Chương 8: Đối tượng xem mắt
Editor: Nina
Nếu cậu không thể vượt qua bài kiểm tra tâm lý, thí nghiệm của Cảnh Việt có thể sẽ bị đình trệ do không tìm được tình nguyện viên phù hợp.
Quý Hồi hít một hơi thật sâu, "Tôi, tôi cần chuẩn bị thật kỹ."
"Đương nhiên là được." Tùng Hâm giơ tay xem đồng hồ, cầm lấy tài liệu, "Nhưng vẫn phải tuân thủ quy trình, nếu không sau này xảy ra vấn đề gì thì tôi phải gánh trách nhiệm. Giờ để tôi giải thích qua cho ngài."
"Được." Quý Hồi nghiêng người về phía trước, ngoan ngoãn khoanh tay đặt lên bàn.
Đợi khi nói xong về quy trình, đã hơn năm giờ chiều.
Rõ ràng là sắp muộn giờ họp, Tùng Hâm vội vã gom tài liệu lại rồi nhét đại vào túi trước khi rời đi.
"Ngài Lý, vậy hôm nay tới đây đã. Ngài chuẩn bị xong hãy liên lạc với tôi. Sau khi vượt qua bài kiểm tra sức khỏe thì có thể ký tên vào phiếu đồng ý tham gia."
Quý Hồi đứng dậy, "Được, đã làm phiền rồi, tôi sẽ chuẩn bị nhanh nhất có thể."
"Không phiền, không phiền đâu." Tùng Hâm xua tay, đi hai bước rồi quay lại, "Phải rồi. Nếu có người phù hợp hơn..."
Quý Hồi vội bày tỏ quan điểm: "Có người phù hợp hơn thì tôi sẽ rút lui."
"Được được, tạm biệt."
Quý Hồi từ từ ngồi về chỗ, bưng cốc cà phê lên uống cho hết.
Vị đắng và chua trong miệng dần chuyển thành ngọt, cậu vẫy tay với phục vụ, "Chào anh, tính tiền."
Nhân viên phục vụ nhìn số bàn, đi về hướng này, "Xin chào quý ngài, bàn này đã thanh toán rồi ạ."
Quý Hôi hơi hoang mang.
"Thanh toán lúc nào?"
Trong suốt quá trình nói chuyện, Tùng Hâm chưa từng rời khỏi chỗ.
Nhân viên phục vụ trả lời: "Là quý ngài đi cùng ngài đã thanh toán tại quầy trước khi rời đi."
Vị trí ngồi của Quý Hồi vừa hay đưa lưng về phía quầy và cửa chính nên không trông thấy Tùng Hâm đã thanh toán trước khi rời đi.
Cậu hỏi tới cùng, "Bao nhiêu tiền? Có thể cho tôi xem biên lai được không?"
Nhân viên phục vụ đặt biên lai trước mặt Quý Hồi, cúi người nói: "Một cốc Americano là 38 tệ, hai cốc tổng cộng 76 tệ. Quý ngài vừa nãy là hội viên của quán chúng tôi, sau khi giảm giá còn 68.40 tệ."
Quý Hồi đưa tay đè lên phần cong dưới cuối biên lai. Cốc cà phê 38 tệ, lại thêm một hòn đá bị ném lên ngọn núi lớn trên vai cậu.
"Cảm ơn." Cậu thả tay ra, lấy đồ đạc của mình, chuẩn bị đi về.
Vừa mới xoay người, ánh đèn trên đỉnh đầu chợt nhoáng lên, hệt như có người làm trò ảo thuật với cậu. Một người không ngờ đến xuất hiện ngay trước mặt.
Quý Hồi ngẩn ra hai giây.
"Đàn anh Cảnh."
Cảnh Việt làm mặt lạnh, quét mắt nhìn Quý Hồi một lượt từ đầu đến chân.
Bình luận