mà phản bội em.”

Lời thô nhưng lý không thô, ở bên cạnh Văn Chú quả thực không cần lo lắng bạn trai sẽ bị phú bà để mắt tới, cuối cùng không chịu được cám dỗ kim tiền mà từ bỏ cô để chọn lợi ích thực tế. Đương nhiên, con người anh địa vị vật chất cũng như quyền lực đều có rồi, duy chỉ có trái tim khó đoán kia là không chịu sự kìm kẹp. Nếu có một ngày không còn yêu nữa, với tính cách của anh chắc chắn sẽ cắt đứt sạch sẽ, tuyệt đối không dây dưa dài dòng.

Chu Uẩn nghĩ đến đây, ôn tồn mở miệng: “Nếu sau này giữa chúng ta không còn sự rung đ*ng t*nh cảm như lúc ban đầu, để em mở miệng trước được không?”

Đôi mắt sâu thẳm của anh trầm xuống.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn biết anh không vui lắm, nhưng tính cách của cô là vậy, thích giả thiết những chuyện chưa từng xảy ra cũng thích nói lời khó nghe trước, còn hơn sau này hai bên xé rách mặt gây ra những chuyện khó coi hơn. Hiện tại không vui chỉ là nhất thời, sau này thì chưa chắc.

Cô mím môi vài giây, từ từ nói ra nguyên nhân của mình: “Anh cứ coi như là chút lòng tự trọng cuối cùng của em đi được không? Em không muốn nghe anh nói chúng ta chia tay đi, hoặc là bạo lực lạnh, nếu ngày đó xuất hiện, chúng ta hẹn gặp ở núi Tứ Kỳ nhé, có vướng mắc ở đó thì kết thúc ở đó, được không?”

Văn Chú nhìn cô chằm chằm hồi lâu. Cô không phải không tự tin vào bản thân, mà là không tự tin vào thân phận và địa vị, đây là sự thật duy nhất không thể dễ dàng thay đổi, cô bằng lòng bày tỏ tâm ý với anh, đã khiến anh kinh ngạc, sự bốc đồng chỉ có ở những chàng trai trẻ tuổi vào khoảnh khắc cô bằng lòng chấp nhận anh, đã xông thẳng qua lồng ngực.

So với chuyện cô lo lắng, anh càng lo lắng tình cảm của cô đối với mình vẫn còn mơ hồ, bị cuốn theo điều kiện hợp tác, cũng như tình cảm thời thanh xuân dành cho Chu Vực. Những thứ này giống như một cái gai đâm vào đầu tim Văn Chú, thỉnh thoảng bị người ta khẽ gảy hai cái, vừa đau vừa tê, không lấy mạng anh nhưng lại không thể ngó lơ.

“Anh từ chối.” Văn Chú đưa tay về phía cô, ra hiệu cô đặt tay vào lòng bàn tay mình: “Vấn đề mang tính giả thiết không có ý nghĩa, tình cảm dù có bền chặt đến đâu mà dựa vào một bên cứ một mực nhượng bộ, kết cục cuối cùng tự nhiên là kết thúc qua loa, thay vì em lo lắng anh có thay lòng đổi dạ hay không, chi bằng ngẫm lại xem bản thân em đối với đoạn tình cảm này có phải ngay từ đầu đã nhắm đến việc sẽ chia tay hay không, có công bằng với anh không?”

Chu Uẩn bị nói đến mức không thốt nên lời, câu trách hỏi cuối cùng khiến cô xấu hổ vô cùng. Sự thẳng thắn của anh càng làm nổi bật những toan tính nhỏ nhen trong lòng cô thêm xấu xí, như anh đã nói, ngọn lửa tình cảm này vừa mới nhen nhóm, cô đã nghĩ cách làm thế nào dập tắt mới không bị bỏng tay.

Sự im lặng ngắn ngủi là Văn Chú cho cô thời gian suy nghĩ, cũng là thời gian đệm để Chu Uẩn cân nhắc từ ngữ.

Cô khẽ “ừm” một tiếng như âm báo hiệu cho những gì sắp bắt đầu trình bày: “Có thể là nói đến chuyện của Chu Tư Tình và Lâm Tài, lại liên tưởng lan man đến chuyện tình cảm với anh, đương nhiên chuyện anh nói em cũng sẽ ghi nhớ, nên vun đắp một mối quan hệ thật tốt, chứ không phải đoán trước về hướng đi tình cảm của chúng ta.”

Anh nắm tay cô hơi dùng sức: “Cô c* có sẵn lòng nói hết những chuyện vừa nãy chưa nói xong không?”

Chu Uẩn nghe anh nói chuyện bằng cái giọng điệu này, bất lực cười: “Mối quan hệ giữa Đinh Mậu Thành và Diêu Hồng khiến Chu Tư Tình nghi ngờ Diêu Hồng có lẽ cũng biết thân phận của cô ấy, cộng thêm người này có nhiều mánh khóe, chưa biết chừng đến lúc đó để cô ta tra ra được gì, đối với Chu Tư Tình là bất lợi.”

“Nói cách khác, Chu Tư Tình ở Vụ Sơn là trong trạng thái bị người ta trông coi, bao nhiêu năm nay đều ở Vụ Sơn?” Văn Chú không tin lắm, với phong cách làm việc của Chu Bá Sầm, Chu Tư Tình ở Vụ Sơn giống như bom hẹn giờ, sao ông ta có thể đồng ý.

“Chu Tư Tình quả thực là con của Chu Bá Sầm nhưng không phải con của Thư Huệ, nếu anh điều tra kỹ thì chắc còn có thể tra ra được nữ thư ký bên cạnh Chu Bá Sầm năm đó đã từ chức, thực ra không phải điều chuyển công tác mà là cô ta mang thai con của Chu Bá Sầm. Chu – Thư hai người là vợ chồng, vốn là một thể, Thư Huệ cũng sẽ không dễ dàng nhường danh phận Chu phu nhân cho cô thư ký kia, thế là giả vờ mang thai, tạo ra ảo giác bà ta mang thai cho người ngoài thấy, trước ngày dự sinh của thư ký một tháng thì đi ra nước ngoài, đợi sau khi đứa bé sinh ra, đưa cho đối phương một khoản tiền, mang đứa bé về nước.”

“Tất cả mọi người đều tưởng rằng Chu Tư Tình là do Thư Huệ sinh ra, tình huống giống như em, trước mặt người ngoài ra sức diễn cái màn từ mẫu đó, sau lưng lại là một bộ mặt khác, mãi cho đến khi công ty Chu Bá Sầm xuất hiện vấn đề, bố em và vài vị nòng cốt kỹ thuật khác trong công ty vì không muốn bán công nghệ sản phẩm cho người khác, trở thành bằng sáng chế của người khác, mấy người quyết định từ chức hùn vốn thành lập công ty, mà điều này lại chọc giận Chu Bá Sầm, lúc đó ông ta đang rất cần bán công nghệ này cho người khác để vượt qua khủng hoảng công ty, bố em là tổ trưởng trong mấy người lúc đó, Chu Bá Sầm cũng chĩa mũi nhọn vào bố em, cho rằng những người khác chỉ là hùa theo, người cầm đầu thực sự là bố em.”

Chu Uẩn thở dài cực kỳ mệt mỏi, một sự mệt tâm không nói nên lời khiến cô không thể tiếp tục, nhưng cũng khiến cơn giận dữ kìm nén bấy lâu trong cô bùng cháy trở lại, sắp thiêu đốt lồng ngực cô đến tan nát.

“Chu Bá Sầm từng tìm bố em, cũng cố gắng dùng tiền mua chuộc, nhưng bố em là người rất coi trọng những thứ tự mình nghiên cứu ra, không đồng ý yêu cầu của Chu Bá Sầm, điều này cũng khiến Chu Bá Sầm nảy sinh ý nghĩ khác.”

“Trong mấy người đó có một người tên là Võ Hữu Thuyên, ông ta không chịu nổi mức giá mà Chu Bá Sầm đưa ra, phản bội bố em, Chu Bá Sầm hứa chỉ cần ông ta chịu giúp đỡ, không chỉ đưa tiền cho ông ta, sau khi xong việc ông ta ở Thạc Đằng cũng sẽ được thăng tiến, Võ Hữu Thuyên đã đồng ý.”

“Ông ta lấy cớ rủ bố em đưa con đi chơi biển để sắp đặt mọi thứ theo chỉ thị của Chu Bá Sầm, và vụ mưu sát này đã diễn ra một cách hoàn hảo.”

Chu Uẩn nói đến chữ cuối cùng, cả người đều đang run rẩy. Thần kinh, x*c th*t, toàn bộ đều mất kiểm soát, chúng như có ý thức riêng, muốn xé toạc cơ thể.

Văn Chú nhận ra cảm xúc của cô không đúng lắm, ngồi dậy ôm chặt lấy cô, khẽ giọng an ủi: “Anh ở đây, anh ở bên cạnh em.”

Cô th* d*c, đôi tay run rẩy như bị đông cứng chậm chạp ôm lại cơ thể ấm áp của anh, nước mắt kìm nén đã tìm được nơi có thể tiếp nhận, nhanh chóng lăn xuống từ khóe mắt.

Nước mắt nóng hổi nhỏ xuống vai anh, rồi men theo bờ vai từ từ trượt xuống ngực. Văn Chú cảm nhận rõ ràng sự bộc lộ cảm xúc chưa từng có của cô, dường như khoảnh khắc này mới là con người thật của cô.

“Võ Hữu Thuyên báo cho bố em đứa bé rơi xuống nước là con gái của Chu Bá Sầm, giả vờ cùng bố em xuống biển cứu người, thực ra bố em kiệt sức không phải vì cứu Chu Tư Tình, mà là bị Võ Hữu Thuyên giữ chân, ông ta tìm mọi cách khiến bố em không thể vào bờ, để bố em cạn kiệt chút sức lực cuối cùng trong nước, đuối nước mà chết, sau đó diễn một màn đau khổ tột cùng trước mặt tất cả mọi người.”

Cánh tay Chu Uẩn vòng qua eo anh ngày càng dùng sức, răng cắn chặt môi dưới, cho đến khi mùi máu tanh lan tỏa khắp khoang miệng, cơn đau đột ngột xuất hiện, cô mới phát hiện mình đã bị thương.

“Văn Chú, em muốn tận tay tống tất cả người nhà họ Chu vào tù.” Cô im lặng giây lát: “Anh có bằng lòng giúp em không?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...