Chương 10: Chap 10
Sang Hyeok không khỏi nhìn Ji Hoon với ánh mắt trông mong: "Ji Hoon, cậu có cách nào sao?"
Ji Hoon vươn tay, ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cậu, kéo lại gần mình một chút: "Cậu nói chỉ cần ở bên cạnh tôi, sẽ không bị thứ đó quấy rầy, làm tôi nhớ đến trước đây lúc đi du lịch với người nhà, có gặp được một cao nhân, người đó nói số mệnh của tôi khá đặc biệt, tính bát tự cho tôi nói dương khí của tôi rất nặng, thân thể khỏe mạnh bách tà bất xâm, tôi còn tưởng rằng ông ta nói giỡn, nên không xem là thật."
"Nhưng bây giờ nghe chuyện của cậu, tôi liền nhớ tới chuyện này, nói không chừng bởi vì dương khí của tôi nặng, nên cậu ở bên cạnh tôi, hoặc tiếp xúc thân thể với tôi, mấy thứ yêu ma quỷ quái đó mới không dám đụng đến cậu."
Ji Hoon nghiêm trang nói hươu nói vượn, nhưng Sang Hyeok nghe xong vô cùng cảm động.
"Ji Hoon, tớ không ngờ, cậu thật sự tin lời của tớ, cậu thật sự quá tốt..." Đôi mắt nai long lanh ngập nước của Sang Hyeok cảm kích nhìn người đàn ông, thân thể cũng nhịn không được mà nhích gần lại thêm một chút: "Nếu không phải tớ tự mình gặp phải mấy chuyện đó, tớ cũng không tin đâu."
Ji Hoon xoa xoa mặt cậu, đôi mắt nhiễm ý cười: "Bởi vì tôi cũng từng nghe một vài người bên cạnh gặp phải những chuyện linh dị thần quái như thế, Uri Hyeok biết lý thuyết đó phải không, chứng minh là có chứ đừng chứng minh là không?"
Sang Hyeok gật gật đầu, họ học về nghiên cứu, đương nhiên biết.
"Không" thì không có cách nào để chứng minh, chỉ có thể chứng minh là "Có", ví dụ như phát hiện ra một loại vật chất mới thì rất dễ dàng chứng minh nó tồn tại, nhưng vũ trụ có người ngoài hành tinh hay không, cái này thật sự khó chứng minh, bởi vì có thể do nhiều yếu tố nguyên nhân như công nghệ kỹ thuật hiện tại chẳng hạn, có lẽ tương lai có thể chứng minh là có thì sao.
Ji Hoon thong thả nói: "Trước giờ Uri Hyeok luôn tin tưởng vào khoa học, nghiêm túc nghiên cứu hoa học, nếu không phải thật sự trải qua, làm sao sẽ tùy tiện nói với tôi mấy chuyện đó? Hơn nữa, tôi tin tưởng Uri Hyeok, miễn là do cậu chính miệng nói ra, tôi sẽ tin ngay lập tức, nếu đã như vậy, lời của cao nhân trước đây biết đâu là đúng."
Thành thật mà nói, "cao nhân" kia có tồn tại, lời nói cũng gần gần như thế, nhưng bây giờ Ji Hoon nhớ đến lấy dùng, cũng chả có gì là hảo tâm.
Nhưng Sang Hyeok nghe xong, suy nghĩ một chút, cảm thấy hắn nói rất có lý, hỏi: "Vậy Ji Hoon, cậu có cách gì để giải quyết thứ đó không?"
Ji Hoon tiếc nuối nói: "Đáng tiếc, tôi cũng chỉ là người bình thường, làm sao có thể đối phó với thứ thần bí kia được."
Sang Hyeok sốt ruột: "Vậy phải làm sao đây?"
Bạn thấy sao?