Chương 27: Chap 27
Sang Hyeok ngồi dựa lưng lên giường ký túc xá, nhân lúc Ji Hoon bị giảng viên gọi ra ngoài, cậu đã lén liên lạc với bạn cùng phòng trước đây của mình, hiện tại đã đến trường khác để học cao học. Cậu đã sớm dọn ra ngoài ở, lúc tốt nghiệp cũng quen biết không được đầy đủ mọi người trong lớp đại học, người có quan hệ tương đối thân một chút là cậu bạn cùng phòng quen lúc mới vào học.
Người bạn ấy mấy ngày trước đã tìm đến sinh viên ưu tú Sang Hyeok, nhờ cậu giúp đỡ tính toán số liệu, có thù lao, Sang Hyeok có thể nhín ra được một ít thời gian, vì thế đồng ý rồi.
Số là gần đây Sang Hyeok định tặng quà cho Ji Hoon, vì thế vẫn luôn tìm việc làm, kiếm chút đỉnh. Hơn nữa cộng với số tiền dành dụm được trước đó, đủ mua một món quà đắt tiền, nhưng cậu vẫn chưa biết nên mua gì đây.
Bởi vì việc học cuối kỳ rất bận rộn, nên cả hai vẫn luôn ở ký túc xá. Ji Hoon cảm thấy trí não tiêu hao quá độ cần phải ăn nhiều đồ ngon, mỗi ngày đều gọi một phần cơm hộp rất đắt, hình như là nhà hàng Thao Thiết Cư. Ban đầu Sang Hyeok cũng không biết nó đắt như thế, chỉ cảm thấy ăn rất ngon, sau đó lúc biết được thì cảm thấy vô cùng khiếp sợ.
Còn có đồ ăn vặt không ngớt trong ký túc xá, bánh mì sữa bò, rất nhiều quần áo tinh xảo đáng yêu. Bất tri bất giác, cuộc sống xung quanh của Sang Hyeok đã bị người đàn ông thầu hết.
Sang Hyeok cũng từng mua quần áo giày dép linh tinh cho Ji Hoon, cậu nghĩ, tuy gia cảnh của cả hai khác nhau, đưa tặng đồ vật cho nhau chắc chắn sẽ có giá trị khác nhau, nhưng cậu không thể chỉ nhận mà không cho đi, mà cậu phải cố gắng đối xử càng tốt với bạn trai của mình hơn. Ji Hoon biết tâm ý của cậu, chưa từng nói không cần thứ này thứ kia, lần nào cũng nhận đồ của Sang Hyeok xong rồi cất kỹ.
Lúc Ji Hoon trở về, hắn mang theo một phần canh thịt dê nóng hổi, bảo Sang Hyeok ăn nhân lúc còn nóng. Hắn đứng bên cạnh cậu gỡ khăn quàng cổ ra, cởi áo khoác ngoài, trong phòng rất ấm áp, ngón tay thon dài mạnh mẽ của người đàn ông lần lượt cởi từng chiếc cúc của chiếc áo len.
Sang Hyeok húp một ngụm canh thịt dê thơm ngào ngạt, cảm thấy không có chút vị tanh nào, nhưng có thể nếm ra một chút vị gừng và hành lá. Cậu vui vẻ cong cong đôi mắt, biết Ji Hoon đã lựa những thứ cậu không thích ăn ra lúc mua ở tiệm rồi.
Ăn một cục thịt dê, ánh mắt Sang Hyeok nhìn bàn tay đẹp đẽ của Ji Hoon, trong đầu chậm rãi hiện ra một ý nghĩ —— tay của Ji Hoon thật đẹp, đeo nhẫn lên chắc chắn rất hợp.
Ý nghĩ ấy dạo quanh đầu cậu một vòng, càng thêm rõ ràng, Sang Hyeok lại húp một ngụm canh, quyết định được nên tặng quà gì cho Ji Hoon.
Cởi xong chỉ còn lại chiếc áo hơi mỏng bên trong, Ji Hoon mới ngồi bên cạnh Sang Hyeok, ăn một chén canh thịt dê khác. Canh làm ấm người, một chén xuống bụng, làm cả dạ dày và trái tim hai người đều ấm lên, trên trán Ji Hoon còn thấm một ít mồ hôi.
"Ji Hoon, thêm mười phút nữa anh mặc cái áo gi lê kia vào đi." Sang Hyeok lau mồ hôi cho hắn: "Tuy trong nhà không lạnh, nhưng cũng không thể mặc quá ít."
Bạn thấy sao?