🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 102: Tôi khó để em thích đến thế sao?

Quán bar Mint lúc này đang vào giờ buôn bán phát đạt nhất, đúng dịp thứ sáu, lượng người đông hơn ngày thường, cộng thêm hôm sau không phải ngày làm việc, đa số đều đến để chơi thâu đêm.

Văn Chú nghe thấy động tĩnh truyền đến từ góc hành lang phía trước, ngậm điếu thuốc trên môi chưa châm lửa, đi ngược chiều với đám người ồn ào. Không khí náo nhiệt lướt qua vai Văn Chú, câu chuyện tiến đến cao trào, vang lên tiếng la hét của nam thanh nữ tú. Anh nhíu mày, tầm mắt dán chặt vào hai chữ “Lối ra” phía trước, không để ý đến đám người đi ngang qua.

“Văn tổng.” Người phụ nữ vắt chiếc áo khoác đen trên tay, nhìn đám người ùa tới, nghiêng người nhường chỗ, đợi mấy người đó đi qua, lại gọi một tiếng Văn tổng.

Bạch Đàm chính là nghe thấy tiếng gọi thứ hai mới chậm rãi dừng bước, quay đầu đánh giá bóng lưng mảnh khảnh đang vội vã rời đi kia, đôi mày thanh tú khẽ cau lại, kéo tay áo cấp dưới bên cạnh: “Này, người vừa rồi có phải gọi một tiếng Văn tổng không?”

Nữ cấp dưới nhìn theo tầm mắt cô ấy, cẩn thận nhớ lại giọng nói vừa nghe được, không chắc chắn lắm: “Hình như là gọi Văn tổng. Ôi dào Bạch tổng, khó khăn lắm tối nay mới tụ tập ăn mừng công ty ký được đơn hàng lớn, đừng quan tâm người khác nữa!”

“Mọi người vào trước đi, lát nữa tôi vào sau.” Bạch Đàm giờ mới biết tay của nữ cấp dưới khỏe thế nào, phải dùng hết sức mới thoát ra được, “Tôi trả lời cuộc điện thoại công việc, mọi người xem muốn uống rượu gì cứ tính vào tài khoản của tôi.”

“Bạch tổng, tối nay không được trốn đâu đấy, đã nói không say không về mà.” Nữ cấp dưới thấy cô ấy vội đi, nhưng vẫn biết nặng nhẹ, buông tay để Bạch Đàm rời đi “Nhớ đấy nhé Bạch tổng…”

Bạch Đàm ậm ừ qua loa, toàn bộ tâm trí dồn hết lên người phụ nữ vừa rời đi. Ở Túc Nguyên, người họ Văn mà lại được gọi là Văn tổng thì không có nhiều, đây lại là quán bar của Tưởng Đình Dã, khả năng cao Văn tổng trong miệng người phụ nữ kia chính là Văn Chú.

Uổng công cô ấy trước đó còn khen Văn Chú trước mặt Chu Uẩn là tin đồn tình ái ít đến đáng thương, cho dù là Ôn Thanh Dữ yêu thầm anh nhiều năm, số lần bị chụp chung khung hình cũng gần như bằng không, tình cờ chụp được một lần thì vẫn là ảnh chụp trộm trong tình huống mọi người vây quanh, tung ra cũng chẳng có ý nghĩa gì, ai cũng nhìn ra là tụ tập ăn uống, nhiều người ở đó như vậy thì có chuyện mờ ám gì xảy ra được.

Nhưng bây giờ thì khác, Bạch Đàm từng nghe Trì Học Nhiên nói, quán bar của Tưởng Đình Dã kiểm soát rất nghiêm, máy ảnh tuyệt đối không được mang vào, nếu dùng điện thoại chụp hình, camera giám sát bên trong quán bar chỉ cần quay được thì tuyệt đối sẽ khiến bạn không gánh nổi hậu quả, quy định bất thành văn này mọi người đều ngầm hiểu và tuân thủ.

Quán bar Mint từ đó danh tiếng vang xa, thành công mở được túi tiền của giới nhà giàu.

Dù sao thì ai mà chẳng thích chốn tiêu tiền có sự bảo đảm về riêng tư chứ.

Văn Chú nếu như lăng nhăng ở đây, quả thực không ai dám chụp, hơn nữa thân phận anh bày ra đó, muốn chụp trộm anh để kiếm một khoản cũng phải xem bản thân có mạng để tiêu hay không.

Bạch Đàm mang theo đầy bụng nghi hoặc, lén lút như ăn trộm bám theo sau người phụ nữ kia, giữ một khoảng cách nhất định, cẩn thận lưu ý lộ tuyến người phụ nữ đi qua. Vạn lần may mắn hôm nay cô ấy lại đi một đôi giày đế bằng, đi đường vừa không gây tiếng động quá lớn lại tiện theo dõi, vẹn cả đôi đường.

Cuối cùng, bóng lưng uốn éo như rắn phía trước từ từ dừng lại, Bạch Đàm vừa khéo đứng bên cạnh máy bán hàng tự động đặt ở hành lang, giả vờ mua nước uống, thỉnh thoảng quay đầu quan sát hai bóng người phía sau.

Văn Chú quá nổi bật, dựa lưng vào tường, trên môi ngậm điếu thuốc, cúi đầu không biết đang nhắn tin cho ai.

Người phụ nữ thấy anh mãi không châm lửa, to gan dùng bật lửa mang theo chủ động bước lên châm thuốc cho anh, giọng nói nhẹ nhàng an ủi: “Văn tổng, tuy tôi không biết giữa ngài và cô ấy đã xảy ra chuyện gì, nhưng người thành đạt như ngài bên cạnh cần một người vừa ý, phụ nữ biết thấu hiểu lòng người có lẽ sẽ thích hợp với ngài hơn.”

Văn Chú cầm điếu thuốc ra, ngón tay thon dài kẹp lấy, mặc kệ mùi thuốc sộc lên mũi bao quanh người, ánh mắt nhìn người phụ nữ mang theo ý cười: “Thế nào được coi là thấu hiểu lòng người?”

Người phụ nữ cân nhắc một lát: “Không vô cớ gây sự, ở bên ngoài giữ thể diện cho đàn ông, ở nhà thì ân cần hỏi han, thỉnh thoảng làm một người biết lắng nghe, khi đàn ông cần thì đưa ra ý kiến của mình.”

Một đoạn liệt kê lọt vào tai Văn Chú chỉ thấy nực cười, anh khẽ gạt tàn thuốc, mặc kệ tàn tro rơi đầy đất, mí mắt mỏng hơi nâng lên nhìn cô ta chằm chằm: “Cô không cảm thấy mấy điều kiện cô nói bảo mẫu cũng làm được sao?”

Người phụ nữ không ngờ anh lại trả lời như vậy, nhất thời cảm thấy mất mặt, cố tỏ ra như không hiểu tiếp tục lấy tình lấy lời lẽ để thuyết phục: “Chuyện bảo mẫu làm được cũng có hạn, Văn tổng chi bằng tìm một người tri kỷ, anh nói xem?”

Người phụ nữ tự lấy can đảm cho mình, bước lên vươn ngón trỏ thon dài vẽ vời dịu dàng trước ngực anh: “Anh thích kiểu gì? Chi bằng tối nay chơi kiểu đó.”

Công khai quyến rũ thế này không phải lần đầu Văn Chú gặp, nhưng không chút kiêng dè mà động tay động chân, hoàn toàn coi anh như tượng đất có thể n*n b*p, thì quả là quá tự tin rồi.

Bạch Đàm dùng điện thoại chụp lại từng cảnh trước mắt gửi cho Chu Uẩn, còn kèm theo một đoạn văn: [Quả nhiên đàn ông đều là cá mè một lứa, chỉ xem ai diễn giỏi hơn thôi.]

Gửi xong câu này, Bạch Đàm vốn định chụp thêm hai tấm nữa, nhưng đúng lúc có điện thoại gọi tới, tiếng chuông chói tai vang lên bất ngờ, dọa cho ba hồn bảy vía bay mất một nửa, hốt hoảng tắt tiếng điện thoại, nhanh chóng lẩn người rời khỏi khu vực máy bán hàng tự động.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Văn Chú không để ý chuyện điện thoại reo vừa rồi, ngược lại thấy người phụ nữ càng lúc càng không biết kiêng nể, cuối cùng ra tay ngăn cản, hất bàn tay đang làm loạn của cô ta ra, mi mắt rũ xuống lộ rõ vẻ lạnh lùng: “Thu cái tâm tư của cô lại, tôi không có hứng thú với phụ nữ chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng.”

Mu bàn tay người phụ nữ đau điếng, đàn ông dù dùng lực nhẹ đến đâu rơi vào người phụ nữ cũng thấy đau, huống hồ người phụ nữ da thịt non mềm chưa từng làm việc nặng, một chút đau đớn cũng như đòi mạng, người ta thường gọi là làm mình làm mẩy.

Văn Chú liếc nhìn bàn tay trái cô ta đang phủ lên bàn tay bị anh hất ra, đôi mắt ngập nước quả thật khiến người ta thấy mà thương. Trong đầu lóe lên khuôn mặt tinh tế rạng rỡ của Chu Uẩn, anh chưa từng thấy biểu cảm như vậy trên mặt cô. Cằm của cô chưa bao giờ cúi xuống trước đàn ông, cho dù có cầu cạnh người khác cũng phải tranh luận dăm ba phần, tuyệt đối không bao giờ tự đặt mình vào vị trí thấp hèn như bụi trần.

Cô nói là lợi dụng, vậy cô có giống những người phụ nữ này không?

Văn Chú rút từ trong ví ra một tấm thẻ, mang tính thăm dò đưa đến trước mặt người phụ nữ: “Thẻ này không giới hạn hạn mức, coi như là tiền thuốc men vừa rồi đụng vào cô.”

Người phụ nữ nhìn chằm chằm tấm thẻ đen mạ vàng tượng trưng cho thân phận trước mặt, không kìm được nuốt nước bọt. Một câu không giới hạn hạn mức đối với bất kỳ ai cũng là sự cám dỗ chết người, cô ta thừa nhận, khoảnh khắc này cô ta rất muốn.

“Ý của Văn tổng là thẻ này cho tôi tùy tôi tiêu xài sao?” Người phụ nữ giữ lại chút lý trí cuối cùng “Anh không sợ tôi tiêu một hai chục triệu sao?”

Văn Chú không nói gì, sự im lặng dường như là câu trả lời cho cô ta, hai ngón tay kẹp chặt tấm thẻ đen chưa từng run rẩy.

Người phụ nữ từ sự không chắc chắn ban đầu dần nảy sinh ý định muốn lấy, cuối cùng lý trí hoàn toàn biến mất, trong đầu chỉ còn tiếng tiền vàng của chiếc thẻ ngân hàng có hàng chục triệu sắp được chuyển khoản. Tay phải khẽ nắm lại lau hai cái lên quần áo, giống như phải lau sạch sẽ mới xứng đáng nhận lấy tấm thẻ đó.

Cô ta từ từ đưa tay lên, khi đầu ngón tay chỉ còn cách tấm thẻ đen khoảng cách vô cùng nhỏ bé, tấm thẻ đen gần ngay trước mắt bỗng chốc biến mất, chui tọt vào lại trong ví của Văn Chú. Sự cám dỗ sớm nở tối tàn, chút ngọt ngào còn chưa nếm được, dư vị cũng chưa từng có, vậy mà bị người ta tự tay chặt đứt.

Người phụ nữ sa sầm mặt ngay lập tức: “Văn tổng có ý gì? Anh dù sao cũng là ông chủ lớn làm ăn kinh doanh, chẳng lẽ không phải càng hiểu bốn chữ giữ đúng lời hứa có ý nghĩa gì sao?”

“Tiền đề của giữ đúng lời hứa là dựa trên cơ sở cả hai bên đều tự nguyện.” Văn Chú cố ý lắc lắc cái ví trong tay trước mặt cô ta “Tôi đột nhiên không muốn cho nữa, tự nhiên là mất đi cơ sở để nói chuyện tiếp.”

“Anh!”

“Muốn tìm kẻ ngu ngốc lắm tiền để lợi dụng thì mục tiêu của cô nên nhắm vào vị họ Trì ở trong phòng bao kia kìa.” Văn Chú lười vạch trần cái mánh khóe tiếp cận có mục đích ngay từ đầu của cô ta, thậm chí còn tốt bụng bày mưu tính kế “Trễ chút nữa chưa biết chừng bị người khác nhanh chân đến trước đấy.”

Dứt lời, Văn Chú liếc nhìn sắc mặt đen như mực tàu của người phụ nữ, tự mình rời đi.

Anh còn chuyện khác phải làm.

Bãi đậu xe riêng của quán bar, chỉ đậu hai chiếc xe, một chiếc màu đỏ chói lọi, không cần nhìn biển số cũng biết là chiếc Trì Học Nhiên mới tậu gần đây, chiếc còn lại màu đen khiêm tốn, rõ ràng là hàng mới nhập của Tưởng Đình Dã.

Văn Chú nhìn thấy tài xế của Tưởng Đình Dã đang lau xe, gọi một tiếng: “Đưa tôi đến một nơi, tôi nói với Tưởng tổng của các cậu một tiếng rồi.”

Tài xế khẽ gật đầu, mở cửa xe ghế sau cho Văn Chú, tay trái đặt lên trần xe, thái độ cung kính: “Mời.”

Cùng lúc đó, Chu Uẩn đi dép lê vừa khéo xuống bếp tầng một rót cốc nước, mới kết nối được wifi biệt thự, tin nhắn mới tới tấp ùa vào điện thoại, chen chúc đến mức tiếng báo tin nhắn cũng bị kẹt lại thành âm thanh liên hồi.

Chu Uẩn uống một ngụm nước ấm, mở tin nhắn Bạch Đàm gửi đến, chỉ nhìn thấy đoạn văn cuối cùng, khái quát về đàn ông.

Vì tò mò, Chu Uẩn thuận tay lướt lên trên, từng tấm ảnh đập vào mắt. Mở tấm đầu tiên, bóng dáng Văn Chú xuất hiện rõ ràng trên màn hình điện thoại, khiến người ta không thể rời mắt.

Anh ngậm thuốc cúi đầu xem điện thoại, chỉ chụp được một bóng hình mờ ảo do điện thoại chụp nhanh kéo ra cái bóng dài, nhìn không rõ.

Chu Uẩn mở tấm thứ hai, bóng người nhìn không rõ kia dần rõ nét. Nhìn dáng người thì hẳn là một quý cô.

Tấm thứ ba, thân hình yểu điệu của người phụ nữ hoàn toàn lộ ra, cùng với mái tóc búi cao cũng xuất hiện trong ảnh.

Đến hiện tại, ba tấm ảnh chụp đều là bóng lưng của người phụ nữ, mà cô ta hình như đang đi về phía trước, còn điểm đến ở đâu, rõ ràng là hướng về phía Văn Chú đang dựa tường đứng đó.

Chu Uẩn nhíu mày mở tấm thứ tư, tiến độ bức ảnh như được gắn nút tua nhanh, người phụ nữ đứng trước mặt Văn Chú, ánh sáng vàng cam của bật lửa chiếu rọi giữa hai người, Văn Chú không từ chối hành động châm thuốc của người phụ nữ.

Chu Uẩn lại uống một ngụm nước ấm, lướt sang phải, không còn ảnh mới, lại lướt sang trái, từng tấm ảnh lần lượt tái hiện trước mắt, cô thậm chí có thể thông qua những tấm ảnh này liên tưởng đến tình cảnh lúc đó.

Người đàn ông như anh, thân phận địa vị, tiền tài quyền thế đều có đủ, thiếu gì phụ nữ lao vào, làm sao có thể lần nào cũng không có chút rung động chứ? Người phụ nữ trong ảnh, cho dù không nhìn thấy mặt chính diện, chỉ nhìn vóc dáng, nhưng cô là phụ nữ nhìn thấy còn thích huống chi là đàn ông, Văn Chú không từ chối có lẽ chính là có hứng thú nhỉ.

Chu Uẩn nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, nhìn chằm chằm câu nói Bạch Đàm gửi cho cô, đầu ngón tay lơ lửng trên màn hình chần chừ chưa động. Trước mắt bỗng lướt qua hình ảnh người phụ nữ đứng trước mặt Văn Chú, khẽ kiễng chân châm thuốc cho anh, sự kết hợp giữa trai tài gái sắc luôn khiến người ta mãn nhãn.

Đầu ngón tay đang lơ lửng của cô cuối cùng từ từ ấn xuống, gõ một câu trả lời Bạch Đàm.

[Không có quy định cứng nhắc nào bắt phụ nữ phải một lòng một dạ, không]

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Tiếng chuông cửa đột ngột vang lên, biệt thự Ngọc Long vốn yên tĩnh đến mức một chút tạp âm cũng không nghe thấy, lúc này tiếng chuông cửa xuất hiện, dọa cho ngón tay Chu Uẩn trượt đi, không cẩn thận ấn vào nút gửi, gửi một tin nhắn chưa soạn xong cho Bạch Đàm.

Cô nhìn màn hình, định thu hồi, tiếng chuông cửa lại vang lên lần nữa.

Chu Uẩn có thể xác định bên ngoài có người tìm cô.

Nhưng đêm hôm khuya khoắt ai đến tìm cô chứ?

Mang theo sự nghi hoặc này, Chu Uẩn chậm chạp đi về phía cửa chính. Huyền quan có lắp thiết bị hiển thị hình ảnh, nhìn thấy rõ ràng người đứng ngoài cửa lúc này không phải bảo vệ, mà là một người vốn không nên xuất hiện ở đây.

…Văn Chú.

Chu Uẩn do dự có nên mở cửa hay không, cho dù biết anh có thể không có ác ý, nhưng lúc này cô không có tâm trạng dây dưa với anh, tự nhiên cũng không muốn lãng phí quá nhiều thời gian, chạm nhẹ vào biểu tượng micro trên màn hình, nghiêng người nói trọn vẹn lời mình muốn nói truyền ra ngoài: “Muộn lắm rồi, Văn tổng có việc gì không?”

Văn Chú nghe rất rõ, rõ đến mức cô đã bắt đầu vạch rõ giới hạn, gọi anh là Văn tổng.

Anh không ấn chuông cửa nữa mà chuyển sang gõ cửa, ý tứ rất rõ ràng, tối nay không mở cửa cô đừng hòng ngủ ngon giấc.

Chu Uẩn nhớ Bạch Đàm nói là tình cờ gặp ở quán bar nhìn thấy cảnh tượng kia, Văn Chú chắc hẳn uống không ít rượu, nếu không với cái tính kiêu ngạo mắt cao hơn đầu của anh làm sao có thể tối muộn tìm đến biệt thự Ngọc Long. Dây dưa với ma men thì tối nay cô khỏi ngủ luôn.

Chu Uẩn vẫn chọn không mở cửa, ấn vào biểu tượng micro lần nữa: “Văn tổng, muộn lắm rồi anh nên về nghỉ ngơi đi, hoặc là để tôi giúp anh liên hệ với trợ lý Tống.”

Văn Chú đứng ngoài cửa dường như nghe thấy chuyện cực kỳ nực cười, tay anh dài, không cần đi lên hai bước, vươn tay là có thể chạm vào màn hình, sau khi ấn xuống, giọng nói trầm ấm từ tính mang theo cái lạnh sau khi màn đêm buông xuống: “Chỉ vì chút chuyện này mà định một tuần không gặp sao?”

Chu Uẩn đứng trước màn hình ngẩn người vài giây, chợt hiểu ra điều anh ám chỉ, đúng lúc nương theo lời anh đáp: “Văn tổng đã biết rồi thì tôi không nhắc lại nữa, anh về nghỉ ngơi sớm đi, không tiễn.”

Cô hoàn toàn không có ý định dây dưa, quấn chặt tấm chăn mỏng trên người, đi qua một cái tủ đồ đặt cái cốc xuống, chuẩn bị lên tầng hai nghỉ ngơi.

Phía sau truyền đến tiếng bấm mật mã ngắn ngủi, Chu Uẩn bỗng nhiên giật mình, thế mà quên mất nơi mình đang ở là địa bàn của Văn Chú! Cô quay đầu đổi hướng, hoảng hốt chạy ngược lại, ý đồ muốn đuổi kịp trước khi anh mở cửa, gạt chốt khóa thủ công bên trong xuống.

Cô chạy rất nhanh, khoảnh khắc lao tới, cánh cửa lớn lộ ra khe hở lớn hơn, bóng dáng Văn Chú xuất hiện trước mắt, chân dài bước vào trong nhà, Chu Uẩn vẫn chậm một bước.

Biết nguy hiểm ập đến, Chu Uẩn không nói hai lời xoay người nhấc chân chạy về phía cầu thang.

Văn Chú nhìn bóng lưng chạy trốn như bay của cô, hệt như gặp ma, tâm trạng bỗng nhiên tốt lên không ít, sải bước vào thang máy, lát nữa phải dạy dỗ cô một bài học nhớ đời mới được.

Chu Uẩn thuận lợi chạy lên tầng hai, nhưng phía sau lại không truyền đến động tĩnh đuổi theo của Văn Chú, yên tĩnh như thể anh chưa từng xuất hiện.

Kỳ lạ, người đâu rồi?

Cốc cốc…

Một âm thanh trầm đục truyền đến từ phía trước. Chu Uẩn sợ đến mức vai co rụt lại, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, bóng người cuối hành lang vừa khéo đứng dưới đèn tường, chiếu rõ khuôn mặt tuấn tú của Văn Chú.

Anh khoanh tay trước ngực, môi mỏng nhếch lên độ cong nhàn nhạt: “Tôi thấy cần thiết phải nói cho em biết, khoa học kỹ thuật tiện lợi hơn sức người.”

Sự chế giễu trắng trợn của anh dường như đang nói cô tốn công chạy lên tầng hai, kết quả vẫn bị anh chặn đường thành công, cũng là nói cho cô biết, thay vì phí tâm phí sức, chi bằng ngay từ đầu cứ ngoan ngoãn nghe lời anh.

Phòng Chu Uẩn ở nằm sau lưng anh, muốn quay về bắt buộc phải đi qua bên cạnh anh, cô ổn định lại hơi thở hổn hển do chạy bộ: “Nếu anh muốn ngủ tầng hai, xin mời.”

Cô tỏ rõ thái độ không muốn giao lưu quá nhiều với anh, chuyển hướng đi lên tầng ba, phía sau truyền đến tiếng bước chân đi theo, dần dần đến gần.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Đến chiếu nghỉ cầu thang, Chu Uẩn không muốn cùng anh chơi trò mèo bắt chuột nữa, dừng bước đối mặt với anh, do chiều cao, khi nhìn anh, cằm phải hơi nâng lên mới có thể nhìn rõ anh.

“Anh lại muốn thế nào?”

“Không thế nào cả.”

Câu trả lời ngang ngược khiến Chu Uẩn nhất thời nghẹn lời, cô nhìn chằm chằm anh một lát, đưa ra một kết luận: Người này tối nay đến đây thuần túy là kiếm chuyện.

Cô không muốn chơi nữa chỉ muốn dưỡng sức, ngày mai còn có việc chính phải làm: “Vậy tôi về nghỉ ngơi đây.”

Vừa dứt lời, một lực mạnh đột ngột xuất hiện bên eo bế bổng cô lên, không tốn chút sức lực nào bế cô đi hết những bậc thang cuối cùng dẫn lên tầng ba, đi thẳng đến căn phòng cuối hành lang.

Chu Uẩn dù có ngốc đến đâu cũng nhìn ra vào phòng sẽ xảy ra chuyện gì, những tấm ảnh đó từng tấm từng tấm chiếu lại trước mắt, cô giãy giụa càng lúc càng mạnh, tay đấm vào vai anh dần trở nên không nói lý lẽ.

“Buông ra!”

“Văn Chú, chúng ta đã nói rồi, anh tìm người phụ nữ khác thì một tuần đừng tìm tôi!”

“Anh không chê bẩn nhưng tôi chê bẩn!”

“Đồ khốn nạn! Buông tôi ra!”

Cửa phòng bị một cước đá văng, tiếng động dữ dội khiến tim Chu Uẩn run lên, ngay cả khí thế mắng anh cũng dần hạ xuống vài phần.

Cô còn chưa phản ứng lại, đã bị người ta ghìm chặt chân, đè lên bức tường trắng đến lóa mắt, sống lưng truyền đến từng cơn ớn lạnh.

Văn Chú gần như không cho thương lượng cắn vào vành tai cô, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô, là giải thích cũng là thăm dò: “Tôi và cô ta nếu là thật, em ghen sao?”

Chu Uẩn chỉ thấy sau lưng tê dại một trận, hơi ướt nóng trên cổ như một bát nước trong bị nhỏ vào một giọt mực, khuấy động tâm tư của cô, sự bình tĩnh vốn tự hào giờ đây đang bị một thứ tình cảm xa lạ đáng sợ nuốt chửng.

Cô hé môi, muốn nói gì đó nhưng lại không biết nói gì.

“Chu Uẩn.” Giọng anh trầm xuống vài phần “Tôi khó để em thích đến thế sao?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...