Chương 78: Ngoại truyện 4: Trải nghiệm xây tổ
Editor: Nina
Quý Hồi ở lại Anh ba tháng, trong khoảng thời gian đó đã trải giai đoạn hồi phục chức năng dài đằng đẵng.
Cậu phải học cách kiểm soát cơ bắp cẳng chân một lần nữa. Đó là một cảm giác rất kỳ lạ, cậu thường nhầm lẫn với cơn đau chi ma. Mỗi khi cậu muốn vận sức để đỡ bớt thì sẽ duỗi chân ra.
Tiếp đến là cổ chân, đầu gối, mãi cho đến khi có thể đi lại bình thường.
Cảnh Việt không ở đây, cuối tuần mới có thể bay sang bầu bạn với cậu hai ngày.
Sau thời gian hồi phục chức năng, Quý Hồi về nước, trong vali đựng đôi chân giả của cậu.
Về đến nhà, cậu đặt đôi chân giả lên tủ đầu giường, mỗi bên một cái, định dùng làm đèn ngủ để phát huy tối đa giá trị của một trăm bảy mươi nghìn hai trăm tệ của chúng. Nhưng lại bị Cảnh Việt đen mặt vứt thẳng vào phòng kho.
Qua ba tháng kiêng khem, lần này Cảnh Việt làm rất hăng.
Quý Hồi không chịu nổi, tự đẩy mình vào thời kỳ trơ. Cảnh Việt tạm dừng, rút thêm một chiếc cà vạt, bịt mắt cậu lại.
"Anh làm gì..." Quý Hồi đã say, cậu tỏ vẻ không muốn, định giơ tay tháo ra thì bị Cảnh Việt ngăn cản.
"Quý Hồi, có nhớ anh không?"
Quý Hồi không đáp.
Tay bị trói buộc, cậu nhấc chân đạp lên đầu vai Cảnh Việt, muốn đẩy người ra, "Anh vẫn chưa ra ạ?"
Cảnh Việt nắm lấy cổ chân cậu, nghiêng đầu hôn nhẹ lên bụng cẳng chân, "Còn sớm mà."
Quý Hồi nhạy cảm cuộn ngón chân lại.
Động tác nhỏ này bị Cảnh Việt bắt trọn. Anh làm như đang chơi trò chơi, để lại từng chiếc hôn ướt át lên cẳng chân mới của Quý Hồi.
Hễ hôn một cái thì sẽ hỏi một câu: "Quý Hồi, cảm nhận được không?"
Quý Hồi ngoan ngoãn đáp "Dạ có" mới được tha.
Đêm hôm ấy, Quý Hồi ngủ rất ngon. Cậu đã nằm mơ giấc mộng đẹp nhất suốt hơn hai mươi năm qua. Trong mơ, cậu đứng giữa cánh đồng bát ngát, chân trần giẫm lên cỏ dại, lòng bàn chân chạm đến một mảnh mềm mại. Cậu chạy nhanh hết mức có thể, dẫu cho xoay về hướng nào cũng đều đón được ánh mặt trời.
Thời điểm tỉnh giấc, trên đùi Cảnh Việt đã bị cậu đạp ra vài vết bầm.
Cậu thấy xấu hổ, vớ lấy hộp thuốc đòi bôi thuốc cho Cảnh Việt, nhưng lại bị túm lên giường lần nữa.
"Em đã mơ thấy gì?" Cảnh Việt nửa tỉnh nửa mê, hơi thở nặng nhọc: "Không ngoan gì cả, nửa đêm đá anh tỉnh tận mấy lần."
Quý Hồi kể lại giấc mơ đó cho Cảnh Việt. Anh nghe xong, bảo nhất định sẽ đăng ký cho cậu tham gia cuộc thi Marathon lần tới.
Đợi Cảnh Việt đi làm, Quý Hồi nộp đơn xin kết thúc kỳ nghỉ, định tận hưởng trọn vẹn ngày nghỉ cuối cùng của mình.
Khoảng giữa trưa, Cảnh Việt nhận được tin nhắn từ Quý Hồi.
Một bức ảnh chụp màn hình bảng biểu, tiêu đề 《Hóa đơn》, trên đó liệt kê ra từng mục "Quý Hồi nợ Cảnh Việt" chẳng khác nào mười tội ác.
Bình luận