Chương 9: Đóa hoa dại rực rỡ
Editor: Nina
Bước ra từ quán cà phê, đột ngột tiếp xúc với không khí cao hơn mấy độ khiến Quý Hồi đổ một thân mồ hôi vì nực.
Cậu cởi áo khoác vest ra vắt trên khuỷu tay, lững thững đi về phía trước không có mục đích.
Nơi đây là phố cổ sầm uất nhất Chu Thành, đâu đâu cũng có thể thấy được những ngõ nhỏ chật hẹp và cửa hiệu lâu đời.
Buổi tối ngày thường không đông người, mọi người đều bị máy tính và bàn phím nhốt trong bê tông cốt thép. Kẻ qua người lại bận rộn nhất chính là những anh giao hàng xách theo hộp đồ ăn giữ nhiệt.
Quý Hồi dừng chân trước một quán mì, chỉ tay đại, "Một phần món này, cảm ơn."
Trong lúc đợi đồ ăn, cậu lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Phương Thanh Vũ.
【Quý Hồi: Bác sĩ Phương, làm phiền anh, tôi muốn sớm tiến hành buổi trị liệu tiếp theo nên muốn hỏi khi nào anh mới rảnh?】
Phương Thanh Vũ không trả lời, Quý Hồi đang định cất điện thoại thì sực nhớ đến lời Ý Bội nói, cậu lặng thinh chuyển chế độ rung thành chuông, chỉnh âm lượng lên mức to nhất.
Đúng lúc này, cửa cuốn của mặt tiền cửa tiệm bên cạnh đột nhiên nâng lên. Một bà cụ đầu tóc hoa râm khập khiễng đi ra, bày một bó hoa hồng đỏ to tướng lên chiếc bàn gỗ của cửa tiệm.
Không lâu sau, bà lại xách một tấm biển quảng cáo viết tay từ trong ra.
Giá đặc biệt hôm nay, bó hoa hồng 99 đóa, 69 tệ.
Ánh mắt Quý Hồi bị hấp dẫn.
Có lẽ bó hoa hồng kia đã được gói xong xuôi từ lâu nhưng mãi không đợi được người đến lấy hoa, một ngày qua đi, trên cánh hoa đã hiện ra màu đỏ thẫm khác nhau, giọt nước vẩy đầy trên phiến lá cũng không cứu nổi những đường gân khô khốc.
"Đồ ăn của anh đây."
"Vâng, cảm ơn."
Quý Hồi nhận lấy, xoay người bước vào tiệm hoa.
Vừa bước vào, đủ mùi hương đã xộc vào mũi. Không chỉ là hương hoa mà còn có rất nhiều mùi nhựa cây đặc trưng.
"Xin chào." Sau kệ để hàng vang lên tiếng nói, rồi một cái đầu tròn trịa thò ra, "Cần gì sao ạ?"
Người nói không phải bà cụ vừa rồi, là một cô gái trẻ.
Cô gái đặt kéo cắt hoa trên tay xuống, đi vòng ra từ kệ để hàng, "Muốn muốn hoa ạ? Đem tặng hay là mang về cắm?"
Quý Hồi nói: "Tôi muốn mua một bó hoa hồng đỏ, 99 đóa, đem tặng."
"Hoa hồng đỏ?" Cô gái vén tạp dề lên lau tay, chỉ ra ngoài cửa, "Bó ngoài kia vừa mới gói hồi trưa, khách không tới lấy. Nếu anh muốn thì em bán rẻ cho."
Quý Hồi lắc đầu, "Không cần cái đó, phiền gói một bó mới cho tôi, tôi muốn hoa tươi nhất."
"Vâng, anh đợi một lát nha." Cô gái vào buồng trong, la lớn bằng giọng địa phương không biết của nơi nào: "Bà ơi! Gói hoa hồng đỏ! 99 đóa!"
Bình luận