Chương 2: Chap 2
Ánh mắt Ji Hoon không rõ ý vị mà nhìn Sang Hyeok trên màn hình. Hình như cậu tưởng mình gặp ảo giác, cũng không để ý nữa, tiếp tục nằm sấp xuống, chẳng qua không nhếch chân lên, mà là thả một chân xuống mép giường. Đôi mông nhỏ tròn vểnh ra một đường cong quyến rũ.
Màn hình di động thật sự là quá nhỏ, hoặc là chỉ có thể nhìn đến một người nho nhỏ, hoặc chỉ có thể nhìn được một phần.
Vừa nghĩ thế, Ji Hoon có hơi kinh ngạc khi thấy trước mặt mình hiện ra một màn hình chiếu cực kỳ rõ ràng và cực lớn, quả thật như thả cả người Sang Hyeok lên đó.
Ji Hoon thích thú chạm lên đó, cảm giác như muốn phá vỡ bức tường không gian, nhưng Sang Hyeok là người thật, còn góc nhìn bên trong thay đổi theo tâm trí của mình. Ji Hoon vẫy vẫy tay trước mặt Sang Hyeok, như hắn đoán trước, Sang Hyeok bên kia không thấy hắn, nhưng có thể cảm nhận được hắn.
"Chậc." Ji Hoon xoa cằm, đây cứ như là khảo nghiệm sự tự chủ của hắn, nếu đây là bài kiểm tra thật, thì chắc chắn hắn đã không lấy được điểm nào.
Khi Sang Hyeok bật cười, phần thịt đầy đặn trên mông cậu sẽ rung lên, ngay khi cách quần cũng vẫn thấy được, thật muốn biết, Uri Hyeok mặc kiểu quần lót nào ghê... Tứ giác hay là tam giác, màu gì, hình gì nhỉ.
Ngay sau đó, Ji Hoon liền thấy, lớp quần ngủ bên ngoài của Sang Hyeok dần trở nên trong suốt, lộ ra chiếc quần con tứ giác màu trắng bao lấy cánh mông đầy đặn của người đẹp. Vải dệt co giãn siết thịt đùi, bên cạnh tràn ra chút thịt mông. Bởi vì mông nhiều thịt, kẽ mông kẹp một ít vải quần lót, giữa hai chân loáng thoáng thấy được một chút nhô lên và nơi bí ẩn hồng hồng.
Trong ký túc xá nhỏ vang lên tiếng nuốt nước bọt rõ ràng, Ji Hoon dùng một ngón tay câu lấy mép quần lót kéo xuống, cặp mông đầy đặn nhảy ra như muốn tràn ra khỏi màn hình.
Ji Hoon bị cảnh đẹp trước mắt làm cho sửng sốt, rốt cuộc không chịu nổi sự kích động trong lòng, đôi tay hắn ấn lên cánh mông trắng nõn bắt đầu xoa nắn, mông thịt mềm mại bị đùa giỡn đến biến dạng trong lòng bàn tay to lớn của người đàn ông, còn có một ít chen qua khe hở ngón tay, để lại trên đó những dấu vết bàn tay vô cùng mạnh bạo.
Bây giờ Sang Hyeok đã không thể coi đó là ảo giác nữa, cậu cảm giác được rõ ràng có người đang dùng tay xoa bóp mông mình!
Tóc gáy nháy mắt dựng thẳng lên, trong đầu Sang Hyeok lập tức hiện lên các bài tin tức về kẻ bám đuôi vào nhà. Mông bị ai đó xoa bóp một cách sắc tình, cậu muốn đứng dậy lại bị đè không cử động được. Tay Sang Hyeok mò lên đèn bàn tủ đầu giường, dùng sức ném về phía sau.
Rầm một tiếng, đèn bàn xuyên qua không khí, vỡ trên mặt đất, Sang Hyeok mạnh mẽ qua đầu lại nhìn, lại khiếp đảm phát hiện, phía sau không có một ai!
"Cái gì, là thứ gì?!" Sang Hyeok đưa tay ra sau sờ mông mình, không sờ được gì, nhưng trên mông thật sự có hai bàn tay đang dán vào, tại sao lại không sờ tới được?
Thịt đùi đột nhiên cảm nhận được một chút ướt át, như bị thứ gì đó liếm một cái, sau đó bị cắn một miếng, thậm chí hàm răng đó còn cắn hai bên mông thịt, nghiến nhẹ. Sang Hyeok sợ đến mức nước mắt lưng tròng, tay chân cùng bò về phía trước: "Hu... mày là thứ gì vậy... đừng đụng vào tao hu hu... tao không ăn được đâu..."
Bạn thấy sao?