🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 101: Bảo người phụ nữ của anh gọi cho Tống Miện sẽ thích hợp hơn tôi đấy

Trái tim Tào Kim Chính run lên, cảm giác giống như cửa đóng không chặt để gió lùa vào, lồng ngực lạnh toát khó chịu. Trước mắt, anh ta ngược lại đã trở thành kẻ bị động, bị người ta dắt mũi, hoàn toàn không nắm bắt được người phụ nữ đối diện rốt cuộc đến đây với mục đích gì. Nhìn phong cách hành sự của cô không phải là kẻ tầm thường, thiên về kiểu người mềm cứng đều không ăn. Giao thiệp với loại người này, trong lòng Tào Kim Chính hiểu rõ, anh ta chưa chắc đã chơi lại, dứt khoát chọn cách im lặng, cô muốn nói gì thì nói, bản lĩnh tùy cơ ứng biến anh ta vẫn có.

Căn phòng làm việc vốn không lớn dần dâng lên một bầu không khí vi diệu, sự ngột ngạt từ từ xâm chiếm mọi vật dụng trong phòng, bao gồm cả con người.

Văn Chú dựa nghiêng vào ghế sofa, đôi chân dài vắt chéo, thuận tay rút một tờ báo ra vẻ chăm chú đọc, đối với ánh mắt Tào Kim Chính ném về phía mình thì coi như không thấy, ung dung tự tại ngồi đó. Chân trái gác cao thỉnh thoảng khẽ đung đưa, mũi giày thi thoảng chạm vào cạnh bàn trà, dáng vẻ lười biếng hệt như một ông chủ phủi tay mặc kệ sự đời.

Tào Kim Chính thấy không thể trông cậy vào anh được nữa, cứ im lặng mãi cũng không phải cách, không thể tiêu tốn cả buổi tối ở đây được.

Anh ta hắng giọng, làm ra vẻ nghiêm túc nói: “Chu Bá Sầm gì chứ? Chuyện này thì có liên quan gì đến Chu Bá Sầm?”

Chu Uẩn rất hài lòng với câu trả lời của anh ta: “ Nói vậy tức là ông chủ Tào thừa nhận Đổng Kim Dương và Bác Táp có liên quan đến anh sao?”

Tào Kim Chính sững sờ trong giây lát, phản ứng lại, mày nhíu chặt, mấy nếp nhăn trên trán hằn sâu đến mức có thể kẹp chết con ruồi. Ánh mắt anh ta nhìn Chu Uẩn từ dò xét dần chuyển sang đề phòng: “Tôi không có nói như vậy.”

“Thực ra anh thừa nhận hay không không quan trọng.” Chu Uẩn đã sớm dự liệu được việc miệng người này chẳng có mấy câu nói thật “Quan trọng là Đổng Kim Dương và Bác Táp đã chính miệng thừa nhận nhận chỉ thị của anh, giả vờ hợp tác với Đài Diệu Nguyên.”

Chu Uẩn nhìn Tào Kim Chính không chớp mắt, bỗng nhiên nhếch môi cười khẽ: “Chu Bá Sầm ban đầu hẳn là chỉ bảoânh làm tai mắt, tráo đổi tôi rồi giao cho ông ta. Còn anh thì, cái này cũng muốn cái kia cũng tham, muốn ăn cả hai đầu. Một là đồng ý với Chu Bá Sầm để lập công trước mặt ông ta, hai là sợ đắc tội Văn Chú, ba là…”

Cô cố ý kéo dài giọng điệu để k*ch th*ch khẩu vị của Tào Kim Chính. Anh ta nóng lòng muốn biết vế sau, tự nhiên sẽ có những biến đổi nhỏ, và cái cô cần chính là sự thay đổi cực kỳ dễ bị bỏ qua đó.

Sắc mặt Tào Kim Chính lại trầm xuống vài phần, đối với thái độ năm lần bảy lượt trêu đùa mình của Chu Uẩn càng thêm mất kiên nhẫn, lòng bàn tay đập mạnh xuống bàn làm việc, âm thanh trầm đục giống như tiếng vọng trong thung lũng không ngừng vang lên.

Xem ra có những người còn thiếu kiên nhẫn hơn cô tưởng tượng, rốt cuộc vẫn là kẻ từ tầng lớp thấp leo lên, không thể so sánh với sự điềm tĩnh khi thấy sóng to gió lớn của Chu Bá Sầm và Văn Hoằng.

Chu Uẩn không giấu giếm nữa: “Số tiền chuộc tôi không phải là con số nhỏ, một khoản tiền lớn như vậy bày ra trước mắt, có mấy người làm được việc nhắm mắt làm ngơ? Tôi nói có đúng không, ông chủ Tào?”

Văn Chú hơi dời tờ báo trong tay ra, ánh mắt u ám quét qua khuôn mặt đang cố tỏ ra không có chuyện gì của Tào Kim Chính. Xem ra tên chó chết này nửa năm trước đã dám chơi trò “đen ăn đen*” với anh rồi, lại còn muốn nuốt trọn số tiền đó.

Đen ăn đen*: là một thành ngữ tiếng Trung, thường được dùng để chỉ một tình huống mà các thành phần hoặc nhóm tội phạm, bất hợp pháp, hoặc bất chính đấu đá, lừa gạt, chiếm đoạt tài sản/lợi ích của nhau. Nó mô tả việc “kẻ xấu ăn thịt kẻ xấu” hoặc “mafia đấu với mafia”.

Tào Kim Chính cố lý luận: “Bớt ngậm máu phun người đi, lúc đó là Văn tổng ủy thác tôi tìm tung tích của cô, tôi chỉ hỗ trợ Văn tổng từ bên ngoài, còn về số tiền cô nói đều đã mất theo vụ nổ du thuyền rồi, tôi tham cái gì mà tham!”

“Tiền không đến tay tự nhiên có trăm ngàn lý do để rũ bỏ hiềm nghi cho bản thân.” Chu Uẩn nghiêng người, khớp ngón tay gõ nhẹ lên bàn trà, đợi Tào Kim Chính nhìn qua, lại tiếp tục dẫn dụ anh ta vào bẫy “Sau khi du thuyền nổ, Đổng Kim Dương và Bác Táp liền biến mất, ông chủ Tào không hề nghĩ tới là tại sao ư?”

Về việc Đổng Kim Dương và Bác Táp cùng biến mất, không phải Tào Kim Chính chưa từng nghi ngờ trong đó có kẻ giở trò “ma quỷ” sau lưng. Hoặc là hai người đó thấy xảy ra án mạng nên sợ quá bỏ chạy, hoặc là bị người ta giết hại. Anh ta từng sắp xếp người bí mật tìm kiếm hai người này nhưng chẳng thu hoạch được gì, hai người cứ như bốc hơi khỏi thế gian, người sống sờ sờ bỗng nhiên biến mất, xác cũng không thấy, còn chưa đủ kỳ quái sao?

Tào Kim Chính trấn tĩnh lại trước sự k*ch th*ch mà tin tức mới mang tới, im lặng hồi lâu mới hỏi: “Ý cô là sự biến mất của bọn họ có liên quan đến nhà họ Chu sao?”

Chu Uẩn chỉ cười không nói, nửa ngày sau mới nói đùa: “Tôi chưa nói cái gì đâu nhé, ông chủ Tào nếu có liên tưởng đến điều gì thì tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy.”

Câu chuyện mới đi được một nửa, Tào Kim Chính nóng lòng muốn biết phần sau. Người phụ nữ trước mặt nhất định biết rất nhiều bí mật không ai hay, chỉ dựa vào việc cô có thể bình an vô sự thoát khỏi tay hai gã đàn ông, sau đó cô còn sống, mà Đổng Kim Dương và Bác Táp lại mất tăm mất tích, những uẩn khúc trong đó nhất định là chuyện động trời.

“Vậy cô…”

“Tôi muốn gặp người phụ nữ kia.”

Cùng lúc mở miệng, nhưng vấn đề hỏi ra lại đi về hai hướng trái ngược. So với dáng vẻ lạnh lùng của Chu Uẩn, cảm xúc của Tào Kim Chính lúc này dao động khá rõ rệt, nôn nóng muốn biết kết quả: “Làm một cuộc giao dịch, thế nào? Cô nói hết chuyện ra, tôi sẽ sai người dẫn cô ta tới.”

“Tôi muốn gặp cô ta.” Chu Uẩn giữ nguyên ý định, không cho phép thương lượng.

Tào Kim Chính khó tránh khỏi bực bội, lơ đãng liếc nhìn người nào đó đang dựa vào sofa như “hóa thạch sống”, tìm cách lôi kéo đồng minh: “Văn tổng, lúc trợ lý Tống gọi điện cho tôi, tôi đã nói rõ ràng là thân phận người phụ nữ này đặc biệt, không tiện gặp mà.”

Văn Chú nhẫn nhịn đến giờ đã sớm mất đi sự kiên nhẫn thường ngày. Trò chơi mèo vờn chuột phải chơi khi tâm trạng tốt, hiện tại anh không có tâm tư đó, lại nghe thấy câu hỏi đầy ám chỉ của Tào Kim Chính, ngoài sự chán ghét ra thì chẳng còn gì khác.

“Nếu ông chủ Tào khó xử, hôm nay không gặp nữa.” Chu Uẩn đột ngột đứng dậy, liếc thấy cái gạt tàn trên bàn trà, thuận tay cầm lên đập mạnh xuống thiết bị định vị, chưa biết mức độ hư hại thế nào, đập xong cô liền bỏ đi, mặc kệ chiếc gạt tàn đè lên thiết bị định vị.

Văn Chú nhận được ánh mắt ám thị của cô, lập tức đứng dậy đưa ra lời tuyên bố cuối cùng: “Đi thôi.”

Tin tức tối nay hết lớp này đến lớp khác khiến đầu Tào Kim Chính muốn nổ tung, cần thời gian để tiêu hóa cũng cần nhiều thời gian hơn để suy nghĩ xem tiếp theo nên đi đâu về đâu. Anh ta không gọi Chu Uẩn lại, cũng không định thỏa hiệp, mà gọi A Vọng – người lái xe ban đầu đến, bảo hắn đưa bọn họ rời đi.

A Vọng vì chuyện lúc trước có chút không vui với Chu Uẩn, lại vì cô mà bị Tào Kim Chính đá mạnh một cú, xương cụt giờ vẫn còn đau, nên thái độ đối với Chu Uẩn tôn trọng hơn trước không ít. Trên đường đưa họ về, hắn không nói một câu thừa thãi nào, thậm chí còn chẳng thèm đeo dải băng đen bịt mắt cho cô, đưa người đến đích xong liền dứt khoát quay đầu xe rời đi.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Xe của Văn Chú vẫn đợi ở chỗ cũ, anh bất ngờ nắm chặt cổ tay Chu Uẩn kéo người đến trước mặt, sắc mặt âm trầm như muốn ăn thịt người.

Chu Uẩn tự biết mình có lỗi trước, dịu dàng nói: “Tử tù còn phải qua xét xử, anh cũng phải cho tôi cơ hội giải thích chứ?”

Anh không nói lời nào, giữ chặt cổ tay cô nhét người vào trong xe. Sau khi lên xe, câu đầu tiên nói là: “Lái xe.”

Trên đường đi, không ai phá vỡ cục diện bế tắc này.

Chu Uẩn cân nhắc mãi mới mở miệng: “Tôi biết anh muốn hỏi hôm du thuyền phát nổ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nói đơn giản là, lúc đó tôi hoàn toàn không hôn mê, tôi nghe thấy Đổng Kim Dương hớt hải chạy đến báo cho Bác Táp tin du thuyền nổ. Hai người bọn họ sợ rước họa vào thân, thế nên bàn bạc chuyện này bất kể ai hỏi cũng đổ hết trách nhiệm lên đầu bọn Đài Diệu Nguyên, ra sức rũ sạch quan hệ.”

“Còn về việc tại sao ngay cả Tào Kim Chính cũng không tìm thấy bọn họ, không phải là gặp chuyện mà là cố ý trốn tránh.” Chu Uẩn liếc nhìn bàn tay vẫn đang nắm chặt cổ tay mình, đầu ngón tay thô ráp như có như không lướt qua, đành bất lực giải thích tiếp “Lúc đó tôi vẫn giả vờ hôn mê, nghe thấy Đổng Kim Dương gọi điện thoại gọi đối phương là ông chủ Tào, tôi mới biết trong đó có lẽ còn xen lẫn chuyện khác.”

“Tào Kim Chính ngoài mặt là giúp Chu Bá Sầm làm việc, cài cắm Đổng Kim Dương và Bác Táp theo dõi sát sao động tĩnh của Đài Diệu Nguyên, thực chất sau lưng lại nhắm vào số tiền mà Đài Diệu Nguyên lấy được từ chỗ anh. Đợi Đài Diệu Nguyên thuận lợi lấy được tiền, Bác Táp đưa bọn Đài Diệu Nguyên rời đi, giữa đường sẽ dừng lại ở một nơi, lấy lý do du thuyền gặp sự cố để cập bờ kiểm tra.”

“Người mà Tào Kim Chính sắp xếp từ sớm sẽ xuất hiện đưa Đài Diệu Nguyên đi, ép hắn nôn tiền ra, bao gồm cả thẻ ngân hàng. Còn về phía nhà họ Chu, Tào Kim Chính sẽ giải quyết tôi theo yêu cầu ban đầu đã hứa với Chu Bá Sầm.”

Giọng điệu cô kể quá bình thản, bình thản đến mức như đang nói chuyện phiếm của nhà người khác, không có chút dao động cảm xúc nào.

Văn Chú khẽ nhíu mày, anh không thích dáng vẻ này của cô, giống như một bông hoa đã tàn, không còn sức sống. Đầu ngón tay đang mân mê làn da cô dừng lại, ngón tay thon dài trượt chậm rãi dọc theo cổ tay xuống dưới, đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay hơi lạnh của cô, anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

Động tác rất nhỏ, dù anh không nói gì, Chu Uẩn vẫn cảm nhận rõ ràng ý tứ anh muốn bày tỏ dưới sự im lặng đó – an ủi.

Cô khẽ mím môi, không từ chối, không kháng cự, để mặc đầu ngón tay ấm áp của anh lướt qua da thịt lòng bàn tay, mang đến cảm giác ngứa ngáy tê dại.

“Chắc chắn anh rất tò mò tại sao tôi lại biết rõ ràng như vậy đúng không?”

“Còn nhớ tiền thưởng cuộc đua xe lúc trước không? Anh không giúp tôi xử lý chuyện căn nhà, mà bảo trợ lý Tống chuyển số tiền đó vào tài khoản của tôi, chính nhờ số tiền này mà tôi đã khiến bọn họ mở miệng.”

“Đổng Kim Dương đã chán cuộc sống trên sông nước, ông ta muốn đi nơi khác. Bị nhốt ở làng chài nửa đời người, ngay cả bầu trời bên ngoài thế nào cũng không biết. Có số tiền đó, ông ta có thể tìm được người bầu bạn lúc tuổi già, làm chút buôn bán nhỏ, triệt để rời khỏi làng chài, điều kiện tiên quyết là ông ta từ nay về sau cắt đứt liên lạc với bọn Tào Kim Chính. Trong thời gian này cứ ba tháng tôi sẽ nhờ người gửi tiền cho ông ta, cho đến khi chuyện của tôi và nhà họ Chu kết thúc, ông ta mới có thể khôi phục cuộc sống bình thường.”

“Về phần Bác Táp, hắn vốn sợ chuyện vỡ lở bị bố biết, nên tôi đã đưa cho hắn một khoản tiền để giải quyết êm đẹp mọi chuyện mà không làm ầm ĩ lên. Đáng tiếc tên này có số kiếp con bạc, sau khi trả hết nợ lại ngựa quen đường cũ, nợ nần chồng chất. Thi thể là do một bà lão đi ngang qua phát hiện, rơi xuống giếng, hôi thối đến mức cả cả làng trên xóm dưới đều ngửi thấy mùi.”

“Hắn từng liên lạc với tôi, muốn tôi cho mượn chút tiền nhưng tôi từ chối.” Chu Uẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, cuối cùng cũng thấy ánh sáng “Sau đó tôi nhờ người ở Vụ Sơn thay tôi đi một chuyến đến làng chài, lấy danh nghĩa đòi nợ để nghe ngóng chuyện của Bác Táp. Ngư dân nói hắn chết rồi, thi thể được tìm thấy ở thị trấn gần làng chài, về nguyên nhân cái chết thì mỗi người nói một kiểu.”

Văn Chú nhàn nhạt nói: “Em nghi ngờ là do Tào Kim Chính làm sao?”

“Cái đó thì không, tôi nghiêng về khả năng Bác Táp say rượu gặp tai nạn hơn. Người dân Vụ Sơn lúc đó giúp tôi nghe ngóng được một tin khác, đêm trước khi Bác Táp chết, có mấy người thi uống rượu với hắn đến rạng sáng. Sau đó người dân theo ý tôi đưa cho ông chủ quán rượu năm trăm tệ, kết quả nhận được không khác mấy so với lời người kia nói. Ông chủ nói bàn bọn họ uống quá nhiều, lúc tàn cuộc bước chân loạng choạng, đi ra khỏi quán, mấy người khoác vai bá cổ lảo đảo rời đi..”

“Con người trong tình trạng say rượu, đầu óc hỗn loạn, tầm nhìn mơ hồ, xác suất xảy ra tai nạn rất cao. Kẻ như hắn sẽ không dễ dàng tìm chết, nếu thật sự lo lắng không trả được tiền mà đi tìm chết thì cũng sẽ không uống rượu đến mức đó vào đêm hôm trước.”

Ngón út thon dài của Văn Chú khẽ móc lấy ngón út của cô, nghe câu chuyện lâu như vậy, cũng phải tỏ thái độ: “Đổng Kim Dương thì em dùng tiền mua chuộc, Bác Táp thì gặp tai nạn nên bỏ mạng, vận may của em cũng không tệ đấy. Hai người này chỉ cần một người còn sống đều là bằng chứng để em lật ngược tình thế, nhưng em không sợ Đổng Kim Dương cắn ngược lại em một cái sao?”

“Ông ta rõ hơn tôi Tào Kim Chính là người thế nào. Cảnh sát sẽ điều tra vụ nổ du thuyền, mà tôi chỉ cần lợi dụng sự nham hiểm của Tào Kim Chính là đủ để khiến Đổng Kim Dương tin phục. Tôi nói với ông ta, một khi cảnh sát kết án, Tào Kim Chính vì muốn vĩnh viễn trừ hậu họa sẽ giết ông ta và Bác Táp. Ông ta chỉ là một ngư dân nhỏ bé, hơn nửa đời người tiêu tốn ở làng chài, năng lực không mạnh, nhận thức càng hạn hẹp, không gì quan trọng hơn giữ mạng. Huống hồ con đường tôi chỉ cho ông ta, vừa giữ được mạng lại có tiền, biết đâu còn tìm được người bầu bạn lúc về già, những thứ này đều nhìn thấy sờ thấy được, ông ta không có lý do gì để từ chối phải không?”

Khoảnh khắc này, Văn Chú chọn im lặng. Anh từng cho rằng bọn họ không phải người cùng một loại, anh giỏi tấn công, còn cô giỏi phòng thủ hơn. Giờ nhìn lại, cô mới là ngọn giáo, ngọn giáo đâm một đòn là chí mạng.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Tốc độ xe từ từ giảm xuống, tài xế đạp phanh đợi đèn đỏ.

Chu Uẩn nhìn con số màu đỏ nhảy nhót phía trước, hơi thất thần. Có lẽ anh cũng chưa từng nghĩ cô lại tính toán từng bước đến mức độ này.

“Một tháng trước, một cư dân mạng tự xưng là nhân chứng vụ nổ du thuyền đã đăng nhiều tin tức liên quan đến vụ nổ, người đó là do em sắp xếp phải không?”

Chu Uẩn quay đầu nhìn anh một cái, khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cô cong mắt đầy ý tứ ngầm hiểu: “Em họ của Trương Tân Minh đang du học nước ngoài, để cậu ấy đăng là thích hợp nhất, bớt đi những rắc rối không cần thiết trong nước. Dấy lên làn sóng dư luận, để tất cả mọi người đều tưởng rằng hôm đó tôi đang ở trên du thuyền, để Chu Bá Sầm tin rằng Tào Kim Chính đã sắp xếp người giải quyết tôi, cũng để Tào Kim Chính tin vào lời Đổng Kim Dương nói, ông ta và Bác Táp đã xử lý xong tôi.”

“Anh và tôi đều biết rất rõ, phía chính quyền không bịt được miệng lưỡi thế gian, chỉ cần lộ ra một chút tiếng gió, những bài báo đó sẽ giống như một tờ giấy thấm nước, khẽ chạm là rách.”

Văn Chú lẳng lặng nhìn cô một lát: “Cho nên tối nay em xuất hiện trong bữa tiệc, bất kể Chu Vực có phong tỏa khách sạn hay không, em đều sẽ tìm cách để người khác nhìn thấy hoặc biết em chưa chết. Chu Bá Sầm sẽ tìm đến Tào Kim Chính, mượn cơ hội này để hai người nảy sinh hiềm khích. Nhưng em có từng nghĩ, loại người như Tào Kim Chính bản lĩnh lươn lẹo giả tạo rất thông thạo, biết đâu Tào Kim Chính có thể xóa bỏ ý niệm nghi ngờ của Chu Bá Sầm thì sao?”

“Không thể nào.” Chu Uẩn trả lời chắc nịch “Chu Bá Sầm coi trọng kết quả, tôi chưa chết là sự thật, Tào Kim Chính cho dù miệng lưỡi trơn tru, Chu Bá Sầm cũng sẽ không dao động. Huống hồ thứ tôi mang trên người cũng không phải thiết bị định vị mà là thiết bị ghi âm, nhấn một lần là mở máy, lần thứ hai là bắt đầu ghi âm, thiết bị ghi âm sẽ tự động truyền nội dung vào máy tính.”

Chu Uẩn lơ đãng nhếch môi: “Tôi nghĩ lúc này Tào Kim Chính hẳn là đã phát hiện ra nó không phải thiết bị định vị mà là thiết bị ghi âm rồi.”

Trong đầu Văn Chú bỗng hiện lên một hình ảnh, cái gạt tàn đập mạnh xuống thiết bị trên bàn trà, nhưng cô lại không lấy nó ra, tiếp tục đè lên trên. Thiết bị giấu kín bị đập vỡ sẽ lộ ra manh mối, cũng là cố ý để Tào Kim Chính sau khi bọn họ rời đi phát hiện ra thiết bị không đúng, từ đó làm bước đệm cho những chuyện tiếp theo.

Anh không nói gì, Chu Uẩn biết với đầu óc của anh chắc đã đoán ra ý của cô, cô nghiêng đầu đánh giá anh.

Văn Chú khẽ nhướng mày, không hề bị lay động trước hành vi chịu nói ra sự thật của cô, hỏi trúng ngay trọng tâm: “Đã sẵn lòng nói thật, hà tất phải cố ý xóa đi một vài sự thật? Chỉ nghe tôi gọi đối phương một tiếng ông chủ Tào là có thể khẳng định đó là người em muốn tìm sao, trước đó em hẳn đã cho người nghe ngóng về Tào Kim Chính, thậm chí đã xem qua ảnh của Tào Kim Chính. Cho dù không phải vì người phụ nữ kia, em cũng sẽ tìm cách để tôi đưa em đi gặp Tào Kim Chính.”

Chu Uẩn theo bản năng nhìn về phía Văn Chú.

Mà anh cũng vừa khéo nhìn về phía cô.

Sau khi nhìn nhau một cái, cô khẽ rũ mắt, nhìn dòng xe cộ giao nhau ở ngã tư phía trước, khẽ “ừm” một tiếng.

Văn Chú hừ nhẹ: “Dàn dựng vở kịch này chắc không chỉ đơn thuần là để hai người Chu – Tào trở mặt, mà là ‘viên gạch gõ cửa’ để em bàn chuyện hợp tác với tôi chứ gì?”

Chu Uẩn hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Văn tổng có hài lòng với vở kịch do tôi làm đạo diễn không?”

Anh ngả người ra ghế, thần sắc lộ vẻ thoải mái lười biếng: “Sẽ xem lại lần hai.”

Đã muốn hợp tác, thì phải khiến đối phương tin tưởng mình có vốn liếng và thực lực để hợp tác. Chu Uẩn không có gia tài bạc triệu làm vốn, nhưng cô có đủ năng lực để khiến tư bản phục vụ cho mình. Mưu sĩ không bao giờ ra mặt ở tiền tuyến, chỉ dựa vào trí tuệ để xoay chuyển tất cả.

Cô và Văn Chú cho dù có quan hệ thân mật, không có nghĩa là anh sẽ tin tưởng cô, chọn hợp tác với cô. Tào Kim Chính chính là đá thử vàng.

“Văn tổng, đến nơi rồi.” Lời nhắc nhở của tài xế làm tan đi phần nào bầu không khí im lặng trong xe.

Chu Uẩn nhìn qua cửa kính xe thấy phòng bảo vệ đèn đuốc sáng trưng, to gần bằng phòng kinh doanh của một khu chung cư nhỏ. Lúc này xe của bọn họ vừa dừng lại, đã có hai người theo lệ thường đi về phía này.

Biệt thự Ngọc Long là khu biệt thự cao cấp, bên trong đều là những người giàu có giá trị con người không nhỏ, xe lạ đến gần rồi dừng lại, người của phòng bảo vệ qua hỏi thăm là chuyện bình thường.

Trước đó Văn Chú đã nói cho cô mật mã biệt thự, Chu Uẩn không định ở lại trên xe lâu, khẽ nói: “Tôi vào trước đây, về chuyện hợp tác hai ngày sau cho tôi câu trả lời nhé, thời gian này tôi sẽ không làm phiền anh, ngủ ngon.”

“Cậu xuống trước đi.” Văn Chú kéo tay cô lại “Em ở lại.”

Tài xế tự giác tháo dây an toàn xuống xe, gặp hai nhân viên bảo vệ đến hỏi thăm, chủ động qua đó giải thích lý do dừng xe với đối phương.

Tiếng trao đổi bên ngoài không lớn, thỉnh thoảng qua khe cửa sổ bên phía Văn Chú lọt vào vài câu, càng làm nổi bật sự yên tĩnh trong xe, dường như không nói gì đó thì hơi lạc lõng.

Chu Uẩn không biết nguyên nhân anh gọi mình lại, ngồi đợi hồi lâu không thấy anh mở miệng, nghiêng đầu nghi hoặc nhìn anh: “Còn chuyện gì sao?”

“Hôm nay nếu là người đàn ông khác là đối tượng hợp tác tốt nhất của em, em cũng sẽ làm như vậy sao?”

“Như vậy?” Chu Uẩn nhíu mày “Là như thế nào?”

Văn Chú lạnh lùng liếc cô: “Em nói xem?”

Ánh mắt không thân thiện âm thầm lên án Chu Uẩn, giống như đang nhìn một tra nữ vô tâm, cô chính là người đã khởi đầu mối quan hệ rối rắm này rồi nhẫn tâm rời bỏ.

“Anh nói việc lợi dụng anh hả?” Chu Uẩn kéo dài giọng rồi “ừm” một tiếng, suy tư giây lát “Không phải anh cũng từng lợi dụng tôi sao? Chúng ta coi như huề nhau.”

Lực tay đang giữ cổ tay cô mạnh hơn một chút, Chu Uẩn không hiểu, nhíu mày nhìn cổ tay bị anh siết chặt, nặn ra một nụ cười chẳng thể gọi là đẹp mắt.

“Hỏi một đằng trả lời một nẻo.” Văn Chú khẽ kéo một cái, cả người cô đập vào lòng anh, mùi nước hoa thoang thoảng xộc vào mũi “Trả lời câu hỏi đầu tiên của tôi.”

Chu Uẩn cố gắng nhớ lại câu hỏi vừa rồi của anh, tuy không biết tại sao anh lại hỏi như vậy, nhưng dáng vẻ cố chấp muốn hỏi cho ra nhẽ của anh khiến Chu Uẩn căn bản không có cách nào tìm cớ thoái thác, đành phải kiên trì trả lời.

“Chắc là cũng gần như vậy, nếu hoàn cảnh của tôi không đổi, mà người có thể giúp tôi không phải anh, mà là một người khác thích hợp hơn, tôi sẽ chọn người sau.”

Vừa dứt lời, Chu Uẩn cảm thấy một luồng gió lạnh buốt lùa vào trong xe, hình như là từ khe cửa sổ bên phía Văn Chú tràn vào, thổi khiến người ta nổi hết da gà.

Cô dùng tay kia xoa xoa cánh tay, đợi anh một lát, thấy mãi không có câu hỏi mới, liền thúc giục: “Nếu anh không còn việc gì khác thì tôi đi trước đây.”

Bất ngờ là, Chu Uẩn vừa dứt lời, lực trói buộc trên cổ tay đột ngột biến mất, động tác gần như đồng bộ với lúc lời nói của cô kết thúc.

Tài xế nghe thấy động tĩnh phía sau, quay người nhìn thoáng qua rồi giới thiệu với hai bảo vệ: “Vị này chính là cô Chu, thời gian này cô ấy sẽ sống ở biệt thự Ngọc Long, lát nữa phiền hai vị đưa cô ấy qua.”

“Cái này dễ thôi, vốn là trách nhiệm của chúng tôi mà.” Một trong hai bảo vệ chỉnh lại mũ, đợi Chu Uẩn đến gần trước mặt thì chủ động chào hỏi.

“Cô Chu, nếu không còn chuyện gì khác tôi đưa Văn tổng về trước đây.” Tài xế móc từ trong túi ra một tấm danh thiếp “Đây là số điện thoại của tôi, cô nếu có việc gì có thể gọi cho tôi.”

Chu Uẩn nhận lấy danh thiếp gật gật đầu: “Cảm ơn.”

Tài xế mỉm cười gật đầu ra hiệu với hai bảo vệ đứng bên cạnh, xoay người chuẩn bị đi về.

“Anh Đường.” Chu Uẩn là lần đầu tiên chủ động gọi Đường Vĩ, nhìn tuổi tác anh ta chắc là lớn hơn cô, gọi tiếng anh cũng không quá đáng.

Đường Vĩ quay lại nhìn cô: “Sao vậy cô Chu?”

Ngại vì hai bảo vệ đứng quá gần, Chu Uẩn đành phải đi lên trước hai bước đến bên cạnh Đường Vĩ, cố ý hạ thấp giọng dặn dò: “Lưng của Văn tổng nhà các anh bị thương một chút, nhớ nhắc anh ấy mua thuốc hoặc tìm bác sĩ riêng xem sao.”

“Hóa ra là chuyện này.” Đường Vĩ cười gật đầu “Cô yên tâm, lát nữa đưa Văn tổng đến nơi tôi sẽ nhắc nhở.”

Chu Uẩn liền không nấn ná nữa, xoay người cùng hai bảo vệ đi vào khu biệt thự Ngọc Long.

Đường Vĩ trở lại trên xe, vừa định chuyển lời Chu Uẩn dặn dò lúc nãy với Văn Chú thì đúng lúc điện thoại Văn Chú vang lên đành phải thôi.

Thời gian gọi không dài, nghe nội dung và giọng điệu, Đường Vĩ đoán chắc là thiếu gia nhà họ Trì gọi tới.

“Đến quán bar của Tưởng Đình Dã.”

“Vâng.”

Đầu bên kia, Trì Học Nhiên vừa cúp điện thoại nhìn chằm chằm màn hình dần tối đi, hồi lâu mới thốt ra một câu: “Không bình thường, A Chú không bình thường.”

Tưởng Đình Dã và người đẹp bên cạnh vừa cụng ly xong thì nghe thấy động tĩnh giật mình của Trì Học Nhiên, liền liếc xéo anh ta, không quên trêu chọc: “Cậu ta không bình thường hay cậu không bình thường?”

“Tôi vừa nói trong điện thoại tối nay còn có cả mỹ nữ đi cùng, cậu ấy vậy mà lại không từ chối?” Trì Học Nhiên lật úp điện thoại xuống bàn kính “Trước đây cậu ấy nghe thấy trong buổi tiệc có mỹ nữ là cúp máy luôn, tối nay nghe thấy lại cứ như không, chuyện này bình thường sao?”

Tưởng Đình Dã xoay ly rượu trong tay, nhìn biểu cảm nhỏ đầy kinh ngạc của Trì Học Nhiên, bật cười thành tiếng: “Không lẽ không để cho A Chú có rung động đầu đời sao?”

“Đại ca, cậu sắp ba mươi rồi mới có rung động đầu đời hả?” Trì Học Nhiên lườm anh ta một cái “Dù sao cũng không bình thường.”

Thấy bộ dạng thần thần bí bí của anh ta, Tưởng Đình Dã đưa ánh mắt ra hiệu cho cô gái bên cạnh. Đối phương rất hiểu chuyện, cầm chai rượu vừa mở trên bàn uốn éo eo thon đi đến bên cạnh Trì Học Nhiên, rót đầy rượu vào ly cho anh ta, giọng nói dịu dàng như vắt ra nước mời Trì Học Nhiên uống một ly.

Đàn ông trong đám phụ nữ hiếm có ai giữ mình được, mùi son phấn hòa lẫn với mùi cồn, thứ kỳ quái không chỉ nằm ở hoàn cảnh mà còn nằm ở lòng người.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Khi Văn Chú đến quán bar thì Tưởng Đình Dã đích thân ra đón, trên đường đi đến phòng bao không quên trêu chọc chuyện Trì Học Nhiên hiện tại trái ôm phải ấp ngay trước mặt Văn Chú, nếu bố anh ta nhìn thấy chắc chắn sẽ tháo xương Trì Học Nhiên ngay tại chỗ.

Mục đích Văn Chú đến rất đơn giản, tóm gọn trong hai chữ: Uống rượu.

Tưởng Đình Dã vừa đẩy cửa phòng bao ra, bầu không khí náo nhiệt ngay khoảnh khắc nhìn thấy Văn Chú xuất hiện liền im bặt, thần sắc mỗi người một khác. Nam nữ đều có, tâm tư tự nhiên cũng muôn hình vạn trạng.

Theo lệnh của Tưởng Đình Dã, buổi tụ tập chính thức bắt đầu, mọi người nâng ly chào mừng Văn Chú đến. Tiếng ồn ào hòa lẫn tiếng nhạc mạnh chấn động đến mức lồng ngực người ta cũng run lên.

Trì Học Nhiên là người không giấu được chuyện, có cơ hội liền chen đến bên cạnh Văn Chú, huých vai anh, nói thẳng: “Trước đây hẹn cậu ra mười lần thì tám lần không đến, tối nay sao lại đồng ý tới vậy?”

“Rảnh.” Văn Chú ngửa đầu uống cạn ly rượu, đưa ly rỗng về phía Trì Học Nhiên.

Trong quá trình Trì Học Nhiên rót rượu, giọng nói trầm thấp từ tính của Văn Chú hòa lẫn trong tiếng nhạc: “Một người phụ nữ phát sinh quan hệ với cậu chỉ là để tiếp cận cậu, nhắm trúng thân phận của cậu, không có ý gì khác, cậu thấy sao?”

Trì Học Nhiên nâng miệng chai lên, liếc Văn Chú một cái, bả vai run lên không ngừng vì cười lớn: “Tôi thấy sao á? Hahahaha! Là bạn cậu quen hả?”

Văn Chú nhíu đôi mày rậm: “Đại khái thế.”

Trì Học Nhiên đặt chai rượu xuống, đáy chai va chạm với bàn trà thủy tinh phát ra tiếng lạch cạch giòn tan, nhe răng cười hỏi: “Bạn cậu chắc có thân phận bối cảnh không nhỏ đâu nhỉ?”

Văn Chú khẽ ừm một tiếng.

Trì Học Nhiên: “Cô ta tình nguyện phát sinh quan hệ vượt quá mức tình bạn, là vì mưu đồ thân phận bối cảnh của anh ta, loại phụ nữ này tốt mà, sau này chia tay dứt khoát không dây dưa lằng nhằng, đưa một khoản phí chia tay là có thể chia tay trong hòa bình, bạn cậu phải vui mới đúng chứ, tôi nghe giọng điệu cậu thì có vẻ anh ta còn không vui lắm?”

“Cũng không phải không vui, chỉ là…”

“Chỉ là không thích bản thân không phải là người chiếm thế chủ động đúng không?”

Một giọng nữ dịu dàng rõ ràng chen vào, thu hút sự chú ý của Trì Học Nhiên, liếc nhìn mới nhớ ra là người phụ nữ vừa rót rượu cho mình.

Anh ta hạ giọng nhắc nhở: “A Chú, cô này được đấy, là kiểu hồng nhan tri kỷ.”

Văn Chú liếc anh ta: “Cứ là phụ nữ thì đều là hồng nhan tri kỷ của cậu hết.”

Người phụ nữ nghe vậy mỉm cười, bưng ly rượu đứng dậy đi đến ngồi xuống bên cạnh Văn Chú, không chủ động mời rượu, mà nhân chủ đề vừa rồi đưa ra kiến giải của mình, thông minh ghé sát Văn Chú hạ thấp giọng nói: “Người Văn tổng nói không phải người khác mà là chính anh đúng không? Tình huống anh nói đa phần là phụ nữ chơi trò lạt mềm buộc chặt, mục đích là để tỏ ra mình khác biệt.”

Trì Học Nhiên nghe được nửa câu sau, xen vào: “Khác biệt thế nào?”

Người phụ nữ khẽ lắc ly rượu, tự tin bày mưu tính kế: “Muốn kiểm chứng đối phương là thật sự vô tâm hay giả vờ vô tình, một cuộc điện thoại là biết ngay.”

Trì Học Nhiên bị khơi dậy hứng thú, bảo cô ta nói rõ ràng.

Người phụ nữ đặt ly rượu xuống đưa tay về phía Văn Chú: “Văn tổng nếu muốn biết đối phương rốt cuộc là thật hay giả, chi bằng đưa điện thoại cho tôi, thử một lần là biết.”

Không biết là do cồn tác quái hay muốn xem Chu Uẩn sẽ ứng đối thế nào, Văn Chú như bị ma xui quỷ khiến tìm Tống Miện lấy số điện thoại Chu Uẩn đưa cho người phụ nữ.

Cô ta dùng điện thoại của mình gọi cho Chu Uẩn.

Lúc đó, Chu Uẩn vừa tắm rửa xong đi ra, cầm khăn lau nước trên tóc, nghe thấy điện thoại reo thì ngạc nhiên. Màn hình hiển thị một dãy số lạ, dựa vào đầu số ngược lại có thể phán đoán là số nội hạt của Túc Nguyên.

Chu Uẩn do dự hai giây, vẫn chọn nghe máy, đợi đối phương mở miệng trước.

“Xin chào, xin hỏi cô là cô Chu Uẩn phải không?”

“Ừm, cô là?”

Người phụ nữ cố ý mở loa ngoài, nói nhỏ nhẹ đồng thời không quên lén nhìn sắc mặt Văn Chú: “Là thế này, nếu cô tiện thì phiền cô đến đón Văn tổng một chút được không?”

Chu Uẩn lau tóc hơi khựng lại: “Văn Chú?”

“Đúng vậy, Văn tổng của Thịnh Hoằng.” Người phụ nữ nhếch môi cười, giọng điệu rất quyến rũ “Hoặc là cô cho địa chỉ tôi đưa anh ấy về cũng được.”

Tiếng ồn ào truyền đến từ điện thoại, Chu Uẩn nghe rất rõ, có ai đó làm đổ chai rượu, tiếng chai thủy tinh va chạm cũng chứng minh rõ ràng vị trí hiện tại của Văn Chú là ở quán bar.

Hóa ra sau khi tách khỏi cô thì đi quán bar, xem ra bị thương không nặng, câu cô dặn dò Đường Vĩ trước khi đi thuần túy là lo chuyện bao đồng rồi.

Chu Uẩn hít sâu một hơi: “Anh ta đang ở bên cạnh cô sao?”

Người phụ nữ theo bản năng nhìn Văn Chú, lên tiếng xác nhận.

“Nếu chưa say chết thì đặt điện thoại bên tai anh ta.” Chu Uẩn bổ sung thêm một câu “Tắt loa ngoài đi.”

Người phụ nữ không biết cô muốn làm gì, chỉ cho rằng cô muốn cãi nhau to một trận với Văn Chú, dứt khoát tắt loa ngoài đưa điện thoại cho Văn Chú.

Anh nhận lấy điện thoại, giọng trầm xuống: “Sao?”

Chu Uẩn nghe thấy giọng anh, không có chất vấn thừa thãi, chỉ dặn dò một câu: “Trước đó tôi đã nói, nếu anh tìm người phụ nữ khác, thì một tuần sau hãy tìm tôi. Không còn việc gì khác, tôi nghỉ ngơi trước đây.”

Cô chuẩn bị cúp máy lại bổ sung thêm một câu: “Ồ đúng rồi, bảo người phụ nữ của anh gọi cho Tống Miện sẽ thích hợp hơn tôi đấy, chơi vui vẻ nhé.”

Điện thoại truyền đến tiếng tút tút ngắt máy, xung quanh ồn ào, sau khi tắt loa ngoài thì không nghe rõ nội dung cuộc gọi. Trì Học Nhiên chỉ có thể thông qua sắc mặt dần âm trầm của Văn Chú đoán ra hai người nói chuyện không vui vẻ, cũng phản ứng lại, người trong miệng Văn Chú có lẽ chính là bản thân anh.

Người phụ nữ dè dặt mở miệng: “Văn tổng?”

Văn Chú đưa điện thoại cho cô ta, nén cơn giận, giữ lại chút lịch thiệp cuối cùng, không nói lời nào đứng dậy rời khỏi ghế sofa, trước khi đi thuận tay cầm bao thuốc trên bàn, một mình rời đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...