🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 103: Tôi đang đợi em không còn mâu thuẫn nữa

Một câu nói bình thường thốt ra từ miệng anh lại mang theo vài phần không bình thường, cũng giống như việc anh nửa đêm chạy từ quán bar đến biệt thự Ngọc Long, xét về hành vi cũng thuộc dạng không bình thường.

Chu Uẩn thử cử động một chút, đổi lại là anh ghìm chặt chân cô hơn, khoảng cách và tư thế ám muội đến cực điểm. Cô nghiêng đầu ghé sát môi mỏng của anh khẽ ngửi, mùi rượu thoang thoảng xộc vào mũi.

“Anh uống bao nhiêu rồi?”

“Không biết.”

Vừa dứt lời, cô còn chưa kịp rút lui, hơi ấm bất ngờ xuất hiện trên môi từ từ ép xuống, m** l*** d** d**, hơi thở của anh và tiếng th* d*c khi dùng sức không ngừng quanh quẩn bên tai cô, vành tai đỏ bừng nóng rực.

Hô hấp của Chu Uẩn ngày càng chậm lại, cho đến khi anh buông cô ra, khoảnh khắc chân chạm đất, cô khẽ thở ra để xoa dịu sự khác thường trong lòng, quay đầu nhìn sang chỗ khác: “Làm loạn đủ chưa?”

Văn Chú im lặng giây lát, một lát sau, khẽ cười thành tiếng, giọng nói trầm thấp khó giấu vẻ trêu tức: “Nghe giọng điệu của em, tôi giống đang vô cớ gây sự lắm sao?”

Chu Uẩn liếc anh một cái, ánh mắt đó rõ ràng thừa nhận nhận định của anh về bản thân: “Nếu không thì sao? Văn tổng nửa đêm không ngủ chạy đến chỗ tôi phát điên, chẳng lẽ không phải là vô cớ gây sự sao?”

Văn Chú quay đầu nhìn thoáng qua, đi thẳng đến ghế sofa ngồi xuống, vỗ vỗ vị trí trống bên cạnh, ánh mắt mời gọi Chu Uẩn qua đó ngồi.

Cô coi như không thấy ý tứ trong mắt anh, xoay người đi đến ngồi xuống ghế cuối giường, giao lưu mặt đối mặt với anh, chính xác hơn là đàm phán.

Bốn mắt nhìn nhau một lúc lâu, Chu Uẩn xoa xoa mi tâm mỏi nhừ, vô cùng bất lực với anh: “Anh đến làm gì? Tôi buồn ngủ rồi.”

“Không phải nói hợp tác sao?” Văn Chú đổi tư thế ngồi thành nằm nghiêng.

Chiều dài sofa có hạn, đôi chân dài kia vắt chéo gác lên tay vịn, vượt ra khỏi một nửa chiều dài ghế. Chu Uẩn thấy anh có vẻ định nghỉ lại phòng này tối nay, sự kiên nhẫn dần cạn kiệt, ngồi ở ghế cuối giường nhìn chằm chằm anh hồi lâu, cuối cùng vẫn chọn đứng dậy đi về phía pho tượng “đại Phật” kia.

Hai tay anh gối sau đầu, nhắm mắt lại như đã chìm vào giấc ngủ, cái dáng vẻ nghỉ ngơi dưỡng sức này khiến Chu Uẩn nhìn mà bực mình. Nửa đêm chạy đến nói mấy chuyện vô bổ, chơi ở quán bar chán rồi, tán tỉnh gái gú tán đến tận đầu cô, cái câu nói kiểu tra nam vừa rồi của anh, giờ nghĩ kỹ lại thấy toàn là chiêu trò.

Ngoài mặt thì như đang hỏi ý kiến cô, nhưng thực chất là thăm dò tâm tư của cô, bản thân anh lại không lộ ra nửa phần tâm tư nào, quả đúng là gian thương.

Chu Uẩn đưa tay chạm vào anh: “Này, dậy đi, muốn ngủ cũng đừng ngủ ở đây.”

Thấy anh không có phản ứng gì, Chu Uẩn thở dài một tiếng. Thôi, coi như mình xui xẻo, ai bảo nhà là của người ta, làm gì có chuyện khách đuổi chủ. Nếu anh đã thích căn phòng này, cô lên tầng hai ngủ là được.

Chu Uẩn xoay người định đi, vô tình liếc thấy tấm chăn mỏng vắt trên ghế cuối giường, quay đầu nhìn người nào đó hình như đã ngủ thật trên sofa, do dự hai giây, quay lại lấy tấm chăn mỏng đi về phía anh.

Thấy anh vẫn không có ý định tỉnh lại, Chu Uẩn khẽ gọi tên anh, anh vẫn nằm im bất động ở đó. Cô mở tấm chăn mỏng nhẹ nhàng đắp lên người anh.

Lúc chuẩn bị rời đi, Chu Uẩn cảm thấy có gì đó không đúng, với tính cách cẩn trọng của Văn Chú, chăn đắp lên người là phải tỉnh rồi, tối nay quá mức bình tĩnh, chẳng lẽ không phải ngủ mà là không khỏe?

Chu Uẩn cúi người, đưa tay đẩy đẩy anh: “Văn Chú?”

Không có phản ứng.

“Văn tổng?”

Vẫn không có phản ứng.

Quá không phù hợp với phong cách hành xử thường ngày của Văn Chú. Chu Uẩn sợ anh xảy ra chuyện thật, theo bản năng đưa tay thăm dò nhiệt độ trên trán anh.

Đầu ngón tay mát lạnh vừa chạm vào da thịt trên trán anh, đôi đồng tử sâu thẳm bỗng nhiên mở ra, khóa chặt lấy cô.

Tay chân cô như tách rời khỏi cơ thể, không nghe sai khiến, thân thể cứng đờ cứ thế đứng ngây ra đó giữ nguyên hiện trạng, rõ ràng cái eo đang cúi xuống cứng đến phát đau, nhưng cô lại quên mất mình vốn có thể đứng dậy để khôi phục như cũ.

Văn Chú thu hết sự ngượng ngùng khi bị bắt quả tang của cô vào mắt, môi khẽ cong lên, từ từ giơ tay nắm lấy cổ tay đang quan tâm mình của cô, đầu ngón tay thô ráp như mang theo cảm giác v**t v* nhẹ nhàng v**t v* làn da non mịn.

“Quan tâm tôi thế sao?” Lông mày phải của anh khẽ nhướng, lực đạo nơi đầu ngón tay đột ngột tăng lên, kéo cả người cô vào lòng, tay kia lơ đãng lướt qua gò má trắng nõn của cô “Chu Uẩn, hợp tác không có chỗ cho tình cảm, em có chắc sau khi tôi đồng ý hợp tác, em có thể giữ được trái tim mình không?”

Cảm giác mát lạnh từ đầu ngón tay lướt trên da thịt cô, bàn tay anh bao bọc cả hơi lạnh mang từ bên ngoài vào, làm xáo trộn suy nghĩ của cô.

Văn Chú chơi đủ rồi, bất ngờ buông cổ tay cô ra, ngón trỏ chạm nhẹ vào vị trí trái tim cô, giọng điệu tự tin: “Huống hồ nó đã vì tôi mà loạn nhịp rồi.”

Giọng điệu nhẹ bẫng của anh dường như chỉ thuận miệng nói ra một sự thật vừa phát hiện, lại như một lưỡi dao chuẩn xác c*m v** tim Chu Uẩn, thần sắc trên mặt cô càng thêm nhạt.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn đứng thẳng lưng lại, cúi đầu nhìn người nào đó vẫn nằm trên sofa, một số vấn đề mơ hồ dần có đáp án. Đêm khuya đến đây, Văn Chú định có một cuộc “trò chuyện thẳng thắn”, cho cô cơ hội lựa chọn.

Hợp tác, tức là hai bên sẽ không có giao lưu tình cảm dư thừa, chỉ đơn thuần là cùng thắng, cuối cùng đạt được kết quả mỗi người mong muốn.

Nhưng luôn có hai lựa chọn, lựa chọn còn lại anh đưa ra là gì?

Chu Uẩn nhìn vào đôi mắt sâu như đầm nước của anh, nhìn lâu, dường như tồn tại một lực hút nào đó dính chặt cô lại, không thể thoát ra.

Từ đầu đến giờ, anh chiếm thế chủ động nhiều hơn, Chu Uẩn không muốn ở thế bị động, càng không muốn bị dắt mũi, dứt khoát chọn cách bất chấp tất cả.

“Văn Chú.” Cô gọi tên anh, giọng nói ngưng lại một chút, rồi nghiêng đầu nhìn anh “Anh nửa đêm chạy tới là để bàn chuyện hợp tác hay là đòi danh phận?”

Căn phòng trống trải, nếu không ai nói chuyện thì yên tĩnh đến mức nghe thấy cả tiếng thở. Cô nghe rõ ràng Văn Chú hít sâu một hơi, cơ bụng căng lên, đột ngột ngồi dậy từ sofa, đón lấy ánh mắt của cô.

“Tôi đến đòi danh phận?” Văn Chú quay đầu cười khẩy một tiếng, có lẽ là tức quá, đứng dậy từng bước ép Chu Uẩn lùi lại “Em cảm thấy tôi muốn người phụ nữ nào mà không được?”

Chu Uẩn lùi dần theo nhịp bước chân của anh, vẻ mặt thản nhiên: “Quả thật có rất nhiều phụ nữ nguyện ý lao vào, anh cũng có thể thỏa sức lựa chọn, nhưng anh chỉ muốn một mình Chu Uẩn, không phải sao?”

Nghe xem, tự tin biết bao.

Trên đường đến đây, Văn Chú vẫn luôn suy nghĩ một chuyện. Rốt cuộc cô có điểm gì hơn người? Rốt cuộc cô và người khác khác nhau ở chỗ nào? Những câu hỏi này khiến anh bối rối, không tìm được đáp án, không tìm được lối thoát cho ngọn lửa vô danh trong lòng.

Giờ đây, nhìn cô ngẩng cao cằm, chắc chắn rằng anh không phải cô thì không được.

Chính là cái khí thế luôn thẳng lưng này, bất luận là khi nào, cho dù không nghe thấy anh thừa nhận bất cứ lời nào liên quan đến tình cảm, cô vẫn có thể chuyển hóa chủ đề thành cuộc đối thoại có lợi cho mình.

Thông minh, quả cảm, thỉnh thoảng còn có chút toan tính nhỏ chỉ có ở phụ nữ xấu xa.

Anh thừa nhận, đây đều là những dáng vẻ anh chưa từng phát hiện ở người khác.

Dung mạo Ôn Thanh Dữ không thua kém cô, nhưng không có sự ung dung tự tại toát ra từ trong xương cốt như cô.

Thẩm Trác Doanh từng làm mai mối giới thiệu đối tượng xem mắt cho anh, đối phương là một cô gái có gia cảnh sung túc, năng lực khá giỏi, mở một công ty riêng, phong cách hành sự có dáng dấp của nữ cường nhân, theo lý mà nói là xứng đôi với anh nhất.

Sau khi gặp mặt, anh không có bất kỳ dao đ*ng t*nh cảm nào, chỉ coi như người lạ từng gặp một lần, đối phương có phong thái thương nhân nhưng lại cố chấp với triết lý kinh doanh truyền thống, muốn tìm kiếm sự thay đổi nhưng lại không dám dễ dàng thử nghiệm.

Nhưng Chu Uẩn thì khác, cùng một sự việc cô nhất định sẽ tìm cách tìm ra điểm đột phá, sẽ không để bản thân rơi vào thế yếu, trên người cô có sự quyết đoán không thua kém đàn ông.

Đã gặp, đã tiếp xúc, đã từng gặp gỡ, đủ loại phụ nữ, quả thực trăm hoa đua nở, nhưng chỉ có đóa hoa đó mãi mãi là sự tồn tại hút mắt nhất, chỉ cần một ánh nhìn, tầm mắt sẽ không thể nào dời đi được nữa.

Văn Chú không muốn nói dối, Chu Uẩn đối với anh chính là đóa hoa cám dỗ anh nhất trong trăm hoa.

Nhìn cô bị ép đến mức không thể lùi được nữa, Văn Chú vươn tay đỡ lấy cơ thể lung lay sắp ngã của cô, cánh tay dài ôm lấy vòng eo thon nhỏ, nhẹ nhàng kéo một cái, người đã bình an vô sự nằm trong lòng anh.

“Chu Uẩn, em có phải yêu tinh chuyển thế không?”

“Gì cơ?”

“Nếu không thì định lực của tôi sao lại tan tành hết ở chỗ em thế này?”

“Tôi…”

Những lời còn lại đều bị nuốt trọn trong nụ hôn ập xuống của anh. Khoảnh khắc lực đạo mạnh mẽ không cho phép từ chối đè xuống, hô hấp của cô liền mất đi khả năng tự chủ, thay đổi theo hơi thở của anh.

Văn Chú luồn tay qua khoeo chân bế bổng cô lên.

Chu Uẩn vòng tay qua cổ anh, để anh bế cô đến bên giường, nhẹ nhàng đặt xuống.

Trên người cô mặc áo choàng tắm, đuôi tóc vẫn còn vài lọn ướt, lặng lẽ trượt vào xương quai xanh, lại có vài phần mát lạnh.

Chu Uẩn không bỏ lỡ d*c v*ng dần đậm trong đáy mắt anh, đưa tay chống lên ngực anh, vẫn không chịu cúi đầu dù chỉ một chút như mọi khi, nhìn anh nhất quyết hỏi cho rõ: “Văn Chú, anh có thích tôi không?”

“Ừm.”

Anh gạt bàn tay vướng víu đang chắn trước ngực của cô ra, những nụ hôn dày đặc rơi xuống chiếc cổ thon dài của cô, giống như tìm được một tờ giấy trắng tinh, nôn nóng muốn đóng lên đó con dấu đỏ thuộc về mình.

Chu Uẩn cứ không để anh được như ý, hơi nghiêng đầu tránh sự tấn công mạnh mẽ của anh, hỏi tiếp: “Tôi không chắc chắn có thích anh hay không, như vậy anh vẫn định tiếp tục sao?”

Nụ hôn đột ngột dừng lại, sống mũi cao thẳng của anh lướt qua gò má mềm mại của cô, tay trái giữ chặt cằm cô ép cô nhìn mình: “Em phản cảm việc tôi chạm vào em sao?”

Phản cảm không?

Hình như là không.

Sự im lặng của cô vừa khéo cho anh dũng khí cũng cho anh vốn liếng để đắc ý, bàn tay đang bóp cằm cô khẽ lắc qua lắc lại, dường như làm vậy có thể xóa bỏ những suy nghĩ linh tinh trong đầu cô.

“Sau này em sẽ thích tôi.” Anh đáp.

“Khoan đã.” Chu Uẩn nhíu mày nhìn anh “Anh chắc chắn tôi sau này sẽ thích anh như vậy sao? Nhỡ đâu không thích thì sao?”

“Ở chỗ tôi không có nhiều cái nhỡ đâu như vậy.” Anh cười khẽ “Chỉ có người có chí thì việc gì cũng thành.”

Cửa sổ chưa đóng, cái lạnh của màn đêm từ từ thổi vào trong phòng, nhưng cô chỉ thấy nhiệt độ trong phòng ngày càng nóng, nóng đến mức khiến người ta hoảng hốt.

Đầu ngón tay lạnh lẽo của Văn Chú vuốt phẳng nếp nhăn nhỏ giữa ấn đường cô, đầy ẩn ý nói: “Xem ra nước của biệt thự Ngọc Long đều ở trên người em cả rồi.”

Hôm nay anh buông thả bản thân hoàn toàn, kéo theo cả cô cùng buông thả, sự dẫn dắt không cho phép từ chối.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

 

Chu Uẩn dùng tay đẩy anh, tiếng vỗ giòn tan lại khiến Văn Chú bật cười, ý cười rung lên trong lồng ngực, trầm thấp vui vẻ, còn có vẻ đắc ý khi làm chuyện xấu trót lọt.

Hơi thở nóng bỏng bao trùm lấy cô hoàn toàn, khoảnh khắc bắp chân nâng lên, nhiệt độ đạt đến điểm sôi, mùi hương xa lạ đang từng chút từng chút xâm chiếm mùi hương của cô.

Chỉ trong thoáng chốc, mặt cô đã áp vào tấm chăn mềm mại, cổ tay bị đẩy lên phía trước, bụng ma sát với tấm chăn mỏng mềm xốp, theo tần suất ngày càng dày đặc, cảm giác ma sát nóng rát khiến cả người cô như muốn nổ tung.

Anh cúi người xuống, cánh tay dán chặt vào cánh tay cô, đầu gối tách hai đầu gối cô ra, so với sự mạnh mẽ trước đó, lần này mang theo sự thô bạo như để trút giận.

Chu Uẩn không kìm được phát ra tiếng nức nở ngắn ngủi, cắn chặt môi dưới, nghiêng đầu tránh nụ hôn rơi xuống của anh.

Một hành động nhỏ, thành công châm ngòi cơn giận của anh, anh chưa  ra một tay giữ chặt cằm cô cưỡng ép quay lại, giọng nói trầm khàn chứa đầy d*c v*ng: “Trốn cái gì? Cái khí thế vừa rồi đâu?”

Anh điên rồi, điên hơn bất cứ lần nào.

Lý trí và những lời muốn trả lời của Chu Uẩn trong cơn cuồng phong bão táp hóa thành từng tiếng nức nở, không ghép nổi một câu hoàn chỉnh.

Nụ hôn nhẹ nhàng của Văn Chú rơi trên vai cô, cảm nhận sự nóng bỏng và ẩm ướt độc nhất thuộc về cô. Đợi cô hoàn hồn lại, anh nhắc lại chuyện cũ: “Một chút thích cũng không có sao?”

Chu Uẩn sững sờ trong giây lát, hổn hển đáp: “Không thích.”

“Chậc, cái miệng này cứng thật đấy, nếu đổi được với chỗ khác thì tốt quá rồi.”

Anh nói những lời phóng túng, buông tha cho chiếc cằm của cô, kéo cánh tay thon dài của cô bắt chéo nhau, cảm nhận một luồng ẩm ướt nóng hổi phủ đầy lên người mình.

“Em tưởng tôi đồng ý hợp tác là do thật sự không giải quyết được Văn Hoằng sao?” Văn Chú dùng sức ấn sâu vào “Tôi đang cho em cơ hội đến gần tôi đấy.”

Lực đạo bỗng nhiên nặng hơn, cô hoàn toàn gục xuống chiếc chăn mềm mại, không muốn nhúc nhích thêm nữa, đến cả khớp ngón tay cũng ê ẩm.

Đôi mắt đen thẫm của anh không còn sự che giấu khó nắm bắt như xưa, mà là sự nghiêm túc chưa từng có, lật người cô lại, ép cô nhìn mình, ánh mắt va vào trong con ngươi của cô, khiến cơ thể vốn đã vô lực của cô cứ như thể cử động thêm một lần nữa..

“Chu Uẩn.” Văn Chú nhìn cô chằm chằm, dường như muốn nhìn thấu tận đáy mắt cô “Tôi đang đợi em không còn mâu thuẫn nữa.”

Cô ngẩn ngơ nhìn anh, không biết nên trả lời thế nào, đại não rơi vào trầm mặc. Có lẽ không muốn bị anh hiểu lầm thành người phụ nữ chỉ cần dăm ba câu là dỗ được, cô ngẩng đầu cắn một cái vào cổ tay Văn Chú.

Anh mỉm cười nhìn cô làm loạn, cũng không tránh đi, thậm chí còn không biết xấu hổ nói: “Dùng thêm sức chút đi, mới có mấy lần đã hết sức rồi sao?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...