🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 104: Tôi quả thực không nỡ động vào em, nhưng người đàn ông em tìm thì chưa chắc đâu

Lực cắn của Chu Uẩn dần nhẹ lại. Đối với người mình đồng da sắt, chút đau đớn trên cổ tay dường như chẳng nhằm nhò gì.

Cô từ từ nhả ra, nhìn dấu răng rõ rệt trên cổ tay anh, giống như một xu hướng mới – nụ hôn dấu răng.

Chu Uẩn cụp mắt cố ý không nhìn anh, giọng khàn khàn, lộ rõ vẻ mệt mỏi sau cuộc yêu: “Nếu tôi cứ mâu thuẫn mãi thì sao? Tôi chưa bao giờ đánh cược vào sự kiên nhẫn của một người đàn ông, lời đàn ông nói lúc trên giường đa phần là dỗ ngon dỗ ngọt, bước ra khỏi căn phòng này lại là một kiểu nói khác.”

Cô có thể cảm nhận được khí trường của người đàn ông trước mặt dần trở nên u ám, nhưng cô thích nói lời khó nghe trước, cho dù anh không chấp nhận được.

Chu Uẩn dùng sức đẩy anh ra, kéo chăn mỏng quấn chặt lấy mình như con nhộng tằm, ngồi trên giường nhìn. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái, cái nên thấy cái không nên thấy cô đều thấy cả rồi, khó tránh khỏi suy diễn lung tung, mặt đỏ bừng, quay đầu nhìn sang chỗ khác, ném tấm chăn mỏng trên ghế cuối giường cho anh: “Anh có sở thích gì lạ vậy, mặc vào đi.”

Văn Chú ngẩn ra, nhướng mày hừ nhẹ: “Vừa rồi sao em không bảo tôi mặc vào?”

Đôi mắt hạnh trong veo của Chu Uẩn lướt qua một tia xấu hổ và ngượng ngùng không lời, c*n m** d*** tìm cách chữa cháy: “Kỹ thuật kém quá, mặc hay không cũng thế thôi.”

Dường như có những tinh linh nhỏ lặng lẽ chui qua khe cửa sổ vào trong phòng, vung vẩy cây gậy phép thuật lấp lánh, rải những điểm sáng li ti xuống từng ngóc ngách trong phòng, trong sự tĩnh lặng lại tăng thêm vài phần “nguy hiểm” ám muội.

Văn Chú nói: “Kỹ thuật kém?”

“Tôi…”

Chu Uẩn nhìn thấy cánh tay khẽ động của anh chuẩn bị tháo tấm chăn mỏng vừa quấn quanh eo bụng, cảm giác đau nhức ở xương cốt đang từng chút nhắc nhở cô mưa to gió lớn không phải kết quả cô có thể chịu đựng. Cứng miệng thì được, nhưng trong một số tình huống, nếu cứng miệng sẽ rước lấy sự trả thù điên cuồng.

Cô vội vàng vươn tay từ trong chăn ra ngăn cản, hiếm khi chịu nói lời mềm mỏng trước mặt anh: “Văn tổng mạnh, tôi đầu hàng.”

Tấm rèm giường màu trắng trên móc treo theo lời nói của cô từ từ buông xuống, ngăn cách bọn họ tạo ra một “khoảng cách an toàn” như có như không.

Gió đêm không chút kiêng dè lùa vào trong phòng, thổi tấm rèm lụa lay động phập phồng, giống như có người cố ý trêu đùa.

Cách lớp rèm lụa, tầm nhìn mờ ảo như khói bếp sương mù, phủ lên một lớp màu mông lung, cô nhìn thấy Văn Chú từng bước từng bước đi về phía mình, vươn tay giữ lấy gáy cô, ngón tay thon dài ôm lấy cô đẩy về phía trước.

Tấm rèm lụa bay theo gió, cô chỉ có thể nhìn thấy môi mỏng hơi cong của anh, giọng nói trầm ấm từ tính dường như giấu mồi nhử quyến rũ, móc lấy trái tim cô không tự chủ được mà dựa vào anh.

“Giấu cái gì thế?”

Rõ ràng cô đã cố gắng tỏ ra như không có chuyện gì, thậm chí cố ý buông rèm giường xuống, nhưng vẫn không qua mắt được anh.

“Cái gì?” Chu Uẩn ngẩng đầu khí thế hừng hực “Tôi có thể giấu cái gì chứ? Đừng có ngậm máu phun người.”

“Hừ.” Văn Chú vén rèm giường lên, nghiêng người ép tới, thấy cô vẫn đang cố chấp, co vai rụt cổ trốn về phía sau, liền vươn tay nắm chặt cánh tay không an phận của cô “Đừng động đậy.”

Chu Uẩn lảng tránh ánh mắt, lông mi khẽ run hai cái, có vài phần chột dạ biện hộ cho mình: “Trẻ con mẫu giáo nói không động đậy mới không động đậy, tôi là người lớn, anh bảo không được động đậy là không được động đậy, có phải quá bá đạo rồi không?”

Hành động, lời nói này của cô rơi vào mắt Văn Chú chẳng qua là lảng tránh vấn đề, anh khẽ kéo một cái, khoảng cách mà cô vừa lùi lại bỗng chốc trở thành trò cười, lực kéo bất ngờ cũng lôi tuột thứ cô đang giấu trong chăn ra ngoài.

Chiếc hộp màu đỏ sẫm “vút” một cái bay ra ngoài, rơi ngay xuống cạnh chân Văn Chú không lệch đi đâu được, cảm nhận được người trong tay không an phận, lực tay anh tăng thêm, cưỡng ép đè lại cơ thể đang nôn nóng muốn trốn thoát của cô.

Anh cúi đầu nhìn cô, ý cảnh cáo trong mắt không cần nói cũng biết: “Ở yên đó.”

Văn Chú không cho cô thời gian phản ứng, dặn dò xong lập tức lùi lại hai bước, liếc nhìn chiếc hộp nằm trơ trọi trên thảm, cúi người nhặt lên, khoảnh khắc cầm lên tay, dòng chữ trên hộp đập vào mắt.

Chữ in đậm màu trắng viền đỏ sẫm, hai chữ đủ khiến người ta dở khóc dở cười: Siêu Phàm.

Dưới tên thương hiệu còn kèm theo câu quảng cáo bắt mắt: Hồ nước nhỏ thình thịch, vật dụng thiết thực nắm thóp bạn trai.

“Giấu cái này làm gì?” Văn Chú cầm chiếc hộp đầy ẩn ý nhướng mày, “Tôi còn đang nghĩ sao biệt thự Ngọc Long lại chuẩn bị cái này, hóa ra là em mua à.”

“Không phải!” Chu Uẩn khẽ ho “Không phải anh lấy từ trong ngăn kéo ra sao? Quen tay như thế, chắc là thường xuyên dùng chứ gì?”

Anh cười khẩy, chân phải gập gối tì lên mép giường, kéo người nào đó muốn bỏ trốn đến trước mặt, lắc lắc chiếc hộp trong tay ngay trước mặt cô: “Nếu tôi thường xuyên dùng, em nghĩ người bên dưới sẽ mua nhầm size sao?”

Chu Uẩn sững sờ. Quên mất người giàu coi trọng vấn đề an toàn cực kỳ, như lời anh nói vật dụng cá nhân hẳn là giao cho Tống Miện xử lý, người giúp việc bình thường, đặc biệt là người giúp việc ở biệt thự Ngọc Long có lẽ một năm cũng không gặp Văn Chú mấy lần, anh không sống ở đây, tự nhiên không cần thiết phải chuẩn bị loại đồ này.

Ngược lại bây giờ, từng câu từng chữ cô nói lại bị anh dắt mũi, vô tình rơi vào cái bẫy ngôn từ anh đã giăng sẵn, liều mạng giãy giụa lại quên mất đang lún sâu vào vũng lầy, càng giãy giụa càng lún sâu.

“Không còn lời nào để nói nữa sao?”

Chu Uẩn vẫn đang giãy chết: “Vật dụng cá nhân giao cho Tống Miện mua sẽ không giao cho người giúp việc xử lý, giả sử hộp này là tôi mua, không phải anh cũng dùng rồi sao? Không sợ tôi giở trò gì à?”

Gió lạnh lùa vào qua cửa sổ, nhưng không thổi tan được nhiệt độ đang dần tăng lên trong phòng, vài phần xấu hổ, vài phần e thẹn không biết tiếp tục thế nào.

Văn Chú lướt đầu lưỡi qua răng hàm, bật cười: “Ví dụ như em chọc vài lỗ trên đó? Hay là mua sản phẩm kém chất lượng? Hoặc là cố ý mua nhỏ định siết chết tôi à?”

Anh càng nói càng không đứng đắn, Chu Uẩn nghe càng thấy xấu hổ, xấu hổ đến mức gò má nóng bừng, đôi mắt hạnh trừng anh đầy giận dỗi: “Anh nói linh tinh cái gì thế!”

“Chẳng lẽ tôi nói sai?” Độ cong nơi đuôi mắt Văn Chú toát lên vẻ lão luyện “Khả năng thứ nhất đối với em không có lợi đúng không? Trừ khi em muốn học theo mấy cô gái dựa vào con cái để gả vào hào môn. Khả năng thứ hai đối với em gọi là giết địch một ngàn tự tổn hại tám trăm, còn khả năng thứ ba…”

Anh cố ý kéo dài giọng điệu để trêu ngươi người ta, ánh mắt lại không an phận, nhìn qua nhìn lại, cuối cùng dừng ở chỗ nhạy cảm, nghiêm túc nói: “Trong lúc làm tôi không thoải mái, chỉ có thể làm qua loa cho xong chuyện, em có thể sướng được sao?”

Chu Uẩn kinh ngạc nhìn anh. Có thể đưa ra ba ví dụ còn tự mình giải đáp, quả thực là “thiên tài hiếm có”.

Cô không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, cô hoàn toàn không phải đối thủ của Văn Chú, so độ mặt dày với đàn ông thì có mấy ai thắng được chứ? Cô bất ngờ nhào về phía anh, định cướp lấy thứ trong tay anh.

Trong quá trình tranh giành, cái đầu đang nóng của Chu Uẩn cuối cùng cũng tỉnh táo lại. So mặt dày với Văn Chú không lại, chẳng lẽ so sức lực với anh thì có thể thắng sao? Chắc chắn là lấy trứng chọi đá.

Rất nhanh, cô từ ưu thế ban đầu dần chuyển thành thế yếu, chút sức lực để ra tay cướp đồ đã bị anh làm tiêu hao gần hết. Chu Uẩn hoàn hồn lại, anh đâu phải cướp không lại, rõ ràng là cố ý trêu cô, nhìn cô nỗ lực cướp đồ, mỗi lần ngón tay sắp chạm vào mu bàn tay anh, chiếc hộp đột ngột đưa lên cao hơn rất nhiều, thứ gần ngay trước mắt lại trượt qua đầu ngón tay, k*ch th*ch lòng hiếu thắng của cô.

Mà mỗi lần cô cố gắng đến gần và nỗ lực tranh cướp đều không thấy hiệu quả, ngược lại khiến khoảng cách giữa cô và anh ngày càng gần, hơi nóng hừng hực giống như một que diêm khẽ quẹt, ngọn lửa bùng lên, hơi nóng từ từ lan tỏa.

Đợi đến khi cô phản ứng lại, xúc cảm nóng bỏng và cứng rắn như ổ cắm mất kiểm soát, dòng điện nhỏ nhảy múa ở vùng nhạy cảm, cảm giác khác thường trong nháy mắt chạy dọc cả cơ thể.

Cô muốn đứng dậy, nhưng một lực đạo đột ngột xuất hiện kéo mạnh cô xuống, lần này nóng hơn lần trước rất nhiều.

Anh hỏi một câu không đứng đắn: “Lần sau biết mua thế nào chưa?”

So với thần sắc điềm tĩnh vô sự của anh, Chu Uẩn biết rõ bản thân lúc này giống như con tôm bị hầm trong nồi trên bếp, thời gian đã đến, nấu chín rồi mở nắp ra, khuôn mặt trắng nõn đã đỏ ửng.

Đàn ông về một số mặt thì không thầy cũng tự biết, Chu Uẩn tự biết đạo hạnh của mình về phương diện này quá nông cạn, cố chống cự chắc chắn sẽ chọc giận anh, đến cuối cùng người hứng chịu cơn giận chỉ có cô.

Vừa nghĩ đến đây, Chu Uẩn lại thấy thắt lưng đau nhức càng rõ rệt, giống như bị lá thông đuôi ngựa đâm vào da thịt, cơn đau trong nháy mắt, dư vị lại là cảm giác tê dại.

Dù sao chuyện thân mật cũng đã làm nhiều lần, Chu Uẩn cũng chẳng còn gì để mất, không giãy giụa nữa, giữ nguyên tư thế này bàn chuyện hợp tác với anh: “Anh nói không có tôi anh cũng có thể giải quyết chuyện giữa anh và ông cụ Văn, câu này có ý gì?”

Thấy cô từ bỏ giãy giụa cứ thế ngồi phịch trên người mình, trút bỏ sự xấu hổ và mất tự nhiên, quan hệ giữa họ dường như có bước đột phá.

Không hiểu sao, bên tai Văn Chú vang lên câu nói phóng túng không ra đâu vào đâu của Trì Học Nhiên: Phụ nữ có cứng rắn đến đâu, chỉ cần kỹ thuật của cậu tốt, đảm bảo sẽ yêu cậu đến chết đi sống lại.

Lời thô nhưng lý không thô?

Bàn tay Văn Chú đặt bên eo cô di chuyển ra sau lưng, đầu ngón tay khẽ cọ vào tấm lưng trần lấm tấm mồ hôi, hơi dính dính nhưng lại là thuốc k*ch t*nh tự nhiên, xộc vào mũi không phải mùi gió đêm thanh lãnh, mà là sự nồng đậm sau cuộc h**n **, mùi như hoa hạt dẻ, quanh quẩn bên giường.

Anh thu lại vẻ không đứng đắn, mở miệng giải thích cho câu hỏi của cô: “Chẳng qua là nỏ mạnh hết đà mà thôi.”

Chu Uẩn nghiền ngẫm câu nói này, cau mày hỏi dồn: “Ý anh là ông cụ Văn tìm đến nhà họ Chu là sự lựa chọn bất đắc dĩ?”

“Nếu không thì sao?”

Văn Chú nằm ngửa trên gối, kéo theo cô cũng thay đổi tư thế nghiêng người về phía trước. Anh ngược lại không để mình chịu thiệt, khoảnh khắc cô nghiêng người liền vươn tay đỡ lấy, giống hệt kẹo bông gòn ăn hồi nhỏ, mềm mại có độ đàn hồi.

Chu Uẩn đập mạnh tay anh ra, lật người quấn chặt chăn ngồi ở cuối giường, vừa khéo cách anh một khoảng, tương đối an toàn, có không gian để trốn thoát.

Anh khẽ nhướng mày, thu hết dáng vẻ đề phòng của cô vào đáy mắt, đứng đắn không quá ba giây: “Khá đấy, không bạc đãi tôi.”

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn nghe ra lời trêu chọc đầy sắc dục của anh, nhìn trái nhìn phải, vớ lấy cái gối ôm ở cuối giường đập mạnh vào người anh: “Anh mà không nói chuyện tử tế nữa thì sau này đừng nói nữa.”

Văn Chú cười sảng khoái, tay trái gối sau đầu, vì cười mà đuôi mắt kéo dài, giống con hồ ly trộm được đồ ăn, còn là kiểu ăn uống no nê.

Căn phòng trống trải chỉ có hai người bọn họ, tiếng cười dù lớn hay nhỏ, lọt vào tai Chu Uẩn đều chói tai, giống như một chiếc lông vũ dài rậm quét nhẹ qua vành tai, tê ngứa, lại là sự trêu chọc không nắm bắt được thực tế.

Chu Uẩn mất kiên nhẫn, duỗi chân đá mạnh một cái: “Còn cười!”

“Người khổng lồ sắt” không chịu ảnh hưởng gì, tiếng cười thì ngừng rồi, nhưng đôi mắt mang theo ý cười lại có sức sát thương hơn cả tiếng cười thành tiếng.

Cô c*n m** d***, quấn chăn mỏng, nổi tính khí đi chân trần xuống đất, giẫm lên tấm thảm mềm mại, không muốn ở chung một phòng với anh.

“Đi đâu đấy?” Anh biết rõ còn cố hỏi một câu.

Chu Uẩn dừng bước, không quay người, hai tay đan chéo nắm chặt góc chăn, hơi nghiêng mặt chọc tức anh: “Đi tìm người đàn ông kỹ thuật tốt hơn anh.”

Phía sau truyền đến tiếng sột soạt, cô không cần quay đầu cũng biết chắc chắn là anh xuống giường chuẩn bị đến bắt cô rồi, người đàn ông có tính cách như Văn Chú, sao có thể dung thứ cho cái danh “không được” rơi vào người mình.

Chu Uẩn khẽ mím môi, bộ dạng tự tin nắm thóp anh, không quay đầu không xoay người, hất cằm nhìn cánh cửa hai cánh đang đóng chặt, ra vẻ đại nhân không chấp tiểu nhân cho anh cơ hội: “Có điều nếu anh nói chuyện tử tế, tôi vẫn có thể cho anh…”

Đang nói thì cô phát hiện có chút không ổn, vị trí đứng cách giường tối đa mười bước chân, anh có chậm chạp đến đâu thì lúc này cũng phải đến rồi.

Chu Uẩn nhíu mày, xoay người nhìn anh, cảnh tượng trong dự đoán không xuất hiện. Anh không hề đi tới, mà ung dung tự tại đi đến tủ quần áo tìm một bộ đồ ngủ bằng lụa màu xám đậm, vắt trên khuỷu tay, eo bụng vẫn quấn tấm chăn mỏng kia, quay lưng về phía cô, rõ ràng không coi hành động đi tìm người đàn ông khác của cô là chuyện to tát.

Chu Uẩn không phải người hay làm mình làm mẩy, lúc này tận mắt chứng kiến, người đàn ông giây trước còn thâm tình bày tỏ giây sau đã dửng dưng, quả thực nực cười. Bạch Đàm nói đúng, lời hứa của đàn ông lúc trên giường đúng là đánh rắm, xuống giường quên ngay.

Cô thở mạnh một hơi, hối hận vì khoảnh khắc đó mình lại tưởng anh bộc lộ chân tình, không ngờ người đơn thuần chỉ có cô.

Chu Uẩn không muốn ở lại đây, oxy trong phòng dường như trở nên loãng đi, đè nén khiến người ta không thở nổi, ở thêm một giây cũng như một cái tát giáng thẳng vào mặt cô, cười nhạo cô không biết tự lượng sức mình, ngu xuẩn như heo.

Cô đi rất nhanh, vài bước đã đến trước cửa, tay vừa chạm vào nắm cửa, tiếng chốt cửa rơi xuống rõ ràng “cạch” một cái làm lòng bàn tay cô run lên. Chu Uẩn sững sờ, kinh ngạc nhìn chằm chằm tay nắm cửa, cô mới vừa chạm vào còn chưa động đậy sao lại tự động khóa?

Phía sau truyền đến tiếng “cốc cốc”.

Chu Uẩn theo bản năng quay người nhìn về phía phát ra âm thanh.

Cánh cửa tủ quần áo bên cạnh Văn Chú mở toang lộ ra trước mắt cô, một hàng quần áo bị gạt sang bên phải cùng, để lộ bảng số bấm màu đen trên ván tủ.

Dù có ngốc đến đâu, lúc này Chu Uẩn cũng hiểu ra. Đâu có cái gì gọi là tự động khóa, chẳng qua là thao tác của con người.

“Vừa rồi em nói cái gì?”

Lần này, Chu Uẩn mới thấm thía cảm nhận câu “trong nụ cười có giấu dao” tuyệt đối không phải nói quá. Người ở cách đó không xa, môi nhếch lên độ cong nhàn nhạt, nhưng nếu đưa tay che nửa khuôn mặt dưới, đôi mắt sâu thẳm lại không có chút ý cười nào, lạnh đến cực điểm.

Bộ áo ngủ màu xám đậm vừa vắt trên khuỷu tay đã mặc lên người, dây lưng tùy ý thắt một nút, cổ áo trước ngực vì dây lưng lỏng lẻo mà lộ ra mảng lớn xuân sắc, bắp chân săn chắc mạnh mẽ co lại một cách lười biếng, dựa nghiêng vào một cánh cửa tủ khác chưa mở.

Chu Uẩn lần đầu tiên trực quan cảm nhận được áp lực đến từ Văn Chú, cảm giác bức bách chưa từng có ập tới, phản ứng dây chuyền khiến tứ chi dần trở nên cứng đờ, nhịp thở chậm lại, đôi môi đỏ mọng hé mở nhưng chẳng thể thốt nên lời.

Anh không biết tại sao lại  “hừm” một tiếng, giống như không hài lòng với trạng thái hiện tại của cô, tiếng “hừm” đó âm sắc rất trầm, mang đầy thâm ý.

Tim Chu Uẩn run lên, giống như đi lạc vào rừng rậm gặp phải con hổ cực kỳ nguy hiểm, tiếng hổ gầm nó phát ra, chấn động khiến người ta bay mất ba hồn bảy vía.

Cô đã quên mất người trước mặt là kẻ ngay cả ông nội ruột của mình cũng không tha, quên mất anh còn là một nhân vật tàn nhẫn ra tay không chút nương tình với chính bố ruột mình.

Chuyện đồn đại nghe được trước kia lúc này đã được cụ thể hóa. Cách nói về phong cách hành sự tàn nhẫn của Văn tổng Thịnh Hoằng, tuyệt đối không dung thứ cho người khác năm lần bảy lượt làm càn, giờ phút này đã được thể hiện hoàn hảo.

“Tôi…”

“Qua đây.”

Cùng lúc lên tiếng nhưng lại mang ngụ ý khác nhau.

Chu Uẩn từ từ lùi lại, cho đến khi lưng va vào tay nắm cửa làm xương bả vai đau điếng, cô mới bừng tỉnh, phía sau không còn đường lui.

“Không qua đây sao?” Văn Chú chọn từ trong tủ quần áo một chiếc váy ngủ hai dây màu trắng từ từ đi về phía cô.

Bóng dáng cao lớn gần ngay trước mắt, Chu Uẩn từ từ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào anh: “Làm gì?”

Anh đưa chiếc váy ngủ trong tay cho cô: “Thay đi.”

Chu Uẩn không biết anh muốn làm gì, do dự vài giây nhận lấy chiếc váy ngủ trong tay anh, nhấc chân định đi vào nhà vệ sinh thay.

Cánh tay trái bị giữ lại, anh nói: “Thay ngay ở đây.”

Như đoán được cô sẽ từ chối, Văn Chú dùng một câu chặn đứng mọi lời từ chối của cô: “Có chỗ nào của em mà tôi chưa nhìn thấy sao?”

Từng câu từng chữ rất bình tĩnh, nhưng Chu Uẩn vẫn phát hiện có chút kỳ quái. Rõ ràng vừa rồi còn bộ dạng muốn ăn thịt người, bây giờ cảm xúc lại ổn định rồi sao?

Cho dù đã có hành động thân mật, Chu Uẩn vẫn chọn quay lưng về phía anh nhanh chóng thay váy ngủ, nén cảm giác khác thường tích tụ đã lâu trong lòng, khẽ nói: “Thực ra câu nói vừa rồi của tôi là…”

Lời giải thích còn chưa nói xong, thắt lưng màu đen sáng bóng trong nháy mắt quấn quanh cổ tay cô, ngay giây tiếp theo sau khi cô lên tiếng, Văn Chú dùng sức kéo một cái, cô không có chút sức chống cự nào lao vào lòng anh, bị giữ chặt gáy, ấn người vào trong lòng, anh cúi người thì thầm bên tai cô.

“Tôi quả thực không nỡ động vào em, nhưng người đàn ông em tìm thì chưa chắc đâu.” Hơi thở nóng rực của anh phả vào cổ cô, giọng nói trầm thấp “Trước khi em tìm được người đàn ông mới, tốt nhất hãy cầu nguyện ngày mai còn có thể đứng dậy được.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...