Chương 19: Chap 19
Sau khi xác định phương án chữa trị, Sang Hyeok đã bị mẹ Lee kêu mau về trường đi học, bảo cậu đừng cứ ở mãi trong phòng bệnh làm gì thêm phiền, hiện tại thân thể của bà vẫn rất tốt.
Sang Hyeok đành phải lưu luyến rời đi, định mỗi ngày đều sẽ đến đây thăm mẹ một hồi.
Ngồi lên xe rồi, Sang Hyeok cảm kích nói với Ji Hoon: "Ji Hoon, thật sự rất cảm ơn cậu."
Ji Hoon nhìn cậu, nắm chặt bàn tay cậu: "Không có chi, chuyện này với anh cũng chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì cả, vị bác sĩ đó là họ hàng nhà anh, anh hỏi trợ lý của ông ấy rồi, ông ấy nói một tuần sau có rảnh."
Sang Hyeok gật gật đầu, hốc mắt đỏ hoe.
Ngay từ đầu khi bị phân cùng Ji Hoon ở chung một ký túc xá, bởi vì khí chất của Ji Hoon rất mạnh mẽ, tuy lịch sự nhưng nhìn qua có vẻ không dễ tiếp cận, Sang Hyeok còn tưởng hắn thuộc loại hình tượng lạnh lùng.
Nhưng sau khi chân chính tiếp xúc, Ji Hoon luôn dịu dàng kiên nhẫn nói chuyện với mình, chăm sóc mình, mỗi lần khi cậu gặp khó khăn, không biết phải làm sao, đều là nhờ Ji Hoon đứng ra giúp đỡ cho cậu.
Sang Hyeok thừa nhận, cậu tham luyến cảm giác đó, cũng thích khi ở bên Ji Hoon, cậu vĩnh viễn là người được thiên vị. Sự bao dung của Ji Hoon, cùng với sự săn sóc và cưng chiều mà hắn dành cho cậu, làm khát vọng muốn quan hệ giữa hai người càng thêm thân mật hơn của Sang Hyeok càng lúc càng khó kiềm chế.
Cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, cậu đã thích Ji Hoon, hơn nữa càng ngày, người này đều sẽ làm cậu càng thích nhiều hơn một chút.
Ji Hoon xoa nắn mặt Sang Hyeok: "Lại muốn khóc nhè à?"
"Ăn chút đồ ngọt, vui vẻ lên." Hắn lấy một viên kẹo đậu phộng từ trong túi ra, đút cho Sang Hyeok, an ủi: "Đừng lo lắng, mẹ em sẽ không sao đâu."
Sang Hyeok ngậm viên kẹo đậu phộng ngọt ngào, mím môi cười cười, sau đó đảo mắt: "Cậu cũng ăn ngọt chút nhé."
Người đẹp sấn tới, dâng đôi môi thơm hồng hồng căng bóng, đầu lưỡi liếm qua phác họa hình dạng đôi môi của người đàn ông, sau đó linh hoạt chen vào bên trong, bắt chước động tác thường ngày của hắn, lung tung liếm mút giữa môi lưỡi.
Trong mắt Ji Hoon hiện lên một ý cười, hắn bóp eo cậu kéo lên đùi mình, mút lấy cái lưỡi tinh tế của cậu đáp trả, lưỡi dán lưỡi ma sát mút mát, hôn người ta đến đôi mắt rơm rớm, trên mặt cũng hiện lên sắc hồng.
"Ừm, quả nhiên rất ngọt." Ji Hoon nói, không biết đang nói đến kẹo hay cái gì.
Sang Hyeok ôm cổ hắn, trán dán vào hõm vai người đàn ông cọ cọ, tràn ngập quyến luyến và ỷ lại, dùng giọng điệu mềm mại ngọt ngào kêu một tiếng: "Ji Hoon ~"
Bạn thấy sao?