Chương 76: Ngoại truyện 2: Phàn Vũ và Trình Tố
Editor: Nina
Quý Hồi nhận thấy Phàn Vũ có gì đó không đúng vì đối phương đã không online cả ngày.
Chiều đến thì nhận được điện thoại của Cảnh Việt. Bệnh tình của Phàn Vũ chuyển biến xấu, đành phải phẫu thuật. Hiện cậu ta vẫn đang ở trong phòng phẫu thuật, tình hình không mấy lạc quan. Dự đoán tối thiểu phải tốn thêm bốn năm tiếng.
Cảnh Việt hỏi có muốn đến thăm Phàn Vũ sau khi tan làm không, Quý Hồi không đợi anh mà chạy thẳng tới bệnh viện.
Trình Tố ngồi trên hàng ghế nhựa ngoài phòng phẫu thuật, nhìn đăm đăm về hướng Phàn Vũ đang ở, không hề nhúc nhích.
Quý Hồi bước đến, ngồi xuống cách anh ta một ghế trống
"Sáng nay đột nhiên không thể nhìn thấy gì." Có vẻ cảm xúc của Trình Tố vẫn khá bình ổn, "Áp lực nội sọ tăng cao, nôn mửa mấy lần. Em ấy không đợi thêm được nữa, chỉ còn cách phẫu thuật."
Quý Hồi gật đầu, bỗng dưng nhớ đến lời Phàn Vũ từng bảo không muốn cạo đầu.
Thời gian phẫu thuật lâu hơn Cảnh Việt dự đoán tận hai tiếng. Thời điểm Phàn Vũ được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật đã là rạng sáng.
"Ca phẫu thuật rất thành công." Bác sĩ mổ chính nói.
Quý Hồi thở phào nhẹ nhõm.
"Về di chứng thì khó tránh khỏi. Nhưng trước mắt quy trình hồi phục hậu phẫu đã được lên kế hoạch bài bản, cứ từ từ mà tới."
Trái tim Quý Hồi lại bị treo lửng lơ.
Ngày thứ ba sau ca phẫu thuật, Phàn Vũ tỉnh lại.
Kiểm tra sơ bộ cho thấy có rất nhiều di chứng: Liệt nửa người, dẫn đến tiểu tiện mất tự chủ; liệt mặt, dẫn đến nói năng không rõ lời và chảy nước dãi.
Thêm cả mất trí nhớ.
Sau đó, Quý Hồi nghe Phàn Vũ tự giới thiệu.
"Tôi, tôi... là... làm, trong, ngành, es, port... mức, lương, hàng, năm... chục, triệu. Chính, phủ, Hàn... muốn, mời tôi... không đi."
Khi nói ra câu này, mũi miệng cậu ta méo xệch, nước miếng chảy ròng ròng cả cằm.
Trình Tố không hề chê bai, rút mấy tờ khăn giấy ướt lau sạch sẽ cho Phàn Vũ. Xong xuôi còn khen ngợi: "Giỏi thế à."
Phàn Vũ nghiêng đầu nhìn Trình Tố, cười ngu: "Anh là ai?"
Trình Tố kiên nhẫn trò chuyện với cậu ta, "Anh tên là Trình Tố, là Alpha của em. Chúng ta đã quen biết từ năm em ba tuổi. Em quên rồi sao?"
Phàn Vũ hoàn toàn không nghe lọt một chữ, cậu ta nhìn áo khoác trắng tà dài trên người Trình Tố, khẳng định: "Anh, là... bác sĩ."
Trình Tố khựng lại vài giây, bất lực hùa theo, "Ừ, anh là bác sĩ."
Hai tháng sau, Phàn Vũ đã hồi phục kha khá. Cậu ta có thể xuống giường đứng và phút, ăn nói cũng lưu loát hơn nhiều.
Quý Hồi mang chiếc xe lăn chạy bằng điện không xài trong nhà đến bệnh viện. Cậu kể lại câu chuyện về cách họ quen biết cho Phàn Vũ, hy vọng có thể đánh thức ký ức của đối phương.
Bình luận