Chương 70: Anh có cách
Editor: Nina
Hai người chia nhau một chiếc bánh kem. Quý Hồi dành hai tiếng cho lớp phục hồi chức năng rồi tháo chạy vào phòng tắm dưới sự thúc giục thầm lặng của Cảnh Việt.
Vòi hoa sen trong phòng ngủ chính không bị hỏng, nước chảy rất mạnh. Quý Hồi ngồi trên ghế nhựa, dòng nước tạt thẳng vào lưng khiến cậu thấy hơi đau.
Cậu giơ tay vặn nhỏ vòi nước, cong lưng tiếp tục tắm.
"Ding——"
Điện thoại để trên bồn rửa mặt reo lên, Quý Hồi rướn cổ nhìn, là tin nhắn của Cảnh Việt.
【Đàn anh Cảnh: Vẫn chưa tắm xong sao?】
Quý Hồi lau khô tay, trả lời tin nhắn.
【Quý Hồi: Sao vậy anh?】
Bên kia không nhắn gì nữa.
Quý Hồi đợi một lát, vừa đặt điện thoại về chỗ thì cửa phòng tắm bật mở, Cảnh Việt sải bước vào.
Luồng khí lạnh thổi tung hơi nước trong phòng bay tứ tán, Quý Hồi ngồi thẳng người, còn chưa kịp hé miệng đã bị Cảnh Việt bế ngang lên.
"Nước!" Quý Hồi la lên, vỗ lưng Cảnh Việt "bộp bộp", "Chưa tắt nước!"
Cảnh Việt đành phải vòng lại khóa vòi nước.
Khi kết thúc, Cảnh Việt ngậm vành tai Quý Hồi, nhẹ nhàng day cắn, đột nhiên hỏi: "Quý Hồi, em không thấy chiếc hộp trên tủ đầu giường à?"
"..." Quý Hồi mệt mỏi mở mắt ra, liếc sang bên phải, khẽ nói: "Có thấy ạ."
Ban đầu là trên bàn ăn, một hồi không thấy đâu, thoáng cái lại trở về bàn ăn. Tiếp đến là di chuyển sang bàn trà, rồi tới tủ đựng đồ ăn vặt của Mập Ú, cuối cùng là tủ đầu giường.
Quý Hồi nhớ rõ rành mạch hành trình nguyên hôm nay của chiếc hộp đó.
Cảnh Việt hỏi: "Vậy em không muốn đeo nó cho anh sao? Anh đã đợi suốt cả ngày."
Quý Hồi nghe ra ý phẫn hận trong câu nói ấy, lập tức tỉnh táo hẳn ra.
"Anh chưa nói cho em mà ạ."
Là cậu chủ động tháo nhẫn ra. Nếu không có sự cho phép của Cảnh Việt thì cậu sẽ cảm thấy mình không có tư cách.
Cảnh Việt nhìn chằm chằm Quý Hồi, thỉnh thoảng vân vê vành tai ai kia, dùng móng tay để lại vài dấu vết mờ nhạt trên đó thay cho răng.
Chơi đùa một lát, anh khẽ mỉm cười, "Thế thì được. Anh còn tưởng em định cả đời này sẽ không đeo chiếc nhẫn này nữa chứ."
Lại bắt đầu ăn nói quái gở.
Quý Hồi hành động ngay, cậu mở hộp, lấy chiếc to hơn, trịnh trọng đeo vào ngón tay Cảnh Việt. Cậu ngẫm nghĩ, lại nắm lấy tay anh, cúi đầu hôn lên.
"Đàn anh Cảnh, chúc mừng sinh nhật."
Quả nhiên sắc mặt Cảnh Việt dịu đi hẳn, anh kéo Quý Hồi vào lòng, vòng hai tay qua eo Quý Hồi, siết thật chặt.
Bình luận