Chương 7: Chap 7
Lúc Sang Hyeok đang do dự, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa làm cậu giật mình.
Giọng nói của Ji Hoon từ ngoài cửa truyền đến: "Sang Hyeok?"
Sang Hyeok vội vàng đáp: "Tớ đây!"
Ji Hoon: "Sao lâu như vậy còn chưa ra?"
"Tớ... quên lấy quần áo." Sang Hyeok yếu ớt nói: "Ji Hoon, có thể giúp tớ không..."
Giọng Ji Hoon mang theo ý cười: "Ừm, vẫn mặc đồ của tôi đúng không?"
Không hiểu sao lỗ tai Sang Hyeok có hơi đỏ lên: "Ký túc xá không có quần áo, hôm nay tớ sẽ về nhà mang đến."
"Không sao, vừa vặn tôi có mấy bộ quần áo chưa từng mặc." Ji Hoon nói: "Cậu chờ tôi một chút."
Sang Hyeok quấn khăn chờ trong phòng tắm, chẳng bao lâu sau ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân, cậu mở ra một khe cửa, duỗi một bàn tay ra ngoài.
Cửa mở, hơi nước nóng ẩm hòa với mùi thơm của sữa tắm ùa ra, trong đó còn như có nhưng không lẫn vào một chút mùi gì đó ngọt ngào.
Ji Hoon nhìn cánh tay trắng nõn tinh xảo, còn mang theo bọt nước thò ra, vì hơi nóng sau khi tắm mà còn hơi ửng hồng, năm ngón tay mở ra, đợi đồ được đặt lên.
Người trong khe cửa rất cẩn thận, thân thể giấu sau cửa, che kín mít, chỉ lộ ra một bàn tay. Hắn đặt quần áo vào tay Sang Hyeok, lúc rời đi còn đụng vào lòng bàn tay non mềm một chút.
Ngón tay Sang Hyeok nhột nhạt rụt rụt, sau đó nhanh chóng rút về, cửa cũng đóng lại, ngăn cách tầm mắt bên ngoài.
"Hửm? Quần áo này làm sao..." Giọng nói hơi khó xử và nghi hoặc của Sang Hyeok truyền đến: "Ji Hoon, không còn bộ quần áo nào khác sao?"
Quần áo Ji Hoon đưa cho cậu là một cái quần yếm ngắn bằng vải denim và một cái áo sơ mi ngắn tay, phía trên còn in hình một con gấu đáng yêu, Sang Hyeok nhìn sao cũng đều cảm thấy đây không phải phong cách của hắn.
"Xấu lắm sao?" Ji Hoon nói: "Đây là do mẹ tôi mua, vốn mua cho em họ của tôi, nhưng không cẩn thận gửi đến trường của tôi, tôi cảm thấy rất hợp với cậu."
Sang Hyeok đã mặc áo sơ mi vào, chậm rãi nói: "Không phải xấu, chỉ là quá đáng yêu, trông tớ con nít lắm..."
Cậu mở quần ra, bên trong còn kẹp một cái quần lót mới. Sau khi Sang Hyeok mặc vào cảm thấy size rất hợp, do dự một lút, vẫn mặc chiếc quần yếm đó vào.
Suy cho cùng thì đã làm phiền người khác, còn mặc quần áo của người ta, cũng đừng kén cá chọn canh như vậy.
Bạn thấy sao?