Chương 69: Cuộc đời là cảm tính
Editor: Nina
Quý Hồi hoàn toàn không thể chế ngự được một con vật nặng 7.5kg giãy dụa kịch liệt trong vòng tay. Cậu vội vàng ném Mập Ú lên giường, đặt ngón trỏ nên chóp môi ra dấu giữ im lặng.
"Tiếng gì vậy?" Tiếng bước chân dừng ngoài cửa phòng ngủ, "Sao em nghe thấy tiếng mèo kêu ấy nhỉ?"
Lông tơ sau lưng Quý Hồi dựng đứng hết cả lên, tay chân cương cứng, không dám cử động.
Giọng Đàm Nguyệt Linh rất to, hệt như vọng ra ngay từ khe cửa, "Là mèo. Chẳng phải Việt Việt đang nuôi một con mèo ở Anh sao? Có phải nó mang về nước rồi không?"
Cha Cảnh đáp một câu, nhưng khoảng cách quá xa nên Quý Hồi không nghe rõ.
Tay nắm cửa kêu "cành cạch cành cạch", Quý Hồi đứng cạnh cánh cửa, cậu nhìn đăm đăm vào ván cửa đang rung lên, hô hấp cũng chậm lại.
Thử mãi vẫn không mở ra được, Đàm Nguyệt Linh than thở: "Thằng bé này, sao đi làm mà lại nhốt mèo trong phòng ngủ vậy? Anh coi nước và thức ăn cho mèo còn để ngoài đây này, nhốt mèo trong đó thì ăn uống kiểu gì?"
Quý Hồi liếc nhìn Mập Ú đang lòng vòng trước tủ quần áo, âm mưu nhảy lên.
Hồi nãy sốt ruột quá nên quên mang thức ăn cho mèo vào, nhưng bỏ một bữa chắc không đến nỗi chết đói.
Điện thoại rung lên, Quý Hồi chuyển sang chế độ im lặng rồi mới kiểm tra tin nhắn.
【Cây thông Noel: Anh về rồi.】
【Cây thông Noel: Em không cần ra ngoài đâu.】
Nhận được tin nhắn, ngoài kia cũng truyền đến tiếng mở cửa.
Đàm Nguyệt Linh lập tức ra đón, "Việt Việt, con về rồi à? Không phải hôm nay con phải lên lớp sao?"
Cảnh Việt đặt đồ trong tay xuống, nhìn về hướng phòng ngủ, "Mẹ đến đây làm gì?"
"Hôm nay là sinh nhật con mà. Cha mẹ đã đặt một chiếc bánh kem cỡ lớn cho con, lát nữa mình cùng nhau tổ chức sinh nhật, tiện thể chúc mừng con luôn. Lần trước bảo định tổ chức tiệc tại gia mà tới giờ vẫn chưa làm đây."
"Không cần." Cảnh Việt từ chối bằng giọng điệu lạnh tanh, "Lát nữa con phải về đi dạy, không cần phiền phức như vậy."
"Phiền chỗ nào? Đây là sinh nhật ba mươi tuổi của con, nhất định phải coi trọng mới được."
Ngẫm nghĩ, Đàm Nguyệt Linh oán trách: "Con vẫn còn giận mẹ đấy à? Mẹ con ruột giận nhau qua đêm làm gì? Mẹ thừa nhận hôm đó bản thân có hơi quá khích, nhưng chẳng phải là do bị con chọc tức sao?"
Rồi bắt đầu áp đặt đạo đức: "Mấy bữa nay con không gọi về nhà lấy một cuộc, còn bắt mẹ và cha con nuốt cái tôi xuống đến tìm con."
Cảnh Việt bước đến cạnh bàn ăn, nhặt chiếc hộp nhung màu đỏ lên, thuận tay nhét vào túi quần.
Anh nhìn về phía Đàm Nguyệt Linh, "Chẳng phải lần trước đã nói rõ ràng với mẹ rồi sao? Có việc thì gọi điện thoại, con sẽ về, không có thì đừng liên lạc."
Bình luận