Chương 9: Chap 9
Gần đây, Ji Hoon nhạy bén thấy được, tần suất Sang Hyeok ở bên cạnh mình gia tăng kịch liệt, cùng tổ với nhau lúc làm thí nghiệm, ngồi kế bên lúc đi học, ăn cơm cũng ăn chung, cùng nhau về ký túc xá,...
Nếu không phải Ji Hoon phát hiện Sang Hyeok hình như đang thử gì đó, hắn đúng thật cảm thấy rất mỹ mãn, cuộc sống như hình với bóng thế này không dễ gì có được đâu.
Uri Hyeok, đang nghi ngờ hắn sao?
Ji Hoon bình tĩnh nhìn Sang Hyeok đang cúi đầu cắt miếng sườn cốt lết chiên xù.
Nghĩ đến việc Sang Hyeok có thể sẽ phát hiện, người chơi cậu đến sưng vú, lồn nhỏ phun nước là người bạn thân mà cậu tin tưởng nhất, trong lòng Ji Hoon lại dâng lên một cảm giác sảng khoái bí ẩn.
Phát hiện đáy lòng hắn chồng chất tình yêu dày đặc, dục vọng chiếm hữu cực độ đáng sợ, biết hắn là một kẻ xấu không chính trực thiện lương gì, Uri Hyeok sẽ có phản ứng thế nào đây?
Sẽ khóc lóc mắng hắn, hay tát hắn một cái? Hoặc không thốt nên nổi những lời làm tổn thương người khác, mà chỉ có thể dùng ánh mắt đau thương tủi nhục nhìn hắn?
Trong lòng Ji Hoon kích động, nổi lên một loại khoái cảm hưng phấn, nếu vậy, hắn sẽ có thể xé xuống lớp da mặt ôn hòa văn nhã bên ngoài, làm cậu chỉ có thể chịu sự khống chế của hắn, không bao giờ có thể trốn thoát...
Sang Hyeok cắt miếng sườn cốt lết chiên xù ra thành từng miếng nhỏ, xiên một miếng chấm vào nước sốt cà ri, oằm một tiếng cắn một miếng to, quai hàm phình phình nhai nhai. Thấy Ji Hoon vẫn không động đũa, chỉ dùng một ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn cậu, Sang Hyeok nghi hoặc nhìn hắn: "Sao Ji Hoon lại không ăn? Sườn heo cốt lết chiên xù này ngon lắm đó, vừa thơm vừa giòn, cậu muốn thử xem không?"
Ánh mắt Ji Hoon có hơi đáng sợ, Sang Hyeok không khỏi nhớ đến, trước đây cậu từng cho một con mèo đói đã lâu trong trường ăn, ánh mắt con mèo nhìn đồ ăn, hình như cũng giống...
Không đúng không đúng, sao có thể nghĩ về Ji Hoon như thế? Sang Hyeok vội vàng thu lại ý nghĩ trong đầu, tiếp tục ăn cơm.
Ji Hoon nhìn ánh mắt trong veo mềm mại của Sang Hyeok, theo bản năng nở một nụ cười dịu dàng: "Không cần, cậu ăn đi." Ji Hoon gọi mì Ý hải sản, hắn xiên một con tôm bóc vỏ lên đút cho Sang Hyeok: "Ăn một miếng đi."
Sang Hyeok theo bản năng há miệng ăn, ăn vào miệng rồi mới nhớ ra, cậu lại bị Ji Hoon đút!
Mấy ngày nay đi theo Ji Hoon ra ra vào vào, thứ thần bí kia thế mà thật sự không xuất hiện nữa, nhưng ở bên Ji Hoon, cậu sẽ có được sự chăm sóc toàn diện từ hắn.
Bạn thấy sao?