Chương 71: Men say trỗi dậy
Editor: Nina
Điểm đến hoàn toàn ngược hướng về nhà, chỉ riêng quãng đường đến đó đã hơn một tiếng.
Quý Hồi giơ điện thoại hỏi: "Đến hồ chứa chi vậy anh?"
Cảnh Việt nhắm mắt, ngửa đầu ra sau gối lên lưng ghế, có vẻ như không nghe thấy câu hỏi của Quý Hồi.
Quý Hồi không vui, cậu dịch vài cm về phía Cảnh Việt, vỗ nhẹ lên đùi người kia.
Lớp quần mùa hè mỏng tang, cái ấm chạm vào cái bỏng rát, tay Quý Hồi vừa hạ xuống thì bị Cảnh Việt bắt lấy.
"Đừng sờ lung tung..." Cảnh Việt khàn giọng cảnh cáo, hơi thở từng chút nặng đi. Anh vẫn đang nhắm mắt, song tròng mắt không chịu an phận mà chuyển động không ngừng.
Quý Hồi giãy ra nhưng lại bị Cảnh Việt nắm chặt lấy cổ tay. Ngón tay cứng cáp xen vào giữa những kẽ tay, nhẹ nhàng ấn dọc theo đường chỉ tay.
Có lẽ vì đã ngấm rượu, nhiệt độ cơ thể của Cảnh Việt nóng một cách bất thường, lòng bàn tay Quý Hồi nhanh chóng toát mồ hôi.
"Đàn anh Cảnh, anh say thật ạ?" Cậu hệt như một chú mèo con, sáp gần đến, khẽ hít hà.
Giọng nói gần kề bên tai, môi lưỡi tạo ra âm điệu dinh dính, "Chẳng phải pheromone của anh là rượu vang đỏ sao?"
Cảnh Việt chợt mở mắt ra, ánh mắt sâu thăm thẳm chạm phải đôi mắt trong veo rải rắc đủ sắc màu của Quý Hồi.
Giây tiếp theo, nguồn sáng xuyên qua cửa sổ xe bỗng biến mất.
Chiếc xe tự lái rời khỏi trung tâm thành phố phồn hoa, hướng về phía vùng ngoại thành.
Cảnh Việt ngắm nhìn một lúc lâu, mới nhận ra Quý Hồi cố tình.
Cố tình bày ra biểu cảm này, cố tình nhìn anh bằng ánh mắt này, dùng giọng điệu ấy để nói chuyện với anh.
Dù rằng não đang bị men say làm cho mụ mị, nhưng anh vẫn tin chắc vào phán đoán của mình.
Anh buông Quý Hồi ra, khẽ nâng cằm, ra lệnh: "Cởi cho anh."
Quý Hồi do dự duỗi tay.
Cảnh Việt: "Cà vạt."
Bàn tay quẹo đi nửa đường, dừng trên chiếc nơ mà cậu đã tự mình thắt. Quý Hồi cởi cà vạt ra, quấn thành một cục rồi đặt lên ghế.
"Muốn à?" Cảnh Việt hỏi.
Quý Hồi cúi đầu nhìn bản đồ định vị, buột miệng nói: "Là anh muốn đấy chứ ạ. Anh uống rượu mà."
Trong tiềm thức, cậu đã tự gán rượu gắn liền với dục vọng. Dục vọng của Cảnh Việt cũng thể hiện ra quá rõ ràng, cậu chỉ đang hùa theo thôi.
Chiếc xe rẽ vào một con đường nhỏ không tên, hệ thống định vị vang lên tiếng báo cách điểm đến còn năm mươi phút nữa.
Một luồng sáng chói mắt đột nhiên lóe lên giữa màn đêm.
Quý Hồi nheo mắt đón ánh sáng, và khi cậu nhìn thẳng qua thì Cảnh Việt đã đưa điện thoại ra xa.
Bình luận