🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 166: Chương 166

"Chờ đã..." Chu Tắc Hủ nói sau lưng cô, "Rơi đồ rồi."

Diệp Anh dừng bước, quay đầu lại, thấy Chu Tắc Hủ cúi xuống, nhặt chiếc áo lót ren màu đen rơi trên mặt đất lên, cầm trong tay.

Anh ngẩng lên, thấy Diệp Anh giống như con tôm luộc, từ mặt đến cổ đều ửng hồng.

Chu Tắc Hủ hắng giọng, nhịn cười, bình tĩnh và nghiêm túc bước đến gần, đặt chiếc áo lót vào lòng Diệp Anh, hạ giọng nói: "Anh thích cái này, lần trước chỉ dùng một tay đã cởi ra được rồi."

"..." Diệp Anh trừng mắt nhìn anh, thấy ý cười trong mắt anh, cô lại nhanh chóng cúi đầu, giơ chân gi đạp lên mu bàn chân anh.

Cả hai đều đang đi dép lê, cú đạp này tuy có vẻ nghiến răng nghiến lợi nhưng lực đạo cũng không mạnh lắm.

"Ái chà, đau..." Chu Tắc Hủ giả vờ kêu lên hai tiếng, lùi lại phía sau.

Diệp Anh lúc này mới hả giận, khẽ hừ một tiếng, xoay người bỏ đi.

Sau khi Diệp Anh cất hết đồ lót, cô mới thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu dọn dẹp những thứ khác.

Với sự hợp tác của cả hai, chưa đầy một tiếng đồng hồ, phòng ngủ phụ đã được dọn sạch sẽ.

Để chặt đứt hậu hoạn, Chu Tắc Hủ dứt khoát lột hết ga trải giường, chăn gối trên giường, vo thành một cục ném xuống đất, nói: "Lát nữa bảo dì giúp việc mang đi giặt."

Diệp Anh: "..."

"Lúc đó làm vệ sinh kỹ càng, khi bố mẹ anh đến thì thay bộ chăn ga gối đệm mới." Chu Tắc Hủ đứng bên cạnh Diệp Anh, khoác tay lên vai cô, lười biếng ôm lấy cô, nhếch mép nói: "Con trai và con dâu rất có hiếu với họ, vì đón tiếp họ đến chơi mà tự mình làm việc."

"..." Diệp Anh không biết nên nói gì, trong lòng đã lặng lẽ chìm vào sự căng thẳng không thể diễn tả bằng lời.

Nếu là quá trình tìm hiểu kết hôn bình thường thì có lẽ cô sẽ không căng thẳng đến vậy.

Nhưng lần đầu tiên cô gặp bố mẹ Chu Tắc Hủ lại là với thân phận con dâu.

Nếu bố mẹ anh biết cô và Chu Tắc Hủ chỉ kết hôn theo hợp đồng, Chu Tắc Hủ còn bỏ ra mấy chục tỷ vào Diệp Lam Tâm Jewelry, liệu họ có muốn đánh c.h.ế.t con trai mình không? Hoặc là nổi giận, ra lệnh cho Chu Tắc Hủ nghĩ cách rút vốn?

Diệp Anh cảm thấy lần kết hôn này vô cùng hệ trọng, vốn định tự trấn an bản thân nhưng càng nghĩ càng thấy căng thẳng.

Tối hôm đó, khi Diệp Anh ăn tối cùng Chu Tắc Hủ ở nhà, cô hỏi: "Lần đầu tiên em gặp bố mẹ anh có phải nên chuẩn bị một ít quà để bày tỏ tấm lòng không?"

"Cần sao?" Chu Tắc Hủ ngược lại hỏi cô, ánh mắt trong veo và hoang mang.

Diệp Anh lập tức hiểu ra, đồng đội này là heo.

Cô thở dài, nói: "Em nghĩ là cần, nhưng em không biết bố mẹ anh thích gì, cần anh cho em một vài gợi ý."

Chu Tắc Hủ suy nghĩ một chút, "Hình như không có gì đặc biệt thích cả."

"Vậy em làm một chiếc trâm cài áo bằng đá quý tặng mẹ anh được không?" Diệp Anh đề nghị.

"Mẹ anh?" Chu Tắc Hủ nhướng mày, "Chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi, sao lại là mẹ anh?"

Diệp Anh đang định giải thích thì Chu Tắc Hủ sờ cằm, lại nói: "Chẳng lẽ là vì chưa đưa tiền lì xì đổi cách xưng hô?"

Diệp Anh: "..."

Chu Tắc Hủ lại gật đầu, "Thôi được rồi, em cứ gọi là mẹ anh tạm thời đi, con dâu nhà mình thì phải dựa vào thực lực của bản thân để chinh phục."

Diệp Anh nhất thời dở khóc dở cười, một lúc sau mới thốt ra một câu: "Hình như anh rất quen thuộc với các bước này, đến cả tiền lì xì đổi cách xưng hô cũng biết..."

"Dù sao cũng là người sắp tổ chức đám cưới, không phải nên tìm hiểu rõ các bước sao?" Chu Tắc Hủ thản nhiên nói.

"Nhưng mà, thôi bỏ việc tự làm trâm cài áo bằng đá quý đi." Chu Tắc Hủ nghiêm túc nói, "Đây là món quà độc quyền của anh, em đừng làm đại trà."

Diệp Anh lẩm bẩm, "Vậy lúc trước khi phòng Cao cấp của Diệp Lam Tâm mới thành lập, em đã làm rất nhiều..."

"..." Chu Tắc Hủ tự bào chữa cho mình, "Đó là em bán, không phải tặng quà. Cái của Hứa Phương Trì, anh nhớ cũng là bán, không phải tặng."

Thấy Diệp Anh không nói gì, anh lại hỏi: "Anh nhớ không nhầm chứ? Là mua bán chứ?"

Diệp Anh gật đầu, "Là anh ấy mua."

Lúc đó để ủng hộ cô, ngày đầu tiên phòng Cao cấp thành lập, anh ấy đã đặt hàng. Sau đó, khi tham dự các sự kiện quan trọng, anh ấy đều đeo chiếc trâm cài áo đó, có thể nói là tự bỏ tiền ra quảng cáo.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...