🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 105: Ai bảo tôi thích em trước chứ.

Lúc này, Chu Uẩn hoảng loạn chưa từng thấy. Rõ ràng biết anh tuyệt đối không phải người tính tình dĩ hòa vi quý, lại cứ đụng trúng cái xương cốt cứng đầu của cô chọn cách cứng đối cứng. Trước đây, anh từng chính miệng nói, nhất định sẽ tháo dỡ bộ xương cứng đầu này của cô, giờ tháo hay chưa chưa bàn, nhìn cái tư thế trói cổ tay anh, xương cốt có thể còn, nhưng mạng có thể mất.

“Chúng ta thương lượng chút được không?” Cô hiếm khi tính tình tốt lại càng hiếm khi nói lời ngon ngọt “Anh đường đường là đàn ông đừng keo kiệt như thế, phải có độ lượng, chỉ là câu nói đùa, chuyện bé xé ra to sẽ khiến Văn tổng Thịnh Hoằng có vẻ bụng dạ hẹp hòi còn so đo với phụ nữ, đúng không?”

Dứt lời, Chu Uẩn nhếch môi, nghiêng đầu bày tỏ nụ cười thiện chí nhất với anh, cũng là lần ngoan nhất, hèn nhất kể từ khi quen biết Văn Chú.

Văn Chú nhìn cô không chớp mắt. Một người phụ nữ thông minh nếu làm nũng, không mấy ai chống đỡ được. Anh cũng là người trần mắt thịt, đương nhiên cũng hùa theo số đông.

“Tôi cứ muốn so đo đấy thì sao?” Văn Chú khẽ kéo một cái, thấy cô cứng cổ không chịu lại gần, ngặt nỗi cổ tay bị trói buộc, muốn thoát ra nhưng lực bất tòng tâm, thân thể cứng đờ ngay trước mặt anh vẫn đang gồng mình chống đỡ

“Biết em và người phụ nữ khác khác nhau ở đâu không?”

Chu Uẩn khẽ nhíu mày: “Anh muốn nói gì?”

Anh cười: “Tự tìm khổ.”

“Anh mới tự tìm khổ.” Chu Uẩn lườm anh, sự dịu dàng vừa rồi chỉ như hoa quỳnh sớm nở tối tàn, giơ cao đôi tay bị trói lên chắn trước mặt anh, “Anh thế này là bắt cóc.”

“Chậc.” Lông mày rậm của Văn Chú khẽ nhướng lên “Em chắc chắn cảnh sát còn quản cả chuyện tình thú nam nữ sao?”

“Tình thú là tình thú, anh sắp nâng cấp thành bạo hành gia đình rồi.” Chu Uẩn lắc lắc tay “Cởi ra, tôi khát nước.”

Biết cô tìm cớ muốn trốn, chút tâm tư đó hiện hết lên mặt rồi. Văn Chú không vạch trần, mà chỉ nói chuyện phiếm lung tung, không đâu vào đâu với cô: “Theo cách nói này của em, người bán đồ dùng tình thú online offline có phải đều phải bị bắt hết không?”

Chu Uẩn sững sờ, tình thế trước mắt không chiếm ưu thế, cắn răng nói bừa: “Tình huống không giống nhau, người ta là vợ chồng hoặc tình nhân mới mua những thứ đó, anh đây là ép buộc, tôi căn bản không đồng ý, đừng đánh tráo khái niệm.”

Cô nói lời này không có mấy phần tự tin, dù sao cũng đang ở địa bàn của anh, nhưng khoảnh khắc những lời này thốt ra khỏi miệng, lại dứt khoát gọn gàng, giống như biết trước anh sẽ không làm gì cô, càng sẽ không so đo với cô.

Con người sống với nhau lâu, hiểu tính nết là bước một, nhận thức nhân phẩm là bước hai, đọc hiểu ánh mắt là bước ba.

Chu Uẩn nhất thời hoảng hốt, nhìn gương mặt tuấn tú của anh, sự khác thường trong lòng dần tìm được đáp án trong sự giãy giụa. Sự quen thuộc với anh, sự xa lạ với chính mình, lúc này mới phát hiện, cô thế mà đã đi hết ba giai đoạn này rồi.

Bị người ta nhìn chằm chằm đến thất thần, Văn Chú đưa tay véo má cô: “Hoàn hồn.”

Quả thực có tác dụng, Chu Uẩn hoàn hồn khỏi cơn hoảng hốt, liếc xéo bàn tay đang làm loạn trên má, hơi quay mặt thoát khỏi ngón tay anh: “Nói chuyện chính sự trước, anh thả tôi ra trước đã.”

“Rốt cuộc là thả em ra mới nói chuyện chính sự, hay là nói chuyện chính sự trước rồi mới thả em ra?” Văn Chú chơi trò chơi chữ “Đây hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.”

Chu Uẩn phát hiện mình càng lúc càng không thể nổi giận với anh thêm nữa, không đi so đo chuyện cổ tay có được cởi trói hay không, tóm tắt nói trọng điểm: “Anh nói ông cụ Văn cùng đường bí lối, với địa vị của ông ta ở Túc Nguyên, nếu buông lời thì thiếu gì người muốn hợp tác không phải sao?”

Văn Chú không trả lời ngay lập tức, ngược lại nghịch thắt lưng đang khống chế cô, buông lỏng ba giây lại đột ngột siết chặt kéo người về, thưởng thức sự bất lực của cô khi bị buộc phải đến gần mà không hề phòng bị.

Lặp lại vài lần, Chu Uẩn lại một lần nữa đâm sầm vào lòng anh, cô nhanh chóng và dứt khoát túm chặt cổ áo rộng thùng thình của anh, đe dọa: “Có nói chuyện tử tế được không? Đã lúc nào rồi còn chơi?”

“Không cho chơi thắt lưng thì chơi cái gì?” Nương theo câu hỏi của cô, Văn Chú ra vẻ nghiêm túc suy tư giây lát, ánh mắt nhìn về phía cô thêm vài phần ám muội “Hay là chơi cái khác?”

Chỉ đoán qua ánh mắt, Chu Uẩn cũng biết chữ “chơi” trong miệng anh ám chỉ những điều lớn hơn, cổ tay cô bị trói nhưng chân không sao, cô dùng sức đá mạnh về phía anh: “Tôi giận thật đấy.”

“Được.” Văn Chú từ từ giơ tay nắm lấy đôi tay đang túm chặt cổ áo mình của cô, khoảnh khắc các ngón tay siết lại, gỡ tay cô ra khỏi trước ngực, tiện thể c** th*t l*ng “Tôi cũng giận rồi.”

Chu Uẩn nghi ngờ anh đang nói đùa, nhưng sự trói buộc trên tay quả thực đã biến mất, mà anh đi thẳng đến trước tủ quần áo, mở khóa cửa phòng khẽ hất cằm về phía cô. Ý đó dường như đang nói: Cửa mở rồi, đi hay ở tùy ý.

Thắt lưng vẫn đung đưa trên tay anh, theo bước chân anh đi, đuôi thắt lưng quét qua thảm, giống như con rắn có ý thức tự chủ, quấn quanh đôi tay nổi đầy gân xanh kia.

Chu Uẩn chạy về phía anh, chuẩn xác cướp lấy thắt lưng trong tay anh, vươn tay dùng sức đẩy lưng anh một cái, học theo dáng vẻ mạnh mẽ vừa rồi của anh, ép anh ngồi xuống ghế cuối giường, quấn thắt lưng lên cổ tay trái anh, đầu kia buộc vào giá đỡ rèm giường.

Làm xong, Chu Uẩn lùi lại hai bước đứng trước mặt anh, vì vừa rồi dùng sức thắt nút mà hơi thở hổn hển: “Nói chuyện tử tế được chưa?”

Văn Chú liếc nhìn sự trói buộc có thêm trên cổ tay, cánh tay khẽ động, giá đỡ rèm giường theo động tác của anh khẽ rung rinh. Lần đầu tiên trong đời anh bị người ta uy h**p, trải nghiệm một cảm giác khác lạ.

Tâm trạng anh vẫn khá tốt, không giãy giụa thoát khỏi sự trói buộc trên cổ tay, chân dài vắt chéo nhìn về phía trước: “Được thôi.”

Cuối cùng cũng khiến anh an phận, Chu Uẩn nói thẳng vào vấn đề chính: “Ông cụ Văn là vì trong những người có thể giúp ông ta, thân phận và năng lực của nhà họ Chu có ưu thế hơn một chút đúng không?”

“Một người nếu không còn tại vị, người đi trà lạnh chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian. Nếu nhà họ Khương còn, ông ta sẽ không cân nhắc nhà họ Chu. Mà trong những người có thể giúp ông ta lật đổ tôi ở Túc Nguyên, chỉ còn lại nhà họ Trì và nhà họ Tưởng. Ông cụ Trì xưa nay không tham gia mấy chuyện này, còn nhà họ Tưởng đã sớm giao cho Tưởng Đình Dã quản lý, ông ta sẽ không tự chuốc lấy nhục đi tìm hai nhà này, nhà họ Chu là lựa chọn duy nhất của ông ta.”

Chu Uẩn thấy mệt dứt khoát ngồi bệt xuống đất, chống cằm đối mặt với anh: “Nếu chúng ta không hợp tác, anh có cách gì khiến Ông cụ Văn cứ thế từ bỏ lui về hậu trường không?”

“Tôi không cần bất kỳ cách thức nào, buông tay để mặc ông ta chính là ép ông ta đi vào đường chết.” Văn Chú liếc nhìn cô đang ngồi xếp bằng chân trần trên thảm, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh “Qua đây ngồi.”

Chu Uẩn ngẩn ra vài giây, chợt hiểu ý anh ám chỉ, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh anh, hai tay khoanh chéo ôm lấy đầu gối: “Tôi không hiểu, ép ông ta đi vào đường chết?”

“Dây dưa với nhà họ Chu em cảm thấy không phải là đi vào đường chết sao?” Văn Chú đổi cách nói khác, “Người như Khương Nghiêm Bân em nghĩ ông ta sẽ tự sát à? Trừ khi ông ta tắt thở, nếu không ông ta sẽ nghĩ đủ cách tìm đường sống. Vì trong lòng áy náy, áp lực dư luận dẫn đến việc ông ta nhảy lầu tự sát, lý do này em tin không?”

Về việc Khương Nghiêm Bân tự sát, Chu Uẩn quả thực không tin lắm, đánh giá của Văn Chú về ông ta đúng là đáp án trong lòng cô. Người tính toán cả nửa đời, vội vàng kết thúc cuộc đời mình bằng cách nhảy lầu, xét về tính cách thì quả thực không phù hợp với Khương Nghiêm Bân. Nhưng nếu không phải tự sát, cảnh sát sau khi khám nghiệm hiện trường đưa ra kết luận là tự sát, thì giải thích thế nào?

Hiện nay mạng internet phát triển, cho dù có quyền có thế, rất nhiều chuyện không phải muốn giấu là nhất định có thể giấu được. Khương Nghiêm Bân không phải là nhân vật nhỏ, giấu giếm cái chết của ông ta không phải việc người thường có thể làm được, nếu lo lót thì cũng cần thời gian và tiền bạc, những thứ này không thể có được trong sớm chiều.

Chu Uẩn còn nhớ lúc đó quy trình cảnh sát điều tra vụ án nhảy lầu tự sát của Khương Nghiêm Bân rất bình thường, qua pháp y kiểm tra, loại trừ việc sử dụng thuốc, loại trừ người khác cố ý sát hại, những cách thức tử vong dễ gây dư luận nhất này đều bị bác bỏ từng cái một, kết luận đưa ra là: Tự sát.

Chu Uẩn nghĩ không thông: “Nếu không phải tự sát, tại sao cảnh sát không phát hiện bất kỳ manh mối nào?”

Văn Chú nhẹ nhàng giật tay một cái, sự trói buộc của thắt lưng dễ dàng được hóa giải, anh đứng dậy đi đến tủ quần áo tìm tấm chăn mỏng sạch sẽ nhét vào lòng Chu Uẩn: “Đắp kỹ vào.”

Cô vẫn chưa kịp hoàn hồn khỏi việc anh đã thoát khỏi dây lưng bằng cách nào, thì khoang mũi đã tràn ngập mùi nắng sau khi vải được phơi dưới ánh mặt trời. Ngửi mùi này khiến lòng cô cảm thấy rất yên bình.

“Anh cởi được sao?” Chu Uẩn thuận thế mở tấm chăn mỏng đắp lên người “Vậy vừa rồi cứ giả vờ như không cởi được làm gì?”

Anh đáp dứt khoát: “Trêu em chơi.”

Tay Chu Uẩn đang chỉnh chăn hơi khựng lại, trong khoảnh khắc, cô muốn dùng tấm chăn đắp trên người trùm lên đầu anh, giống như trùm bao tải đánh cho anh một trận tơi bời mới hả giận.

Nhưng vì hiện tại có chuyện quan trọng cần nói, hơn nữa anh đã có lòng lấy chăn mới cho cô giữ ấm, nên lời nói cũng phải có chừng mực. Cô tự động bỏ qua những lời trêu chọc đáng ghét của anh, san sẻ một phần chăn mỏng đắp lên người anh.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Nhìn bộ dạng cô lạnh lùng đắp chăn cho mình, Văn Chú không ngăn cản, cũng không giống như trước đó nhân chủ đề này mà nảy sinh ý trêu chọc, yên lặng chấp nhận hành động của cô.

Đợi cô dừng tay ngước mắt nhìn mình, Văn Chú khẽ mở môi mỏng: “Nếu kết quả điều tra của cảnh sát không có vấn đề, Khương Nghiêm Bân quả thực là tự sát, em cảm thấy có bao nhiêu khả năng để khẳng định đó là tự sát?”

Chu Uẩn suy nghĩ kỹ càng: “Nếu là ngụy tạo hiện trường, năng lực của cảnh sát Túc Nguyên không thể không phát hiện ra. Khương Nghiêm Bân nếu giống như chúng ta suy đoán sẽ không dễ dàng tự sát, vậy thì chỉ có một khả năng.”

Văn Chú nhướng mày nhìn cô, đợi cô nói ra suy đoán cuối cùng. Rõ ràng cô không tiết lộ một chữ nào, anh vẫn có thể khẳng định cô đoán ra rồi.

Chu Uẩn nhìn anh, từng câu từng chữ đưa ra kết luận sau khi có một giả định táo bạo: “Có người ép ông ta tự sát.”

Văn Chú im lặng vài giây, nắm lấy tay cô, giữa trán khó giấu vẻ tán thưởng đối với cô: “A Uẩn của tôi thông minh như vậy, đoán tiếp đi, đoán lớn hơn chút nữa.”

Chu Uẩn rũ mắt liếc nhìn bàn tay đang phủ lên mu bàn tay mình, gân xanh rõ ràng, lớn hơn tay cô gấp đôi, có thể bao trọn lấy tay cô.

Cô không để ý đến bàn tay không an phận kia, trong đầu vang vọng lời nhắc nhở của Văn Chú: Đoán lớn hơn chút nữa.

Hiển nhiên người có liên quan đến nguyên nhân cái chết của Khương Nghiêm Bân, thân phận địa vị tuyệt đối không thấp, phản ứng đầu tiên của Chu Uẩn là: “Chẳng lẽ là Ông cụ Văn?”

Văn Chú không khẳng định cũng không phủ định, cùng cô mở ra chủ đề mới: “Có ba đứa trẻ ngày nào cũng chơi trước cửa một tiệm tạp hóa. Một ngày nọ, ông chủ phát hiện quả bóng rổ trong tiệm thiếu mất một quả, ông ấy nhớ đến ba đứa trẻ kia. Đứa lớn tuổi nói không sao bóng cũ vẫn chơi được, cùng lắm thì đổi quả khác; đứa nhỏ tuổi nhất nói bóng rách rồi chắc chắn phải đổi quả mới; còn đứa trẻ tuổi ở giữa không nói câu nào, em nghĩ ông chủ nghi ngờ ai?”

Chu Uẩn trước tiên suy đoán theo góc độ bình thường: “Ông chủ chắc sẽ nghi ngờ đứa nhỏ tuổi nhất đầu tiên, dù sao nó vẫn luôn mồm đòi đổi bóng mới.”

Văn Chú dùng ngón trỏ quét nhẹ mu bàn tay cô: “Sau đó thì sao?”

“Người thứ hai bị nghi ngờ chắc là đứa lớn tuổi nhất.” Chu Uẩn biết anh sẽ không vô duyên vô cớ lấy ví dụ “Cuối cùng mới nghi ngờ cậu bé tuổi ở giữa. Theo lẽ thường suy đoán thì là như vậy.”

Ngón tay thon dài của Văn Chú luồn qua kẽ ngón tay cô, móc lấy ngón tay cô mười ngón đan vào nhau, vừa nghịch tay cô, môi vừa cong lên một độ cong vừa phải: “Loại trừ góc độ ông chủ, dùng góc độ của em suy đoán thử xem.”

“Tôi?” Chu Uẩn suy tính kỹ càng đưa ra đáp án “Nếu là tôi, người đầu tiên tôi nghi ngờ là đứa lớn tuổi kia, nó là trụ cột, tự nhiên chuyện trộm bóng rổ cuối cùng cần nó ra mặt chốt hạ. Còn đứa tuổi ở giữa tôi nghiêng về phía lập lờ nước đôi, hai bên đều không muốn đắc tội nghe theo mọi người sắp xếp. Cuối cùng chính là đứa nhỏ tuổi nhất, thuộc dạng có lòng không có sức, nó ở trong nhóm ba người vì lý do tuổi tác nên tiếng nói không lớn.”

Văn Chú từ từ ngước mắt, độ cong nơi đuôi mắt dịu dàng lại kiên nhẫn: “Nói xong rồi sao?”

Cô gật gật đầu.

“Nếu là tôi người đầu tiên tôi nghi ngờ là cậu bé tuổi ở giữa. Cậu ta tuy chưa tỏ thái độ, nhưng không lên tiếng không có nghĩa là không tỏ thái độ, cậu ta chỉ đang đợi thời cơ thích hợp để chọn chỗ đứng cuối cùng. Cậu ta có hai lựa chọn, tán đồng hoặc không tán đồng, đây là ở ngoài mặt, nhưng cậu ta còn có lựa chọn thứ ba, tự mình làm chuyện này cuối cùng đổ vạ lên đầu người khác. Đứa nhỏ tuổi vì nói câu đó nên bị nghi ngờ đầu tiên, đứa lớn tuổi sẽ trở thành đối tượng nghi ngờ thứ hai, còn cậu ta mãi mãi là đối tượng bị nghi ngờ cuối cùng, thậm chí sẽ không khiến người ta nghi ngờ, bởi vì cậu ta chưa nói gì cả.”

Tư duy là một bài học rất khó dạy, có người trời sinh trầm ổn biết suy nghĩ, có người không có toan tính hùa vui theo đám đông, còn có một loại đứng ở đỉnh cao, người đặt ra quy tắc, nhìn tất cả mọi người bước vào bàn cờ trở thành quân cờ đen trắng. Hiển nhiên, Văn Chú thuộc loại cuối cùng.

Mười ngón tay đan vào nhau, nhiệt độ lòng bàn tay từng chút truyền vào cơ thể Chu Uẩn, nhưng từ lòng bàn chân lại tự nhiên dâng lên một luồng khí lạnh, dây dưa tranh giành lãnh địa cuối cùng với hơi ấm của cơ thể.

Suy nghĩ của Chu Uẩn rất loạn, lời nói của anh giống như que diêm thắp lên vầng sáng vàng cam trong bóng tối, một cơn gió thổi tới nhanh chóng vụt tắt, không gian u tối gặm nhấm lý trí con người, nhưng lại treo lên sự phán đoán về mặt tình cảm.

“Văn Chú, anh sẽ còn tính kế tôi không?” Cô ngẩng đầu dũng cảm đối mặt với anh, muốn biết đáp án, càng muốn từ ánh mắt anh xác định tính chân thực của đáp án.

Cô dùng từ “còn”.

Văn Chú biết rõ điều cô ám chỉ. Trước đây bọn họ quen biết vì lợi dụng, giờ đây bọn họ vì hợp tác mà dây dưa lại lần nữa, còn sau này? Giống như cô nói, sau này giữa bọn họ là dối trá, lợi dụng, hay là sự giao phó tình cảm đơn thuần?

Ngón tay đang nắm chặt hơi dùng lực, Văn Chú trực tiếp dịch chuyển vị trí kéo cô đến bên cạnh mình.

“Không phải hiện tại em không có tình cảm gì với tôi sao?” Văn Chú cố ý chọn lời thẳng thắn mà nói “Thế còn sợ cái gì? Tra nữ vô tâm còn sợ đối phương dùng tình cảm sao?”

Tim Chu Uẩn thắt lại, đó là sự căng thẳng như bị người ta nhìn thấu tận đáy lòng, vừa kháng cự lại vừa có chút ngại ngùng khó nói.

Có lẽ vì bị dồn ép quá mức, miệng Chu Uẩn vừa mở ra đã buông lời cứng rắn: “Chính là sợ anh dùng tình cảm quá sâu đậm với tôi đến lúc đó phụ lòng anh, chẳng phải càng chứng thực cái danh tra nữ này rồi sao?”

Văn Chú thừa nhận rất sảng khoái: “Nhìn trước mắt thì đúng là tôi dùng tình cảm sâu đậm, còn em thì quả thật là nắm chắc cái danh tra nữ.”

Chu Uẩn vừa định phản bác, đôi môi khẽ hé mở lại tạo ra một con đường cho anh thực hiện được ý đồ.

Khoảnh khắc đôi môi mỏng của anh áp xuống, chiếc lưỡi nóng bỏng như một máy dò đã được lập trình sẵn, mục tiêu rõ ràng, quấn lấy đầu lưỡi của cô.

Nụ hôn triền miên không giống sự bá đạo và mạnh mẽ trước đó, sự dịu dàng như dòng suối nhỏ từng chút từng chút công phá pháo đài dễ thủ khó công này của cô. Vách đá có kiên cố đến đâu, cũng không chịu nổi từng đợt công kích hung mãnh ập tới.

Cô nghe thấy bên tai truyền đến tiếng nói chuyện trầm thấp hổn hển, giống như cỏ đuôi chó thường gặp ven đường hồi nhỏ, khẽ quét qua da thịt, trong lòng lại ngứa ngáy vô cùng.

“Em là sợ một khi mở lòng, tương lai thất vọng sẽ lớn hơn hy vọng, đúng không?”

Cảm giác căng thằng trong lòng Chu Uẩn trong nháy mắt tan đi không ít, cô c*n m** d***, lần đầu tiên bằng lòng bộc lộ sự e dè về mặt tình cảm: “Đúng, cho nên cho dù anh nói thích tôi yêu tôi, tôi cũng sẽ chỉ bỏ ra mười phần tình cảm.”

“Ừm.” Văn Chú đặt cằm lên vai cô, tay trái vòng qua vai cô ra sau lưng, lòng bàn tay rộng lớn mạnh mẽ như dỗ dành trẻ con, từng cái từng cái vỗ về lưng cô “Chín mươi phần còn lại giao cho tôi, ai bảo tôi thích em trước chứ.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...