Chương 100: Tôi không chịu sự quản lý của anh ta, anh ta chỉ chịu trách nhiệm dẫn đường
Một chiếc xe địa hình từ từ chạy về phía họ, đèn pha đã tắt, mắt người cuối cùng cũng có thể thích nghi lại.
Văn Chú cúi người nhẹ nhàng đặt cô xuống, khẽ nói: “Đi theo tôi.”
Chu Uẩn lặng lẽ đi theo sau lưng anh, đưa tay sờ về phía trước, đáp lại cô là khoảng không trống rỗng. Văn Chú không hề đưa tay nắm lấy cô như lúc trước, chính xác mà nói, từ khi bước vào khu vực này, khí trường và trạng thái tỏa ra từ người Văn Chú đều đã thay đổi, khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng xa cách như lúc mới gặp.
Một người đàn ông bước xuống từ chiếc xe địa hình, lắc lư đi đến trước đầu xe chắn bớt một phần ánh sáng, nhìn thấy ông chủ Tào liền cười hì hì chào hỏi: “Lão đại, hôm nay ngọn gió nào thổi anh tới đây vậy?”
“Bớt mồm mép lại.” Tào Kim Chính sa sầm mặt mày nói thẳng vào việc chính “Bảo A Vọng đưa người phụ nữ kia đến văn phòng của tôi.”
“Được thôi.” Người đàn ông dời tầm mắt tỉ mỉ đánh giá người phụ nữ mảnh mai đối diện, cợt nhả nói: “Ái chà, số đào hoa của đại ca cũng không vừa đâu nha!”
Tào Kim Chính đá một cước qua không chút nể nang: “Miệng mồm không có chốt chặn, cậu tưởng ai cũng giống cậu, mở mắt ra là chỉ nghĩ đến chuyện trong đ*ng q**n hả, cút!”
Người đàn ông rất ít khi thấy Tào Kim Chính nổi giận, bình thường nói năng làm việc trơn tuột quen rồi, bỗng nhiên thấy Tào Kim Chính giận tím mặt, ngẩn người hồi lâu, may mà đầu óc vẫn còn khả năng phản ứng, nhận ra có điều không ổn, vội vàng chạy về xe giải thích tình hình cho anh em trên xe.
Chu Uẩn nhìn thấy trên xe lại có một người bước xuống, trông có vẻ trầm ổn hơn người đàn ông mồm mép tép nhảy vừa rồi nhiều, trên cánh tay buộc hai sợi dây đen dài mảnh, nhìn thấy Tào Kim Chính thì chào hỏi trước, tay phải khẽ giật một cái tháo một sợi dây đen trong đó ra đưa đến trước mặt Văn Chú: “Buộc vào rồi tôi dẫn mọi người vào trong.”
“Vị này thì không cần.” Tào Kim Chính đưa mắt ra hiệu về phía người phụ nữ phía sau “Đưa cho cô ta là được.”
Chu Uẩn theo bản năng nhìn thoáng qua Văn Chú, thấy anh không lên tiếng ngăn cản, chắc hẳn là có dự tính. Cô không nói hai lời, ngoan ngoãn đứng đó đợi người đến giúp buộc dải băng đen che tầm mắt lại.
Bóng tối một lần nữa ập đến với cô, có lẽ là do cảm nhận được trạng thái trước đó của Văn Chú, cô luôn có ảo giác như dê vào hang cọp, giống như đang đợi cô ở phía trước là vách núi đã đi đến đường cùng, không còn đường nào khác để đi.
Chu Uẩn dưới sự dìu đỡ của người đàn ông bước lên xe, mãi cho đến khi xe khởi động, trong xe yên tĩnh lạ thường, không nghe thấy bất kỳ sự giao lưu nào giữa Văn Chú và ông chủ Tào, bọn họ dường như đã bốc hơi khỏi thế gian vậy.
Đoạn đường xe chạy hơi xóc nảy, may mà chỉ bị bịt mắt, hai tay Chu Uẩn nhanh chóng nắm lấy tay cầm an toàn trên trần xe để ổn định cơ thể, cứ thế lắc lư cho đến khi đến đích.
Tiếng trao đổi nhiều lên, xen lẫn vài câu nói tục tĩu và tiếng chào hỏi, Chu Uẩn cảm nhận rõ ràng cửa xe bên cạnh bị người ta mở toang từ bên ngoài, cô còn chưa kịp phản ứng, đã có người nắm lấy cánh tay cô, cưỡng ép lôi cô từ trên xe xuống, lực đạo trên tay chẳng dính dáng gì đến hai chữ dịu dàng, dùng sức đẩy mạnh về phía trước.
Tào Kim Chính bị phong cách làm việc không biết nặng nhẹ của đám thủ hạ dọa cho hết hồn, hai mắt chớp đến mức muốn chuột rút mà vẫn không ngăn được đám thuộc hạ làm việc l* m*ng, tỏ vẻ áy náy: “Văn tổng, bọn họ đều là mấy tên thô kệch, bình thường làm việc không biết nặng nhẹ, không phải cố ý đâu.”
Văn Chú liếc xéo ông ta, giọng nói trầm thấp đã có phần mất kiên nhẫn: “Tào Kim Chính, tôi thấy dạo này cậu ‘bay’ hơi cao rồi đấy.”
“Văn tổng hiểu lầm rồi, tôi dù có không nể mặt anh thì phải nể mặt ông cụ Văn chứ.” Tào Kim Chính cười dẫn đường vào trong “Hay là anhvào trong rồi nói nhé?”
Thời gian này tâm tư của Tào Kim Chính ngày càng khó đoán, Văn Chú xưa nay không có thiện cảm với những kẻ “ăn hai đầu*”, chỉ là trước mắt chưa tìm được thời cơ thích hợp để giải quyết, mắt nhắm mắt mở, ngoài mặt không trở mặt thì mọi người vẫn là “bạn bè”.
Ăn hai đầu*: Chỉ người vừa hợp tác với người này đồng thời cũng hợp tác với đối thủ của người đó
Tào Kim Chính là kẻ có đường lối riêng của mình, muốn diệt trừ không phải chuyện đơn giản, xét về hiện tại, Văn Chú tạm thời không thể động vào anh ta, mà người này cũng biết hiện tại anh sẽ không ra tay, càng lúc càng không kiêng nể gì, bề ngoài cung kính, nhưng thực chất trong lời nói hành động lại để lộ vài phần không phục, xem ra Văn Hoằng đã lén lút gặp Tào Kim Chính, cho anh ta chút lòng tin.
Một kẻ quanh năm nịnh nọt bỗng nhiên dám đưa ra yêu cầu trong điện thoại, nào là cần bịt mắt mới được vào bên trong, nào là không được mang quá nhiều người, rõ ràng là muốn mượn việc này để ra oai, chứng minh bản thân đã sớm không còn là tên lâu la gật đầu khom lưng trước kia nữa.
Trong lòng Văn Chú hiểu rõ, Văn Hoằng bây giờ muốn dùng thế bao vây để ép anh tự mình nhường ngôi, lợi dụng tất cả những người có thể dùng, gây áp lực cho anh từ bên ngoài trước. Nhà họ Chu cũng được, Tào Kim Chính cũng thế, ông ta giỏi đánh vào lòng người, tự nhiên có thể dễ dàng nắm thóp điểm yếu của bọn họ, đưa ra những điều kiện mà bọn họ không thể từ chối.
Có điều Tào Kim Chính thuộc loại người gió chiều nào theo chiều ấy, ai cho lợi ích nhiều nhất, ai có khả năng thắng lớn nhất, anh ta sẽ đứng sau lưng người đó nể mặt người đó. Trước khi chưa có sự phân định thắng thua rõ ràng, Tào Kim Chính sẽ biết xem xét thời thế, cần nể mặt thì vẫn nể mặt, chỉ là thái độ không còn khúm núm như trước kia nữa.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Chu Uẩn cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói của Văn Chú, lời nói rất ít, gần như là trạng thái im lặng, ngược lại vị ông chủ Tào kia, xem ra là một kẻ khó xơi.
Cô đang nghĩ khi nào thì dải băng đen trước mắt được tháo ra, thì ánh sáng bất ngờ ập đến, cũng may là ánh sáng lờ mờ, nên khi nhìn thấy lại không bị chói mắt lắm, chỉ là mùi không được dễ ngửi cho lắm, một mùi lạ không nói nên lời, giống như mùi khai của nước tiểu.
Chu Uẩn nhìn quanh, bọn họ hiện tại đang đứng ở vị trí góc nhọn của một hành lang hình chữ “L”, có thể nhìn thấy tình hình ra vào của hai bên hành lang trái phải. Lúc này, ở đầu xa nhất dưới hành lang có người canh gác, xung quanh không có ai, ngoại trừ mấy người bọn họ, chắc là đã chào hỏi trước rồi.
Người đàn ông chịu trách nhiệm đưa Chu Uẩn lên xuống xe thấy cô đang ngẩn người, đưa tay đẩy về phía trước: “Đi nhanh lên.”
“Tôi không phải tội phạm.” Chu Uẩn quay đầu liếc anh ta “Đừng có mang quy tắc ở đây của các người ra sai bảo tôi.”
“A Vọng.” Tào Kim Chính kịp thời ngăn cản “Cô gái này đi cùng Văn tổng đến, miễn cưỡng cũng coi như là khách, chú ý một chút.”
Tào Kim Chính lên tiếng A Vọng tự nhiên phải nghe, đôi mắt đó khinh thường đánh giá Chu Uẩn một cái, miệng mồm không biết nặng nhẹ: “Chẳng phải chỉ là một con đàn bà thôi sao, có gì lạ đâu.”
Dứt lời, tiếng tát lanh lảnh vang lên đột ngột dưới hành lang, không ai ngờ tới sẽ có chuyện này, ngay cả Tào Kim Chính cũng không phản ứng kịp, nhìn A Vọng nghiêng mặt sang một bên, dấu tay in rõ trên mặt, trông vô cùng rõ ràng.
“Mày!” A Vọng giơ tay định giáng xuống.
Chu Uẩn bình tĩnh liếc nhìn một cái, cằm nâng cao, vẻ mặt không sợ hãi thốt ra ba chữ: “Đổng Kim Dương.”
Cái tát đó dùng hết sức lực vung xuống, nhưng trong khoảnh khắc sắp chạm vào má thì bị cắt ngang, kèm theo một tiếng vang lớn, chậu cây cảnh khô héo không ai chăm sóc bay ra khỏi bậc thềm, cùng với A Vọng văng ra ngoài.
Sắc mặt Tào Kim Chính thay đổi đột ngột, xoay người xua tay với mấy người canh gác: “Không có việc của các cậu, đi làm việc đi.”
Quay người lại, Tào Kim Chính lại đổi một bộ mặt khác, ánh mắt nhìn Chu Uẩn có thêm vài phần dò xét lộ liễu: “Bảo sao tôi nhìn cứ thấy quen quen, không ngờ lại là người quen thật.”
Anh ta không vui lắm, trong lồng ngực nén một ngọn lửa, dù có thiêu đốt lục phủ ngũ tạng mình đau đớn vẫn phải nhịn: “Văn tổng, nói thế nào chúng ta cũng coi như chỗ quen biết, anh dẫn cô ấy đến mà không nói tiếng nào, như thế có phải là chơi không đẹp lắm không?”
“Cậu mà cũng nói chuyện chơi không đẹp sao?” Chu Uẩn lấy từ mặt trong cổ áo ra một vật có hình dáng giống cái kẹp tóc “Đây là máy định vị, chỉ cần tôi ấn xuống sẽ báo cảnh sát, chỗ này có kín đáo đến đâu cũng sẽ bị tìm ra, các lãnh đạo của Túc Nguyên lại đặc biệt quan tâm đến ông chủ Tào, nếu để họ biết được sào huyệt mà họ muốn tìm bấy lâu nay nằm ở chỗ này, thì đây chính là cách tốt nhất để thăng quan tiến chức đấy.”
Văn Chú nhìn cô chằm chằm không nói gì. Nhìn mãi rồi chính anh cũng phải bật cười vì tức, bí mật trên người cô e là đào cả năm cũng không hết. Tại sao Chu Uẩn lại quen biết Tào Kim Chính, Đổng Kim Dương đóng vai trò gì trong đó? Tại sao lại khiến Tào Kim Chính mất kiểm soát một thời gian? Người có thể giải đáp những bí ẩn này chỉ có cô, mà theo tình hình hiện tại, cô mạnh miệng nói có thể khiến Văn Hoằng dừng tay, không phải là không có khả năng.
Ra chiêu kỳ lạ, tâm tư nhiều, là khắc tinh trời sinh của Văn Hoằng.
Tào Kim Chính bị vài câu nói của cô chọc cho không nén được lửa giận nữa, đưa tay định cướp trắng trợn: “Đưa đồ đây cho tôi!”
“Muốn chết à?” Chu Uẩn ngay trước mặt anh ta dùng đầu ngón tay ấn mạnh một cái, máy định vị bắt đầu nhấp nháy đèn xanh.
“Mẹ kiếp!” Thần kinh Tào Kim Chính căng thẳng, giơ tay cố gắng trấn an “Đừng kích động, tắt đi trước đã, chuyện gì cũng dễ thương lượng.”
“Hai chúng ta ai trông có vẻ kích động hơn?” Chu Uẩn ấn liên tiếp hai lần, đèn xanh nhấp nháy đã tắt “Vừa rồi là cho anh một cảnh cáo, ấn một lần sẽ không báo cảnh sát đâu, bây giờ có thể nói chuyện tử tế được chưa?”
Tào Kim Chính liếc nhìn Văn Chú đang im lặng không nói, hóa ra chuyến này anh đến đây chỉ để làm cảnh à? Toàn bộ quá trình không tham gia, chẳng lẽ thật sự định để người phụ nữ này thay anh mở miệng đưa ra quyết định sao?
“Nhìn anh ta vô dụng thôi.” Chu Uẩn vạch trần tâm tư nhỏ nhặt của Tào Kim Chính ngay trước mặt “Tôi không chịu sự quản lý của anh ta, anh ta chỉ chịu trách nhiệm dẫn đường.”
Văn Chú nhướng mày phải, nhất thời nghẹn lời trước phát ngôn bá đạo của cô.
Được, anh thành người dẫn đường rồi, còn thành bại thế nào thì dựa cả vào cá nhân cô phải không?
Tào Kim Chính đợi một lúc lâu không thấy Văn Chú phủ nhận, đưa tay mời vào trong: “Lối này.”
Nơi đi đến giống như bãi đậu xe của trung tâm thương mại, tiếng người ồn ào, khói thuốc mù mịt, càng đi xuống dưới cái mùi vừa ngửi thấy ở trên càng rõ rệt, giống như đang bao trùm lấy không gian trống trải này.
Có người nhìn thấy Tào Kim Chính, chủ động gọi một tiếng: Lão đại
Tào Kim Chính không có tâm trạng đáp lại, một lòng muốn đưa người vào văn phòng nói chuyện chính sự, lẳng lặng đi phía trước dẫn đường, cho đến khi tới khu vực không gian riêng tư của anh ta.
Văn phòng không lớn, nhưng ứng với câu “chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều đủ*”, ghế sofa đôi dựa vào tường, bên trái là ghế đơn, ở giữa là bàn trà thủy tinh hình chữ nhật, bên trên có một cái gạt tàn thuốc cũng bằng thủy tinh.
Chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều đủ*: Tuy nhỏ nhưng cái gì cũng có
Tào Kim Chính nhường khu vực tiếp khách cho bọn họ, còn mình thì ngồi trên ghế làm việc, không khách sáo, đi thẳng vào chủ đề: “Cô không phải đã chết rồi sao?”
Lúc nãy khi đón bọn họ, tầm nhìn hạn chế, Tào Kim Chính không nhận ra, đương nhiên cũng sẽ không vô cớ nghĩ đến việc bên cạnh Văn Chú lại có một người “đã chết” ngồi đó.
Chu Uẩn đặt máy định vị lên bàn trà, để cho cả hai bên đều yên tâm, từ từ nói rõ mục đích đến: “Người phụ nữ kia đang ở chỗ anh phải không?”
Tào Kim Chính không phủ nhận, mân mê hộp thuốc lá định đợi Chu Uẩn lật bài ngửa rồi mới phán đoán.
“Đổng Kim Dương và Bác Táp đều là người của anh, anh bảo Đổng Kim Dương bày mưu tính kế cho Đài Diệu Nguyên khiến nội bộ bọn họ xuất hiện rạn nứt, để ba người bọn họ đi nhận tiền, sau đó để Bác Táp chuyển tôi đi.” Chu Uẩn khẽ cười một tiếng “Để tôi đoán xem ông chủ đứng sau lưng anh rốt cuộc là ai nào?”
Bàn tay đang mân mê hộp thuốc lá của Tào Kim Chính khựng lại, nheo mắt nhìn kỹ người phụ nữ đang ngồi thẳng lưng cách đó không xa, không ngờ lại là một kẻ khó xơi.
“Văn Hoằng.” Tào Kim Chính chủ động nói rõ “Ông ta nhờ người đến tìm tôi, hứa hẹn đại bản doanh sau này sẽ có Văn gia chiếu cố, ở Túc Nguyên bám được vào cái cây lớn là nhà họ Văn, chuyện làm ăn của tôi tự nhiên sẽ càng làm càng phát đạt.”
Chu Uẩn cúi đầu không nói, chỉ có Văn Chú biết rõ, cô đang cười.
“Chu Bá Sầm dạy anh như vậy sao?” Chu Uẩn từ từ ngẩng đầu lên, ý cười nơi đáy mắt dần dần bị sự lạnh lẽo thay thế.
Bạn thấy sao?