🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 67: Trung thành, mãnh liệt

Editor: Nina

Thật ra Cảnh Việt không thể chấp nhận được việc chân giả sẽ phát sáng. Như lời Đàm Nguyệt Linh từng nói, từ nhỏ đến lớn anh luôn ngoan ngoãn đúng mực, chưa từng làm chuyện gì khác người.

Trong nhận thức của anh, chân giả là một thứ mang sắc thái nặng nề, khi nhắc đến sẽ khiến người ta liên tưởng đến tai nạn, điều bất trắc, đau khổ. Nếu đem thứ ấy hòa trộn với mỹ học dị biệt và phong cách công nghệ cao sẽ trở nên kỳ cục, chẳng ra thể thống gì.

Tuy nhiên, qua cuộc trò chuyện giữa Quý Hồi với Phàn Vũ thì có vẻ lắp đèn màu rất được giới trẻ ưa chuộng.

Anh lớn hơn Quý Hồi vài tuổi nên không rành mấy chuyện này, chỉ cần Quý Hồi thích là được.

Chu Thành rút hóa đơn ra, gạch bỏ vỏ bọc thẩm mỹ, "Vậy đổi thành vỏ bọc thẩm mỹ phát sáng, đắt hơn hai nghìn tệ thôi. Vỏ bọc thẩm mỹ loại này của bên tôi có 16 chế độ đèn khác nhau, lúc thiết kế đã được định hướng cho giới trẻ."

Lời hắn nói càng khiến Cảnh Việt tin chắc rằng việc lắp mấy cái đèn màu đó là đáng.

Chụp lấy mẫu xong, Quý Hồi nhận được một đôi chân giả được trang bị ổ mỏm cụt xài thử tạm thời.

Ổ mỏm cụt này được ép nhanh từ nhựa, chỉ có thể mang trong hai tuần, dùng để kiểm tra khả năng chịu lực của phần chi còn lại.

Hai tuần sau, cậu phải quay lại để đổi ổ mỏm cụt chính thức.

Kể từ lúc Cảnh Việt thanh toán, Quý Hồi vẫn luôn giữ im lặng. Bước ra khỏi Hán Áo, cậu ôm chặt một trăm năm mươi hai nghìn tệ trong lòng, nỗi mặc cảm lặng lẽ lấn át.

"Món quà sinh nhật thứ ba tặng em." Cảnh Việt hỏi: "Thích không?"

Quý Hồi ngập ngừng nói: "Đôi chân cũ của em chỉ hơn ba mươi nghìn."

Người bên cạnh đột ngột dừng bước, Quý Hồi đã đi xa một khúc cuống quýt điều khiển xe lùi lại.

Cậu lo lắng nhìn Cảnh Việt, muộn màng nhận ra mình đã nói sai.

Cảnh Việt tặng chân giả cho cậu, đó là một món quà. Cậu nói ra những lời gây mất hứng như thế sẽ khiến cả hai đều không vui.

"Em xin lỗi, ý em là... em rất thích, nhưng em cảm thấy——"

"Cảm thấy bản thân không xứng đúng chứ?" Cảnh Việt cúi người, nhìn chăm chú vào mắt Quý Hồi.

Quý Hồi quan sát biểu cảm trên mặt Cảnh Việt, chắc là anh không nổi giận, ánh mắt khi anh tức giận không giống như thế này. Thay vào đó, đôi mắt anh sâu thăm thẳm hệt như muốn nuốt chửng cậu.

"Quý Hồi, trước khi tới nơi, dự chi của anh cho đôi chân giả này là năm trăm nghìn, một trăm bảy mươi nghìn không đắt, nằm trong phạm vi anh có thể chấp nhận được. Nhưng khi nhìn thấy những chi giả được trưng bày trong tủ kính, anh cảm thấy không đáng."

Cảnh Việt chầm chậm nói: "Có đắt đến đâu cũng là giả."

Quý Hồi giật thót, gấp gáp từ chối: "Không, không——"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...