🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 108: Anh không phải là muốn chơi trò phản gián đấy chứ?

Chu Uẩn nghi ngờ mình nghe nhầm: “Anh ta nhắn tin cho anh?”

Văn Chú xoay người đi đến bên giường, cầm lại chiếc điện thoại vừa ném tùy ý lên tay, tìm tin nhắn mới đưa cho cô xem: “Bây giờ anh ta chẳng thèm giả vờ nữa rồi.”

Nội dung rất thẳng thắn trực tiếp, cho dù Văn Chú không lưu tên, nguồn gốc tin nhắn này không cần đoán cũng biết là từ ai.

[Không phiền Văn tổng bận tâm, chuyện của Trình Tuyết Quân tôi sẽ giải quyết.]

Ánh mắt Chu Uẩn khẽ di chuyển, nhìn rõ thời gian gửi tin nhắn là hôm qua. Nếu theo lời Văn Chú nói, tức là sau khi Triệu Lệ Mai bị tìm thấy không bao lâu thì tin nhắn này được gửi đến, Chu Vực rõ ràng là đã lật bài ngửa.

Chu Uẩn dời mắt đi: “Ý anh là số tiền trong vali của Triệu Lệ Mai là do Chu Vực đưa à? Tại sao?”

Văn Chú thuận thế ngồi xuống ghế cuối giường, hai tay hơi cong dùng khuỷu tay chống đỡ cơ thể, thấy vẻ mặt tạm thời chưa hiểu của cô, khẽ cười: “Phụ nữ thông minh và xinh đẹp đối với người khác giới ở bất kỳ tầng lớp nào cũng đều có sức hấp dẫn đủ lớn, huống hồ em và Chu Vực sớm chiều chung sống nhiều năm, tình cảm của anh ta dành cho em chắc là nhẫn nhịn vất vả lắm nhỉ?”

Về suy đoán Chu Vực có lẽ có ý với mình, Chu Uẩn trước giờ chưa từng xác thực. Nếu Chu Vực có tâm tư khác với cô, tại sao sau sự kiện cuốn nhật ký năm xưa lại không hề bộc lộ với cô một chút tình ý nào? Ngược lại còn chọn cách đẩy cô đi con đường xa hơn, không níu giữ, thậm chí ngay cả ngày cô rời đi cũng không xuất hiện, thái độ và hành vi thể hiện ra giống như chán ghét đến cực điểm, không muốn dính dáng chút nào với cô.

Đây cũng là nguyên nhân chính khiến Chu Uẩn nghe những gì Văn Chú nói vẫn giữ thái độ hoài nghi cho đến tận bây giờ. Rất khó tưởng tượng Chu Vực sẽ có tình cảm vượt quá mức “em gái” đối với cô.

Văn Chú thấy cô không nói gì, trong lòng hiểu rõ, rất sẵn lòng nói cho cô biết một vài sự thật: “Tình cảm của Chu Vực đối với em có lẽ chỉ có mình em là không nhìn ra.”

“Em…” Chu Uẩn hé môi, không biết nên nói gì, có những lời đến bên miệng rồi, hỏi hay không hỏi dường như đều không đúng lắm.

“Người phụ nữ đang ở địa bàn của Tào Kim Chính, hắn định thả người ra.” Văn Chú đưa tay về phía cô: “Điện thoại gọi đến chỗ Tống Miện rồi, đây là định thông qua anh để cầu hòa với em đấy.”

Nhắc đến người phụ nữ đó, Chu Uẩn cau mày: “Em vẫn luôn chưa hỏi anh, sự tồn tại của người phụ nữ đó làm sao anh biết được? Nếu như lời anh nói cô ta bỏ trốn ra ngoài, tại sao lại ở chỗ Tào Kim Chính?”

Văn Chú im lặng giây lát, nắm lấy tay cô nhẹ nhàng v**t v*, trút bỏ vẻ lười biếng thiếu đứng đắn, giọng điệu hơi trầm xuống: “Cô ta đi đến chỗ Tào Kim Chính là do anh chỉ đường, lúc đó cô ta chạy đi bất cứ đâu cũng sẽ bị tìm thấy, một khi bị tìm thấy, cô ta chỉ có hai kết quả, một là tiếp tục bị giam cầm dưới sự kiểm soát của Chu Vực, hai là mất mạng.”

Chu Uẩn liếc nhìn bàn tay đang v**t v* mu bàn tay mình, trở tay nắm lại ngăn cản hành vi của anh: “Ngoài chỗ Tào Kim Chính ra, anh cũng có thể giúp đỡ cô ấy mà đúng không? Nhà họ Chu có thần thông quảng đại đến đâu, đụng phải anh cũng sẽ phải suy nghĩ kỹ trước khi hành động.”

Đây chính là lý do Văn Chú chần chừ trả lời, một khi nói ra sự thật, Chu Uẩn sẽ chất vấn anh tại sao không ra tay cứu giúp, đây là sự đồng cảm giữa phụ nữ với nhau, còn suy nghĩ và toan tính của đàn ông thì thực tế hơn nhiều.

Anh chấp nhận sự chất vấn như vậy bởi vì cô là Chu Uẩn, nhưng quyết định đưa ra lúc đó anh cũng có sự cân nhắc của riêng mình.

“Một người phụ nữ toàn thân lấm lem, chân còn đang chảy máu chặn xe anh lại, cầu xin anh cho đi nhờ một đoạn.” Văn Chú thử kéo tay Chu Uẩn để cô qua ngồi bên cạnh, chẳng ngờ cô nổi tính khí, như con lừa bướng bỉnh không chịu để anh chạm vào.

Văn Chú đứng dậy bế ngang cô lên, vòng qua ghế cuối giường đặt cô lên giường đắp chăn mỏng lại: “Tay chân lạnh ngắt, muốn để bị bệnh à?”

Chu Uẩn dịch người sang bên cạnh nhường cho anh chút chỗ: “Em muốn nghe anh nói hết.”

Đàn ông thường có thân nhiệt cao hơn, sau khi lên giường Văn Chú từ chối đắp chăn lên người, ngược lại đưa tay đặt lên gối: “Lại đây.”

Chu Uẩn biết ý anh, cứ thích làm ngược lại, cố ý nhấc tay anh lên đặt trở lại trước ngực anh, đặt cho cái tên mỹ miều là cánh tay anh dài chiếm chỗ.

Văn Chú phát hiện cô bây giờ đắc ý lắm rồi, mỗi cử chỉ hành động đều ở trên cơ anh, ngụ ý rằng cô có thể dễ dàng kiểm soát được anh.

“Anh thấy em bây giờ đắc ý lắm rồi đấy.” Văn Chú không cho cô cơ hội phản ứng, dứt lời, cánh tay vừa đặt lại trước ngực bỗng chốc vươn về phía cô, như móng vuốt ma quỷ ôm lấy vai cô, đầu ngón tay thu lại, ôm trọn vai cô kéo người vào trong lòng, hổ khẩu khẽ bóp cằm cô: “Ngoan chưa hả?”

Chu Uẩn vươn hai tay vòng qua người anh: “Hung dữ thật, may mà em không phải nhân viên công ty anh.”

Bản lĩnh đổi trắng thay đen đúng là thượng thừa, Văn Chú ấn chặt cô vào lòng, cô càng giãy giụa thì lực tay của anh càng chặt: “Biết lỗi chưa?”

“Anh chơi xấu, cậy mình sức lớn hơn em, toàn dùng vũ lực.” Chu Uẩn không cam lòng yếu thế, đưa tay véo anh: “Biết lỗi chưa?”

Cuộc tranh cãi qua lại cuối cùng dừng lại khi Chu Uẩn giơ tay đầu hàng kết thúc màn kịch này.

Như ý nguyện của anh, cuối cùng cô vẫn gối đầu lên cánh tay anh, nhìn chằm chằm vào rèm giường đang bay bay trong gió khẽ thất thần. Có lẽ nhìn thấy vật tương tự, một vài ký ức từ từ được gợi lại, Chu Uẩn nhớ tới lúc ở Vụ Sơn, trên chiếc giường nhỏ của cô có treo rèm màn chống muỗi màu trắng, khi cửa sổ mở ra, cũng giống như trước mắt thế này, đung đưa theo gió,  khiến lòng người dần dần tĩnh lại.

“Văn Chú, em không muốn chết.” Cô khẽ chớp mắt, ánh mắt vẫn dừng lại trên rèm màn: “Nhưng việc em muốn làm mà muốn rút lui an toàn lành lặn, dường như cũng không thực tế.”

Cô nói rất bình tĩnh, Văn Chú siết chặt vai cô, để xác định người trong lòng vẫn còn ở bên cạnh không xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn.

Chu Uẩn không nghe thấy lời hứa của anh, cô khẽ cyiwuf: “Anh nghe em nói lời chán nản như vậy, thế mà chẳng có chút phản ứng nào, xem ra em trao thân gửi phận nhầm người rồi!”

Văn Chú không phản bác, đôi môi mỏng rơi trên tóc cô, lực đạo nụ hôn tăng dần: “Câu nói ‘có anh ở đây em sẽ không sao đâu’, chỉ có thể thực hiện, với điều kiện là em phải sẵn lòng cho anh cơ hội..”

Cô hơi ngẩn người. Dần dần, hiểu ra ý ám chỉ trong lời nói của anh, Văn Chú đang đợi cô chủ động bộc bạch, những sự thật vẫn chưa nói rõ với anh, những chuyện cố tình giấu giếm, khi nào cô bằng lòng nói ra rồi, quan hệ giữa họ mới được coi là xác định thực sự.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn rời khỏi cánh tay anh, hơi nhổm dậy gối đầu lên ngực anh, để cảm nhận nhịp tim đang đập, dường như làm vậy có thể tự mình trải nghiệm tính chân thực trong cảm xúc lên xuống của anh.

“Ba chàng trai ở tiệm tạp hóa, người chưa từng đưa ra bất kỳ ý kiến nào chính là Chu Bá Sầm phải không?” Chu Uẩn dùng giọng điệu không chút gợn sóng phân tích ví dụ nhỏ Văn Chú lấy cho cô tối nay: “Người lớn tuổi hơn chút là ông cụ Văn, người nhỏ tuổi hơn chút là Khương Nghiêm Bân, mà người im lặng không nói tiếng nào kia muốn vào tiệm tạp hóa lấy quả bóng rổ rồi đổ tội cho người khác đúng không?”

Khi tiếng nói của cô vừa dứt, Văn Chú nhẹ nhàng móc một lọn tóc dài của cô quấn quanh đầu ngón tay. Nói chuyện với người thông minh không cần lo lắng đối phương nghe không hiểu, anh biết không giấu được Chu Uẩn, cũng không định giấu, nhưng có thể phân tích rõ ràng ba người lần lượt ám chỉ ai, quả thực chứng tỏ cô có tâm tư kín kẽ.

Chu Uẩn đưa cánh tay từ trong chăn mỏng ra, nằm trên người anh, giống như nằm trên lò lửa, hơi nóng hừng hực từ dưới thân ập tới, đắp chăn ngược lại hơi thừa thãi.

“Chu Bá Sầm muốn làm gì?” Cô đi thẳng vào vấn đề hỏi trực tiếp.

Đáp lại cô là hơi thở nặng nề của Văn Chú truyền đến từ đỉnh đầu, sau đó giọng nói trầm thấp của anh từ tốn vang lên: “Người phụ nữ đó tên là Phó Mỹ, là người phụ nữ đi theo bên cạnh Chu Vực lâu nhất, trốn ra chưa được bao lâu thì bị người của Chu Vực phát hiện, nhìn thấy có xe đi tới, bất chấp tất cả lao ra chặn xe, như em đã biết, là xe của anh.”

“Anh đưa cô ta rời khỏi chốn thị phi, mà cô ta cũng nhận ra anh, cầu xin anh cứu cô ta.” Ngón tay đang móc tóc cô của Văn Chú khẽ khựng lại: “Việc không có lợi anh sẽ không làm, càng sẽ không cứu một người có thể mang lại phiền phức.”

Hàng mi đen của Chu Uẩn khẽ run, tận tai nghe thấy những lời bạc bẽo ít nhiều cũng sẽ cuộn lên những dao động trong cảm xúc, nếu sau này giữa bọn họ nảy sinh chuyện không vui, Văn Chú cũng sẽ như vậy sao? Một đao cắt đứt không chút lưu tình sao?

Mái tóc truyền đến cảm giác đau do bị kéo, Chu Uẩn hoàn hồn từ trong những suy nghĩ vẩn vơ, cau mày hỏi: “Anh giật tóc em làm gì?”

“Lại đang suy diễn cái gì thế?” Văn Chú buông lọn tóc dài đang quấn trên đầu ngón tay ra, ôn tồn đưa ra lời hứa: “Anh chưa bao giờ nói mình làm từ thiện, người không liên quan đến anh thậm chí ngay cả mặt cũng chưa từng gặp, em cho rằng anh nên dốc hết ruột gan sao? Tương tự, quan hệ giữa anh và em không giống thế, tự nhiên sẽ không đến mức như vậy.”

Chu Uẩn biết anh hơi không vui rồi, cũng xin lỗi vì bản thân đã nghĩ anh quá vô tình vô nghĩa: “Được rồi mà, em chỉ là nghe anh nói những chuyện này khó tránh khỏi nghĩ nhiều một chút, Văn tổng là người độ lượng bao dung, sẽ không so đo với em đâu đúng không?”

Văn Chú không tiếp lời, trái lại thuận tay nhéo nhẹ má cô, tiếp tục nói cho hết: “Phó Mỹ biết rất rõ muốn anh cứu cô ta, không có bất kỳ lợi ích nào là không thể, cho nên cô ta giao cho anh một cái USB, bên trong là một đoạn ghi âm, ghi âm cuộc nói chuyện giữa hai bố con nhà họ Chu.”

Chu Uẩn chợt hiểu ra, ngồi bật dậy, chuyển mắt nhìn chằm chằm Văn Chú: “Cho nên nguyên nhân Chu Vực muốn tìm cô ta là nằm ở chỗ có thể biết trong tay cô ta có bằng chứng bất lợi cho bọn họ đúng không?”

Văn Chú khẽ ừ một tiếng: “Nội dung USB có liên quan đến nhà họ Khương, Phó Mỹ cũng rất rõ thứ đó đặt trên người cô ta chẳng khác nào đẩy nhanh bước chân đến cái chết, chỉ có đưa đồ đến nơi an toàn, cho dù bọn họ bắt được cô ta, cô ta cũng có con bài để đàm phán, lấy nơi cất giấu USB làm mồi nhử, nhà họ Chu sẽ không cũng không dám động đến cô ta.”

Chu Uẩn dần dần hiểu ra nguyên nhân Phó Mỹ giao USB cho Văn Chú chẳng qua là tìm một chỗ dựa, giống với dự định ban đầu của cô, đều vì giữ một mạng, một vấn đề rất thực tế, kẻ mạnh quả thực có năng lực để người ta dựa vào, đây là sự thật không thể chối cãi.

“Vậy tại sao lại đưa cô ta đến chỗ Tào Kim Chính? Anh cũng định để bọn họ chia rẽ sao?”

“Không sai, Tào Kim Chính người này quả thực không thể coi là người đàng hoàng, nhưng chính vì hắn ta không đàng hoàng nên có rất nhiều thủ đoạn ngầm. Loại người này giỏi đâm sau lưng, chuyện của Đài Diệu Nguyên đã dạy cho cả em và anh một bài học.”

Về điểm này Chu Uẩn không phản bác, dù sao ai cũng không ngờ tới Tào Kim Chính lại ăn cả hai đầu, vừa muốn âm thầm kiếm chác, lại vừa muốn bán thể diện cho cả Văn Chú và Chu Bá Sầm, sau lưng đã sắp xếp người của mình để lên kế hoạch nhiều chuyện đến vậy, quả đúng như lời Văn Chú nói, người này là kẻ giỏi giở trò sau lưng, không thể không đề phòng.

Chu Uẩn suy đoán: “Anh cố ý để Phó Mỹ đi tìm Tào Kim Chính, chắc là đã để cô ta tiết lộ một số tin tức hắn ta đúng không? Nếu không với mức độ cẩn trọng của Tào Kim Chính sẽ không mạo muội giữ Phó Mỹ lại, một khi bị nhà họ Chu phát hiện đồng nghĩa với việc trở mặt với nhà họ Chu.”

“Đúng vậy, anh bảo Phó Mỹ nói cho Tào Kim Chính biết về kế hoạch nhà họ Chu muốn lấy mảnh đất ngoại ô thành phố, đó là miếng thịt mà Tào Kim Chính vẫn chưa gặm được, nhà họ Chu biết hắn ta nhất quyết phải có được mảnh đất ngoại ô đó, lại cứ muốn tranh cùng một mảnh đất với hắn ta, nếu em là Tào Kim Chính thì sẽ thế nào?”

Chu Uẩn cắn môi, vẫn giữ thái độ hoài nghi: “Nhưng Tào Kim Chính chẳng lẽ chưa từng nghĩ đến việc đi kiểm chứng sao? Dù sao hắn ta và nhà họ Chu vẫn chưa trở mặt, có một số việc gọi điện thoại thăm dò vài câu cũng chẳng sao.”

Cô nhìn thấy ý cười trêu chọc hiện lên trong đáy mắt anh, hơi không theo kịp nhịp điệu: “Anh cười cái gì? Em nói không đúng sao?”

“Đoán khá lắm, nhưng em đã đánh giá thấp những kẻ đa nghi thường đều có cái tật lòng dạ hẹp hòi, Tào Kim Chính là dùng mạng liều chết mới có được cơ ngơi này, đối với bất kỳ ai cũng không tin tưởng, những lời Phó Mỹ nói đương nhiên hắn ta sẽ không tin hoàn toàn, nhưng rốt cuộc vẫn lưu lại một sự nghi ngờ, giữ Phó Mỹ lại chính là vì sau này nếu có mâu thuẫn với nhà họ Chu, đây sẽ là con bài đàm phán rất tốt, hắn ta không phải nhẫn nhịn mà là tính toán cho lâu dài.”

Chu Uẩn không lên tiếng nữa, cúi đầu trầm tư hồi lâu, đám mây ngờ vực trong lòng dần dần tan đi, có được đáp án ban đầu: “Hắn ta không phải muốn thả người phụ nữ kia, mà là muốn thông qua việc thả Phó Mỹ đi để thăm dò thái độ của em?”

“Không sai.”

“Tiếp theo nếu em tỏ ra thái độ rất coi trọng rất căng thẳng đối với Phó Mỹ, Tào Kim Chính tất nhiên sẽ không thả người nữa, đến lúc đó sẽ tìm một cái cớ không bắt bẻ được để giữ Phó Mỹ lại.”

Đuôi lông mày Văn Chú khẽ nhướng: “Đoán đúng một phần ba.”

Chu Uẩn nhìn anh chằm chằm, cố gắng nhanh chóng đọc được ý đồ của anh, nhưng người này quá lạnh nhạt, cảm xúc lên xuống không rõ ràng, rất nhiều chuyện chỉ có thể dựa vào những gì nói ngay lúc đó cũng như suy đoán để phán đoán.

Cô im lặng hồi lâu: “Anh không phải là muốn chơi trò phản gián đấy chứ?”

Anh xoa đầu cô như dỗ trẻ con: “A Uẩn của anh đúng là thông minh.”

Chu Uẩn buộc phải thừa nhận, anh đi nước cờ này cực kỳ táo bạo, nhưng nếu thành công thì chắc chắn là phương án ít tốn kém nhất để phá vỡ liên minh giữa Chu và Tào.

“Phó Mỹ vừa là tai mắt anh cài cắm bên cạnh Tào Kim Chính cũng là ngòi nổ để tương lai anh khiến hai người Chu – Tào trở mặt.”

Chu Uẩn chợt nhận ra tâm cơ thâm sâu khó lường của anh, có lẽ đây mới là dáng vẻ vốn có của Văn tổng Thịnh Hoằng, chỉ là thái độ anh đối với cô khiến cô lóa mắt, lại tưởng rằng thủ đoạn và tâm cơ của Văn Chú không đủ khiến người ta kiêng kị.

Cô trấn định lại tâm thần đang hơi rối loạn, quyết định thú nhận bí mật đã giấu giếm bấy lâu nay: “Chỉ Phó Mỹ thôi là chưa đủ, em muốn bọn họ chó cắn chó, nghi kỵ lẫn nhau, mà người có thể khiến ông cụ Văn và Chu Bá Sầm hoàn toàn trở mặt chỉ có một người làm được.”

Đuôi lông mày Văn Chú khẽ nhướng lên, ra hiệu cho cô nói tiếp.

“A Tư ở Vụ Sơn.”

“Cô ấy là?”

“Chu Tư Tình.” Vẻ mặt Chu Uẩn lạnh nhạt: “Người con gái nhà họ Chu mà năm xưa bố em đã hy sinh thân mình để cứu.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...