🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 66: Thế thì lắp đi

Editor: Nina

Quý Hồi chột dạ nghĩ, Cảnh Việt không đưa nhẫn cho mình chắc vì vẫn còn đang giận.

Mà cậu cũng chẳng có mặt mũi nào đi đòi Cảnh Việt, nhắc cũng chẳng dám nhắc.

"Vậy thì tốt. Em cứ tưởng anh cãi nhau với đại ca của em cơ." Phàn Vũ tỏ vẻ người từng trải, "Hai anh nhớ chung sống hòa thuận. Nếu hết cách thì cứ cãi một trận, ai thắng thì nghe lời người đó."

Cậu ta đắc ý vô cùng: "Em và anh trai em cũng vậy. Nhưng anh ấy chưa từng cãi lại em."

Vừa dứt câu, cuộc gọi từ Cảnh Việt đã reng lên, "Nói chuyện xong chưa? Xong rồi thì mình đi thôi. Lát còn có việc phải làm."

"Dạ." Quý Hồi không hỏi làm gì, trả lời sẽ ra ngay.

Cúp máy, Phàn Vũ sáp đến, "Anh Cường, anh đổi điện thoại hồi nào đấy? Còn đổi thành cái giống em."

Quý Hồi ăn ngay nói thật: "Mới đổi hôm nay."

"Có mắt nhìn lắm." Phàn Vũ tặng cậu ngón tay cái, "Con này chơi game cực đã."

Quý Hồi mới nhận được điện thoại không được bao lâu, vẫn chưa kịp nghiên cứu.

Cậu không có yêu cầu cao siêu gì về mấy thứ này, nhắn tin gọi điện được là ổn. Nếu không phải Cảnh Việt tặng cậu điện thoại mới thì có khi cậu còn xài chiếc máy cũ kia thêm mấy năm nữa cũng được.

"Thế tối nay có chơi game không?" Phàn Vũ lại hỏi, mặc dù sắc mặt khó coi nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh, "Đổi điện thoại mới rồi thì có phải nên đánh thử một trận không?"

Lần này Quý Hồi từ chối, "Đừng giỡn nữa. Em cần nghỉ ngơi cho khỏe, đợi em khỏe lên rồi tính."

Ưu điểm của xe lăn siêu nhẹ là dễ mang vác, gập lại là có thể xách bỏ vào cốp xe chỉ bằng một tay.

Quý Hồi ngoan ngoãn ngồi đợi trên ghế phụ lái, Cảnh Việt lên xe rồi cậu mới nghiêng đầu nhìn sang, "Đi đâu vậy anh?"

Cảnh Việt thắt dây an toàn, chầm chậm giẫm chân ga, "Đợi lát là biết ngay."

Xe vẫn chưa dừng hẳn, Quý Hồi đã nhìn thấy đích đến.

Hán Áo, cơ sở sản xuất chi giả hàng đầu trong nước.

Cậu quay phắt đầu qua nhìn Cảnh Việt, chóp mũi tràn lên cảm giác chua xót.

Cảnh Việt bớt chút thời giờ liếc nhìn cậu, "Nhìn anh bằng ánh mắt đó làm gì?"

Quý Hồi cúi đầu nhìn chân mình, một lúc sau mới lí nhí nói: "Em tưởng anh không muốn cho em mang chân giả nữa."

Nên mới vứt chân giả của cậu, còn bảo cậu học cách dùng xe lăn.

"Tại sao không cho em mang chân giả?" Cảnh Việt đậu xe xong, mở khóa trung tâm, "Xe lăn nhanh hơn chân giả nhiều. Để đề phòng không đuổi kịp em thì vẫn nên đổi về cho chắc."

Quý Hồi cảm thấy Cảnh Việt nói sai rồi, xe lăn cồng kềnh như vậy, sao có thể nhanh hơn chân giả được.

Mãi đến khi Cảnh Việt đổi sang hình thức vận động cho chiếc xe lăn của cậu, khoảnh khắc nó lao đi, thậm chí cậu còn cảm nhận được cảm giác bị đẩy vào lưng ghế do gia tốc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...