🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 106: Em không cho rằng chuyện tìm đàn ông kia đã qua rồi đấy chứ?

Một người đàn ông nói lời tình tứ không đáng sợ, điều đáng sợ là một người vốn luôn nói năng dè dặt, nay lại thì thầm bên tai bạn, đáp lại câu hỏi của bạn và bày tỏ tâm ý của anh ta.

Chu Uẩn không phải là kẻ mù quáng vì yêu. Trong khoảng thời gian ở Vụ Sơn, cô đã suy nghĩ rất rõ ràng. Tiếp cận Văn Chú, hợp tác kết thúc thì tuyệt đối không lưu luyến, cái cô cần chỉ là kết quả đó. Thậm chí cô từng nghĩ, với tính cách của Văn Chú, hứng thú đối với cô sẽ chẳng kéo dài được bao lâu, đôi bên đều có mục đích riêng, lúc chia tay tự nhiên cũng chẳng phiền phức.

Nhưng bây giờ thì sao?

Cô đã rơi vào một cái bẫy mới, cổ tay bị buộc một sợi dây, cô vẫn còn cơ hội kiểm soát, có thể tự mình thoát khỏi khả năng lún sâu hơn.

Chu Uẩn cắn chặt môi dưới, cơn đau làm người ta tỉnh táo, cũng khiến đôi mắt đang mơ màng của cô trở nên trong trẻo trở lại. Cô nhìn về phía anh, trong đồng tử cũng chỉ có sự hiện diện của anh, càng như vậy lại càng nhìn rõ hơn.

Cô cố tình làm khó: “Tôi không yêu đương kiểu không cưới xin, anh có chắc chắn có thể cho tôi danh phận bà Văn không? Theo tôi biết, sức khỏe của Thẩm phu nhân không tốt, bà ấy nói với truyền thông trước ống kính cũng đồng nghĩa với việc thừa nhận thân phận bà Văn tương lai của Ôn Thanh Dữ. Lý do anh không làm sáng tỏ ngay lập tức, chẳng phải là vì không muốn kích động bà ấy sao?”

Chu Uẩn đưa tay trái ra sau lưng, tìm được cổ tay anh rồi gỡ ra, một lần nữa vòng hai tay ôm lấy đầu gối, cằm đặt lên khuỷu tay, nghiêm túc quan sát Văn Chú đang chưa tỏ thái độ trước mặt.

“Anh rất rõ bệnh tình của Thẩm phu nhân, hiện tại chẳng khác nào dùng tiền mua mạng.” Chu Uẩn hít sâu một hơi, nhìn anh chằm chằm: “Tôi là người nói chuyện thẳng thắn, nếu như di nguyện duy nhất của Thẩm phu nhân lúc lâm chung là muốn anh và Ôn Thanh Dữ kết hôn, anh sẽ làm thế nào?”

Cô thừa nhận, mãi cho đến khi nói ra những lời này, cô mới phát hiện mình lại để ý đến sự tồn tại của Ôn Thanh Dữ như vậy, gần như là theo bản năng nghĩ đến người này, liền nhớ lại “chuyện cũ năm xưa” của cô ta và Văn Chú.

Chu Uẩn không thích bản thân mình như thế này, giống như vì một người đàn ông mà cố tình nhắm vào một người phụ nữ khác, đặt bản thân và Ôn Thanh Dữ lên hai đầu cân, để Văn Chú lựa chọn giữa họ. Cô không phải đồ vật, Ôn Thanh Dữ cũng không phải, họ không cần tình yêu được định giá rõ ràng, không hợp thì buông tay.

Chu Uẩn đưa tay đẩy anh ra, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, bộ não hỗn độn đã tỉnh táo hơn không ít. Cô khẽ thở dài: “Anh không cần chọn nữa đâu, đổi lại là tôi thì chưa chắc tôi đã làm tốt hơn anh. Thay vì để anh khó xử, chi bằng…”

“Tôi có nói là khó xử sao?”

“Hả?” Cô ngẩn người.

Văn Chú nắm lấy cổ tay cô, dễ dàng kéo người ta trở lại bên cạnh mình, khoảng cách mập mờ khi vai kề vai, cũng có nghĩa là những lời tiếp theo anh nói là những lời tình tứ riêng tư chỉ mình cô nghe được.

“Tôi không phải là sản phẩm của thời đại phong kiến, tự nhiên sẽ không tuân theo cái gọi là “hiếu thuận mù quáng” đó.” Văn Chú áp sát vào chiếc cổ trắng ngần của cô, khẽ hôn hai cái: “Phụ nữ ưu tú có rất nhiều, nhưng ở chỗ tôi, Chu Uẩn là độc nhất vô nhị. Sự do dự trong lòng em đã có thể xác định được chưa?”

Chu Uẩn buộc phải thừa nhận, sự thấu hiểu lòng người của Văn Chú là không ai sánh bằng. Anh biết cô nhắc đến Thẩm phu nhân chẳng qua chỉ là cái cớ, thăm dò thái độ của anh đối với Ôn Thanh Dữ mới là chính. Biết cô thiếu cảm giác an toàn nên cố gắng nói ngắn gọn súc tích, trong việc đưa ra câu trả lời, quả thực anh không hề né tránh.

Ngược lại nhìn cô xem?

Nhận được một câu trả lời khẳng định, bản thân lại không dám đón nhận.

Đúng như anh nói, sự do dự của cô trở thành hòn đá tảng lớn nhất. Trải qua sự ra đi của người thân, sự giả tạo và tổn thương mà bố mẹ nuôi gây ra cho cô, niềm tin của Chu Uẩn đối với người khác sớm đã thấp đến mức không thể thấp hơn.

Trong chốn hồng trần này, chẳng ai là chỗ dựa của ai cả. Khi còn tình cảm, đàn ông tự khắc sẽ che mưa chắn gió cho bạn, nếu tình đã hết, những lời hứa hẹn trong quá khứ cũng giống như thời gian đã trôi qua, không còn tính nữa.

Đạo lý thì hiểu, nhưng Chu Uẩn vào khoảnh khắc này, trái tim vẫn rung lên dữ dội, giống như chiếc chuông Phạn trên ngôi chùa cổ tịch mịch bị người ta dùng sức gõ mạnh một cái, tiếng chuông vang vọng, ngân nga sâu thẳm.

Sống cẩn thận dè dặt ở nhà họ Chu bao năm, thật đáng sợ, cô dường như đã hình thành nên phản xạ tránh né theo bản năng như đã ăn sâu vào cơ bắp.

Chu Uẩn không muốn đau khổ chìm đắm trong quá khứ, cũng nên dũng cảm một lần, vứt bỏ sự phòng bị và thói quen suy nghĩ chín chắn, không nghĩ ngợi gì cả, dựa vào cảm xúc dâng trào mà đưa ra lựa chọn một lần.

Cô ngẩng đầu lên, va vào đôi mắt sâu thẳm u tối của anh, những ngón tay thon dài chạm đến cổ áo anh, khoảnh khắc năm ngón tay khép lại, cô túm chặt lấy cổ áo anh, học theo dáng vẻ bá đạo của anh mà kéo người ta đến trước mặt.

Lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất chủ động.

Chu Uẩn hôn lên môi anh.

Khác với nụ hôn kiểu mạnh mẽ của anh, nụ hôn của cô nhẹ tựa lông hồng, giống như du khách vội vã đóng dấu thông hành, một nụ hôn đơn giản và nhanh chóng.

Chu Uẩn rời khỏi môi anh, hàng mi đen rũ xuống, mím nhẹ đôi môi nóng hổi sau khi tiếp xúc, không nhìn anh nhưng lại hung dữ cảnh cáo: “Anh mà dám lừa em, mập mờ không rõ với người phụ nữ khác, em nhất định sẽ trùm bao tải đánh anh một trận nhừ tử, nghe thấy chưa!”

Đuôi lông mày Văn Chú khẽ nhướng lên, anh tự hỏi mình có kiểu người nào mà chưa từng gặp, lời hay ý đẹp nào mà chưa từng nghe, duy chỉ chưa từng thấy chưa từng nghe kiểu đáp lại tình cảm bằng cách đe dọa, mới mẻ nhưng lại độc đáo, rất phù hợp với con người cô.

Không khí trong phòng dường như lưu thông chậm lại, ghế cuối giường được mua theo kích thước giường nên không gian đủ rộng, nhưng Chu Uẩn vẫn cảm thấy chật chội. Cô buông cổ áo ngủ của Văn Chú ra, tự mình hạ nhiệt độ đang tăng đột ngột trên má, rũ nhẹ mi mắt, biểu lộ sự lảng tránh nhìn ngó lung tung một cách rõ ràng, duy chỉ lờ đi ánh mắt của người nào đó ở phía trước.

Văn Chú thu hết vẻ ngượng ngùng của cô vào đáy mắt, cố ý đưa tay đặt lên hai bên vai cô, lòng bàn tay hơi khum lại, lực đạo không nặng nhưng đủ để khiến cô phải ngẩng đầu lên nhìn mình: “Quan hệ của chúng ta chính thức bắt đầu rồi chứ?”

Chu Uẩn không bỏ lỡ ý cười hiện lên trong đáy mắt anh, đầy vẻ trêu chọc. Cô thử ngẩng đầu thoát khỏi tay anh nhưng hiệu quả rất nhỏ, chỉ có thể để mặc anh kìm kẹp mình.

“Giai đoạn thử việc.” Cô tỏ vẻ đắc ý: “Dù sao người theo đuổi em cũng khá nhiều, em phải cân nhắc cho kỹ.”

Văn Chú nheo mắt lại: “Theo ý em, anh chỉ mới nhận được số thứ tự chứ chưa được lên bàn chính à?”

Chu Uẩn vất vả nhịn cười: “Gần như là vậy, nguyên liệu thừa* cũng có chỗ hữu dụng mà.”

Nguyên liệu thừa*: ở đây là chỉ những nhân vật phụ râu ria

“Hừ.” Sắc mặt Văn Chú hơi lạnh: “Em đừng có nói với anh là Chu Vực vẫn còn ngồi ở bàn chính đấy nhé.”

Không biết tại sao, Chu Uẩn đột nhiên lại muốn chọc tức anh, giả vờ như rất khó trả lời, do dự một lát: “Chuyện quá khứ còn nhắc lại làm gì, đều qua cả rồi.”

Dáng vẻ thẫn thờ như mất mát ấy rơi vào mắt Văn Chú chẳng khác nào nhỏ thuốc đau mắt ngay tại chỗ, lại còn là loại thuốc không dung nạp được, nóng rát khó chịu, làm bỏng quanh viền mắt anh.

“Nghe ý tứ của em, có vẻ như là lùi một bước mới chọn anh sao?”

“Chu Vực là mối tình đầu của em nhỉ?”

Văn Chú không cho cô cơ hội phản bác, buông cô ra, đầu ngón tay phủi nhẹ vài cái trên đầu gối, ung dung dựa vào lưng ghế cuối giường, cánh tay trái hơi duỗi ra tùy ý gác lên lưng ghế, ngồi nghiêng người, hai chân dài vắt chéo, chặn cô lại trong phạm vi có thể kiểm soát rất tốt.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

“Tiện thể chủ đề nói đến đây, chi bằng nói cho rõ ràng.” Anh nhìn cô, khuôn mặt nghiêm túc định chơi một ván bài ngửa: “Nếu em và nhà họ Chu không có những vướng mắc đó, em và Chu Vực có kết quả không?”

Chu Uẩn có vài phần hối hận, thảo luận chủ đề này chẳng khác nào tự đào hố chôn mình, cô khẽ ho một tiếng: “Không.”

“Không à?” Đôi chân dài đang vắt chéo của Văn Chú đung đưa một cái, có vẻ như khá hài lòng với câu trả lời của cô: “Nói chi tiết xem nào.”

Như anh đã nói, chủ đề tiến triển đến đây sớm đã mất kiểm soát, không phải cô hô dừng là có thể dừng, huống hồ với tính cách của Văn Chú, cô không đưa ra một lời giải thích, thông thường ngay trong ngày hôm đó sẽ bị trả thù, đâu cần đợi đến ngày mai.

Chu Uẩn cân nhắc đi cân nhắc lại, tìm một lý do nghe có vẻ thuyết phục: “Cho dù giữa bọn em không liên quan đến chuyện khác, Thư Huệ cũng sẽ không đồng ý cho em và anh ta ở bên nhau. Nhà họ Chu chọn con dâu tự nhiên phải môn đăng hộ đối, có lợi cho họ, một người bình thường không thân phận không bối cảnh như em, họ sẽ không cân nhắc.”

Ngón tay Văn Chú gác trên lưng ghế gõ vài nhịp, lại hỏi: “Vậy sao vừa rồi em không nói anh cũng sẽ cân nhắc môn đăng hộ đối? Nếu bàn về thân phận bối cảnh, nhà họ Văn còn tốt hơn nhà họ Chu.”

Chu Uẩn trả lời rất nghiêm túc: “Anh và Chu Vực không giống nhau. Nói thẳng ra, tổn thương mà gia đình và người thân mang lại cho anh là không thể xóa nhòa, khiến cho sự khao khát tình cảm của anh là có điều kiện. Bạch Đàm nói anh gần như chưa từng lui tới chốn trăng hoa, cho dù Ôn Thanh Dữ thầm mến anh nhiều năm, ảnh chụp hai người ở cùng nhau cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.”

“Bởi vì bố anh, cho nên anh coi trọng sự chung thủy trong tình cảm. Bởi vì mẹ anh, cho nên anh coi trọng sự viên mãn của hôn nhân. Và quan trọng nhất là ông cụ Văn, trong giai đoạn anh khao khát tình cảm nhất, cái anh nhận được là sự chế giễu lạnh lùng và trách móc nghiêm khắc, còn có sự quản lý quân sự hóa dành cho người thừa kế tương lai. Anh cũng giống như em, khao khát một tình cảm không tạp chất, không có bất kỳ điều kiện tiên quyết nào, chỉ là tình yêu.”

Chu Uẩn giống như một con mèo ngoan ngoãn từ từ dựa vào cánh tay đang gác trên lưng ghế của Văn Chú, nghiêng đầu nhìn anh: “Cho dù em và nhà họ Chu không có những chuyện dơ bẩn đó, giữa anh và Chu Vực, em cũng sẽ chọn anh, bởi vì chúng ta là cùng một loại người trong chuyện tình cảm.”

Cô biết anh đang suy nghĩ, tư duy cố hữu của thương nhân, mỗi một chữ mỗi một câu đều sẽ nghiền ngẫm kỹ càng, dứt khoát cô nói toạc ra: “Văn Chú, anh còn muốn so sánh với anh ta nữa không?”

Dứt lời, trong phòng yên tĩnh lạ thường, chỉ có Văn Chú tự hiểu rõ, trái tim đang đập với tần suất bình thường của anh bỗng đập với tốc độ bất thường, anh gần như không có một chút do dự, bàn tay đang gác trên lưng ghế bất ngờ giữ chặt lấy gáy cô, môi anh áp mạnh xuống.

Anh còn muốn so sánh với anh ta nữa không?

Đây là câu nói hay nhất mà anh từng nghe, không có câu thứ hai.

m** l*** d** d** hồi lâu, anh biết hơi thở của người dưới thân ngày càng không ổn định, tạm thời buông tha cho cô, rời khỏi môi cô, vén những sợi tóc dính trên má cô ra, thì thầm: “Chu Uẩn, lần này là em chủ động chọn anh, nhớ lấy.”

Cô buồn cười: “Lại muốn đe dọa nữa hả?”

“Ừ.” Chóp mũi anh cọ qua má cô, cằm áp sát vào hõm cổ cô, xấu tính dùng râu ria chọc cô: “Anh mới biết yêu lần đầu, em không được làm tổn thương anh.”

Chu Uẩn hoàn toàn không nhịn được nữa, cơ thể run lên theo tiếng cười lớn: “Được, em nhớ rồi, Văn tổng đang trong giai đoạn nảy mầm tình cảm, cần phải chăm sóc cẩn thận, mỗi ngày tưới nước ba lần, bón phân cố định, thỉnh thoảng xới đất, nâng niu chiều chuộng, như vậy được chưa?”

Anh cũng coi như hài lòng với điều này, tay trái luồn ra sau lưng cô, vòng qua eo, nhẹ nhàng kéo lên, người vốn đang ở tư thế nằm nghiêng liền lập tức nằm sấp vào lòng anh, không thể giãy giụa.

Đuôi lông mày Văn Chú nhướng cao: “Đợi giải quyết xong mọi việc, anh đưa em đi Cộng hòa Montenegro.”

Chu Uẩn quay đầu, cằm đặt trên ngực anh, nghi hoặc nhìn anh: “Tại sao lại đi đến đó? Lần đầu tiên em nghe nói đến Cộng hòa Montenegro đấy.”

Văn Chú thuận thế hôn lên vầng trán trắng ngần của cô, giải thích: “Không phải em thích mèo sao? Cộng hòa Montenegro cứ ba bước lại có một con mèo, em sẽ thích.”

Chu Uẩn cảm thấy khá bất ngờ: “Sao anh biết em thích mèo?”

“Hình nền điện thoại, móc chìa khóa trước kia và ảnh đại diện trò chuyện.” Văn Chú khẽ cười: “Đều là yếu tố mèo, có ngốc đến mấy cũng đoán ra được.”

Cô chưa từng nghĩ Văn Chú quan sát lại tỉ mỉ như vậy, đến mức sau khi nghe anh giải thích, ngược lại không biết nên đáp lại thế nào, trong cổ họng dường như có ngàn vạn lời muốn nói ra, nhưng lại bị một cảm giác chua xót chặn ngay họng không phát ra được chút âm thanh nào.

Con người quả nhiên là tham lam, có người nhớ thương liền muốn đối phương chuyện gì cũng nhớ thương, có người quan tâm liền muốn đối phương lúc nào cũng quan tâm. Chu Uẩn thừa nhận, vài câu nói của Văn Chú chính xác không sai lệch chui vào tim cô, giống như dây dẫn lửa bị châm ngòi, sau khi cháy hết, pháo hoa nở rộ rực rỡ trên bầu trời, chiếu rọi những u ám trong lòng cô sáng như ban ngày.

Chu Uẩn ngẩng đầu lên, nhưng nụ hôn lại rơi trúng chiếc cằm lởm chởm râu hơi đâm người của anh, cô nhíu mày chê bai: “Đau, không hôn nữa.”

Anh cười: “Chuyện hôn hít này sao có thể để phụ nữ chủ động được.”

Cô còn chưa kịp phản ứng, người đã bị bế ngang lên, nhưng hướng đi không phải là giường ngủ mà là phòng tắm.

Chu Uẩn đá nhẹ bắp chân hai cái, nhắc nhở anh chú ý mình có lời muốn nói: “Anh làm gì đấy?”

Trên đường đi đến phòng tắm có đi ngang qua tủ quần áo, Văn Chú một tay bế cô, tay kia tìm hai chiếc khăn tắm trong tủ, vẻ mặt đứng đắn nhưng nội dung lại không đứng đắn: “Chỉ hôn thôi thì chán lắm, giúp em xem chỉ tay.”

Dù có ngốc đến mấy cũng nghe ra ý tứ ám chỉ trong lời nói của anh, Chu Uẩn giãy giụa đòi xuống: “Chúng ta thảo luận chuyện xử lý tiếp theo thế nào đi, chuyện chính quan trọng hơn.”

Văn Chú đẩy cửa phòng tắm, ném khăn tắm lên giá treo quần áo rồi đặt cô lên bệ rửa mặt, hai tay chống hai bên người cô chặn hết mọi đường lui, cúi người nhìn cô: “Em không cho rằng chuyện tìm đàn ông kia đã qua rồi đấy chứ?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...